Cầu được ước thấy: Thái giám biến hình

Chương 73: Bắt gian

Editor: Sil

"Nhìn rõ thì tốt." Người đàn ông vừa lòng cười, phất tay, lại một mũi tên bắn ra.

Thừa dịp họ không chú ý, người phụ nữ rũ đôi mắt như nước, chậm rãi đứng dậy, gót sen nhẹ nhàng đi xa dần, vòng eo thướt tha, ngay cả sợi tóc cũng đều quyến rũ, khiến người xao xuyến.

Nàng quay đầu lại, nhìn chiếc khăn màu ngân hồng trên mặt đất mỉm cười, khóe miệng gợi lên độ cong khuynh thành.

Tiêu Lâm rút bội kiếm định tiến lên điều tra, Tề Uyên lại đột nhiên lên tiếng: "Quay về." Ánh mắt thản nhiên, nói như không: "Ngươi còn chưa cưới vợ, nếu có bất trác gì, Trẫm không thể bàn giao với Mẫu Hậu được."

Tiêu Lâm im lặng, tự nhiên lại liếc nhìn Vân Ánh Vãn một cái, khẽ ho một tiếng: "Thần dù gì cũng là người trong mộng của vô số khuê nữ." Đừng nói cứ như chẳng ai thèm vậy...

"Người trong mộng của vô số khuê nữ sao? Trẫm chưa từng nghe vậy." Tề Uyên nhíu mày, khuôn mặt không hề thay đổi, nói: "A Sơ mới mấy tuổi? Nó đã biết mỗi ngày chạy đến Văn phủ, đi gặp tiểu Thiếu gia nhà người ta rồi."

"Nghe Sóc Vương phi nói, định đính hôn từ nhỏ cho hai đứa đấy..." A Viên níu chặt lấy tay áo Tề Uyên yên lặng bồi thêm một câu, lén trợn mắt: Người trong mộng của vô số khuê nữ sao? Còn dám tơ tưởng đến Tứ tỷ tỷ của ta sao? Nằm mơ!

"Mẫu Hậu mỗi ngày tụng kinh đều là cầu duyên cho ngươi."

Tiêu Lâm nhìn đôi mắt hơi trêu ghẹo của Tề Uyên cùng với A Viên đang bĩu môi đằng sau, chỉ cảm thấy ngực tức anh ách.

"Hình như người đi rồi." Vân Ánh Vãn dựng thẳng lỗ tai, vẻ mặt chăm chú, cánh môi đỏ bừng mím chặt lại.

Tiêu Lâm nhặt mũi tên rơi trên mặt đất lên, quan sát cẩn thận, ánh mắt mang theo một tia độc ác.

"Là mũi tên thông thường." Vân Ánh Vãn thu lại roi dài, khuôn mặt thản nhiên, trong giọng nói như mang chút oán hận: "Hoàng Thượng, nhờ phúc của ngài."

Tề Uyên nhíu mày, đôi mắt khép hờ.

A Viên thấy vậy, vội vàng kéo tay anh, đôi mắt ngập nước điểm mực lén chớp mắt với anh, mềm mại như nắm cơm nếp vậy, xinh đẹp lại đáng yêu.

Sắc mặt Tề Uyên dần dần dịu lại, cầm lấy mũi tên trong tay Tiêu Lâm, đôi mắt sâu thẳm không có một tia sáng nào.

Mũi tên rất gần A Viên, một mùi thơm thoang thoảng truyền đến, lộ ra mùi Đàn Hương tao nhã thần bí.

A Viên khẽ nhăn cái mũi nhỏ, không quá chắc chắn nhỏ giọng nói: "trên mũi tên này hình như mùi của Tử Đàn Nguyệt Quế..."

"Tử Đàn Nguyệt Quế?"

Nàng vừa cẩn thận ngửi, hơi chần chừ: "Ta cũng không dám chắc, năm ta 9 tuổi mới vào Cung có đi theo một Nữ quan thích điều hương, nàng ta từng điều chế một loại hương tên là “Mỹ nhân”, trong đó có một loại hương liệu có mùi rất giống với mùi trên mũi tên này, Tử Đàn Nguyệt Quế. Nghe nói là sinh trưởng trong rừng độc ở Nam Cương, bởi vì không ai dám đi vào nên đặc biệt quý giá."

"Mùi hương kia ta cũng chỉ ngửi một lần, vả lại cũng đã lâu rồi, không nhớ rõ..." A Viên mím môi đề nghị: "không bằng ngài sai người thúc ngựa, mang mũi tên đến cho các Nữ quan, Sư phụ chuyên điều hương phân biệt?"

"không cần." Tề Uyên lạnh giọng, ánh mắt nhìn về phía A Viên càng thêm dịu dàng: "Trẫm tin được nàng."

"Chuyện này không thỏa..."

Tề Uyên nhàn nhạt liếc mắt nhìn nàng một cái, A Viên chỉ cảm thấy sau lưng chợt lạnh, ngay lập tức nuốt lời vào, trong lòng chẳng hiểu sao lại có chút thấp thỏm.

Nàng lén nhìn sắc mặt âm trầm của ngài ấy, mắt khẽ chớp chớp: Mình chọc giận ngài ấy sao? rõ ràng là không !

Vân Ánh Vãn bên cạnh lạnh lẽo nhìn, đôi mắt có thêm một tia khinh thường: Đùa!

Tiêu Lâm vẫn liên tục chú ý đến Vân Ánh Vãn không khỏi nhếch khóe môi, đang định tiến lên, chỉ thấy bóng dáng bên cạnh chợt lóe lên.

anh nhíu mày, đôi mắt xinh đẹp phủ lên một tầng âm u, lấy tay kéo người về: "Tiêu Thế tử, đã lâu không gặp, đi nhanh thế?"

Tiêu Cảnh Dập hơi giật mình, quay đầu lại nhìn thoáng qua Vân Ánh Vãn, trong lòng hiểu rõ, trên mặt lộ ra ý cười xa cách: "Tiêu Chỉ Huy sứ, chúng ta... không quá quen thân?"

Sắc mặt Tiêu Lâm không đổi, chậm rãi liếc mắt nhìn Vân Ánh Vãn một cái, cười nói: "Chuyện Thế tử ngài đái dầm năm 4 tuổi ta còn biết, sao lại không quen thân?"

Khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu Cảnh Dập gần như sụp đổ, theo bản năng quay đầu lại nhìn về phía Vân Ánh Vãn đang yên lặng nhìn mình, chỉ cảm thấy gân xanh trên thái dương dựng lên: "Tứ Tiểu thư..."

A Viên che miệng cười, đột nhiên đụng phải ánh mắt của Tiêu Cảnh Dập liền rụt cổ, tránh phía sau Tề Uyên.

Tề Uyên che chở cho A Viên vô cùng kín đáo, lãnh đạm nhìn Tiêu Cảnh Dập, con ngươi tối tăm mờ mịt.

Tiếng thiết giáp va chạm thanh thúy truyền đến, một hàng Ngự Lâm quân chỉnh tề quỳ gối trước mặt Tề Uyên: "Thuộc hạ tham kiến Hoàng Thượng, tham kiến Tiêu Chỉ Huy sứ."

Khóe mắt tên hộ vệ mang đao đứng đầu quét qua mũi tên trên đất, trên trán ngay lập tức chảy ra một tầng mồ hôi mịn: "Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin Hoàng Thượng thứ tội."

Tiêu Lâm hừ lạnh một tiếng: "Nếu chỉ nhờ vào các ngươi, rau kim châm cũng đều lạnh rồi*." hắn chỉ về hướng mũi tên, ngữ khí lạnh lẽo: "đi điều tra một lượt, nhìn xem có dấu vết để lại hay không."

"rõ."

"Gia Gia, lại đây."

Mội giọng nói dịu dàng lại ẩn chứa nỗi tức giận truyền đến, A Viên cuống quít buông ra bàn tay đang dắt tay áo Tề Uyên ra, đi tới.

Quý thị mày liễu dựng thẳng, nhưng vẫn quỳ gối hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an Hoàng Thượng."

"Miễn lễ."

Quý thị lẳng lặng nhìn Tề Uyên trong bộ quần áo đen, mày kiếm sáng ngời, trong lòng có chút tiếc nuối: Vì sao cố tình lại là Hoàng Thượng...

"Khởi bẩm Hoàng Thượng, thuộc hạ phát hiện một chiếc khăn tay phụ nữ trong lùm cây ở phía tây." một tên Ngự Lâm quân quỳ trên mặt đất, hai tay giơ lên, giơ chiếc khăn thoang thoảng mùi thơm lên trước mặt Tề Uyên.

Tề Uyên nhận lấy, giương mắt nhìn về phía A Viên: "Lại đây."

"Nương, con đi một chuyến..."

Trước mặt nhiều người, Quý thị cũng không tiện ngăn lại. A Viên đi qua, cúi đầu ngửi chiếc khăn tay kia: "Có mùi giống với chiếc tên kia."

"Tên?" Quý thị trong lòng giật mình, giọng nói hơi run rẩy: "Gia Gia, Gia Gia con không sao chứ?"

"Bác hai!" Vân Ánh Vãn vội vàng đỡ lấy Quý thị đang nghiêng nghiêng ngả ngả, cười an ủi: "Có cháu gái ở đây! sẽ không để muội muội bị thương!"

"Gia Gia lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, không kế thừa nửa nửa phần võ nghệ của Vân gia chúng ta..." Đôi mắt Quý thị đầy cảm kích: "không liên lụy đến con chứ? Con có bị thương không ?"

Vân Ánh Vãn cười lắc đầu, theo bản năng liếc nhìn Tề Uyên đang đứng ở một bên một cái, cảm thấy bản thân nhận vơ công lao của người ta đúng là có chút thiếu đạo đức. Nàng mím môi, chậm rãi nói: "thật ra Hoàng Thượng vẫn luôn che chở cho Gia Gia, con không làm gì cả..."

Quý thị không thể tin nổi trợn tròn mắt, đôi mắt tràn đầy nghi vấn.

"Hoàng Thượng quả thật bảo vệ bằng cả tính mạng." Tiêu Cảnh Dập đúng lúc xen vào một câu, ánh mắt nhìn về phía Vân Ánh Vãn nồng nhiệt như lửa.

Tề Uyên khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Lắm miệng."

Quý thị yên lặng nhìn Tề Uyên, trong lòng vô cùng cảm kích: "Đa tạ Hoàng Thượng."

"Vân nhị Phu nhân xin đứng lên." Đôi mắt Tề Uyên nhàn nhạt, không tỏ vẻ đắc ý, anh chẳng qua chỉ làm một chuyện cần làm mà thôi...

anh nhìn sang A Viên bên cạnh, thấy nàng hơi ngái ngủ ngáp một cái, khẽ lên giọng: "Trẫm mệt rồi, tản đi."

Mọi người hành lễ, rối rít lui xuống. Tề Uyên nhìn bóng lưng của A Viên, giật mình nhớ ra chiếc hộp nhỏ cất trong lòng mình.

Đêm khuya gió lớn, một bóng dáng âm thầm tiến vào sương phòng nơi A Viên ở, vừa mới rơi xuống đất, liền thấy thiếu nữ khuôn mặt tinh xảo kia đang cười yếu ớt với mình.

"Nàng biết ta sẽ đến đây sao?" Khuôn mặt Tề Uyên mỉm cười, đôi mắt lãnh đạm với người khác lại dịu dàng như nước.

anh ôm A Viên vào lòng, cúi người hôn lên trán nàng một cái, còn chưa kịp nói câu thứ hai đã nghe thấy một tiếng "ken két".

Hai người đồng loạt ngẩng đầu, chỉ thấy Quý thị sắc mặt tái nhợt, giọng run run: "Các con, các con..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như duoc su tam chu tieng phan nhac phat giao, youtube nhac phat giao 2 những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status