Cầu được ước thấy: Thái giám biến hình

Chương 75: Náo nhiệt

Editor: Sil

Quý thị im lặng nhìn Tiêu Lâm mang vẻ giận giữ trong mắt, giọng nói khẽ run: "Ngài...đến tìm Vãn Vãn sao?"

Con gái nhà họ Vân là có chuyện gì vậy?!!

Tiêu Lâm khẽ gợi lên ý cười nghiền ngẫm, nhướn đuôi mày thản nhiên phủ nhận: "Vãn bối đến tìm Tiêu Thế tử."

"Tiêu Cảnh Dập sao?" Lòng Quý thị buồn bực: Lén lén lút lút như vậy… Liệu Tiêu Cảnh Dập kia có phải là...

Ánh mắt nhìn A Viên ngay lập tức tràn đầy hối hận: "Nương suýt nữa đã đẩy con vào hố lửa rồi..."

Quý thị nhíu mày nhìn Tiêu Lâm, cắn răng nói: "Tiêu Cảnh Dập ở tại sương phòng thứ ba."

"Đa tạ Vân nhị Phu nhân đã nhắc nhở." Tiêu Lâm cười đến là lẳng lơ, đuôi mày nhiễm lên một chút thản nhiên mây đỏ.

Quý thị nhìn khuôn mặt chan chứa xuân thủy của hắn ta, đáy lòng nổi lên cảm giác buồn nôn, sắc mặt trắng bệch.

A Viên yên lặng nhìn Tiêu Lâm tiêu sái đóng cửa sổ rời đi, chỉ cảm thấy hơi buồn cười: Chỉ có anh ta mới làm được chuyện giết định một nghìn tổn hại tám trăm như vậy... anh ta chưa từng nghĩ tới sau này muốn xin cưới Tứ tỷ tỷ, sẽ vì chuyện hôm nay mà gặp phải khó khăn hiểm trở bao nhiêu.

Như vẫy cũng tốt, dù sao anh ta không xứng với Tứ tỷ tỷ của mình!

"Gia Gia, nương chỉ hy vọng con cẩn thận một chút." Quý thị sau một lúc lâu khó khăn lắm mới phun ra được một câu.

A Viên ngoan ngoãn gật đầu, rũ mắt, vô cùng nhu thuận: "Nữ nhi biết rồi."

"Con nghỉ ngơi sớm đi, nương đi về trước." Quý thị đứng dậy, sửa lại nếp nhăn trên làn váy, rồi đẩy cửa ra ngoài.

A Viên im lặng đứng ở cửa, nhìn bóng lưng tao nhã xinh đẹp kia, chậm rãi thở dài một hơi: Đây đều là chuyện gì vậy!

Vùng núi mát mẻ, gió thổi tới khiến người ta không khỏi rùng mình một cái. A Viên đột nhiên tỉnh lại, tùy tiện khoác một chiếc áo choàng liền vội vàng ra ngoài.

hiện tại nàng đang đứng trước cửa phòng Vân Ánh Vãn, không hiểu sao lại cảm thấy không khí có chút quỷ dị. Cơ thể mảnh khảnh của A Viên run lên một cái, khẽ lùi bước theo bản năng.

Về khuya, đèn đuốc trong chùa thưa thớt, ít người đi lại. Nhánh cây sột soạt rung động, đổ bóng xuống mặt đất như yêu ma quỷ quái đang giương nanh múa vuốt, khiến sân viện này càng thêm mù mịt.

Từ trước đến nay lá gan của nàng cũng không lớn, một sợi dây nào đó trong lòng căng lên, cơ thể nhỏ bé rúc trong áo choàng lạnh run.

Tề Uyên nhẹ nhàng ôm lấy đầu vai nàng, rõ ràng cảm nhận được cơ thể A Viên run lên, anh vừa định nói gì, đầu gối truyền đến một cơn đau nhức kịch liệt, sắc mặt ngay lập tức nhợt đi.

A Viên hoảng sợ, ôm lỗ tai theo bản năng, nhắm mắt lại đá mạnh vào anh một cái, giọng nói mềm mại lộ vẻ sợ hãi: "Đừng, đừng tới đây..."

Nàng cắn môi, hốt hoảng lùi về phía sau, đầu óc đã loạn thành một đống hồ nhão. A Viên run rẩy tránh ra đằng sau, hai tay bất an sờ soạn cửa phòng Vân Ánh Vãn. Đúng lúc nàng sợ đến chân mềm, còn có chút đứng không vững, một giọng nói quen thuộc đột nhiên chui vào tai.

"Cầm tinh con cua sao?"

A Viên mở mắt ra một đường nhỏ, khuôn mặt đẹp đẽ của Tề Uyên rõ ràng đập vào mắt nàng.

Tề Uyên đau đến nhíu mày, nhìn A Viên đang phô trương thanh thế, không hiểu sao lại cảm thấy hơi buồn cười.

Nàng mím môi, cúi đầu nhìn vết giày trên vạt áo Tề Uyên, khuôn mặt nóng lên: "không, không đau chứ?"

"Nàng nói xem?" Tề Uyên nhàn nhạt nhìn dáng vẻ thận trọng của nàng, giơ tay khẽ đạp vào nốt ruồi son trên mi tâm của nàng: "Cùng nhìn xem? Thấy Tiêu Thế tử như thế nào?"

A Viên len lén đánh giá sắc mặt anh, hình như không giống tức giận...

Bên mép nàng gợi lên nụ cười khó có thể phát hiện được, chạy bình bịch như chú thỏ con lên phía trước 2 bước, híp mắt cười nhào vào lòng anh: "không bằng ngài."

A Viên ngửi hơi thở mát lạnh trên người anh, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng “thùng thùng” dồn dập, điếc tai, nàng hơi sửng sốt trong chốc lát, giương mắt nhìn sang khuôn mặt không hiểu sao lại ửng đỏ của Tề Uyên, nhẹ giọng nói: "Ngài đã đến đây rồi sao?"

Đôi mắt Tề Uyên ẩn chứa vẻ xấu hổ nhàn nhạt, sắc mặt kì dị, giơ tay che tai nàng: "Đừng nghe."

"Hỏng rồi! Quên Tứ tỷ tỷ!" A Viên đột nhiên nhớ tới Tiêu Lâm, vội vã đi tới trước cửa, do dự trong chốc lại, lại quay đầu lại kéo lấy Tề Uyên, vậy mới dám đưa tay đẩy cửa ra.

một tia sáng hiện lên, A Viên nhìn tình hình trong phòng, không khỏi trợn tròn hai mắt nhìn. Chỉ thấy Vân Ánh Vãn đang ung dung ngồi ở một bên, Tiêu Lâm đang cầm kiếm chỉ vào cổ Tiêu Cảnh Dập, sắc mặt âm trầm.

Vân Ánh Vãn nghiêng đầu nhìn sang, đến khi dừng mắt trên người Tề Uyên, mới nhếch môi cười: "Tối nay cũng thật náo nhiệt."

"Thần, thần nữ tham kiến Hoàng Thượng."

Tề Uyên nâng tay, khẽ nhíu mày: "A Viên, sao nàng lại biết được tứ tỷ của nàng..."

"Ngài Chỉ Huy sứ mở cửa sổ phòng ta..."

Vừa dứt lời, ánh mắt Tề Uyên nghiền ngẫm nhìn Tiêu Lâm: "Mở nhầm cửa sổ?"

"thì ra người võ nghệ cao cường như Tiêu Chỉ Huy sứ lại mù đường." Tiêu Cảnh Dập bật cười một tiếng, khuôn mặt tràn đầy âm khí.

Tiêu Lâm cười lạnh, trừng mắt lạnh lùng nhìn: "Nếu không phải ta đi nhầm, sao ngươi có thể nhanh chân đến trước được?" anh nhướn mày với Tiêu Cảnh Dập, thản nhiên nói: "không cám ơn một câu sao? yêu râu xanh?"

Tiêu Cảnh Dập:...

"Gia Gia, buổi tối ngủ chung với ta đi ?" Vân Ánh Vãn liếc mắt nhìn họ một cái, cúi đầu ngắm bộ móng được sửa sang cực kỳ xinh đẹp của mình, ẩn ý nói: "Rừng núi hoang vắng, ta sợ."

"Thất thần làm gì?" Tề Uyên lạnh mắt, nhìn hai người đang đối đầu gay gắt: "Muốn ở đây sao?"

Hai người thu lại lông mày, cùng đi ra cửa.

Cánh cửa kia cực kỳ nhỏ, chỉ có một người đi qua được, Tiêu Lâm và Tiêu Cảnh Dập nhìn nhau, không ai nhường ai.

"Che cho Trẫm."

A Viên khẽ cong khóe môi, nhìn ba tên đàn ông kia mà bật cười.

"Xem như thanh tĩnh." Vân Ánh Vãn ngáp một cái, kéo A Viên nằm xuống.

"Tứ tỷ tỷ, ngài đã sớm quen biết với Tiêu Thế tử sao?" A Viên đột nhiên có hơi tò mò, đôi mắt đen lay láy sáng lấp lánh.

Vân Ánh Vãn nhíu mày, cẩn thận tìm lại trong đầu một lần: "Có lẽ đã từng gặp mặt trong cuộc đi săn mùa thu? Ta cũng không rõ, không nhớ được..."

"Săn mùa thu? Có vui không ?" A Viên hưng phấn, không hề buồn ngủ chút nào.

"Tất nhiên là vui chứ! Nếu muội biết cưỡi ngựa thì tốt rồi..." Vân Ánh Vãn nói xong, mới cảm thấy hơi tiếc nuối.

Ngoài cửa sổ tiếng dế kêu xen lẫn với tiếng lá cây xào xạc, hai thiếu nữ đầu sát bên đầu, từ từ đi vào giấc ngủ.

******

"Đêm qua Nô tỳ không biết Hoàng Thượng đến vậy, chưa nghênh tiếp thánh giá, đặc biệt tới đây thỉnh tội." Tần thị sợ hãi trong lòng, nhẹ nhàng quỳ xuống.

"Đứng lên đi." Giọng Tề Uyên lãnh đạm.

Tần thị đứng dậy, nhớ lại lại yến hội trong nhà định tổ chức: "Hoàng Thượng, hôm sau Nô tỳ định tổ chức một buổi tiệc rượu ngắm hoa, không biết Hoàng Thượng có thể hạ mình tham dự được không ?"

"Quốc sự bận rộn."

Tần thị cười cười, vốn chỉ khách sáo hỏi một câu, không nghĩ ngài sẽ tham dự. Bà quay đầu lại nhìn về phía A Viên, ngữ khí ấm áp: "Hôm qua đã nói rồi, Gia Gia không được nuốt lời."

Tề Uyên nhìn thoáng qua A Viên vô cùng thoải mái nhận lời, khẽ nhíu mày, ho nhẹ một tiếng: "Trẫm đi."

Hết Chương 75.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như loi khan nguyen su phu thich chan quang ton kinh, sanh tu dai su thich chan hieu mp4 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.