Cầu được ước thấy: Thái giám biến hình

Chương 92: Tang Nghiêu

Editor: Sil

A Viên kinh ngạc nhìn Nhiêu Ca đang nằm trên đất, nắm chặt vật trong tay, vẻ mặt mờ mịt: Vừa nãy còn đang tốt, sao lại ngất đi rồi?

Trong Điện Thanh Loan vây đầy Cung nhân, ai cũng đưa mắt nhìn nhau không dám tiến lên, chỉ đứng tại chỗ ngây ngốc nhìn Nhiêu Ca khuôn mặt như hoa.

Mặc dù đã vào hè, trên mặt đất lại lạnh thấu xương. A Viên tiến lên phía trước cố gắng nâng nửa người trên của Nhiêu Ca dậy, để nàng ta tựa lên người mình dễ chịu hơn một chút, bên tai lại đột nhiên truyền tới một giọng nói rất nhỏ: "Đem đồ cho Du Thiều, chàng biết phải làm gì."

A Viên hoảng sợ, đầy kinh ngạc nghiêng đầu nhìn Nhiêu Ca đang nhắm chặt mắt, lông mi run rẩy.

"một đám thùng cơm, hằng ngày đúng là nuôi không các ngươi!" Nhĩ Nhạc lớn tiếng trách cứ: "Có đạo lý nào để cho chủ nhân phải tự mình đỡ hay không ?"

nói xong lại hung hăng liếc nhìn bọn họ một cái, một mình tiến lên giúp A Viên đỡ nàng tới lên trên sạp.

"Thanh Niệm tỷ tỷ, ngài quay về Điện Dưỡng Tâm mời Du thần y đến, nhanh." A viên chuyển đầu nhìn về phía Thanh Niệm, trong lòng dù hoảng, trên mặt vẫn không hề hiện ra.

Thanh Niệm gật đầu tuân lệnh, xoay người đi ra cửa, bước nhanh chân.

"Vân Tiểu thư ngài vẫn cứ cách cô gái Nam Cương này xa một chút, nếu nàng ta nhân lúc ngày không biết gì hạ loại cổ trùng gì đó liền nguy rồi."

"Im miệng!" Bạch Thấm vô cùng hiếm nổi giận: "Đuổi người bắn tiếng đe doạ này ra khỏi Cung đi !"

Thị vệ trong Điện Thanh Loan được huấn luyện nghiêm chỉnh, ngay lập tức liền chặn miệng người Cung nhân kia lại kéo xuống, không hề có tiếng gào khóc xin tha nào.

A Viên khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng cầm bàn tay lạnh như băng của Nhiêu Ca. Bàn tay kia khẽ run lên, người nằm trên sạp nhắm mắt nhẹ nhàng xoay người.

Nàng nhìn ra ngoài cửa, mắt lộ ra ra lo lắng, trong lòng thấp thỏm không yên. Trong điện bình tĩnh đến lạ thường, hơi thở của mỗi người đều nghe được rõ ràng, càng khiến A Viên cảm nhận được cảm giác khẩn trương khi mưa gió sắp tới.

“Đói bụng sao?"

Giọng nói dịu dàng như tiếng chuông bạc vang lên bên tai A Viên, giống như dòng suối trong chậm rãi bám vào lòng, rửa đi phần lo lắng bất an kia. Nàng cười yếu ớt với Bạch Thấm, mím môi khẽ lắc đầu.

Tình trạng như thế nào sao nàng có thể nuốt trôi được?

Bạch Thấm khẽ vỗ lên tay A Viên, khuôn mặt tràn đầy ý cười dịu dàng như nước: "Vậy A Viên đến phòng bếp nhỏ trông canh gà cho ta được không ? Cung nhân nơi này của ta đều vụng về, sợ lãng phí đồ tốt." Nàng dừng lại một chút, nhẹ giọng nói: "Cũng không vội, lúc nào về cũng được."

Dứt lời liền lặng lẽ chăm chú nhìn nàng.

A Viên sửng sốt, dừng mắt trên đôi mắt hạnh như nhìn thấu tất cả kia, giật mình hiểu ra ngài ấy cũng nhận ra việc Nhiêu Ca lén nhét đồ vào.

thì ra ngài ấy thấy mình lo lắng mới cố ý tìm lý do để cho mình đi tìm người.

Nàng cảm kích cười với Bạch Thấm, đứng dậy đi ra ngoài.

Bước chân A Viên phi nhanh, vội vàng chạy tới nơi phải băng qua trên đường từ Điện Dưỡng Tâm đến Điện Thanh Loan đứng chờ. Chỉ khoảng nửa tuần hương sau, nàng liền nhìn thấy một bóng dáng trong vắt từ phía xa.

Nàng không quan tâm đến mồ hôi trên trán, xách váy chạy vội tới: "Du thần y, ta có việc gấp tìm ngài." A Viên cẩn thận nhìn quanh bốn phía, hạ giọng nói: "Có thể theo ta tới đây một chuyến được không ?"

"không được, ta phải đi xem bệnh cho A Lê." Du Thiều cứng rắn cự tuyệt, sắc mặt tái xanh, định phẩy áo bỏ đi.

"Là Nhiêu Ca giao cho ta tới tìm ngài." A Viên sợ anh ta đi rồi, dưới tình thế cấp bách liền cuống quít kéo ống tay áo của Du Thiều, cực lỳ thấp giọng nói: "Nhiêu Ca không sao."

"A Viên, lại đây." một giọng nói lành lạnh chứa nét không vui chậm rãi vang lên, trái tim A Viên run lên, tơ lụa trong tay như ngay lập tức biến thành thanh sắt đỏ, đốt đến nàng ngay lập tức bỏ một góc ống tay áo kia ra, bất chấp đi về phía Tề Uyên.

đi được nửa đường, nàng lại giật mình nhận ra một tia không đúng: Mình cũng không làm gì! Sao lại chột dạ rồi.

A Viên mím môi, hít một hơi đi thẳng trước mặt đến Tề Uyên, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nghiêm túc nhìn ngài: "Gần đây có chỗ khuất nào không ?"

Tề Uyên suy nghĩ một lúc, khẽ gật đầu, lãnh đạm nhìn lướt qua Du Thiều sau lưng A Viên, trắng trợn dắt tay A Viên, ôn hòa nói: "Theo Trẫm đến đây."

Du Thiều biết A Viên nhất định đã biết gì đó từ Nhiêu Ca mới cố ý giữ bí mật, anh nhìn về phía Điện Thanh Loan từ phía xa, ánh mắt sâu xa lộ ra nét lo âu, than thở một tiếng nhấc chân đuổi theo.

A Viên đi bên cạnh Tề Uyên, nhìn cảnh sắc xung quanh càng ngày càng vắng lặng, tự dưng cảm thấy một luồng khí lạnh dần dần tới gần. Tường đỏ ngói xanh, cây cối hoang vu, con đường nhỏ như ruột dê này càng ngày càng dày đặc âm khí.

Quanh co lòng vòng mấy lần, một mảnh rừng trúc rậm rạp đột nhiên xuất hiện trước mắt. A Viên nhìn cánh rừng trúc xanh um tùm khia, trong đầu không hiểu sao lại hiện lên những búp măng tươi ngon mềm mại.

"A Viên muốn nói gì?" Ba người đi tới rừng trúc, Tề Uyên dịu dàng phủi lá trúc trên đầu A Viên, nhẹ giọng nói.

A Viên giường mắt nhìn quanh bốn phía, tuy ít người lui tới, nhưng vẫn có chút bất an.

"Bốn phía xung quanh rừng trúc này đều bày Ngũ Hành trận pháp, yên tâm."

A Viên khẽ gật đầu, cầm đồ vật trong tay áo ra đưa cho Du Thiều: "Nhiêu Ca nói mang thứ này cho ngài xem, ngài liền biết phải làm gì."

Du Thiều nhận lấy viên ngọc đỏ nhạt trong tay A Viên, ánh mắt lạnh lẽo, đây là thánh vật của Nam Cương, truyền xuống cho các đời Đại Tế Ti.

Sắc mặt anh nghiêm túc, nói với Tề Uyên: "Tang Nghiêu đã ở Đại Tề."

Tề Uyên khẽ nhíu mày, ánh mắt đen mờ mịt: "Mấy ngày nay đúng là không phát hiện được tung tích hắn ta." Đôi môi mỏng nhếch lên, giật mình cười khẽ một tiếng: "Cũng khéo, hôm qua Tiêu Lâm làm xong việc rồi."

"Chẳng trách đã lâu không gặp hắn ta..." Du Thiều còn chưa kịp cười, trong lòng đột nhiên lạnh đi: "không tốt, Nhiêu Ca gặp nguy hiểm."

Hết Chương 92.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.

Bạn đang gặp vấn đề về tiếng Anh hay bạn đang muốn cải thiện vốn tiếng Anh của mình một cách nhanh chóng? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như blemish la gi nghia cua tu blemish la tat nhuoc diem thieu sot vet nh, child bearing la gi nghia cua tu child bearing la su sinh de to be past c và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.

loading...
DMCA.com Protection Status