Cấu kết

Chương 33



Thời tiết ở thành phố S nói thay đổi liền thay đổi ngay, khi mọi người từ Ngự Cảnh Uyển ra ngoài, từ xa đã truyền đến từng trận tiếng sấm, mây đen dưới sự che chở của màn đêm bao phủ nửa thành phố, không khí nóng bức đến cả hít thở cũng khó khăn. Trong khi Diệp Tích Thượng đi lấy xe, thì những hạt mưa rơi lác đác tạt vào người và vào mặt Cố Hoài Nam.

Tay cô kéo váy đứng sau lưng Cố Minh Triết và Tuyên Dung, nhìn bóng lưng hai người, đáy mắt nặng trĩu. Trong lúc lơ đãng Tuyên Dung quay đầu lại, vừa vặn đối diện với tầm mắt của con gái, hai người nhìn nhau cười một tiếng.

"Lần này trở về còn tính chạy trốn nữa không?"

"Không." Cố Hoài Nam lắc đầu, "Con chơi đủ rồi, không muốn lang thang phiêu bạt nữa."

Tuyên Dung còn chưa lên tiếng, Cố Minh Triết đã quay người lại hừ nhẹ, "Có thể nghe từ trong miệng con nói như thế, thật đúng là không dễ dàng gì."

Cố Hoài Nam quay đầu làm bộ không nghe thấy, ánh mắt nhìn thấy Tuyên Dung đẩy Cố Minh Triết một cái. Ông trầm mặc một hồi lâu mới lại mở miệng, giọng nói chậm lại, "Chuyện đã qua liền cho qua đi, ai cũng có lúc nhìn lầm người, quan trọng là khi phạm sai lầm có thể rút ra một bài học kinh nghiệm để kịp thời sửa chữa."

Cố Hoài Nam cười, "Cho nên ông cố ý chọn chỗ ăn cơm này, chính là vì để cho tôi nhớ lại trước kia mình ngu ngốc thế nào, khiến tôi vì lúc đó không nghe lời của hai người mà cảm thấy xấu hổ, không còn mặt mũi nào sao? Có phải ông đặc biệt thích đem muối xát lên vết thương của người khác sau đó còn rót thêm rượu mạnh mới cảm thấy vui vẻ?"

"Ta là muốn cho con nhận ra những sai lầm của mình, con biết người ta không rõ ràng, tình yêu là đam mê, người ta đối với con tốt một chút là con đã không nhớ dòng họ mình là ai, không cho ai nói xấu anh ta một điểm nào, bất kỳ ai không coi trọng người của con đều bị con coi như là kẻ thù lớn nhất, giống y như chúng ta muốn hại con vậy, kết quả thì sao? Người hại con là ai? Người ban đầu mang tính mạng ra bảo vệ con cũng chính là người quay đầu đi cưới người khác, ai cũng biết con gái của Cố Minh Triết ta tạo ra một chuyện rất buồn cười, con cho rằng ta còn thể diện sao." Cố Minh Triết đứng chắp tay, lại bắt đầu giáo huấn.

"Được rồi lão Cố, còn nói những chuyện xưa cũ này làm cái gì?" Tuyên Dung cắt ngang lời ông, "Nam Nam không phải đã nhận sai rồi sao, hơn nữa vì không để cho mình phạm lỗi nữa nên đã cắt đứt đường lui của mình, hiện tại con gái đã là người của Diệp gia rồi, ông nên ít lôi những chuyện cũ năm xưa ra để kích thích nó nữa."

Tuyên Dung nhẹ nhàng kéo con gái tránh ra mấy bước, dịu dàng nói nhỏ bên tai cô, "Đừng trách ba con, bất kỳ một người làm cha nào cũng không chấp nhận nổi chuyện con gái mình vì một người đàn ông như vậy mà đoạn tuyệt quan hệ với mình, sau đó quả thật con cũng nói rất nhiều lời tổn thương đến trái tim ông ấy."

Cố Hoài Nam cười như không cười, "Thì ra là ông ta vẫn còn có trái tim."

"Con bé này, đúng là cái miệng nhỏ nhắn nhưng lại rất lợi hại." Tuyên Dung vỗ vỗ vào mặt của cô, "Diệp Tích Thượng là một người đàn ông thật sự tốt, có một chuyện, chúng ta vẫn không nói cho con biết, thật ra thì mấy năm trước ba con và mẹ vốn đã có tâm tư muốn mang con ra giới thiệu cho nó, nhưng lúc đó trong lòng con chỉ có Trần Nam Thừa, ngoại trừ anh ta ra thì không cần bất kỳ đàn ông nào, Diệp Tích Thượng cũng cảm thấy tuổi con còn nhỏ, nên nói chờ một vài năm nữa."

Cố Hoài Nam nhất thời kinh ngạc không thôi, "Khi đó Diệp Tích Thượng đã biết con?"

"Đã gặp qua con." Tuyên Dung hồi tưởng: "Đã có một lần ba con hẹn nó, muốn cho hai con gặp nhau một lần, nhưng khi con đến khách sạn vừa nghe giới thiệu bạn trai cho con liền giận dữ, quay đầu bước đi gạt cha con qua một bên, con còn nhớ rõ chứ? Khi con đi, đúng lúc Diệp Tích Thượng tới, nên nó có gặp con, con không nhìn thấy nó, cho nên nhất định là không biết."

Cố Hoài Nam nhíu nhíu mày, trong trí nhớ quả thật có một sự việc như vậy, cũng chính vì lần đó, mâu thuẫn giữa hai cha con cô lại thăng cấp. Không bao lâu liền cãi nhau ầm ĩ, Cố Minh Triết trong cơn nóng giận đã đuổi cô ra ngoài, Cố Hoài Nam từ đó dường như chưa hề trở về nhà.

"Vậy sao tối nay ông ấy còn nói nếu như không phải là ván đã đóng thuyền, ông ấy sẽ không đồng ý cho con lấy Diệp Tích Thượng?"

"Đó là bởi vì con và Trần Nam Thừa, khi con mới mười mấy tuổi đã đến đó sống rồi, lại cùng mấy người bọn họ trở thành một đám lưu manh, ba con đối với con hoàn toàn thất vọng."

Lúc ấy Cố Minh Triết nghĩ rằng con gái mình chưa đầy hai mươi tuổi, chưa cưới mà đã cùng đàn ông ở chung, giận thiếu chút nữa muốn rút súng ra. Cố Hoài Nam tuyên bố đã là người của Trần Nam Thừa, lấy mạng phải đền mạng, cuối cùng hai người đoạn tuyệt quan hệ cha con. Tuy ngoài miệng nói là đoạn tuyệt, nhưng cô không lấy của Cố Gia một cây kim hay một sợi chỉ nào.

Thì ra Diệp Tích Thượng đã sớm biết mình, chuyện này sao cô không nhớ. Trên dọc đường trở về nhà, trong đầu Cố Hoài Nam đều là chuyện này, thậm chí xe tới nhà mà cô cũng không phát giác, Diệp Tích Thượng kêu cô vài tiếng cô mới hoàn hồn.

Cô vô tri vô giác đi theo anh đến thang máy, khi thang máy dừng lại, cô không hề nghĩ ngợi liền theo người phía trước tính đi ra ngoài, mới bước một bước liền bị Diệp Tích Thượng kéo lại.

"Còn chưa tới."

"Àh." Cố Hoài Nam cười hắc hắc, vuốt vuốt mái tóc.

Buổi tối sau khi tắm rửa xong, Diệp Tích Thượng đã đem thuốc cùng nước đặt trên đầu giường của cô. Anh luôn tỉ mỉ như vậy, mọi chuyện đều chăm sóc cô thật tốt.

Cố Hoài Nam nằm trên giường nhìn chằm chằm ly nước kia ngẩn ngơ, hồi tưởng lại mọi chuyện từ sau khi cô trở về với Diệp Tích Thượng, không tự chủ cong khóe miệng lên, lấy điện thoại di động ra gọi cho Dư Kim Kim.

Bên kia Dư Kim Kim cũng đang nằm vùi ở trên giường, không có một chút buồn ngủ, nghe điện thoại rung lên vài lần, cô mới nghe thấy.

"Kim Kim a, nếu tớ thật sự yêu anh ấy thì sao?"

Dư Kim Kim nhàm chán níu lấy góc chăn lên, "Cái gì gọi là thật sự yêu? Trước đây cậu đều là giả bộ yêu sao?"

"Dĩ nhiên không phải." Cố Hoài Nam cắn đầu ngón tay, dáng vẻ ngây ngốc, "Tớ nói là nếu như tớ ——" Cô chợt hung hăng cắn đầu ngón tay, không tiếp tục nói nữa. Một chữ yêu, suýt chút nữa cứ như vậy nói ra. Cố Hoài Nam lúc này mới ý thức được bản thân mình muốn tìm hiểu cái gì, thứ phá kén trong lòng ra tối nay là cái gì.

Trong điện thoại nửa ngày không có tiếng vang, Dư Kim Kim còn tưởng rằng đứt dây, nhìn xuống màn ảnh vẫn còn bình thường, "Nam Nam?"

Cố Hoài Nam im lặng một lúc mới chần chờ mở miệng, "Cậu đoán bây giờ tớ đang ở đâu."

Dư Kim Kim nhíu mày, cô ấy hỏi như thế nhất định có mờ ám. Con ngươi cô quay một vòng, nghĩ đến một khả năng, cái miệng nhỏ nhất thời há tròn, "Không phải cậu đang ở cùng đoàn trưởng đại nhân đó chứ?" Cô cầm đồng hồ báo thức, "Cũng đã một giờ rồi, cậu ở nhà anh ta?"

"Nói chuẩn xác, là trên giường của anh ấy."

Ánh mắt của Dư Kim Kim sáng quắc, "Cậu leo lên giường với anh ta?"

Cố Hoài Nam đỏ mặt lên, "Không có, anh ấy đang ở một phòng khác."

"Hai người ở chung?"

"Xem là như thế đi." Cố Hoài Nam không dám nói với cô hai người sớm đã ở chung, còn là ở chung hợp pháp, Dư Kim Kim sẽ lột da của cô. Cô do dự như thế, vì Dư Kim Kim cũng đã trải qua .

"Có phải có chuyện gì muốn hỏi tớ không? Đừng quanh co lòng vòng."

Cố Hoài Nam lật người, nằm lỳ ở trên giường, "Nếu như Diệp Tích Thượng biết quá khứ của tớ và tên khốn kia thì trong lòng anh ấy sẽ nghĩ sao? Ý tớ là nếu Diệp Tích Thượng biết nhiều hơn so với suy nghĩ của tớ."

"Tớ còn tưởng rằng có chuyện gì xảy ra rồi, cậu nói thật cho tớ biết, trong năm năm ở nước ngoài cậu thật sự không cùng người đàn ông khác lên giường?"

"Ngay cả Trần Nam Thừa tớ cũng không cho, làm sao có thể tùy tùy tiện tiện cùng người khác?" Cô đã từng nghĩ tới, thế nhưng lúc cô còn nhỏ, Trần Nam Thừa không đành lòng xuống tay đối với cô. Đợi cô sau khi trưởng thành hiểu được cái gì là tình yêu, thì trong lòng luôn suy nghĩ nhất định phải để thời khắc quan trọng này cho đêm tân hôn.

C.33.1

Chương 33.2:

Trần Nam Thừa mỗi lần cùng cô thân thiết cũng dùng mọi biện pháp hấp dẫn cô, nhưng Cố Hoài Nam vẫn kiên trì như cũ không chịu để cho anh đột phá vào phòng tuyến cuối cùng. Dù dục vọng gần như đã đốt cháy cơ thể, ánh mắt bởi vì dục vọng mà trở nên đỏ tươi, Cố Hoài Nam luôn có thể dùng một câu nói để cho anh nhịn xuống.

"Em muốn đợi đến ngày anh lấy em, tự em, em sẽ tặng anh món quà tặng kết hôn đặc biệt nhất."

Chỉ tiếc phần quà tặng kết hôn này, cuối cùng Trần Nam Thừa vẫn lựa chọn buông tha.

Sauk hi hai người chia tay Dư Kim Kim mới biết được chuyện này, vừa khóc vừa cười nói Cố Hoài Nam may mắn vì ít nhất còn giữ được thân thể của mình, không giống cô, toàn thân đã bị hủy hủy ở trong tay một người.

"Thật ra thì nói nhiều những lời an ủi hơn nữa cậu cũng chưa chắc nghe vào tai, có một biện pháp có thể khiến cậu biết đáp án, chỉ sợ cậu không dám làm. Thật sự không phải là muốn nhìn thấu vào bên trong của một người đàn ông đang kết giao, mà là muốn xem anh ta sau khi có được thân thể của cậu. Chuyện như vậy rất kỳ diệu, có người cho rằng chuyện này không quan trọng, nhưng tất cả đàn ông có lúc cũng núp ở dưới tấm áo khoác dưới, khi cởi ra, mới có thể chân chính biết anh ta yêu chính cậu hay là yêu thân thể cậu."

"Chuyện đá thử vàng này không mất nhiều thời gian."

"Vậy cũng đúng, lần đầu tiên cả đời cũng là lần duy nhất, chỉ là, chuyện lên giường này sẽ khiến hai người thoải mái." Dư Kim Kim cười, "Hai người rất xứng đôi, mọi mặt cũng thích hợp, tớ dám đánh cuộc, hai người chỉ cần làm một lần là cậu sẽ nghiện, yêu cầu của cậu cao thì phải là người đàn ông như đoàn trường đại nhân mới có thể thỏa mãn được cậu, cậu có biết lúc cậu nhìn anh ta ánh mắt đều lóe lên giống như con sói hay không?"

Cố Hoài Nam bị vạch trần, nên bắt đầu nói những lời ác độc, "Cậu chỉ biết nói tớ? Không biết là ai chỉ cần tách người ta ra khoảng hai tuần lễ đến khi gặp mặt lại không thể chờ đợi mà cháy lên ngay cửa ra vào như cây đuốc thế, đàn ông cũng không gấp gáp như cậu vậy, cậu cũng không lo lắng bộ dáng như lang như hổ này hù dọa đàn ông chạy ra bên ngoài kiếm người dịu dàng hơn a."

Bình thường Dư Kim Kim sẽ lập tức trả lời lại một cách mỉa mai, một chút cũng không khách khí, nhưng sức chiến đấu lần này rõ ràng không được như xưa, nói chuyện tào lao mấy câu thì thấy mệt liền ngắt điện thoại.

Cố Hoài Nam tưởng rằng cô và Tiết thần đang giận dỗi nên cũng không chấp.

Cô nằm ở trên giường chỉ chốc lát sau liền thấy buồn ngủ, nhưng đúng lúc đó bỗng dưng bầu trời ngoài cửa sổ chợt trắng sáng, một tia chớp xẹt qua, ngay sau đó một tiếng sấm rất lớn vang dội bầu trời, nhất thời làm cô sợ đến nỗi không còn thấy buồn ngủ nữa.

Từ nhỏ Cố Hoài Nam đã rất sợ sấm chớp, ôm chăn trốn trên giường, cắn môi nhìn cửa sổ chằm chằm. Mỗi khi có tia chớp xẹt qua, cô càng cắn môi chặt hơn.

Vậy mà ông trời giống như là cố ý trêu đùa cô, liên tiếp tạo ra những tiếng sấm vang dội. đôi môi của Cố Hoài Nam cũng sắp bị cắn rách, khẽ cắn răng, ôm chăn nhảy xuống giường, mở cửa chạy thẳng tới phòng của Diệp Tích Thượng, đứng ở cửa lấy can đảm nói vào bên trong.

"Diệp Suất, anh đã ngủ chưa?"

". . . . . ."

"Diệp Tích Thượng?"

". . . . . ."

Vẫn không có động tĩnh, Cố Hoài Nam vừa định kêu tiếp, bên ngoài bỗng nhiên sáng lên, cô sợ hãi la lên một tiếng, ngồi chồm hổm xuống che lỗ tai, vùi đầu vào trong chăn. Đúng lúc này của chợt mở ra, Diệp Tích Thượng dựa vào ánh sáng của tia chớp chiếu vào, thấy rõ một người phụ nữ đang ngồi co rúm lại.

"Nam Nam?"

Cố Hoài Nam ngẩng đầu lên, chu mỏ, đè nén kích động muốn nhào vào trong ngực anh, “Em . . . . . Trên người em không thoải mái."

"Không phải đã uống thuốc sao?"

"Uống rồi nhưng vẫn không thoải mái."

Cô đứng ở đó ngửa đầu nhìn anh rất đáng thương, Diệp Tích Thượng trầm mặc nhìn cô một lát, nghiêng người sang, "Vào đi, anh xem một chút."

Sau khi Cố Hoài Nam nghe xong, nhảy tọt vào giống y như con khỉ. Diệp Tích Thượng đóng kín cửa mở đèn, phát hiện người phụ nữ này đã nhanh chóng nằm trên giường anh rồi. Anh vén chăn lên, quả nhiên ở trên cánh tay của cô thấy từng mảng hồng ban, tìm thuốc bôi lung tung lên.

"Còn ở đâu?"

"Trên đùi." Cố Hoài Nam kéo chân lộ ra, xắn quần ngủ lên, lộ ra hai đùi trắng nõn.

Diệp Tích Thượng nặn thuốc ra bôi lên phía trên, "Về sau những lục như thế này không cần tắm nước nóng."

"Ừ!" Cố Hoài Nam quan sát vẻ mặt của anh, chần chờ hỏi: "Có phải anh tức giận hay không?"

"Không." Diệp Tích Thượng nhàn nhạt, xoa thuốc đều đều cho đến khi hấp thu hết. Tiếng sấm bên ngoài vẫn vang lên không ngừng, cô co rụt bả vai lại, hoàn toàn không thể tránh được ánh mắt của anh .

Cố Hoài Nam ngồi dậy, nâng mặt của anh lên cẩn thận nhìn, rồi cho ra kết luận, "Anh nhất định mất hứng."

Diệp Tích Thượng không lên tiếng, mắt nhìn mũi mũi nhìn ngực lại lấy chút thuốc bôi lên những nốt đỏ trước ngực cô, cho dù cô hỏi thế nào cũng làm như không nghe thấy. Cố Hoài Nam nhớ tới lời nói của Giang Thiệu đêm hôm đó, cố ý phồng má lên, cái miệng nhỏ động đậy, "Giống chuột đồng hay không?"

Động tác của Diệp Tích Thượng vẫn không ngừng.

Cố Hoài Nam chợt quỳ dậy, hai tay khoác lên vai anh, nụ cười rất thuần lương và ngây thơ, "Ca ca, anh đừng tức giận á."

Diệp Tích Thượng hơi trầm xuống. Anh không nói lời nào, Cố Hoài Nam lộ ra vẻ mặt ủy ủy khuất khuất, như mèo nhỏ cọ cọ vào cổ anh, "Em biết sai lầm của mình rồi, ca ca, anh giảm nhiệt đi."

"Anh không phải anh em." Diệp Tích Thượng rốt cuộc mở miệng, kéo giãn cự ly với cô ra một ít, tròng mắt nhìn cô, "Em cũng không phải là Diệp Tiểu An, Giang Thiệu nói cho em biết cái gì?"

"Anh ta nói mỗi lần anh tức giận, Tiểu Diệp Tử làm như vậy là dụ dỗ được anh." Cố Hoài Nam nhìn anh, "Anh ta cũng nói nhược điểm của anh chính là người nhà của anh, tình cảm của anh và Tiểu Diệp Tử thân thiết đến cỡ nào cỡ nào, anh thương và cưng chiều cô ấy đến cỡ nào, vì Tiểu Diệp Tử không tiếc phá vỡ nguyên tắc lần đầu tiên gặp mặt liền động tay với anh ta, bởi vì anh cho rằng anh ta dụ dỗ và ăn sạch sành sanh người em gái thuần khiết và thiện lương của anh. Hừ, anh còn nói chưa động thủ với ai, cũng chỉ là chưa tới mức phải ra tay mà thôi."

Cố Hoài Nam không phát hiện khi mình nói những câu này thì giọng nói của mình không tự chủ mang theo vị chua. Diệp Tích Thượng nháy nháy mắt, "Còn nói cái gì?"

Cô cười một tiếng, lắc đầu một cái. Không muốn nói tiếp, bán đứng tên cầm thú Giang Thiệu kia cô chỉ sợ chính mình cũng không yên ổn.

Bên ngoài kéo dài từng trận tiếng sấm, mưa như trút nước. Cố Hoài Nam ho nhẹ một tiếng, "Cái đó, anh mệt không?"

Diệp Tích Thượng đậy lọ thuốc ném vào cái hòm, "Em còn có việc?"

Cố Hoài Nam liên tục không ngừng lắc đầu lần nữa."Em là cú mèo, một chút xíu cũng chưa buồn ngủ, nếu như anh cũng chưa muốn ngủ, không bằng chúng ta làm chút gì chứ?"

Diệp Tích Thượng bỗng chốc ném tới một ánh mắt, "Làm cái gì?"

Cố Hoài Nam nhất thời lúng túng, nhắm mắt cười, "Tâm sự, nói chuyện tâm tình, cái gì cũng được, anh không có gì muốn hỏi em sao?"

". . . . . ."

"Vậy em sẽ hỏi anh, anh có thể hít bao nhiêu cái hít đất?" Giờ phút này anh chỉ mặc mỗi cái quần cụt, thân trên lộ ra cường tráng, bắp thịt theo động tác của anh khẽ biến hóa thành những đường cong mê người. Tầm mắt Cố Hoài Nam nhìn theo những cử động của anh không rời.

Diệp Tích Thượng sao lại không phát hiện được? cất hòm thuốc xong, xoay người đi tới phía cô. Mắt Cố Hoài Nam trợn to, vẻ mặt khẩn trương nhưng mong đợi, khi anh vươn tay cũng là lúc nhịp tim cô cũng tăng nhanh.

Bụp ——

Trong phòng chợt tối đen.

Diệp Tích Thượng tắt đèn đầu giường, xoay mình lên giường, nằm xuống bên cạnh cô. Cố Hoài Nam vẫn còn ngây ngốc ngồi ở đàng kia, "Ách. . . . . ."

"Ngủ." Lời của anh đơn giản giống như ra khẩu lệnh cho binh sĩ của mình.

"Em không mệt."

"Anh ngủ."

"Nhưng. . . . . ."

"Con gái sợ sét đánh không có gì mất mặt, Tiểu Diệp Tử cũng sợ."

Thì ra là anh biết, Cố Hoài Nam le lưỡi ở trong bóng tối, được nằm ở bên cạnh anh như ý nguyện, nghiêng đầu nhìn lén gương mặt anh, một lúc lâu mới nhỏ giọng hỏi, "Khi Tiểu Diệp Tử sợ, cũng ngủ cùng một phòng với anh sao? Một giường?"

Anh không lên tiếng, ngầm thừa nhận. Cố Hoài Nam dẩu môi, lại nghe thanh âm của anh truyền tới, "Đó là khi còn bé, khi cô ấy được mười tuổi thì ngủ trên giường, anh ngủ trên sofa."

Khóe miệng Cố Hoài Nam lặng lẽ hất lên, yên lặng đụng đụng anh, anh không có phản ứng, liền nhích lại gần.

Không biết trải qua bao lâu, Cố Hoài Nam vẫn không ngủ được, vừa nghe tiếng sấm, vừa nghe tiếng hô hấp đều đều trầm ổn của anh, dần dần xích gần đầu vai anh, nhẹ nhàng tựa vào.

Bỗng nhiên một tiếng nổ phá vỡ thời khắc tốt đẹp này, Cố Hoài Nam kêu lên một tiếng, thân thể run rẩy co rụt lại.

Có cô ở bên người, Diệp Tích Thượng đã không ngủ được, chứ đừng nói chi một lát cô lại lăn qua lăn lại. Anh thở dài nhỏ đến nỗi không thể nghe được, nhắm mắt lại dang cánh tay ra để cô đầu gối thoải mái hơn một chút, sau đó vỗ nhẹ từng cái vào bờ vai của cô, "Chỉ là những đám mây điện tử đụng vào nhau ——"

"Ông xã." Cố Hoài Nam cắt đứt lời của anh, "Không thể an ủi phụ nữ như vậy."

". . . . . . Là Thiên Lôi trên trời——"

"Em không phải là trẻ con."

". . . . . . Ngủ."

Cố Hoài Nam nháy mắt mấy cái giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé kéo mặt của anh qua, "Em dạy cho anh an ủi em thế nào thôi." Nói xong, khẽ nâng mặt lên, bờ môi tiến đến gần chủ động hôn anh.

Đây là lần thứ mấy Cố Hoài Nam chủ động hiến hôn, chính cô cũng không nhớ được. Cũng không rõ là tại sao, người đàn ông này đều khiến cô sinh ra một loại dục vọng với anh, lúc cạn có lúc sâu.

Khi cạn thì chỉ cần một cái hôn liền đủ, mà khi sâu . . . . . Giống như lần trước đó, hoặc như bây giờ, cô không biết mình muốn cái gì, nhưng chính là muốn lấy được một ít đồ vật trên người anh.

Cô từ nằm nghiêng hôn đến khi nằm úp sấp trên người anh, ôm mặt của anh hôn không ngừng. Diệp Tích Thượng nhẹ ôm cô, bàn tay đan vào mái tóc dài của cô, theo tiết tấu của cô mà đáp lại.

Rất lâu sau đó, hai người giằng co một hồi mới tách ra. Đầu nhỏ của Cố Hoài Nam dán cổ của anh thở hổn hển, bàn tay nhỏ bé bám lấy vai anh, "Anh ôm em một cái thôi."

Diệp Tích Thượng siết chặt cánh tay một chút.

"Chặt nữa."

Diệp Tích Thượng dùng thêm mấy phần sức lực, lòng bàn tay vô tình lướt qua mặt cô, có chút ngoài ý muốn chạm vào một chuỗi ướt át lạnh lẽo .

Cố Hoài Nam không tránh bàn tay anh, mà lẳng lặng cảm thụ nhiệt độ cùng nhịp tim của anh. Chờ nước mắt khô đi, chống đầu lên nhìn anh, "Anh làm anh trai của em đi."

Diệp Tích Thượng nhíu mày, "Em không để ý chứ?"

Cô dẩu môi, đầu ngón tay đâm vào cằm của anh, "Em nhớ anh vẫn như vậy, theo em, chăm sóc em."

Cô nói xong, giọng nói lại nghẹn ngào, cuối cùng nhịn không được, đôi mắt lại đỏ lên, một giọt nước mắt tí tách rơi lên môi anh . Cố Hoài Nam dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt trên cánh môi của anh, rồi cúi đầu liếm, "Anh biết nước mắt có mùi vị gì không?"

"Mặn."

Lại một giọt nước mắt rớt xuống, Cố Hoài Nam cười hề hề, "Anh nên nói là ngọt a, sao lại thành thực như thế?"

Diệp Tích Thượng giơ tay lên muốn xóa đi ánh mắt ướt át của cô, "Là em quá không thành thực."

Khóe miệng Cố Hoài Nam trĩu xuống, không cười được, "Anh. . . . . . Làm anh trai em đi, Giang Thiệu nói hết với em về chuyện anh và Tiểu Diệp Tử rồi, em đặc biệt hâm mộ cô ấy, còn có chút ghen tỵ, anh nhận thêm một em gái nữa có được hay không? Em mặc dù không nghe lời, nhưng em có thể nấu cơm cho anh, giặt quần áo cho anh, nói chuyện phiếm với anh, làm bạn với anh, em cũng sẽ chăm sóc anh, giống như anh chăm sóc em vậy, cố gắng không để cho anh cảm thấy. . . . . . Cô đơn."

"Nam Nam." Ánh mắt Diệp Tích Thượng trầm trầm ngắm nhìn cô, mượn ánh sáng yếu ớt muốn nhìn thấu tới đáy mắt cô, "Em không dám thành thực một lần sao?"

Ánh mắt của anh quá sâu quá nóng quá khiếp người, Cố Hoài Nam chỉ biết nhếch nhác chạy trốn, cúi đầu vùi mặt vào cổ anh, "Nếu như mà em nói em cảm thấy anh thích em, không chỉ là thích một ít thôi đâu, anh dám hay không dám thừa nhận?"

Rốt cuộc cô vẫn là một tiểu quỷ nhát gan, không dám nhìn thẳng vào trái tim của mình, không dám đụng quá sâu vào tình cảm. Sợ bị lệ thuộc vào, nhưng lại trơ mắt nhìn mình giao ra từng chút từng chút. Muốn ở cùng anh, nhưng lại không chịu lấy danh nghĩa tình yêu, cuối cùng lại giống như đùa bỡn, rõ ràng là cô thích anh không chỉ một điểm, nhưng lại cố tình nói là anh .

Cô sợ, cô không dám, nên anh cũng không ép buộc. Có một số việc, cho dù là anh cũng không cách nào nhúng tay, không thể tùy ý nắm trong tay. Cô cần phải thời gian, cần nhiều hơn đủ để cho cô có thể một lần nữa có dũng khí tin tưởng vào tình yêu.

Đã như vậy, như vậy anh đợi.

Diệp Tích Thượng im lặng vểnh môi lên, ôm chặt cô, hôn vào mặt cô một cái, "Đừng khóc, anh thừa nhận."

Cố Hoài Nam hút hút lỗ mũi, không biết là khóc hay là cười, "Em biết ngay mà." . . .

============Hết chương 33==============

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như bi kip cho tuoi gia, 100 nu hon nong tham rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.