Cầu ma

Chương 1014: Tố


Thời gian trôi qua Tô Minh cũng không để ý đến. Hắn quỳ gối bên cạnh quan tài nhìn mẫu thân trong đó, nhìn nhìn, nhìn nhìn.

Trên tế đàn này, ở bốn phía quan tài có một số tảng đá tỏa ra kim quang. Những tảng đá kia chính là Đệ Ngũ Thạch mà Tô Minh cần.

Nhưng hôm nay những tảng đá này không khiến Tô Minh liếc mắt nhìn. Hắn quỳ gối bên cạnh quan tài như đứa con đi xa đã rời mẫu thân thật lâu thật lâu, cuối cùng cũng có một ngày về nhà nhưng không thấy từ mẫu đang đợi mình mà là một tấm bia.

Loại bi thương này khiến nước mắt tràn ra không ngăn lại được. Chỉ sợ Tô Minh cả đời cũng là cô nhi thì cũng không dứt bỏ được thân tình cốt nhục.

Hứa Tuệ đứng bên cạnh bỗng yên lặng đi tới bên cạnh Tô Minh, phụng bồi hắn, cùng nhau quỳ xuống.

Hồi lâu sau Tô Minh mới ngẩng đầu lên rồi nhìn thật sâu vào nữ tử trong quan tài một lần nữa. Hắn từ từ đứng lên.

- Ta từng cho là ta chỉ là một cô nhi không có cha mẹ, làm bạn với ta chẳng qua chỉ có A Công, chẳng qua chỉ có Tiểu Hồng và một số bằng hữu cùng nhau lớn lên.

Tô Minh lẩm bẩm.

Hứa Tuệ ở bên yên lặng lắng nghe. Nàng biết giờ phút này Tô Minh không cần một người nói chuyện với hắn mà chỉ là một người biết lắng nghe.

- Vì bộ lạc mà ta có thể không muốn sống, điên cuồng nuốt hết những thứ thảo dược không thể nuốt được kia, càng có thể điên cuồng lao ra khỏi gian phòng mà A Công đã phong ấn để đi chiến đấu với các tộc nhân. Huân khúc năm đó ta còn nhớ rõ. Năm đó có cô bé tên Đồng Đồng đã nói sau khi ta trở về thì sẽ nói cho ta một bí mật, ta vẫn còn nhớ rõ...

Trong mắt Tô Minh hiện lên vẻ nhớ lại, còn có khổ sở.

- Nhưng đến một ngày ta mới phát hiện tất cả mọi chuyện đều là giả. Không có Ô Sơn, không có bộ lạc, tất cả những bằng hữu lớn lên cùng với ta đều là âm mưu.

- Thậm chí nữ tử mà ta vô cùng tin tưởng, nữ tử mà ta si mê thời niên thiếu cũng chỉ là một vở tuồng...

Tô Minh nở nụ cười, cười cười, hắn cười to.

- Đệ Cửu Phong là một căn nhà mà ta tìm được lúc bối rối. Đây là sự thật. Nhưng vận mệnh trêu ngươi, sau khi đến Thần Nguyên này thì ta mới biết thì ra ta cũng có mẫu thân, cũng có phụ thân...

Tô Minh cúi đầu, nước mắt khẽ rơi, mắt nhìn nữ tử trong quan tài.

- Nếu biến Tam Hoang Đại Giới thành Tố Minh, khiến trời cao này khắc Minh văn là ý nguyện của ngài thì ta sẽ dùng cả cuộc đời ta để hoàn thành!

Tô Minh giơ tay phải lên rồi đánh một trảo về phía bên cạnh quan tài. Một viên Đệ Ngũ Thạch lập tức hóa thành kim quang rồi bay vào trong tay Tô Minh.

- Nếu lúc trước đi Chân Giới Thứ Năm là vì muốn tìm kiếm sư tôn thì ngày hôm nay ta muốn tìm cố hương Tố Minh tộc. Bởi vì ta là Tố Minh tộc nhân.

Câu nói đó Tô Minh không mở miệng mà là gào thét trong lòng.

Lúc trước, mặc dù Tô Minh biết mình là Tố Minh tộc nhân nhưng hắn cũng không thừa nhận thân phận này, càng không thừa nhận Tố Minh tộc. Tất cả chuyện xưa mà hắn đã nghe qua thì cũng chỉ là nghe qua mà thôi chứ không có nhiều cảm động.

Nhưng hôm nay lại khác biệt hoàn toàn. Âm thanh đến từ mẫu thân, hình ảnh đến từ trong đầu Tô Minh. Tất cả những thứ này khiến hắn không còn xa lạ với ba chữ Tố Minh tộc nữa, không còn là không liên quan đến mình nữa. Cho dù là do Tứ Đại Chân Giới uy hiếp hay là lời mẫu thân nói, tất cả đã khiến Tô Minh lần đầu tiên chủ động thừa nhận hắn chính là Tố Minh tộc nhân.

Trong tích tắc Tô Minh thừa nhận thân phận, Đệ Ngũ Hỏa Lò đột nhiên run rẩy mạnh mẽ.

Từng đạo ý chí nhanh chóng bay ra khỏi tinh không Đệ Ngũ Hỏa Lò rồi phủ xuống bốn phía Tô Minh. Những ý chí này biến ảo tạo thành vô số sinh linh cường đại. Trong chớp mắt những hư ảo sinh linh này xuất hiện thì đều khom lưng về phía Tô Minh.

Những sinh linh này có đại thụ trăm trượng, có Hỏa Linh cường đại, có đủ loại thú dữ kỳ dị. Toàn bộ bọn họ xuất hiện khiến không gian Đệ Ngũ Hỏa Lò chấn động kịch liệt.

Ý chí của bọn chúng dung hợp lại một chỗ, rõ ràng lấy Tô Minh làm trung tâm rồi tạo thành một hư ảnh Hỏa Lò cực lớn!

Hỏa Lò này hơi mờ ảo. Lưu quanh bốn phía trong đó vờn quanh Tô Minh khiến Tô Minh như trở thành thứ trọng yếu của Hỏa Lò hư ảo. Từng luồng hào quang chớp động. Tô Minh cảm nhận được Đệ Ngũ Hỏa Lò đang thừa nhận hắn. Vào giây phút này, mặc dù không có tiếng nổ vang kịch liệt, không có biến hóa kinh thiên động địa nhưng Tô Minh biết hắn đã trở thành chủ nhân của Đệ Ngũ Hỏa Lò.

Đệ Ngũ Hỏa Lò run rẩy, không gian trong đó như thiên băng địa liệt, tất cả những sinh linh trong Hỏa Lò tỏa ra ý chí, mọi người trong Hỏa Lò cũng đều cảm nhận được Đệ Ngũ Hỏa Lò đang biến hóa mãnh liệt nhưng không ai biết nguyên nhân cụ thể.

Huyền Thương cố gắng bám vào đại địa để thân thể mình được cố định, không bị vòng xoáy khổng lồ đột nhiên xuất hiện trên hư không hút đi.

Hoa Vực sắc mặt tái nhợt, cười thảm nằm trong biển hoa. Thân thể của hắn đã bị chôn vùi trong đất bùn, đã bị hòa tan hơn phân nửa trở thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng biển hoa nơi đây.

Long Hải lão tổ bên cạnh hắn mỉm cười nhìn Hoa Vực. Vốn dĩ chỉ là nguyên thần nhưng nay lại chiếm hết cánh hoa như muốn ngưng tụ ra thân thể lần nữa.

Hỏa Khôi lão tổ đang phi hành trong một không gian thì bỗng nhiên hoảng sợ nhìn lên thiên không. Hắn thấy thiên không đang lay động kịch liệt.

Sắc mặt Tử Long chân nhân vô cùng khó coi quan sát một hòn đào nhỏ trên biển. Đảo nhỏ này cách hắn ít nhất trăm trượng, trên đảo nhỏ này có một cái cây, trên cây có một quả màu đỏ.

Nhưng hôm nay không gian này lại đất rung núi chuyển, chỗ có cái cây kia sụp xuống.

Trong số tất cả, nếu nói có người có thể thấy được một chút thì chỉ có Chu Hữu Tài.

Giờ phút này Chu Hữu Tài đang đứng trên một ngọn núi. Ngọn núi này đang nổ vang, chấn động kịch liệt, từng tầng mây cuồn cuộn trên thiên không, cả thiên địa đều biến hóa, đồng thời sắc mắt Chu Hữu Tài cũng nhanh chóng biến hóa.

- Đây là... Đệ Ngũ Hỏa Lò nhận chủ! Chẳng lẽ trong đám người kia có Tố Minh tộc sao?

Cùng lúc đó, ở ngoài Đệ Ngũ Hỏa Lò, đại lục Trần Phần Tộc đã sớm khôi phục như cũ nhưng trong chớp mắt này, tất cả tộc nhân Trần Phần tộc đều ngửa mặt lên trời rống to, thân thể tự biến hóa thành bộ dạng Hỏa Linh.

Chuyện này không liên quan đến tu vi, ngay cả tộc trưởng Trần Phần Tộc, thậm chí cả Lão tổ thì cũng đều không khống chế được bản thân mà biến thành Hỏa Linh. Trong âm thanh gào thét, trong đầu tộc nhân Trần Phần tộc cũng truyền đến âm thanh phát ra từ linh hồn.

- Đệ Ngũ Hỏa Lò nhận chủ!

Trần Phần Lão tổ hóa thân thành Hỏa Linh, trong mắt lộ ra tinh mạng.

Nơi quan trọng của Đệ Ngũ Hỏa Lò, trong hư không, Tô Minh cảm nhận được giờ khắc này Đệ Ngũ Hỏa Lò đã nhận hắn làm chủ, theo ý niệm của hắn mà động. Tô Minh trầm mặc trong chốc lát, tay phải vung lên. Lập tức hư ảnh Hỏa Lò vờn quanh bốn phía xung quanh tiêu tán. Vô số tồn tại ở bốn phía cũng đều tản đi hết khiến tất cả trở lại như thường. Tô Minh quay người rồi bước vào hư không.

Quan tài vẫn còn trên tế đàn, sau này vẫn sẽ có rất nhiều năm tháng bị hút vào trong quan tài để tẩm bổ cho nữ tử kia. Cho đến một ngày, dưới tác dụng của trận pháp này, nàng sẽ thức tỉnh.

Nếu Tô Minh muốn thì hắn có thể mang Đệ Ngũ Hỏa Lò đi nhưng hắn không làm như vậy.

Để lại để tiếp tục hấp dẫn cường giả tới đây, chỉ có như vậy thì trận pháp mới tiếp tục duy trì, chỉ có như vậy thì mẫu thân hắn mới có ngày thức tỉnh.

Đạp trên hư không, trong tích tắc Tô Minh biến mất, hắn đã mang theo Hứa Tuệ từ trong hư không rời khỏi Đệ Ngũ Hỏa Lò rồi đạp không mà đi.

Quay đầu nhìn lại vẫn thấy Đệ Ngũ Hỏa Lò tồn tại trong tinh không, tất cả những thứ đã trải qua trong đó giống như giấc mộng.

Than nhẹ một tiếng, hơi thở của Tô Minh vừa tản ra thì lập tức có một đạo hào quang xuyên thấu khỏi túi trữ vật của hắn khiến bốn phía xung quanh Tô Minh lập tức trở thành màu vàng.

Màu vàng này khác với hào quang màu vàng do Tô Minh biến thành, trong đó tản mát ra một luồng lực lượng mênh mông cuồn cuộn, mơ hồ như hấp dẫn tất cả lực lượng thiên địa ngưng tụ lại. Trên đó tựa như có một luồng khí tức không hợp với Thần Nguyên Tinh Hải. Dường như sự xuất hiện của nó lập tức bị Thần Nguyên Tinh Hải phát hiện, hư không bài xích.

Tô Minh sửng sốt rồi cúi đầu nhìn về phía túi trữ vật. Hắn lập tức cảm nhận Đệ Ngũ Thạch trong túi trữ vật của hắn phát ra kim quang vạn trượng. Uỳnh một tiếng, nó trực tiếp mạnh mẽ bay ra khỏi túi trữ vật của Tô Minh.

Tựa như một khi vật này rời khỏi Đệ Ngũ Hỏa Lò thì kiên quyết không tồn tại trong túi trữ vật. Sau khi bay ra ngoài, nó cũng không đi xa mà lơ lửng xung quanh Tô Minh, không ngừng chuyển động.

Đệ Ngũ Thạch xuất hiện, tinh không chấn động, hào quang màu vàng không ngừng khuếch tán ra bốn phương tám hướng cho đến vô tận, một cuộc hạo kiếp đủ dậy sóng Thần Nguyên Tinh Hải cũng vì thế mà xuất hiện!

Trong Trần Phần Tộc, những tộc nhân trở thành Hỏa Linh giờ phút này đã khôi phục lại ban đầu. Lập tức Trần Phần lão tổ chấn động, hắn có thể cảm nhận rõ ràng một luồng lực lượng hoàn toàn khác hẳn với Thần Nguyên Tinh Hải, thậm chí gần như không hợp nhau trong giây lát đã từ Đệ Ngũ Hỏa Lò truyền đến đây.

- Đệ Ngũ Thạch!

Trần Phần lão tổ lập tức ngẩng đầu.

Cùng lúc đó, ở trong khu vực quan trọng của Thần Nguyên Tinh Hải, phạm vi Âu Ổ Tộc. Nơi này vốn dĩ đen nhánh nhưng trong tích tắc Đệ Ngũ Thạch truyền ra khí tức thì lập tức trong bóng tối có vô số ánh mắt mạnh mẽ mở ra. Mỗi một cặp mắt đều lộ ra vẻ dã thú điên cuồng.

- Đệ Ngũ Thạch, lại một viên Đệ Ngũ Thạch xuất hiện, đoạt lấy nó, nhất định phải đoạt lấy nó!!

Âm thanh rầu rĩ vù vù vang lên trong bóng tối, vẻ điên cuồng trong ánh mắt cũng đạt tới cực hạn.

Đức Tạp Tộc là chủng tộc đầu người thân rắn. Hôm nay bọn họ tụ tập trong động đá vôi. Bỗng nhiên, trong chớp mắt, tất cả đều mở hai mắt ra, âm thanh vang dội, một luồng ý chí khổng lồ chợt tràn ngập cả tinh thần.

- Men theo khí tức không dung nhập với Thần Nguyên Tin Hải này, hãy đi tìm Đệ Ngũ Thạch, cầm viên đá này đưa cho ta!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như nhạc chú đại bi tiếng việt, hieu ro duyen phan de song an lac hanh phuc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.