Cầu ma

Chương 1016: Ước định


Sắc mặt của Tử Long chân nhân liên tục biến hóa, ánh mắt ngưng tụ ở trên người Tô Minh, một lát sau lại nhìn về phía ba người kia. Một câu nói của Tô Minh đã khiến cho tình thế nghịch chuyển ngay lập tức, để cho hắn như mang châm ở lưng, cưỡi hổ khó xuống.

Hỏa Khôi Lão tổ còn dễ nói, Tử Long chân nhân cũng không đặc biệt để ý đến, nhưng dù sao Long Hải lão tổ cũng là đại năng đã thành danh nhiều năm, cho dù đây là thân thể nguyên thần, tuy nói cũng không phải là lúc toàn thịnh nhưng cũng đầy đủ uy hiếp đối với hắn.

Mà Tử Long chân nhân cảm giác ở giờ phút này, Long Hải lão tổ như có chút ít không quá giống thân thể nguyên thần.

Sau đó, còn có cả Chu Hữu Tài. Vốn là Tử Long chân nhân không có để ý đặc biệt gì đối với Chu Hữu Tài, cho dù là trên ngọn núi hắn đã được truyền thừa thuật Di Sơn. Người này ở lúc không có tu vi lại có thể ra tay đi cứu Tô Minh, nhưng Tử Long chân nhân cũng có thủ đoạn làm được những việc này, cho nên chẳng qua chỉ là nâng cao vị trí của hắn ở dưới đáy mình lên một chút thôi.

Cái thật sự khiến cho hắn cảm thấy khiếp sợ chính là vừa rồi Tô Minh gọi tên người này, không phải là Chu Hữu Tài, mà là Trường Hà.

Tử Long chân nhân vừa nghe thấy cái tên Trường Hà, trong đầu liền hiện ra duy nhất một người.

Đệ tử Âm Thánh Chân Giới Hiên Tôn, được mệnh danh là Âm Thánh Chân Giới Kiếp chủ tương lai, Chiến Tiên Trường Hà!!

Sinh cảnh đại năng, bễ nghễ thiên hạ, sau này bởi vì có mâu thuẫn, phản lại sư phụ cho nên bị lưu vong ở Thần Nguyên Tinh Hải!

Tử Long ở Thần Nguyên Phế Địa nhiều năm, đã nghe nói qua cái tên Trường Hà nhưng vẫn không tìm được chút đầu mối nào về chuyện hắn ở Thần Nguyên. Nhưng hôm nay, Tô Minh vừa nói dứt lời, lập tức tâm thần Tử Long chân nhân chấn động, khó có thể hình dung.

Hắn quan sát Chu Hữu Tài, hồi lâu sau dời ánh mắt tới người Tô Minh. Tô Minh màu xám khiến hắn có kiêng kỵ mãnh liệt. Kiêng kỵ này không đến từ tu vi mà là đến từ tâm tư của đối phương. Ba câu của đối phương lập tức để cho mình lâm vào tình cảnh như thế, trong lòng lại càng chần chờ.

Cuộc chiến giữa các đại năng, trong lòng hắn hôm nay cũng đã e sợ, chần chờ. Trận chiến này căn bản cũng không cần phải tiếp tục nữa, nếu không hắn sẽ thua.

Đã lâu rồi Tử Long chân nhân không có cảm giác uất ức thế này, cảm giác này không giống như lúc cùng Hoàng Mi cướp đoạt chí bảo bị đánh lén mà là bị uy hiếp, nhưng lại không thể giãy dụa phản kháng, rất nhục nhã.

Hàn mang trong mắt hắn chớp động, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh. Tô Minh lạnh lùng nhìn Tử Long, không nói lời nào.

Cả cục diện đang hết sức căng thẳng.

- Chiến hay là không chiến? Nếu chiến thì không có phần thắng, nhưng nếu không chiến,cứ như thế rời đi thì thanh danh của ta sẽ mất sạch.

Trong lòng Tử Long chân nhân rất lo lắng. Trong lúc do dự, tâm thần hắn run mạnh, trong đầu ngay lập tức lại hiểu ra một vấn đề.

- Bức bách khá lắm! Nếu chiến, ta khó lòng thắng, nếu không chiến thì chuyện này sẽ để lại dấu vết ở trong lòng ta, để cho tâm thần ta chần chờ, phá ta không yên lòng bước vào hàng ngũ Duyên cảnh. Mọi chuyện hết lần này tới lần khác là tự mình tìm kiếm tới.

Tử Long chân nhân cắn răng, trong mắt lộ ra chiến ý mãnh liệt. Hắn không chần chờ nữa. Hắn muốn chiến đấu trận chiến này.

Nhưng hắn vừa quyết định muốn chiến đấu trong một chớp mắt, ba người bên cạnh Chu Hữu Tài đồng thời phát động tu vi, chuẩn bị lao vào trận ác chiến này thì Tô Minh bỗng nhiên mở miệng.

- Ngươi có muốn vật này không?

Tô Minh nói, đồng thời nhấc tay phải lên, lập tức ở bên trong lòng bàn tay của hắn lộ ra một ít lổ nhỏ như bị ong độc đâm vào, có mùi thơm nồng nặc từ trong đó khuếch tán ra.

Mùi thơm này vừa khuếch tán trong một chớp mắt thì Tô Minh đã nắm tay lại, khiến cho mùi thơm này lập tức biến mất.

Nhưng dù mùi thơm chỉ khuếch tán ra trong tích tắc nhưng cũng đủ khiến cho thần sắc Tử Long đại biến. Ý chí chiến đấu trong mắt lập tức được thu vào, tâm thần lại rối loạn.

Chẳng những hắn như thế mà ngay cả Chu Hữu Tài cũng ngẩng mạnh đầu nhìn Tô Minh một cái, sau đó cúi đầu không hề chú ý nữa. Về phần Long Hải lão tổ thì là hai mắt hắn chợt lóe lên, không nói tiếng nào, Hỏa Khôi lão tổ lại trầm mặc.

- Ngươi có ý gì? Đây là mùi thơm gì?

Sắc mặt Tử Long biến hóa. Mùi thơm vừa rồi chẳng qua là hắn chỉ hơi thoáng cảm nhận qua nhưng tu vi bên trong thân thể lập tức tự hành vận chuyển. Loại tu vi biến hóa này khiến cho tim hắn đập thình thịch.

- Lưu lại chiến lợi phẩm, làm hộ vệ cho tại hạ một năm, ta sẽ đưa cho ngươi mùi thơm gấp mười lần vừa rồi, đây là lời thề.

Tô Minh nhàn nhạt mở miệng, đây là xuống một bậc thang. Sắc mặt Tử Long chân nhân âm trầm, một hồi lâu sau vung tay phải lên. Lập tức thi thể thiếu niên áo trắng bị hắn lấy ra từ trong túi trữ vật, trôi tới trước người Tô Minh.

Nếu có thể không chiến, Tử Long cũng không muốn chiến.

- Ta đã nhớ kỹ lời thề của ngươi, hộ vệ một năm để đổi lấy mùi thơm gấp mười lần mới vừa rồi, chuyện này có thể.

Tử Long chân nhân nói xong, lạnh lùng nhìn ba người bên cạnh một chút.

- Có thể cho ngươi thi thể.

Thần sắc Tô Minh như thường nhìn về phía Hỏa Khôi lão tổ.

- Hộ vệ một năm, chuyện này lão phu nhất định sẽ hoàn thành.

Hỏa Khôi lão tổ vội vã mở miệng. Hắn sợ nhất chính là Tô Minh cũng không nói đến nhân quả liền đem thi thể cho mình, điều này làm cho hắn lo lắng vô cùng. Hôm nay mắt thấy Tô Minh đã nói ra điều kiện, hắn liền lập tức đáp ứng, sợ Tô Minh đổi ý, hắn vội vàng phát hạ lời thề.

- Ta có để lại cấm chế trên thi thể, ngươi đi dung nhập vào đi.

Tô Minh nhàn nhạt nói. Lần này thần sắc của Hỏa Khôi lão tổ rất quyết đoán, hóa thành cầu vồng chạy thẳng tới thi thể thiếu niên áo trắng, ngay lập tức dung nhập vào. Lập tức thi thể run rẩy, tản mát ra ngọn lửa màu tím.

Ngọn lửa này đốt cháy thi thể, khiến cho thi thể dần dần khô héo, thậm chí đang không ngừng thu nhỏ lại. Nhìn bộ dáng này thì còn cần phải thêm một ít thời gian mới có thể hoàn toàn chiếm cứ.

- Sau khi hộ vệ một năm, ta sẽ cho ngươi tự do.

Tô Minh quay đầu nhìn Long Hải Lão tổ.

Long Hải Lão tổ trầm mặc hiếm thấy, lấy lời thề đáp lại yêu cầu của Tô Minh.

- Một năm sau, ta sẽ cho ngươi hy vọng làm vợ ngươi sống lại.

Cuối cùng, Tô Minh nhìn về phía Chu Hữu Tài.

Chu Hữu Tài nhìn Tô Minh hồi lâu rồi gật đầu. Vì hy vọng để vợ sống lại, hắn có thể giao ra bất cứ giá nào.

Tô Minh ngẩng đầu nhìn hướng tinh không, tóc dài màu xám từ từ thay đổi cho đến hóa thành bình thường. Hai mắt hắn chợt lóe lên, thân thể tiến về phía trước một bước, hóa thành cầu vồng chạy thẳng tới nơi xa.

Hứa Tuệ lập tức đi theo sau, mấy người còn lại đã ở trong trầm mặc cũng nhất nhất đi theo. Hỏa Khôi Lão tổ cũng hoàn thành dung hợp thân thể, bay nhanh theo.

Chỉ còn lại một mình Huyền Thương đứng ở nơi đó, thần sắc âm trầm quan sát mọi người đã đi xa, mắt lộ ra âm độc.

- Cần những đại năng này hộ vệ, không biết rốt cuộc người này có mục đích gì. Nhưng hết thảy những điều này cũng không có liên hệ cùng ta. Ngươi đoạt đi chí bảo Huyền gia, chuyện này ta nhất định sẽ làm cho ngươi phải trả giá thật nhiều.

Trong mắt Huyền Thương lộ ra oán độc sâu đậm, trong lòng hừ lạnh chuyển thân. Lúc hắn đang muốn rời đi thì đột nhiên thân thể run rẩy một chút. Lại thấy vào giờ khắc này, Đệ Ngũ Hỏa Lò lại mở ra lần nữa, ngọn lửa khuếch tán. Một luồng lực hút khổng lồ mạnh mẽ tràn ra, khiến cho Huyền Thương căn bản cũng không có sức phản kháng, đã bị hút mạnh vèo bên trong Đệ Ngũ Hỏa Lò một lần nữa.

Tinh không bốn phía dần dần bình phục.

- Hứa Tuệ, ta muốn đi tới một chỗ không biết, ngươi...

Trong tinh không, Tô Minh bay nhanh phía trước, truyền ra thần niệm với Hứa Tuệ bên cạnh.

- Đệ Ngũ Chân giới sao? Hứa Tuệ bình tĩnh mở miệng.

Tô Minh quay đầu lại nhìn Hứa Tuệ một cái, không nói gì, tiếp tục bay nhanh. Những người phía sau hắn vẫn trầm mặc.

Thời gian từ từ trôi qua, vài ngày sau, tinh không phía trước bị một mảnh sương mù nồng đậm lượn lờ. Thân ảnh Tô Minh dừng lại ở ngoài sương mù.

Hứa Tuệ biết vị trí nơi này, chính là khu vực bộ lạc tộc Trần Phần.

Dường như đám người Tô Minh vừa tới, lập tức sương mù quay cuồng kịch liệt, một thân ảnh mơ hồ đi ra từ trong sương mù, lúc gần tới mọi người, thân thể không còn là hư ảo mà là chân thật, hóa thành Trần Phần lão tổ.

Ánh mắt của hắn quét qua Tô Minh cùng với bốn người Tử Long ở phía sau, cuối cùng trầm mặc ôm quyền khom lưng hướng Tô Minh.

Hắn bái chính là chủ nhân thế hệ này của Đệ Ngũ Hỏa Lò.

- Làm phiền lão tổ đưa nàng đi ra bên ngoài Thần Nguyên.

Tô Minh liếc nhìn Hứa Tuệ, lại nhìn Trần Phần lão tổ, cũng ôm quyền.

Trần Phần lão tổ ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Tuệ, gật đầu.

- Ngươi cố ý muốn một mình rời đi sao?

Hứa Tuệ trầm mặc chốc lát, nhẹ nói.

- Trở về đi, trấn thủ thế lực ở cửa vào tứ đại chân giới chờ ta.

Tô Minh bình tĩnh nói.

Hứa Tuệ trầm mặc, than nhẹ một tiếng, không nói tiếp cái gì.

- Làm phiền lão tổ.

Tô Minh lại ôm một xá.

- Ngươi yên tâm, lão phu sẽ bảo vệ cô ấy an toàn. Ngươi hãy nhớ có một nơi tên là Phần Trần Tinh. Nghe nói nơi đó là khởi nguyên của Hỏa Linh nhất tộc chúng ta. Mang về giúp lão phu một nắm đất ở nơi đó. Mặt khác, có Đệ Ngũ Thạch, ngươi phải cẩn thận.

Trần Phần lão tổ dùng phương thức thần niệm, đưa những lời này vào tâm thần Tô Minh.

Thấy Tô Minh gật đầu, hắn vung tay áo lên, lập tức hóa thành một mảnh mây lửa thiêu đốt vòng quanh thân thể Hứa Tuệ, ngay lập tức chạy thẳng tới nơi xa. Nhưng đúng lúc này, một tiếng thét chói tai truyền mạnh ra.

- Lão gia hỏa chết tiệt, lão tử không cần trở về.

Ở bên trong mây lửa truyền ra tiếng thét chói tai, sau đó là tiếng hừ lạnh của Trần Phần lão tổ. Cùng lúc đó, một đạo cầu vồng cấp tốc bay ra từ bên trong mây lửa, hóa thành hạc trụi lông, nhanh chóng trở lại bên người Tô Minh.

Hạc trụi lông trở về. Nó không nhìn thấy phía sau, bị cuốn vào bên trong mây lửa. Hứa Tuệ ngắm nhìn ánh mắt Tô Minh, ánh mắt càng ngày càng xa dần, cho đến khi biến mất ở trong tinh không, kết thúc gần trăm năm làm bạn.

Tô Minh cũng nhìn mây lửa đi xa, cho đến khi không nhìn thấy nữa hắn mới xoay người lại. Tóc dài trở thành màu xám, con ngươi trong mắt cũng trở thành màu xám, cả trên thân người cũng không có tâm tình nữa.

- Chư vị đạo hữu, từ nay về sau một năm, tất có ác chiến. Hứa hẹn của tại hạ với các ngươi như tinh không này tồn tại vĩnh hằng, tất sẽ không nuốt lời. Một năm này làm phiền chư vị.

Tô Minh nhìn về phía đám người Tử Long, hai mắt lạnh như băng, ôm quyền vái một vái.

- Nếu đã cần hộ vệ, tất có nguyên nhân muốn bọn ta.

Long Hải lão tổ bỗng nhiên mở miệng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như ung dung cua data table, file excel tinh tien dien nhanh nhat 2016 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.