Cầu ma

Chương 22: Mới gặp


Tô Minh rõ ràng cảm nhận được, biểu tình của Lôi Thần không được tự nhiên, bộ dạng như rất sợ rồi lại bất đắc dĩ. Tô Minh lén nhìn hướng phát ra thanh âm.

Lần nhìn này, Tô Minh có cảm giác kinh diễm!

Đó là một cô gái, cô gái này mặc lông thú da chim điêu làm thành bộ áo ngắn. Lại thêm cô rất cao ráo, dường như cao hơn Tô Minh một cái đầu, phụ trợ vẻ đẹp mỹ miều. Da cô không thô ráp như Man tộc khác, mà là có chút trắng, lộ ra vẻ đẹp khiến người tim đập loạn nhịp.

Hai mắt cô như hồ nước trong, nhìn như có chứa tia sáng lãnh liệt, trên trán điểm xuyết một ít lân tinh, bị mặt tuyết bên dưới phản chiếu, tản ra ánh sáng chói mắt.

Đặc biệt là nhìn cô gái hình như có hai cái răng hổ, có cảm giác dã tính vô hình.

Cô gái này không phải người thường, mà là giống như Tô Minh, cùng là Man Sĩ. Chẳng qua tản ra khí huyết xem chừng là tầng ba Ngưng Huyết cảnh.

Cô không đi một mình, sau lưng còn có ba người đàn ông Man tộc, tựa như núi nhỏ, ánh mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm hai người Tô Minh. Người họ tản ra khí huyết chỉ yếu hơn Bắc Lăng một chút.

Trên người ba gã đàn ông đều có đồ án vẽ lên, dường như là hình con rết. Ánh mắt Tô Minh mơ hồ lóe lên, để ý việc này.

"Lôi Thần, gan lớn nhỉ!" Cô gái nhìn chằm chằm Lôi Thần, nghiến răng.

Lôi Thần sờ mũi, sắc mặt vẫn rất hiền lành, cười ngây ngô.

"Lần trước đã bị ngươi dùng bộ dạng này lừa gạt, lấy thảo dược dỏm nhuộm màu bán cho ta tới ba cái thạch tệ!!!" Cô gái đứng trước mặt Lôi Thần, biểu tình tức giận.

"Này không thể trách tôi, chính tôi còn không biết đấy là thảo dược gì, tùy ý để đó, là cô muốn mua…" Lôi Thần đáng thương nhỏ giọng nói.

"Hừ, lấy thạch tệ ra đây!" Cô gái trừng Lôi Thần, cũng ghét lây Tô Minh đứng một bên. Chẳng qua Tô Minh gầy yếu, khiến cô gái liếc mắt một cái liền bỏ qua.

"Nhưng tôi…" Lôi Thần cười khổ, đang muốn mở miệng, đã thấy cô gái mắt lóe tia sáng lạnh. Ba người đàn ông đằng sau cô ánh mắt lạnh lẽo, khiến gã nuốt lại lời định nói, âm thầm kêu khổ.

"Lôi Thần, cô ta chính là người ngươi và A Công đã nói, người Ô Long bộ lạc?" Ngay lúc này, Tô Minh mặt không biểu tình, chậm rãi nói một câu.

Hắn mới nói ra, Lôi Thần chợt ngẩn người, nhưng rất nhanh phản ứng lại đây. Hắn biết Tô Minh luôn bình tĩnh, nếu đã nói vậy thì nghĩa là hắn sẽ giúp đỡ việc này. Nhưng hắn rất hiểu Tô Minh, giờ phút này nghe Tô Minh nói lời kỳ cục, nội tâm máy động, vội vàng lùi ra sau vài bước, đứng sau lưng Tô Minh, bày ra bộ dáng Tô Minh dẫn đầu.

"Bẩm báo thiếu chủ Man, chính là cô ta!" Lôi Thần sắc mặt cung kính, thấp giọng nói.

Lôi Thần lời nói và hành động lập tức khiến ánh mắt cô gái không tự chủ được rơi vào người Tô Minh, lộ vẻ sửng sốt. Xưng hô thiếu chủ Man thường đại biểu người tuyển chọn Man Công tương lai. Cô cẩn thận nhìn Tô Minh, nhưng thấy sao thì đối phương đều là Man tộc bình thường, cho nên sắc mặt vẫn mang sát khí, thanh âm băng lãnh.

"Ta mặc kệ ngươi có phải là thiếu chủ Man hay không, trả thạch tệ cho ta!"

"Được! Thạch tệ trả cô, nhưng hôm nay ta theo Lôi Thần đến đây là vì kiếm cô!" Tô Minh sắc mặt bình tĩnh, tay phải bỏ vào ngực trực tiếp lấy ra ba cái thạch tệ.

"Đem thảo dược cô mua từ chỗ chỗ Lôi Thần ra đây, trả cho tôi!" Tô Minh nhìn cô gái, từ từ nói.

Cô gái ngây ra. Cô không nghĩ tới dễ dàng như vậy đã lấy lại được thạch tệ, lòng thầm sửng sốt, ánh mắt lướt hướng Tô Minh và Lôi Thần.

"Đấy là thảo dược gì?" Cô chần chờ một chút, không lấy thạch tệ mà là thử hỏi.

"Đó là…" Lôi Thần đang muốn mở miệng thì bị tiếng quát khẽ cắt đứt.

"Câm miệng!" Tô Minh lạnh lùng trừng Lôi Thần, khiến thân thể gã run lên, vội vàng cúi đầu như là cực kỳ kính sợ.

Hình ảnh này khiến cô gái chớp mắt, càng nghi hoặc. Cô do dự một chút, từ trong ngực lấy ra một gốc thảo dược màu tím. Thảo dược này nhìn thì rất bình thường, chỉ có màu sắc tím, xem thì có chút dữ tợn.

Khoảnh khắc thảo dược lấy ra, cô gái trực tiếp đưa cho Tô Minh, nhưng đôi mắt nhìn chằm chằm biểu tình của hắn. Khi cô thấy ánh mắt Tô Minh sáng ngời, vội vàng vươn tay muốn chộp lấy, bỗng chốc cô gái cười thánh thót, rụt tay lại.

"Ngươi làm cái gì! Đây chính là thảo dược của ta, là ta mua trở về! Ngươi muốn cướp thảo dược của ta?" Cô gái cau cái mũi, hừ một tiếng.

"Tiểu thư này, cô còn muốn thạch tệ không?" Tô Minh ngẩn ra, nhíu mày.

"Sao không muốn, nhưng ta cần nghĩ xem. Trừ phi ngươi chứng minh được ngươi là thiếu chủ Man của Ô Sơn bộ lạc, ta mới đem thảo dược này cho ngươi." Mắt cô gái lộ ra gian xảo, sắc mặt như vậy khiến người cô càng đậm cảm giác dã tính.

Coi như là Tôm Minh, trái tim cũng kiềm không được đập nhanh. Nhưng sắc mặt hắn không biến đổi gì nhiều.

Tô Minh trầm mặc một lúc, nhìn cô gái trước mặt, đột nhiên hít sâu, tay trái nâng lên, cảm giác khí huyết tầng hai Ngưng Huyết cảnh bỗng khuếch tán từ tay phải của hắn.

"Chứng minh này đã đủ chưa?"

Biến hóa đột ngột khiến con ngươi cô gái co rút lại. Thậm chí là ba người đàn ông sau lưng cô, sắc mặt cũng biến trầm trọng.

Biểu tình của họ trên thực tế không khó hiểu. Dù sao trước một giây họ thấy sao thì Tô Minh chỉ là tộc nhân bình thường, không có nửa điểm cảm giác khí huyết. Nhưng trước mắt biến đổi quá mạnh, lại khiến người sản sinh nghi ngờ.

"Tiểu thư, trên thân người này có một Man Sĩ cường đại thi pháp, để che giấu dấu vết khí huyết lưu chuyển. Man Sĩ cường đại này vượt xa ba người chúng tôi. Nếu không thì chúng tôi không thể nào không cảm giác được."

"Không sai, mới rồi tôi cũng nhìn thật lâu mà không hề phát hiện, xem ra có thể làm được điều này chỉ có Man Công là…"

Ba người đàn ông sau lưng nhỏ giọng nói với thiếu nữ.

Thiếu nữ mắt lóe sáng, cúi đầu nhìn thảo dược tím trong tay mình, chần chờ. Thảo dược này cô đã đổi lấy vài ngày rồi, lúc mất công sức thuyết phục Lôi Thần, thật không dễ dàng mới đổi lấy được. Vốn tưởng là vật quý giá, định đi hỏi A Công, nhưng phát hiện ngày thứ hai màu tím dính tay, rõ ràng là bị bôi màu.

Điều này khiến cô hơi tức giận, một hơi khó nuốt xuống, cho nên mang theo thảo dược thường xuyên tới đây, muốn gặp tên Lôi Thần đáng chết.

Cô đang do dự thì truyền đến giọng Tô Minh hơi sốt ruột.

"Nếu đã chứng minh xong rồi, cô không được đổi ý, Đây là ba cái thạch tệ…thôi, tôi đưa cô luôn năm cái thạch tệ!" Tô Minh cắn răng, lại lấy ra hai thạch tệ đưa cho thiếu nữ.

"Năm thạch tệ, đổi lại thảo dược!"

Thiếu nữ chớp chớp mắt, thầm nghĩ người này vừa mở miệng liền nói mình là người Ô Long bộ lạc, hiển nhiên là Lôi Thần đã nói cho biết, hắn còn đề cập tới Man Công Ô Sơn bộ lạc.

"Chắc là không giả rồi, vật này là bảo bối!"

Thiếu nữ sắc mặt lộ ra đắc ý, tay lắc lắc.

"Làm gì vậy, làm gì vậy, ta đổi ý thì sao chứ. Đây chính là của ta, nếu muốn đổi lại thì lấy ra mười ba thạch tệ đi!" Thiếu nữ nói, nhìn Tô Minh vẻ mặt khổ qua và Lôi Thần vẻ mặt suy sút thì càng đắc ý, xoay người hừ một tiếng, vội vàng rời đi.

Ba người đàn ông theo sát phía sau cô, dần đi xa.

Mãi đến khi bốn người đi rồi, vẻ ảm đạm trên mặt Lôi Thần lập tức biến mất, cười ngây ngô nhìn Tô Minh, sờ mũi.

"Tô Minh, sao cậu biết cô ta là Ô Long bộ lạc?"

"Thì ra cậu đổi ba thạch tệ, còn có một cái, đưa đây!" Tô Minh nhìn lướt qua Lôi Thần, đem thạch tệ trong tay bỏ lại vào ngực, chậm rãi mở miệng.

"Đừng, cái đó, thạch tệ đó lần trước tôi mua đồ rồi…ha ha, tôi còn có việc, vậy đi ha. Chúng ta chia tay tại đây, lát nữa tôi ở đây chờ cậu, chúng ta cùng nhau trở về bộ lạc." Lôi Thần nheo mắt, vội vàng mở miệng, cũng không đợi Tô Minh đáp lời, lập tức chạy vội vài bước, chui vào trong bộ phường khá náo nhiệt, không trông thấy bóng dáng.

Nhìn Lôi Thần chạy vắt giò lên cổ, Tô Minh lắc đầu. Nếu không phải hiện giờ hắn thật quá nghèo, hắn sẽ không lộ ra lực lượng khí huyết. Man thuật của A Công cực kỳ mạnh, nếu không phải Tô Minh tự nguyện, người khác rất khó nhìn ra manh mối.

Nhưng nếu hắn không làm như vậy, thế thì chẳng những hai thạch tệ lấy từ chỗ Lôi Thần phải trả cho thiếu nữ, mình còn phải góp vào thêm một cái.

"Ai, xem ra thật là phải tìm cách rồi…" Tô Minh gãi đầu, khó xử đi hướng bộ phường.

Trong bộ phường rất náo nhiệt, từng cái lều lá da thú đều có người giao dịch mua bán. Thậm chí bên ngoài trên mặt tuyết cũng có người trải mảnh da thú nhỏ, ở bên trên đặt thảo dược và vật phẩm muốn giao dịch, ngồi bên cạnh chờ người mua.

Tô Minh lần đầu tiên tới đây, mọi thứ đều làm hắn hiếu kỳ. Hắn đi lại trong bộ lạc, nhìn vật phẩm chưa từng thấy qua. Bên trong có xương dã thú, còn có các loại thảo dược hình dạng kỳ quái, thậm chí có một ít nước thuốc đã luyện chế thành.

"Có bán cả Ô Long nước miếng, một bình nhỏ tới một thạch tệ!" Tô Minh ngừng bước, nhìn trên da thú đặt Ô Long nước miếng, chớp mắt.

"Mình từ nhỏ đến lớn…uống nhiều ít Ô Long nước miếng…cần bao nhiêu thạch tệ! Tiểu Hồng cũng uống không ít…" Tô Minh nói thầm, đang muốn rời đi, bỗng nhiên ánh mắt hắn ngưng tụ, nhìn chằm chằm vật bày trên da thú ở mặt tuyết không xa.

"Đây là…" Tô Minh hít sâu, đi tới chỗ da thú đó, nhìn người bày bán.

Đó là một trung niên khoảng năm mươi tuổi, mặc da thú hơi rộng, khoanh chân ngồi trên tuyết, không động đậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như cau sinh con trai con gai theo kinh pho mon, bac si banh tan Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.