Cầu ma

Chương 546: Tự do!


Đốm lửa xuất hiện khiến Tô Minh con ngươi co rút.

Chỉ thấy Hòa Phong không cam lòng gào thét, toàn thân tâm điên cuồng, trên người xuất hiện đốm lửa, ngày càng nhiều, cuối cùng phủ toàn thân.

"Ta mới là Hỏa Man!"

"Ta là Hỏa Man duy nhất trên thế giới này!"

"Ta là trên cõi đời Man thành tín với lửa nhất!!!"

Hòa Phong gầm rống, trên người ngọn lửa ngày càng đậm, lại loại khống chế lửa lại lộ ra trong lòng. Khi người gã xuất hiện lửa thì nhiệt độ nóng gấp mấy lần trước kia như muốn hòa tan tất cả khuếch tán bốn phía.

Tô Minh nhìn Hòa Phong, mắt dần sáng.

'Đây là dấu vết mệnh, dù không có hơi thở tu mệnh nhưng ý chí mãnh liệt sinh ra lực lượng có thể quấy nhiễu thiên địa vạn vật, nắm giữ vận mệnh của mình. Vì cố chấp hỏa, cố ý dung vào hỏa, nên có thể...khống chế!'

'Lửa trên người Hòa Phong đã không còn thuộc về Hỏa Man hệ Man Thần đời thứ ba mà của chính gã." Tô Minh nhìn Hòa Phong, cso hiểu ra, hắn bỗng ngộ, trong mệnh cách có lẽ liên quan rất lớn đến ý chí.

Tô Minh không đánh gãy Hòa Phong biến đổi, hắn muốn từ trên người gã tìm hiểu càng nhiều.

Bây giờ Hòa Phong toàn thân ngập trời ngọn lửa, trong trời đất nhiệt độ ngày càng cao. Một lát sau, gã mạnh mở mắt ra, ngửa đầu rống, vọt hướng Tô Minh.

"Ta mới là Hỏa Man!!!" Gã gầm rống đến gần, hơi nóng ập vào mặt, nắm đấm tay phải đánh hướng Tô Minh.

Trong nắm đấm ẩn chứa tất cả lực lượng lửa trên người, là lần đầu tiên trong đời gã chân chính nắm giữ lửa thuộc về mình.

Lửa thét gào bay ra, hóa thành sói lửa hực cháy gầm rống tới gần Tô Minh.

Tô Minh đứng đó không lùi bước, cũng nâng lên phải nhưng không ẩn chứa lửa mà là tám phần lực lượng Man Cốt trong người, cùng với một tia hơi thở tu mệnh.

*Ầm!* một tiếng nổ vang, Hòa Phong hộc máu, sói lửa tan vỡ, cùng gã lùi ra xa trăm mét. Hòa Phong lại hộc máu, người biến điên cuồng thêm.

"Ta đem sinh mạng tế hiến cho thiên địa hỏa, cam nguyện trở thành phó tòng của hỏa, xin ban cho ta lực lượng hỏa, cho ta hỏa càng cường!!!" Hòa Phong rống to, lửa trên người lại bùng nổ, lần này mãnh liệt hơn trước gấp mấy lần.

Nhưng thân thể gã vì lửa mãnh liệt mà có dấu vết cạn kiệt, da thịt khô, dường như không thể chịu đựng. Máu trong người gã mất đi nhiều, thành sương đỏ tản ra khỏi người. Mắt gã đỏ thẫm, điên cuồng càng đậm.

"Ta là Hỏa Man, ta là Hỏa Man!" Đây là câu nói gã cứ lặp đi lặp lại, lần nữa ngưng tụ lửa, gã gầm rống vọt hướng Tô Minh.

Khoảnh khắc tới gần, Tô Minh bình tĩnh nâng lên tay phải, lại đánh ra một đấm. nắm đấm lại đánh Hòa Phong rút lui, lửa trên người gã lại ám đi, cũng khiến gã hộc bãi máu, cánh tay vỡ nát.

Nhưng Tô Minh lùi một bước!

'Ý chí thật mạnh!!!" Mắt Tô Minh chợt lóe, nhìn Hòa Phong lùi về sau, gầm rống lửa trong người lại tăng lên.

'Đây là một loại trạng thái, trạng thái điên cuồng mất thần trí, ở trạng thái này gã có được lửa thuộc về mình, hoặc là nói mệnh của riêng gã! Mỗi người đều có mệnh cách của mình, mỗi người khác nhau. Không lẽ muốn biết cái gì mới là mệnh cách chân chính, muốn bước vào cảnh giới tu mệnh thì cần sự quá độ? Trạng thái giống như Hòa Phong bây giờ chính là quá độ?" Tô Minh nhìn Hòa Phong, suy nghĩ rất nhiều.

Bây giờ Hòa Phong tựa như cánh cửa mở ra suy nghĩ của Tô Minh, cho hắn hiểu rõ rất nhiều.

Hòa Phong bắn ngược khiến gã đứng trên bầu trời, gầm rống, lửa quanh người lại tăng vọt vô số lần. Đôi chân gã vào phút này tan vỡ, bị đốt thành tro. Nhưng gã không biết đau, điên cuồng tiếp tục khát vọng lửa càng mạnh hơn!

Gã được đến rồi. Lửa tỏa trên người gã dường như bầu trời cũng khó thể chịu đựng, như hòa tan cuốn đi. Giây phút lửa đạt đến mức cường liệt nhất thì Hòa Phong nhìn chằm chằm Tô Minh, dùng cánh tay còn sót lại bay hướng Tô Minh, đánh hắn!

"Chết cho ta!!!" Hòa Phong gầm to.

Gã đánh ra một đấm, Tô Minh nheo mắt lại, tay phải lại nắm va chạm với gã. Tiếng nổ điếc tai vang vọng, Tô Minh liên tục lùi mấy bước, người khí huyết cuồn cuộn. Nhìn Hòa Phong, trong người gã đã không còn máu, bắn ngược ra, cánh tay trái nổ, chỉ còn nửa thân hình va chạm màn trời, phát ra tiếng gầm lớn nhất trong cuộc đời.

"Đem linh hồn ta cũng cực hạn đưa cho hỏa thiên địa, cho ta...cho ta lửa càng cường!!!"

Khoảnh khắc gã nói ra câu này, trên người xuất hiện ngọn lửa trắng. Bạch hỏa xuất hiện, thân hình Hòa Phong nhanh chóng thiêu hủy, gã nhìn chằm chằm Tô Minh.

"Tô Minh, Hòa Phong ta mới là Hỏa Man!" Câu này là lời cuối cùng trong đời gã.

Vì khi nói xong câu đó thì thân hình gã chỉ còn lại cái đầu, đầu hóa thành tro bị bạch hỏa thiêu đốt, chớp mắt sinh mạng linh hồn đều biến mất không còn bóng dáng.

Bạch hỏa đốt cháy rồi nổ tung, nó bùng nổ bầu trời rốt cuộc không thể chịu đựng nổi, xuất hiện cái hố to lớn thông đến tầng thứ năm! Còn quét ngang tầng thứ năm, từng tiếng hét thê lương vang vọng. Trong tầng thứ năm bộ lạc đã chuẩn bị sẵn sàng muốn giết chóc tìm tự do đều thành tế phẩm trong biển lửa trắng, theo biển lửa khuếch tán tan thành mây khói.

"Ngươi là Hỏa Man." Tô Minh đứng đó, mắt nhắm nghiền, lát sau mở ra, bên trong có lĩnh ngộ.

Hòa Phong chết, không phải trong tay hắn mà chết trong biển lửa. Bởi vì trong mệnh của gã không thiếu lửa, mệnh cách không chứa được nhiều lửa, vậy nên gã không thể chịu đựng lửa cực độ, cưỡng ép hấp thu chỉ có cái chết.

'Con đường tu mệnh nguy hiểm, từng bước huyền cơ." Tô Minh im lặng đi đến tầng thứ năm.

Hòa Phong mãi đến khi chết vẫn không biết tại sao sẽ bị lửa bản thân đốt chết, chỉ mình Tô Minh nhìn thấu chút, hiểu rõ chút, đối với đường tu mệnh có tham khảo.

'Hòa Phong không biết tu mệnh, thế gian này có lẽ tồn tại kẻ tu mệnh nhưng chắc không nhiều, chắc chắn có không ít người Man Hồn định đột phá nó nhưng cũng chết đi. Bởi vì bên trong thiếu một đường dẫn, một người từ Man Hồn cảnh bước vào tu mệnh muốn tìm đến đường dẫn nhất định phải hiểu cái gì là mệnh cách, do đó chân chính bước vào.'

'Hòa Phong vô tình bước vào đường dẫn này, đây là điên cuồng, nhưng cuối cùng chết bởi điên. Như vậy đường dẫn của mình là cái gì? Con người chấp thì điên, con người chấp thì..." Tô Minh im lặng bước vào tầng thứ năm.

Trong tầng thứ năm lửa đã tán đi, nhưng khói đặc lượn lờ, mặt đất cháy khét, không có núi, bầu trời lượn lờ sương khói. Nơi này không có sự sống.

Ánh mắt Tô Minh quét bốn phía, nhìn bầu trời. Hắn nâng lên tay phải, áo giáp tím lại hiện ra, Táng Tà Thương bị hắn nắm trong tay, một tia hơi thở tu mệnh lượn lờ đây là sức mạnh lớn nhất hắn hiện ra trước khi hóa thành Túc Mệnh!

Cầm trường thương, Tô Minh bước hướng bầu trời, bóng dáng như cầu vồng tím xé gió xuyên tầng mây, một thương đâm màn trời.

Một thương này Tô Minh bùng phát hết sức mạnh, có gió Phong Man quanh quẩn, sấm sét cuồn cuộn chậm rãi bùng nổ, dung hợp lại, cộng thêm một tia hơi thở tu mệnh, khiến một thương trong tiếng ầm ầm va chạm màn trời thì nguyên màn trời rung động, một vết rách to lớn xuất hiện, Tô Minh cất bước đi vào!

Tầng thứ sáu!

Khoảnh khắc Tô Minh bước vào tầng thứ sáu, mắt lóe tia sáng. Hắn trông thấy trên đất tầng thứ sáu đứng mấy ngàn người quỳ ở đó, luôn chờ Tô Minh đến. Dẫn đầu là một ông lão, ông lão bện một bím tóc rất dài quấn trên người, yên lặng quỳ ở đó. Sau lưng lão tất cả tộc nhân bộ lạc ai nấy đều có tóc rất dài.

Đây là...Quỷ Đài bộ lạc!

Ông lão chính là tộc trưởng Quỷ Đài bộ lạc năm đó Tô Minh từng gặp!

"Tầng thứ bảy là Nam Cương bộ lạc dưới trướng Thiên Hàn, bộ lạc trấn thủ phương nam, có năm trăm tộc nhân. Mặc dù chỉ có năm trăm nhưng là mũi nhọn của Thiên Hàn đại bộ lạc! Tầng thứ tám là Thiên Hàn đại bộ lạc ở, mấy năm qua không có chút tin tức về Thiên Hàn đại bộ lạc, như ngăn cách. Tầng thứ chín...là nơi Tư Mã Tín bế quan." Tộc trưởng Quỷ Đài bộ lạc ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn Tô Minh, chậm rãi nói.

Tô Minh không lên tiếng, mắt lướt qua ông lão, nhìn hướng tộc nhân Quỷ Đài bộ lạc, những tộc nhân này ai nấy im lặng, biểu tình chết lặng.

"Tô Minh, Quỷ Đài bộ lạc ta muốn giao dịch với ngươi, ta có thể nói cho ngươi tung tích Lôi Thần, có thể cho quỷ dẫn để tìm Quỷ Phương đời tiếp theo tộc ta cho ngươi, có vật đó là ngươi sẽ thấy Lôi Thần, ngươi có thể tìm ra hắn!"

"Ngươi không cần trả gì nhiều, chỉ cần đưa tay trái cho chúng ta." Tộc trưởng Quỷ Đài bộ lạc trầm giọng nói.

"Ngươi có thể không đồng ý, nhưng không có tộc ta thi pháp thì ngươi không thể được quỷ dẫn! Ta không muốn tham gia mối thù giữa ngươi và Tư Mã Tín, Quỷ Đài bộ lạc ta muốn chỉ là tự do!

"Van xin ngươi, cho chúng ta tự do!" Ông lão biểu tình phức tạp quỳ đó dập đầu hướng Tô Minh.

Sau lưng lão tất cả tộc nhân Quỷ Đài bộ lạc đều làm vậy, trong số đó có lão già, có người phụ nữ, có con nít, biểu tình chết lặng có một chút khao khát tự do, ánh mắt con nít sợ hãi nhìn hướng Tô Minh. Toàn tộc nhân Quỷ Đài bộ lạc quỳ lạy, tất cả điều này khiến Tô Minh hé môi rồi im lặng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 3 lượt.

Du lịch giúp bạn tự tin về giao tiếp, tự tin về trí tuệ, tự tin sống tự lập một mình tại một nơi xa gia đình, bạn bè người thân, sống nơi đất mới xa lạ thưởng thức món ăn khẩu vị mới, điểm du lịch đẹp làm nức lòng du khách, tự tin kể lại những giây phút trải nghiệm đầy thú vị với bạn bè, người thân, nổi bật trước đám đông làm cho bạn luôn tự tin và thu hút lôi cuốn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như thue xe chay grab uber, dac san phu quoc lam qua Khi bạn đến một đất nước tươi đẹp hơn, bạn sẽ học hỏi được nhiều thứ để cải thiện bản thân mình, đất nước mình. Nếu chẳng may bạn đến một đất nước tệ hơn, bạn sẽ học cách để yêu đất nước của chính mình

loading...
DMCA.com Protection Status