Cây ô liu màu trắng

Chương 39


Edit: Onion2109

Beta: Eimi.103

Tháng đầu tiên của năm mới chớp mắt đã sắp qua.

Ngày hôm ấy là 21 tháng 1, Lương Thành đổ một trận tuyết lớn.

Tống Nhiễm cầm một chiếc ô lớn màu đen đi ra từ bệnh viện. Giày giẫm trên nền tuyết. Cô dừng ở ven đường, dòng người đi bộ và xe cộ lui tới nghiền qua đám tuyết trên đất tạo thành đám bùn đen xấu xí và ẩm ướt, giống như tâm trạng của cô vào lúc này.

Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, xuyên qua mép ô thấy bông tuyết bay đầy, khoảng trời làmột mảng trắng xám mênh mông. Cô có chút tuyệt vọng, nhưng lại có cảm giác như trút được gánh nặng.

Trong túi chứa bệnh án của bác sĩ: trầm cảm nặng.

Tống Nhiễm không nói cho bất kỳ ai, dù cha mẹ hay đồng nghiệp.

Cô như thường lệ đi làm rồi lại về nhà, ban ngày uống thuốc để ổn định cảm xúc, ban đêm lại mượn thuốc ngủ để say giấc.

Sau đó rất nhanh bác sĩ điều trị ở Lương Thành của cô phát hiện tình trạng của cô không có khởi sắc gì cả.

Bác sĩ Lương hỏi cô: “Người nhà cô có biết không? Bị bệnh không thể chỉ chịu đựng mộtmình, cần phải có người thân giúp đỡ.”

Tống Nhiễm lắc đầu.

“Không nói cho bất kỳ ai à?”

“Không nói được.”

“Vì sao?”

“Họ sẽ thất vọng vì tôi.” Cha lúc nào cũng mong mình phải giỏi hơn, mà mẹ thì luôn luôntrách mình quá yếu kém.

“Rất nhiều người bệnh đều gặp phải tình huống này, trước mặt người thân nhất lại khôngcách nào nói ra. Có thể cô không muốn nói với người nhà thì cũng phải nói cho bạn bè,giải tỏa một chút.”

“Tôi không biết phải nói với ai cả.” Tống Nhiễm nói, “Có lúc tôi tự hỏi đây có phải là một giấc mộng. Chỉ có tôi đang mơ, mà người trên đời đều thanh tỉnh. Có cảm thông không?Các người không tận mắt thấy họ chết đi thì đương nhiên sẽ không hiểu nổi. Tôi khôngmuốn làm thím Tường Lâm(*), cứ xé nỗi lòng của mình ra cho người khác nhìn, rồi ngườita cũng chỉ nói: chỉ vậy thôi ư? Trông dáng vẻ cũng chẳng đau đớn gì cho cam. Cô thật yếu đuối, kiên cường chút đi.”

(*) Nhân vật chính trong tiểu thuyết Chúc phúc (祝福) của Lỗ Tấn.

“Nhưng Nhiễm Nhiễm à,” Bác sĩ nói khẽ, “Có thể yếu đuối được. Con người vốn là động vật yếu đuối mà.”

Ngày đó tư vấn xong với bác sĩ tâm lý, Tống Nhiễm trở về nhà cha.

Hai tay cô giấu trong áo lông, trù trừ hồi lâu mới lên nhà. Tống Nhiễm không nói nhiều,chỉ im lặng đặt sổ khám bệnh lên bàn trà.

Tống Trí Thành nhìn tờ giấy, im lặng rất lâu. Ông nghe nói hiện nay rất nhiều người trẻ tuổi bị bệnh, nhưng ông cũng giống như đại gia số những người thế hệ trước, không hiểu rõ nên xử lý thế nào.

“Bác sĩ nói sao?”

“Nói là đúng hạn đến tư vấn, uống thuốc đúng giờ, tránh xa những yếu tố kích thích.”

“Yếu tố kích thích là sao?”

“Tâm trạng tiêu cực trong công việc.”

Tống Trí Thành cau mày, hỏi: “Công việc của con không vui?”

Tống Nhiễm không biết nên trả lời như thế nào, dụi mắt, nói: “Không có.”

“Bác sĩ kê đơn thuốc rồi?”

“Vâng.”

“Vậy nhớ uống thuốc đúng giờ.”

“Vâng.”

Tống Trí Thành cảm thấy rất khó xử, không biết phải ứng đối ra sao, ông ngồi im lặng một lúc rồi đứng dậy ra ban công hút thuốc.

Trong phòng bếp nước sôi vang lên, Dương Tuệ Luân đi đổ nước.

Tống Ương nhào tới nắm chặt tay Tống Nhiễm: “Chị, không sao đâu, bị bệnh rồi sẽ khỏi thôi. Nếu không em đến ở cùng chị một thời gian ngắn nhé?”

Dương Tuệ Luân lập tức ở trong phòng bếp mắng cô: “Con đừng mong dọn ra ngoài!Không có ai quản thúc định đi với Lư Thao hả? Người nhà người ta coi thường con mà concòn lui tới nữa hả!”

“Mẹ nghĩ gì thế?! Không phải con muốn tốt cho chị sao?” Tống Ương cãi lại.

“Dẹp đi, trong lòng con nghĩ thế nào chả lẽ mẹ còn không biết? Tưởng dọn ra ngoài sẽ không có ai quản thúc con, không có cửa đâu!”

Hai người cãi nhau trong bếp, cha đang hút thuốc ngoài ban công.

Phòng khách nho nhỏ chỉ còn mình Tống Nhiễm.

Cô cũng không trông chờ họ giúp đỡ, chẳng qua là sau khi nói ra, chí ít không cần lại phải giả bộ trước mặt người ta rằng mình chẳng sao.

. . .

Năm nay Tết đến muộn bất ngờ, vào tháng hai mới đến.

Lễ tết ở Lương thành rất náo nhiệt, thêm chuyện của Tống Ương khiến cả nhà loạn cả lên,trước đêm giao thừa, Tống Nhiễm đến Đế Thành ăn Tết với mẹ.

Nhiệt độ ở Đế Thành là âm hơn mười độ nhưng mặc áo len, quần thun với áo lông khiến Tống Nhiễm cảm thấy thành phố này cũng không quá lạnh, chỉ là thời tiết vẫn không tốt.Cô ngồi trong xe Nhiễm Vũ Vi, nhìn không khí ô nhiễm vẩn lên trên đèn đường, cứ có cảm giác mắt mình lại có vấn đề.

Trước giao thừa một ngày, Nhiễm Vũ Vi mang cô đi tái khám, nói là không tin kỹ thuật chữa bệnh ở Lương Thành.

Bác sĩ khoa mắt họ Hà, hai bảy hai tám tuổi, khuôn mặt rất thanh tú, lúc kiểm tra cho cô động tác rất nhẹ nhàng, giọng nói ôn hòa, lúc cười lên mắt mày đều cong cong.

Tống Nhiễm nhìn vào mắt anh ta, không hiểu sao luôn cảm thấy anh ta và Lý Toản có thứ khí chất rất giống nhau. Điều này khiến cho cô trong suốt quá trình khám đều im lặng.

Bác sĩ Hà cười: “Mẹ tôi với dì Nhiễm là bạn thân, cô không cần căng thẳng vậy đâu.”

Tống Nhiễm gật đầu: “Tôi không căng thẳng.”

Anh nghe vậy, lại cười.

Tống Nhiễm ngoan ngoãn làm xong kiểm tra, bác sĩ Hà nói trước mắt không có vấn đề gì lớn, nhưng không được làm việc quá sức, bình thường phải chú ý an toàn, đừng để bị thương.

Trên đường về nhà, Nhiễm Vũ Vi chợt hỏi: “Con cảm thấy bác sĩ Hà thế nào?”

Tống Nhiễm không kịp phản ứng: “Dạ?”

“Học đại học Đế Thành, thạc sĩ tiến sĩ đều có rồi, mẹ cậu ấy là bộ trưởng của bộ phận bêncạnh, gia thế tốt, là một đứa trẻ rất ưu tú. Bình thường cũng thích đọc sách, thích văn họclịch sử. Mẹ đoán là mẫu người con thích.”

Tống Nhiễm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Con không có cảm giác.”

Nhiễm Vũ Vi: “Con có cảm giác với loại đàn ông nào? Để mẹ tìm giúp con.”

Tống Nhiễm nói: “Chuyện tình cảm phải xem duyên phận, tìm cũng không ích gì.”

Nhiễm Vũ Vi hỏi: “Con tìm thấy duyên phận của mình rồi?”

Tống Nhiễm im lặng hai giây, quay đầu: “Mẹ có ý gì?”

“Lúc con đang được phái đến Đông Quốc, trong ống kính thường xuyên xuất hiện mộtngười lính gìn giữ hòa bình.” Người mẹ rất nhạy cảm, “Về nước bốn năm tháng, con xem khoảng thời gian này làm việc có được tí thành tích nào không? Suốt ngày mất hồn mất vía, sao vậy, duyên phận dừng ở đây rồi sao?”

Tống Nhiễm như bị khoan vào tim, cố nén nhắm mắt lại, không muốn cãi nhau với mẹ.

Nhiễm Vũ Vi nói tiếp: “Đã xác định làm phóng viên thì cố mà làm cho tốt. Tìm kiếm cơ hội phát triển ở trong nước là như nhau, đừng để cảm xúc khống chế. Nghề này người tài rấtnhiều, có thể thành một phóng viên danh tiếng chỉ lác đác mấy người. Mẹ đây đã gặp quánhiều. Bây giờ chính là lúc rèn sắt khi còn nóng, nhưng con đấy, không biết trong đầunghĩ cái gì nữa, gần nửa năm vẫn không đạt được gì cả, bảo con tới Đế Thành cũng khôngnghe, là bởi vì người lính gìn giữ hòa bình ở Lương Thành kia ư? Từ nhỏ con đã rất nhạycảm, mẹ chỉ sợ con vì tình mà chậm trễ phát triển sự nghiệp, lần này thì tốt rồi, sợ điều gìthì gặp điều đó. Mẹ nói con nghe, nếu con còn tiếp tục mẹ tuyệt đối không đồng ý.”

Tống Nhiễm mở to mắt, nói: “Chuyện yêu đương, nói với ai, tới hay không tới Đế Thành, làm sao phát triển, là chuyện của con. Mẹ có thể bớt lo đi được không?”

Nhiễm Vũ Vi cười mỉm: “Có chí khí, tính tình đã cứng rắn rất nhiều.”

Nội tâm Tống Nhiễm bị đè nén bỗng chốc bộc phát, mắt cô đỏ lên, gằn từng chữ: “Tại saotrước giờ mẹ nói chuyện luôn quá đáng như vậy? Sao mẹ chẳng bao giờ quan tâm đếncảm nhận của người khác!”

“Còn muốn mẹ quan tâm đến cảm nhận của con, con vẫn là đứa trẻ à? Mẹ đã nói gì chưamà bức xúc thế? Suốt ngày chỉ giỏi thái độ, mẹ thiếu nợ gì con? Con đụng phải chuyện gìrồi ở đây giận dữ với mẹ hả? Mẹ quan tâm đến sự nghiệp của con, sức khỏe của con, nghĩtrăm phương ngàn kế vì muốn tốt cho con, con đây là thế nào?!”

“Được rồi, mẹ đừng nói nữa. Là con sai.” Tống Nhiễm đầu hàng, nghiêng đầu đi, lấy tayche đôi mắt, nước mắt cứ thế chảy dài.

Nhiễm Vũ Vi: “Con…”

“Đừng nói nữa!” Tống Nhiễm hét lên.

Trong xe bỗng nhiên yên tĩnh.

Nó chưa bao giờ mất khống chế như thế này. Nhiễm Vũ Vi mặt lạnh xuống, nhưng cũng không nói một lời.

Hai người về đến nhà, trở về phòng của mình. Nhưng Nhiễm Vũ Vi nhận ra gì đó, gọi điệnthoại cho Tống Trí Thành.

Đêm an tĩnh, Tống Nhiễm cách hai cánh cửa vẫn có thể nghe được tiếng cha mẹ cãi nhau.Nhiễm Vũ Vi đem chuyện Tống Nhiễm đổ bệnh quy cho Tống Trí Thành: lúc trước đúng là ông ta để mặc con đi Đông Quốc.

Tống Nhiễm ngồi trên bệ cửa sổ, bên ngoài là đêm đông Đế Thành rộng lớn, bóng đêm như một cái lưới bao phủ chặt chẽ cả thành phố.

Mở lớn cửa một chút có lẽ cô sẽ nhảy xuống, như vậy là có thể không nghe tiếng bọn họ ồn ào nữa.

Nhưng cô sẽ không nhảy, lẳng lặng kéo rèm cửa lại, uống thuốc ngủ rồi ngủ mất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 7 lượt.

Hiện nay, xe điện nói chúng và xe đạp điện nói riêng đang trở thành một phương tiện giao thông mang nhiều lợi ích thiết thực cho con người. Đặc biệt, xe đạp điện sử dụng năng lượng sạch, góp phần giảm lượng khí thải xả ra môi trường là những yếu tố được người tiêu dùng ý thức quan tâm lựa chọn. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như cach rua xe dap dien an toan, xe dap dien van ga khong chay nếu bạn cần thêm bất cứ thông tin gì về xe đạp điện hay xe máy điện thì đừng ngần ngại liên hệ với Xe Đạp Điện Yến Oanh tại địa chỉ: 240 Bà Triệu, Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội, Việt Nam.

loading...
DMCA.com Protection Status