Chàng rể cực phẩm

Chương 1141

Chương 1141: Tam Gia?

“Ai đó?”

“Oành!”

Lưu Minh rơi xuống đất một cách nặng nề, làm gãy cái bàn làm bằng gỗ thật trong quán trà.

Người xung quanh đều sợ hết hồn, Lưu Hạo vội đỡ Lưu Minh dậy, nhỏ giọng hỏi: “Anh, anh không sao chứ!”

“Chát!”

Lưu Minh tát một cái lên mặt Lưu Hạo, lạnh lùng nói: “Trông tôi như không sao à?”

Lưu Hạo vô cùng ngạc nhiên nhưng không dám nói gì, bây giờ cả nhà họ Lưu đều dựa vào Lưu Minh, nếu cậu ta đắc tội với anh họ thì không cần Lưu Minh ra tay, cha cậu ta cũng sẽ không tha cho cậu ta.

Lúc này, sắc mặt Lưu Minh tái mét, trông vô cùng chật vật. Nhưng dù xương cả ngươi như muốn gãy lìa, Lưu Minh cũng không kêu rên một tiếng.

Lưu Minh nhìn chằm chằm Lâm Ẩn, lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc anh là ai?”

Hắn ta đi theo Thẩm Tam Gia đã lâu, đương nhiên cũng biết sự tồn tại của những võ giả hơn hẳn người thường, hơn nữa hắn ta cũng từng qua lại với những võ giả dưới trướng Tam Gia, biết rõ sự lợi hại của bọn họ.

“Lưu Minh, có phải anh nhầm lẫn gì rồi không, tên ranh này chỉ là một tên ở rể, gia tộc của vợ anh ta cũng đã sa sút nghèo túng từ lâu rồi”, Trình Miễn hơi khó tin nói: “Hơn nữa, tên ranh con này mới từng này tuổi sao có thể là võ giả được?”

Trình Miễn sống ở tỉnh lị cũng coi như có chút kiến thức, nếu là võ giả có thực lực bảng Nhân ít nhất cũng là một khách khanh của nhà họ Trần, ngoài những người nắm quyền của nhà họ Trần thì không cần phải nể mặt ai cả.

“Đúng đó! Nếu tên này là võ giả thì nhà họ Trương sẽ không sa sút như thế. Anh Minh, có phải anh nhầm lẫn gì rồi không!”, Tôn Vĩ ở bên cạnh cũng lạnh lùng nói.

Nghe vậy, trong mắt Lưu Minh lộ vẻ khó hiểu, chẳng lẽ thật sự không phải người trước mắt này ra tay?

“Nếu cái tên này không phải võ giả, vậy hôm nay để vợ anh đến phòng bao trên lầu uống với tôi một ly thì tôi sẽ bỏ qua truyện này, nếu không tôi muốn các người phải cút khỏi thành phố Thanh Vân!”, Lưu Minh búng tay một cái: “Dẫn vợ anh ta lên phòng bao trên lầu cho tôi, tôi muốn uống một ly với cô ta”.

Nghe vậy, mấy đàn em của Lưu Minh bắt đầu di chuyển.

“Lưu Minh, chúng ta đã bàn trước rồi mà!”

Thấy thế, Trình Miễn vội nói.

“Dù gì cô ta cũng là vợ của người khác, để tôi chơi trước rồi giao cho anh không phải cũng như nhau sao?”

Lưu Minh cảnh giác nhìn xung quanh, không để tâm nói.

Nhưng hắn ta vẫn để tay bên hông, đề phòng người mới ra tay khi nãy lại ra tay, nhìn bên hông hắn ta là biết có để súng.

“Cậu đúng là tự tìm đường chết!”

Bịch!

Lần này Lưu Minh thấy rõ rồi, nhưng hắn ta còn chưa kịp móc súng thì Lâm Ẩn đã xuất hiện ngay trước mặt, vung gối đánh vào bụng Lưu Minh, giơ tay bóp cổ Lưu Minh, khiến mặt hắn ta đỏ lên.

“Khụ khụ…”, trên mặt Lưu Minh đầy vẻ khó tin, không ngờ Lâm Ẩn lại là võ giả mới ra tay kia.

“Quỳ xuống!”

Trong mắt Lâm Ẩn lóe lên ánh sáng lạnh, đá một cú lên đầu gối của Lưu Minh.

Phịch!

Lưu Minh cảm thấy xương đầu gối của mình như vỡ vụn, lập tức quỳ xuống đất, cảm thấy rất nhục nhã.

“Anh dám động vào tôi? Anh có biết tôi là ai không? Dù là chủ gia tộc lớn ở thành phố Thanh Vân nhìn thấy tôi cũng phải nể mặt tôi ba phần”, Lưu Minh lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Ẩn, giận dữ nói: “Tôi là người của Tam Gia!”

“Võ giả như thế, Tam Gia có rất nhiều, hơn nữa người đứng sau Tam Gia còn là người cả Long Quốc đều không dám đắc tội, anh chết chắc rồi, trên trời dưới đất không ai cứu được anh đâu!”

“Lâm Ẩn, cái tên khốn kiếp này, muốn chết cũng đừng liên lụy chúng tôi!”

Tôn Vĩ hét to một tiếng, hai mắt đỏ bừng xông về phía Lâm Ẩn.

Oành!

Một tiếng động thật lớn vang lên, Tôn Vĩ bay thẳng ra ngoài, đến lúc đập trúng một cái bàn mới dừng lại, sau đó cứ thế hôn mê, trước ngực còn có một dấu chân, khóe miệng không ngừng có máu tươi tràn ra.

Mọi người thấy sởn tóc gáy, không ai ngờ chồng của Trương Kỳ Mạt lại là một người hung tàn như vậy.

Chỉ có một hai bạn học cũ sống ở thành phố Thanh Vân như nghĩ đến điều gì đó, cả người bắt đầu run rẩy.

“Lâm Ẩn, cậu muốn hại chết chúng tôi sao?”

“Cậu chưa từng nghe đến tên tuổi của Thẩm Tam Gia à?”

Những người khác đều tỏ vẻ khó tin.

Đồng thời bọn họ cũng hơi sợ hãi, sợ Thẩm Tam Gia giận chó đánh mèo với bọn họ, ở thành phố Thanh Vân ngoài ông Tưởng Kỳ thì chẳng ai dám không nể mặt Thẩm Tam Gia cả.

Ngay cả Hạ Nguyệt vẫn luôn lo lắng cho Lâm Ẩn cũng không dám nhiều lời một câu, sắc mặt tái mét.

Lâm Ẩn lạnh lùng nhìn Lưu Minh hỏi: “Cậu là người của Thẩm Tam?”

“Đúng, tôi là người của Thẩm Tam Gia! Bây giờ khắp Thanh Vân này ai dám không nể mặt Thẩm Tam Gia?”, Lưu Minh vô cùng oán hận, lạnh lùng uy hiếp: “Bây giờ anh thả tôi đi, tôi còn có thể tha cho anh một mạng, nếu không, anh cứ bảo người đợi nhặt xác cho mình đi!”

Chát!

Lâm Ẩn tát một cái lên mặt Lưu Minh, khiến hắn ta gãy mấy cái răng.

“Anh… Anh chán sống rồi sao?”, Lưu Minh tỏ vẻ tức giận, hắn ta không ngờ nói tên Thẩm Tam Gia ra rồi mà Lâm Ẩn vẫn dám đánh mình.

“Mẹ kiếp, thả anh Minh ra, nếu không anh đừng hòng nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai!”

Đàn em của Lưu Minh kêu gào, lấy vũ khí sắc bén từ trên người ra, muốn xông lên liều mạng.

“Gọi điện thoại cho Thẩm Tam bảo anh ta đến đây!”

Lâm Ẩn đạp một cái lên người Lưu Minh, hờ hững nói.

Mặt Lưu Minh đỏ lên, Lâm Ẩn để một chân lên người hắn ta nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng lại khiến hắn ta không thở nổi, như bị đè sát xuống đất vậy.

Chẳng lẽ võ giả đều mạnh như thế ư?

Hắn ta run rẩy lấy điện thoại trong túi ra, gọi điện thoại đi.

“A lô, đại ca, em bị người ta đánh ở quán trà Thường Thanh Đằng, anh có thể đến đây một chuyến không…”

Nói hai ba phút mới cúp điện htoại.

“Lâm Ẩn, anh có biết anh đang làm gì không, anh cho rằng mình đánh nhau giỏi lắm sao? Đợi đến lúc đại ca tôi và Tam Gia đến thì anh chết chắc”, Lưu Minh uy hiếp: “Các người đừng ai nghĩ đến việc chạy trốn”.

“A, xong đời rồi, Thẩm Tam Gia muốn đến đây!”

“Lâm Ẩn, anh tự tìm đường chết cũng đừng làm liên lụy đến chúng tôi chứ!”

Nghe thấy tên Thẩm Tam Gia, mấy bạn học của Trương Kỳ Mạt đều sợ hãi không thôi.

Thẩm Tam Gia là nhân vật lớn chỉ cần một ngón út cũng có thể dễ dàng đè chết bọn họ, bọn họ hoàn toàn không đắc tội nổi.

Lâm Ẩn lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Thẩm Tam lợi hại lắm sao? Tôi rất muốn xem hai mắt anh ta có phải mù rồi không đây!”

“Ngay cả Thẩm Tam Gia anh cũng không biết mà còn dám đánh người, anh ăn gan hùm mật báo rồi à?”

“Lần này toi đời rồi, ai trong chúng ta đều không trốn thoát được đâu!”

Mọi người lộn xộn khắp nơi như con kiến bò trên chảo nóng.

‘Để tôi xem anh chết thế nào!’

Trình Miễn ngoài mặt thì cười, nhưng trong lòng lại hung tợn nghĩ.

Anh ta là người nhà họ Trần, có quan hệ này, anh ta không sợ Thẩm Tam Gia sẽ ra tay với mình.

“Vù vù vù!”

Đúng vào lúc này, bên ngoài vang lên tiếng cánh quạt quay tròn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1741 lượt.

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như đồ chơi cho bé 2 tuổi, mua hang gia re rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại hanghay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status