Chạy theo hạnh phúc

Chương 24



An Hòa xụi lơ như nước nằm dưới thân anh mặc cho anh cần anh cứ lấy, cô biết rõ anh là người trọng dục, lúc còn ở căn cứ đêm nào anh cũng muốn, khi đó cô vừa mới trải qua chuyện này, anh biết cô còn non trẻ nên vẫn rất dịu dàng. Nhưng mà về sau tách ra một thời gian anh lại không chịu tìm những người phụ nữ khác, đến khi hai người ở bên nhau anh lại càng thêm mạnh bạo chứ không dịu dàng như nước như ngày xưa nữa, giống như phải trả hết dục vọng trong mấy tháng qua. Hơn một tháng nay An Hòa không trông cậy anh có thể dịu dàng thêm nữa.

Quả nhiên, sự ấm áp hoàn mĩ của cô khiến cho lí trí của Hạ Viêm càng lúc càng bay xa, ý nghĩ đau lòng cho cô nên phải nhẹ nhàng một chút đã sớm bị vứt lên chín tầng mây. Bàn tay to lớn nắm chặt lấy bắp đùi của cô, nhắc cao lên trên, cặp mông của An Hòa bị nhấc lên cao, cả phần bên dưới lộ ra trước mắt anh không hề sót chút nào, anh vịn chặt cô, nặng nề đi vào từ trên xuống dưới, từng cái đều tiến vào chỗ sâu nhất.

“Cục cưng! Mở mắt ra nhìn anh! Nhìn anh yêu em thế nào.” Trên giường Hạ Viêm rất hung mãnh, cũng không kiêng nể gì cả. Kinh nghiệm của anh rất phong phú đa dạng, làm sao non trẻ như An Hòa có thể chống cự được.

Trong lúc đầu óc choáng váng mắt hoa lên, tư duy hỗn loạn, anh bảo cô phải mở mắt ra, cô cũng không nghĩ gì đã làm theo.

Bùm…

Mặt An Hòa đỏ như nhỏ máu, giờ phút này cô vô cùng hy vọng mình bị cận thị nặng, như vậy sẽ không cần phải nhìn thấy rõ ràng như vậy. (cáo lỗi vì đã lượt bỏ một số chi tiết @@)

“A…”

“Sao vậy? Thật là đẹp…cục cưng nhìn xem…anh rất thích…” Nói xong động tác càng thêm thô lỗ càn rỡ, An Hòa bụm mặt không cho phép mình nghe nữa, bên tai rõ ràng đang truyền đến tiếng va chạm.

Dù sao Hạ Viêm cũng là người đang bị thương, ngày thường còn hung hãn hơn nhưng lúc này lại không được bao lâu, kiên trì không tới nửa tiếng thì thể lực đã đến cực hạn, miệng vết thương bắt đầu co lại đau đớn, động tác của anh thoáng cái chậm lại.

Lúc này An Hòa đang mơ mơ màng màng cảm thấy không ổn, mở mắt ra nhìn trán anh đang toát mồ hôi lạnh, vội vàng nói: “Anh dừng lại đi, vết thương còn chưa hồi phục mà.”

Hạ Viêm cũng rất ngoan ngoãn dừng lại nhưng cũng không rời khỏi cơ thể cô mà lại nằm lên người cô, cắn cắn bộ ngực nhỏ trắng nõn của cô uất ức nói: “Còn đói…làm sao bây giờ?”

An Hòa cảm thấy bắp đùi của mình muốn căng gân đến nơi, hơn nữa anh còn làm nũng như vậy cũng thật sự xót xa cho anh, thôi, nhân nhượng anh một lần vậy, đỏ mặt đẩy anh ra, “…Vậy thì…để em vậy!”

Người nào đó thoáng cái ngẩng đầu lên, mắt lóe sáng hỏi: “Thật không?”

Sau khi tìm được lời cam đoan, Hạ Viêm hưng phấn bừng bừng đứng dậy, nằm ngửa trên giường, vẫy vẫy tay với An Hòa, “Đến đây đi cục cưng, cứ chà đạp anh đi…” làm gì còn dáng vẻ bệnh cũ tái phát.

***

Đã thật lâu chưa từng có cuộc sống nhàn nhã như vậy, không, hẳn là chưa bao giờ có. Dù cho lúc mẹ còn sống thì anh và Hạ Sí cũng không chiếm được mẹ bao lâu, lâu một tí là ba lại ghen tị. Lúc ấy anh và Hạ Sí đều gặp xui xẻo, bị ném ra ngoài ba ngày ba đêm không cho về nhà là chuyện bình thường, có khi vì muốn yên tĩnh ba đã ném bọn họ lên núi cùng đội huấn luyện, suốt một tuần không được về. Mặc dù có cận vệ và huấn luyện viên đi theo nhưng mỗi lần Tiểu Sí không chịu nổi sẽ khóc, lúc ấy anh lại phải dỗ dành nó.

Nhưng mà chưa từng có ai dỗ dành anh như vậy.

Ngẫm lại từ khi bị thương cô luôn mang dáng vẻ của một người mẹ trẻ kiên nhẫn dỗ dành anh, cái gì cũng làm cho anh, nhất là tối qua, anh chỉ đơn giản ôm ngực nhíu mày thì cô nhóc ngốc nghếch kia đã xót xa, đỏ mặt cưỡi trên người anh, lắc mông…

Hạ Viêm ngồi trên bàn ăn, vui vẻ rạo rực ăn bữa sáng do cục cưng nhà mình nấu, cảm thấy cuộc sống không còn gì sướng bằng lúc này nữa.

Lúc David mở cửa ra, liếc thấy Hạ Viêm đang cười rạng rỡ, tuy gần đây thấy rất nhiều, cũng không chấn kinh như mấy ngày trước nhưng vẫn không nhịn được mà rùng mình một cái.

Hạ Viêm nhìn thấy anh ta thì ném thìa trong tay ra, mắng: “Ai cho cậu vào? Không biết gõ cửa à?”

Daivd bắt lấy ám khí một cách chuẩn xác, cười hì hì đưa hòm thuốc trong tay lên, “Tối hôm qua kịch liệt lắm ạ? Trước khi đi chị dâu còn nói em qua đây kiểm tra vết thương cho anh nữa.”

...

Thể lực của Hạ Viêm thật sự rất tốt, vài ngày sau đã vui vẻ đến trường An Hòa đưa cô đi học.

Vẻ mặt An Hòa luyến tiếc nhìn người nào đó đang dựa vào cỗ xe Avantador lp700-4, khoa khoang quá lố đứng trước cửa trường học mà chính mình cũng không biết.

Cô bất đắc dĩ chạy qua, tranh thủ thời gian ngồi vào trong xe, hỏi anh: “Xe ở đâu ra vậy?”

“Thì anh mua.”

“Anh nhiều tiền vậy à!”

“Không phải nha, là tiền của em mà, trong ngăn kéo của em có một túi hồ sơ, anh thấy quen quen nên mở ra xem, quả nhiên là cái kia nên hôm nay anh lấy tiền đi mua chiếc xe này!”

Đó là số tiền lúc trước chơi đấu địa chủ anh đã thua cô, vốn anh chỉ thua có 300 vạn, vậy mà về sau cô về nhà mở phong thư ra xem thì thấy trong đó không chỉ có hơn một ngàn vạn trong ngân hàng mà còn có cả cổ phiếu này nọ mà căn bản cô cũng không định được giá trị của nó.

Lỗ tai An Hòa ong một tiếng, nổi bão: “Ai cho anh động đến cái đấy?” Cô để lại cái ấy là để sau này dùng khi khẩn cấp, cũng không phải để cho anh mua cỗ xe bảnh bao này.

“Bà xã, đây chính là toàn bộ gia sản của anh lúc ấy, một năm nay anh đau khổ quá nên cũng không kiếm ra tiền, đương nhiên bà xã phải nuôi anh rồi.”

“Anh là tiểu bạch kiểm sao?” Còn muốn để phụ nữ nuôi…An Hòa tức giận nắm chặt nắm tay.

Nào biết vẻ mặt Hạ Viêm rất đứng đắn trả lời: “Anh đúng là vậy đấy.”

Cái tên này! Sao mặt lại dày như vậy chứ?!

Mặc dù ngày càng đau đầu vì những hành vi ngây thơ này của anh nhưng thật ra thì trong lòng cô cũng không phải không vui. Cô vẫn còn ghi tạc trong đầu lời nói của Holl, nhưng cô cũng chưa từng hoài nghi bất kì điều gì về Hạ Viêm, cô vẫn luôn tin tưởng anh. Hạ Viêm cũng không hề làm cho cô thất vọng, mỗi ngày anh đều đang thay đổi chính mình, dùng hành động của anh để nói lên lòng mình, hy vọng anh có thể xứng đôi với cô.

Gần đây bọn người Thiệu Tử Bác đến nhà ngày càng nhiều, cô không có hứng thú đối với chuyện của bọn họ, nhưng đại khái cũng nghe ra bọn họ đang bắt tay vào việc chuẩn bị “rời khỏi giang hồ”.

Nhìn nhìn người đàn ông đang lái xe, hình dáng một bên mặt như bức tượng khắc, tà khí lại đẹp trai, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười không còn âm trầm lạnh băng như trước nữa mà trong vẻ ôn hòa mang theo một chút phách đạo. Cô biết rõ, anh đang cố gắng tạo dưng tương lai cho hai người.

“Nhìn gì đấy? Anh có đẹp trai không?” Một tay Hạ Viêm nắn lấy tay cô, nói đùa với cô.

“Hừ, giả dối!” An Hòa liếc anh, vừa định mắng anh vài câu thì chuông điện thoại trong túi vang lên, cô lấy ra nhìn, khuôn mặt lập tức trở nên tươi cưới vui vẻ nhấn nút nghe.

“Missy missy…” (câu gọi thân mật của mấy bạn teen vs nhau thì phải)

“Tiểu Hòa Hòa Hòa Hòa Hòa………”

Đầu dây bên kia truyền tới một giọng nữ ngọt ngào trong veo, âm cuối kéo thật dài khiến cho An Hòa cười toe toét, “Tiểu Ngôn, lỗ tai mình gần điếc rồi đây.” Từ sau khi từ biệt ở căn biệt thự, các cô cũng chưa gặp lại nhau nhưng liên lạc thì chưa bao giờ gián đoạn.

Đổng Hâm Ngôn không tim không phổi cười rộ lên, “Nói cho cậu biết một tin tốt nha, ba ba của mình đã đồng ý cho mình ra nước ngoài du học rồi! Oa haha…chúng ta sắp được gặp nhau rồi nha.”

An Hòa cũng vô cùng vui vẻ, không ngừng gật đầu, “Tốt tốt, đến lúc ấy mình ra đón cậu.”

“Được được được! Đến lúc ấy hai chúng ta thuê một nhà trọ ở cùng nhau đi!” Đổng Hâm Ngôn hưng phấn ồn ào nói.

“Ơ…” An Hòa nghe thấy câu sau thì lập tức nhìn sang người nào đó đang đen mặt, tâm trạng rất tốt trả lời, “Được!”

“Không…được!” Hạ Viêm tóm lấy điện thoại của An Hòa, hét vào microphone một câu, “Cô ấy chỉ có thể ngủ với tôi!” Sau đó ném điện thoại trở lại ngực An Hòa.

“Ơ…ơ…là…đại ca Hạ sao?” giọng nói của Đổng Hâm Ngôn trở nên sợ hãi.

“Ừm, Tiểu Ngôn, chúng ta sẽ ở cùng nhau.” Lúc này An Hòa vô cùng hối hận không chặn miệng Hạ Viêm lại trước, cô còn chưa nghĩ ra phải giải thích thế nào với Tiểu Ngôn nữa.

“Tiểu Hòa…anh ta…cậu…quyết định rồi?”

An Hòa kiên định gật đầu, nghĩ ra cô ấy không nhìn thấy nên há miệng muốn nói chuyện thì bên kia lại truyền đến giọng nói vội vã của Đổng Hâm Ngôn, “Á…Mẹ của mình gọi mình, mình cúp máy trước đây.” Ngay cả câu tạm biệt cũng không nói, Đổng Hâm Ngôn cúp điện thoại.

Để điện thoại xuống, mắt An Hòa trắng không còn chút má liếc người bên cạnh, “Aizz, thế này thì có khả năng cậu ấy không tới được rồi.” Rồi duỗi tay nhéo anh một cái, “Anh làm gì mà lớn tiếng vậy hả? Em còn đang muốn tạo cơ hội cho cậu ấy và Thiệu Tử Bác.”

Hạ Viêm lái xe, ngón tay nhàm chán gõ nhẹ lên tay lái, “Đừng động đến cậu ta! Một chút xíu tiền đồ cũng không có!” Yêu mến con gái người ta cũng không dám thoải mái nói ra, chỉ biết chạy tới châu Úc, vụng trộm nhìn rồi quay về, tuyệt đối không hề anh minh thần võ như anh đây. (Thiệu Tử Bác: này…lúc trước khi đi dã ngoại là ai lủi ra xa, một câu cũng không dám nói với người ta hả?!)

“Này…đây không phải là đường về nhà mà?” An Hòa nghi hoặc nhìn về cột mốc dấu hiệu đường phía trước, quay đầu lại trừng mắt với ai đó, “Nói! Anh muốn dẫn em đi đâu?”

“Ừm…bán?” Tay trái của Hạ Viêm gác trên cửa sổ xe, dáng vẻ phong lưu, chế nhạo: “Nhưng mà phỏng chừng cũng chẳng bán được giá tốt.”

“Hứ!”

***

“…” nhướn cổ mỏi nhừ cả, An Hòa cứng nhắc cúi đầu xuống, tòa nhà cao vút tận mây xanh trước mặt làm cho cô choáng váng.

Người này, không chỉ mua xe, còn mua nhà nữa?!!!

Hạ Viêm khoa chân múa tay vừa mặt mày hớn hở nói cho cô nghe vị trí cùng giá trị của ngôi nhà này, còn thỏa mãn cảm khái một tiếng, “Từ nay về sau ở đây chính là nhà của chúng ta!”

An Hòa nhìn khuôn mặt đẹp trai đang tự sướng trước mặt, nhịn xuống xúc động muốn vung một quyền lên, nhắm mắt lại niệm thầm trong lòng mười lầm “Xúc động là ma quỷ.”

Nhưng mà niệm 20 lần cuối cùng vẫn không thể nhịn nổi, “A a a….”

“Hạ Viêm em muốn giết anh!”

Trong căn nhà đồ dùng gia đình chăn mềm đều đầy đủ, Hạ Viêm khoác vai cô lần lượt chỉ cho cô xem, “Nhìn xem đây là gối ôm, có phải rất đáng yêu không? Anh chọn trên mạng rất lâu, hơn nữa cũng rất tiện nghi nha, giảm giá còn 188…”

An Hòa lặng lẽ đổi đô la thành nhân dân tệ, sau đó khóe miệng co giật lệ rơi đầy mặt.

“Xem trong này đi, có phải rất đẹp không? Đều do anh chọn đấy.” Phòng chứa quần áo rực rỡ muôn màu, An Hòa ngẩng đầu lên nhìn tủ quần áo còn cao hơn cả hai người họ, trong tủ quần áo tràn ngập váy, lễ phục, áo sơ mi đen, quần tây, chỉ cảm thấy sao bay lượn trước mắt.

“Nhìn cái giường này đi, tuy kém cái trước đây của anh một chút nhưng cũng rất lớn rất mềm, lúc chúng ta mây mưa thất thường nhất định rất thoải mái, hơn nữa ở đây chỉ có hai người chúng ta ở, cục cưng à em có thể kêu la thoải mái rồi nha.”

Hạ Viêm tiếp tục khoe hàng, An Hóa miệng sùi bọt mép ngã xuống đất không dậy nổi.

Những ngày qua cô lo lắng anh ở nhà một mình nhàm chán thật là dư thừa, người ta mua nhà mua xe lại còn trang trí nhà cửa, ở một mình kiểu này không biết high đến mức nào nữa.

“À, quên nói cho em biết nhà đối diện cũng là của chúng ta, bọn Tử Bác ở đó.”

An Hòa không bất tỉnh, cô muốn bóp chết anh!

“Cũng dùng tiền của chúng ta mua hả?” An Hòa hỏi xong thì niệm thầm trong lòng: anh mà dám nói phải thì em sẽ bóp chết anh ngay!

“…cũng không phải, gần một ngàn vạn, chúng ta không đủ tiền, bọn nó tự mua.”

Trán An Hòa đẫm mồ hôi lạnh, khá tốt khá tốt, sau đó duỗi móng vuốt ra hỏi: “Còn thừa bao nhiêu tiền?”

Vẻ mặt người đàn ông kia vẫn tự đắc như cũ, nghe vậy trả lời cực kì tự nhiên, “Cũng không còn bao nhiêu nữa, số còn lại thì bây giờ không thể dùng, lúc mua nhà Tiểu Sí cũng phụ anh một ít.”

“Quá tốt, vậy anh ăn bằng không khí à.”

“…”

Quá tốt, sau đó không lâu, Hạ Sí phải chuyển một khoản tiền tới thì đồng chí Hạ Viêm mới thật sự không phải ăn không khí.

Vì vậy, cuộc sống gia đình của hai người cũng tạm ổn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như cach ran thit ba chi ngon, tin tuc học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công