Chế tạo hào môn

Chương 119





Chương 119: Không rời bỏ

“Có phải mẹ đánh con đau rồi không? Mẹ xin lỗi,

mẹ quá sợ hãi. Con có biết là mẹ lo cho con nhường

nào không? Mẹ xin lỗi, mẹ không nên đánh con...”

Cố Phi Dương ôm lấy con gái, khuôn mặt ngập

tràn sự áy náy.

Hoắc Khải đứng một bên nhắc nhở: “Người con bé

bị ướt cả rồi, về nhà thay đồ trước đã, nếu không sẽ bị

cảm lạnh đấy”.

Nghe thấy câu nói ấy, Nhạc Văn Văn bỗng quay

người lại ôm lấy Hoắc Khải, hét lớn: “Không, cháu

không muốn về nhà! Cháu không muốn xa chú Lý!”

“Văn Văn, nghe lời nào...”

Mặc kệ Cố Phi Dương có nói gì đi nữa, Nhạc Văn

Văn vẫn không chịu buông Hoắc Khải ra.

Chuyện này khiến Cố Phi Dương vô cùng ngượng

ngùng. Trong lòng con gái, người làm mẹ như cô còn

không quan trọng bằng một người đàn ông mà con bé

mới gặp qua vài lần.

Nếu như con bé lớn rồi, yêu đương rồi mà như vậy

thì chẳng nói, đằng này con bé còn nhỏ mà đã vô

cùng thân thiết với Hoắc Khải, chỉ là vì cảm nhận

được tình cảm bố con đã mất từ lâu khi ở bên cạnh

anh.

Chuyện này càng khiến Cố Phi Dương cảm thấy

ngại hơn, cô chỉ biết dùng sức kéo cô bé lại.

Ai ngờ, vừa mới mạnh tay một chút, Nhạc Văn Văn

đã lớn tiếng gào khóc.

Mặc dù công viên nước đã đóng cửa, không có

người nào khác ở đó, mưa gió bão bùng nên cũng

chẳng nghe thấy rõ được tiếng khóc của cô bé nhưng

Cố Phi Dương vẫn cảm thấy khó xử.

Lúc này, Hoắc Khải đột nhiên lên tiếng: “Hay là

đưa con bé về nhà tôi trước đi, chứ cứ lằng nhằng mãi

thì trời sáng mất”.

Cố Phi Dương nghĩ rằng anh đang tức giận vì làm

trễ nải thời gian của mình, vội vã xin lỗi: “Xin lỗi anh

Lý, tôi...”

“Cô đừng hiểu lầm, chỉ là tôi nghĩ rằng không biết

cô bé đã dầm mưa bao lâu rồi, mặc dù ngày mai

không cần đi học nhưng vẫn phải nghỉ ngơi cho tốt,

sức đề kháng của trẻ em rất kém, dễ mắc bệnh”, Hoắc

Khải giải thích.

Trong lòng Cố Phi Dương càng thêm hổ thẹn,

người đàn ông vừa ấm áp lại vừa bao dung này, sao

cô lại có thể nghỉ ngờ anh là người nhỏ mọn chứ,

đúng là không nên như vậy mà.

Cố Phi Dương cũng không từ chối gì, nghe theo lời

khuyên của Hoắc Khải.

Sau đó, Hoắc Khải trùm áo mưa lên người Nhạc

Văn Văn rồi cùng Cố Phi Dương rời khỏi công viên

nước.

Vì không có nhân viên làm việc ở đây nên bọn họ

chỉ đành vật vã trèo tường ra ngoài.

Đến khi về đến nhà thì đã bốn giờ, trời đã tờ mờ

sáng rồi.

Ninh Thần thức thâu đêm, trông thấy Hoắc Khải

tìm được Nhạc Văn Văn và đưa cô bé về nhà, cô cũng

yên tâm hơn nhiều.

Có lẽ đều là phụ nữ với nhau nên Ninh Thần rất

thông cảm với hai mẹ con bọn họ, thậm chí còn hơn

cả Hoắc Khải.

Cô để cho hai mẹ con Cố Phi Dương đi tắm nước

nóng, sau đó pha trà gừng rồi lấy hai bộ đồ ngủ một

lớn một nhỏ cho họ.

“Làm phiền hai người quá, thật ra chúng tôi có thể

về nhà rồi, chỉ là...” Cố Phi Dương nói được một nửa

thì không nói tiếp nữa, bởi vì con gái mình cứ dính lấy

chồng của người ta, sao cô ấy có thể nói ra được chứ.

che tao hao mon truyenhay.com che tao hao mon truyenhay.com che tao hao mon truyenhay.com

che tao hao mon truyenhay.com che tao hao mon truyenhay.com che tao hao mon truyenhay.com





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 263 lượt.

Bạn đang muốn tìm hiểu về nông nghiệp hay kỹ thuật trồng cây và rau cũ quả? Chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn các kiến thức nông nghiệp hiện đại vô cùng hữu ích từ trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay rau lang an la, thoi vu trong rau cai bo xoi cho nang xuat cao làm nông chưa bao giờ dễ dàng hơn với những kiến thức và kỹ thuật được trang bị từ hatgionggiadinh.com.

loading...
DMCA.com Protection Status