Chỉ làm vương phi của ngươi

Quyển 1 - Chương 57: Mưu phản, ngôi vị hoàng đế không phải ta nghĩ muốn



Phong Lạc Tiêu từ trên tọa ỷ đứng lên đi đến bên người Lạc Hàn, cùng Lạc Hàn nhìn một mảnh tối đen ngoài cửa sổ.

“Lạc Hàn, thực không dám dấu, chuyện này ta đã sớm biết, đêm nay ta chính là vì chuyện này mà trở về ” Phong Lạc Tiêu nói.

“Hoàng huynh làm sao mà biết được” Lạc Hàn như trước bình thản hỏi.

“Ngươi đừng quên công tác của ta, ta tuy rằng ở Lan Lăng xa xôi, nhưng là chuyện xảy ra ở Thiệu Dương không có một việc có thể tránh được ánh mắt của ta, ở Lan Lăng ta vẫn chú ý ngươi, đặc biệt Hoàng huynh, biết chuyện này chỉ do ngẫu nhiên, có một lần ta cùng Lan Lăng Ngạo Thiên trao đổi quan hệ giừa hai quốc gia hắn có nói ra, còn nói hắn quen biết Lam Tử Điệp, giống như là đối với nàng ấn tượng rất tốt, về phần như thế nào quen biết hắn cũng không nói gì, ta cũng không có đi thăm dò, nhìn dáng vẻ của hắn sẽ không đối Lam Tử Điệp có cái ý tưởng gì” Phong Lạc Tiêu nói.

“Chuyện Tử Điệp quen biết Lan Lăng Ngạo Thiên ta cũng không biết, nói vậy cũng không trọng yếu nếu không Tử Điệp sẽ nói cho ta biết , giữa chúng ta chuyện gì cũng không giấu diếm lẫn nhau” Lạc Hàn nói.

“Thẳng thắn thành khẩn đối đãi, chuyện Hoàng huynh đối với Tử Điệp ngươi tính làm sao bây giờ” Phong Lạc Tiêu hỏi.

“Yên lặng xem xét, vô luận như thế nào ta sẽ không đem Tử Điệp tặng cho hắn, cái khác đều có thể duy độc Tử Điệp là không được” Lạc Hàn nói.

“Yên lặng xem xét? Đợi cho tình thế phát triển vượt qua tưởng tượng của ngươi , ngươi tái hành động liền chậm trể, ngươi hẳn là biết tính cách Hoàng huynh, hắn không chiếm được tình nguyện bị hủy cũng sẽ không để cho người khác ,ngươi ngay cả ngôi vị hoàng đế đều tặng cho hắn , hắn còn muốn cái gì, hiện tại là ngay cả người duy nhất ngươi yêu Tử Điệp hắn cũng muốn nhúng chàm, ngươi còn kỳ vọng cái gì, kỳ vọng hắn chủ động buông tha cho !!!” Phong Lạc Tiêu có chút kích động nói.

“Hoàng huynh ngươi đừng nói như vậy, ngôi vị hoàng đế không phải ta cho hắn, là ta căn bản không thích hợp vị trí kia, Thiệu Dương chỉ có ở trong tay hắn mới có thể đi xa hơn, mẫu hậu ngay từ đầu đã biết ta không thích hợp cho nên mới cực lực khuyên phụ hoàng buông tha cho ý tưởng hoang đường này, mẫu hậu sẽ không để cho phụ hoàng đem giang sơn truyền cho ta vì bù lại áy náy của hắn” Lạc Hàn sâu kín nói.

“Nói là nói như vậy , nhưng là ngươi cũng thấy đấy, Hoàng huynh cũng không có tin tưởng a, nếu không hắn sẽ không đem ngươi buộc ở bên người, nói là rời không được ngươi kỳ thật ngươi cũng hiểu được như vậy cùng với biến thành giam lỏng không có khác gì, ngươi đem hết toàn lực phụ tá hắn, hắn cho ngươi cái gì, hiện tại là ngay cả người yêu duy nhất Tử Điệp của ngươi hắn cũng có ý niệm nhúng chàm trong đầu, ngươi còn ở đây kỳ vọng cái gì đâu” Phong Lạc Tiêu bão nổi nói.

“Mặc kệ nói như thế nào, hắn cũng là Hoàng huynh của ta, sẽ không hại ta , qua vài ngày nữa ta sẽ khiến cho lão Thái Hậu tứ hôn cho chúng ta, ông trời vẫn hy vọng ta kết hôn muộn , lần trước nếu không phải Hoàng huynh nói không chừng chúng ta cũng đã trở thành vợ chồng ” Lạc Hàn nói.

“Lần trước hắn cũng đã cản trở , ngươi còn tin tưởng lần này hắn không có hành động gì sao, như thế nào đối với việc đại sự ngươi suy nghĩ linh hoạt đến việc nhỏ này liền không có tác dụng, y như hiểu biết của ta về Hoàng huynh, lần này hắn vẫn sẽ không buông tay , nói không chừng còn có thể cho ngươi rời đi kinh thành, tiền phương chiến sự hiện tại đang ở trạng thái cứng ngắc mà tài quân sự của ngươi vừa vặn phát huy tác dụng, nếu không ngoài dự kiến của ta, có lẽ không bao lâu nữa ngươi bị bắt đi tiền phương , một khi ngươi không ở kinh thành Hoàng huynh cưỡng ép cưới Lam Tử Điệp, ngươi nước xa không cứu được lửa gần, nếu quả thực đến lúc đó ngươi hối hận cũng đã quá muộn” Phong Lạc Tiêu nhìn Lạc Hàn nói.

“Nếu đúng như ngươi đoán …” Lạc Hàn còn không có nói xong đã bị Phong Lạc Tiêu đánh gãy.

“Vậy phản…” Phong Lạc Tiêu ý chính còn chưa nói rõ cũng bị Lạc Hàn đánh gãy.

“Hoàng huynh, những lời nói như vậy ta không muốn nghe từ trong miệng ngươi nói ra, giận dữ vì hồng nhan sao, nếu nói như vậy ta chính là tội nhân của toàn bộ Thiệu Dương này, ta không thể vì một nữ tử đem con dân Thiệu Dương thác rơi vào thế nước sôi lửa bỏng, Tử Điệp cũng không muốn nhìn thấy , biện pháp sẽ lại có, huống hồ ta tin tưởng Tử Điệp, không tính ta không có bên người, nếu nàng không muốn tiến cung Hoàng thượng mạnh mẽ ép buộc cũng vô dụng , hắn không có khả năng để cho người ta bắt được một cái nhược điểm, đó không phải tính cách của hắn, nếu hắn có thể đem Thiệu Dương sửa sang lại càng cường đại hơn, cô độc thì như thế nào, có yêu trong lòng là đủ rồi” Lạc Hàn thì thào nói.

“Vì sao mỗi lần ngươi luôn trước tiên đều nghĩ đến người khác, lần này có thể ích kỷ một chút không, vì mình mà suy nghĩ, ngươi không vì mình suy nghĩ như thế nào cũng phải vì Lam Tử Điệp, vô luận nàng lấy hay không lấy Hoàng huynh, rời đi ngươi nàng cũng sẽ không hạnh phúc ” Phong Lạc Tiêu sốt ruột nói.

“Tử Điệp không phải nữ tử bình thường, nàng sẽ hiểu được suy nghĩ của ta, lại nói hiện tại sự việc còn chưa nghiêm trọng như ngươi nói, mọi việc đều có khả năng chuyển cơ ” Lạc Hàn thản nhiên nói.

“Tốt lắm, ta biết như thế nào cũng không khuyên bảo được ngươi , lời nói của ta ngươi hãy cẩn thận suy nghĩ, vô luận ngươi muốn ta làm cái gì ta sẽ làm tất cả, chẳng sợ có một ngày cùng Thiệu Dương đối địch” Phong Lạc Tiêu nói.

Lạc Hàn không có nói gì nữa mà lẳng lặng đứng ở phía trước cửa sổ nhìn bên ngoài đang dần dần lộ ra một chút ánh sáng ít ỏi, cùng Phong Lạc Tiêu cả đêm không ngủ chỉ là đứng như thế này, Phong Lạc Tiêu biết nói cái gì nữa Lạc Hàn cũng sẽ không thay đổi chủ ý , bên ngoài trời đã có chút sáng tỏ Phong Lạc Tiêu biết mình cũng nên rời đi, chính như Lạc Hàn nói lần này hắn vụng trộm trở về là mạo hiểm, nguy cơ không giữ được cái đầu này, đơn giản là vì hắn lo lắng cho tình cảnh của vị hoàng đệ này, nay, chuyện này hắn đã cố hết sức , nói cái gì nữa đều là dư thừa , nhưng là Phong Lạc Tiêu sẽ chú ý đến Lạc Hàn, một khi có nguy hiểm hắn sẽ phấn đấu quên mình cứu hắn, đơn giản là vì Lạc Hàn là người đệ đệ hắn yêu thương cùng kính trọng nhất , Phong Lạc Tiêu ngắn gọn nói câu “ta đi trở về’’ liền ly khai phủ Lạc Hàn.

Xoay người nhìn Phong Lạc Tiêu rời đi, trong lòng Lạc Hàn ê ẩm , hắn biết ở trong hoàng cung Phong Lạc Tiêu là thật tâm quan tâm hắn, chính là Lạc Hàn đã nói, Hoàng huynh ngươi biết không ? Chính bởi vì ngươi quan tâm ta, ta càng không thể cho ngươi lâm vào nguy hiểm, có sự quan tâm của ngươi, cả đời này ta đã rất thỏa mãn, tuy rằng là không trọn vẹn, nhưng là không trọn vẹn cũng là một loại hưởng thụ, ta thực thấy đủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.

Khi bạn được phiêu du vùng miền đất khác nhau giúp nhận biết mở rộng tư duy nhìn nhận mọi sự vật, con người đang sinh sống tồn tại trên trái đất về lịch sử, địa lý, kiến trúc, ngôn ngữ… Tất cả đều là trải nghiệm thực tế mà không một cuốn sách nào có thể dạy cho bạn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch trải nghiệm từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như homestay nha trang, khach san da nang view bien dep Trong mỗi chuyến đi, bạn sẽ thấy nhớ người thân của mình. Hàng ngày chứng kiến sự xuất hiện của họ khiến bạn quên đi việc họ quan trọng thế nào. Bởi thế, chỉ khi đi xa, bạn mới thấu hiểu được tầm quan trọng của họ.

loading...
DMCA.com Protection Status