Chỉ yêu không cưới

Chương 16



Buổi chiều hôm đó, anh tìm luật sư Diêu đòi người, nói rõ mình là chồng của cô. Luật sư Diêu kinh ngạc đến sững sờ, cho dù anh ta có phong lưu bay bổng thế nào đi nữa cũng không dám đắc tội với người cộng sư này, cản trở người ta “phu thê đoàn viên”.

Thế nhưng, rất bất ngờ, Minh Minh lại kiên quyết lắc đầu, nói hy vọng có thể làm việc dưới trướng của anh và mong anh giữ bí mật giúp cô.

Một người phụ nữ nhỏ bé đến vậy lại khiến hai người đàn ông trở nên căng thẳng.

- Lương Tử Tích, khi còn nhỏ chúng tôi thường chơi một trò chơi, đem một chiếc lò xo ép xuống thật chặt, lúc vừa sơ ý buông tay ra nó liền nảy lên rất cao, nhảy ra khỏi tầm mắt của anh. Cho nên, hãy chịu khó lắng nghe tiếng lòng của cô ấy, một vừa hai phải là được. - Luật sư Diêu vỗ vỗ vào vai anh.

Anh mặt không chút biểu cảm đối diện với sự thông cảm đến từ một người đàn ông khác.

Anh có thể làm gì? Không lẽ cô lớn thế rồi mà anh còn đến vác cô về?

Luật sư Diêu còn tự cho là hài hước thêm vào một câu:

- Nói thật, anh đào đâu ra được báu vật thế? Cô ấy dễ thương đến ngay cả tôi cũng động lòng thèm muốn, đáng tiếc...- Anh ta cố ý làm ra vẻ rất tiếc nuối.

- Đừng nói đùa nữa! - Mặt anh nghiêm nghị, anh không thích người khác dùng hai từ “thèm muốn”, cho dù là nói đùa cũng không được.

- Đúng là anh chàng vô vị, không trách ngay cả người đàn bà yêu thầm anh cũng sắp chạy mất. - Luật sư Diêu hóm hỉnh chỉ tay về phía phòng làm việc của Luật sư Hà, sau đó bô lô ba la bảo anh - Anh có biết mấy hôm trước có một anh chàng đẹp trai đến chết người đón vợ anh ta tan ca không?

Anh ngưng lại, khi nào?

Là cái hôm mà anh vừa vặn bị một khách hàng túm lại sao?

- Sau đó, thuận tiện cũng đem Hà Huyên Na đi luôn. - Một kết quả bất ngờ.

Anh sửng sốt.

- Vợ anh cao tay thật, lại ra chiêu phái đến một anh chàng đẹp trai để rước ngay tình địch đi! - Luật sư Diêu giơ ngón tay cái làm ra vẻ bội phục.

Ngày thứ mười chiến tranh lạnh với chồng, cô đã sắp không kiên trì được nữa. Đặc biệt là những đêm ngủ một mình, nửa đêm lạnh quá thức dậy, muốn nhào vào vòng tay quen thuộc của ai đó, thế nhưng chỉ nghe đánh “rầm” một tiếng, lăn tròn vào gầm giường.

Đưa tay xoa cái đầu đang đau nhức, cô thẫn thờ nhận ra, mình đang bỏ nhà ra đi.

“Con bé này, còn không mau về nhà nhận lỗi với thằng Tích, còn làm giá, cẩn thận không có ngày mất chồng!” - Sáng sớm hôm nào cô cũng nghe mẹ mắng.

“Không cần!” - Cô nói cứng.

Kết quả...

Mỗi ngày đều bị mẹ mắng, mắng đến cả vào nhà vệ sinh cũng vẫn phải nghe, mắng đến cô suýt phát cuồng cả lên. “Tối nay về xin lỗi thằng Tích, đừng quay về đây nữa! Còn về đây tất phải ở ngoài đường!” - Sáng nay, mẹ quả nhiên tuyệt tình đóng cửa không cho cô vào nhà.

Cô biết, với bố mẹ, việc cô lấy Lương Tử Tích làm họ có cảm giác tự hào, được thơm lây vì cô con gái vịt hóa thiên nga của mình. Thực ra, chính cô cũng biết, mình không cứng cổ được bao lâu nữa, cô thực sự rất nhớ anh! Mỗi ngày đến nơi làm việc, thừa lúc anh không chú ý, cô đều nhìn trộm anh...

Cô cúi đầu chán nản cho cái sự mềm lòng của mình.

Vừa đến phòng làm việc, an hem trong cơ quan đang bàn tán sôi nổi.

- Trời, Luật sư Lương giỏi quá!

- Đúng là thần nhân!

- Tôi sắp ngất rồi, tôi đã làm việc ở đây hơn hai mươi năm, kinh nghiệm rõ ràng hơn anh ta vậy mà chưa bằng được một phần của anh ta.

Thấy họ đang hoa chân múa tay bàn tán sôi nổi, hình như có liên quan đến anh, cô tò mò ngó đầu vào:

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Minh Minh, đã xem báo sáng nay chưa? Đại gia X đã ly hôn thành công, anh luật sư có bàn tay sắt của chúng ta thế như chẻ tre, đảo ngược tình thế, bên nữ bị thua kiện, tòa án cho phép bên nam không phải đền một xu bồi thường nào! - Chị Mạc ưỡn thẳng cái bụng đã có chút nặng nề, phấn khích nắm tay cô không ngừng lắc lắc - Thần tượng mà! Luật sư Lương đúng là thần tượng của mọi người!

Cô nghi hoặc cầm lấy tờ báo xem, càng xem càng thấy ngây người.

Mẹ ơi, cô biết là chồng cô lợi hại, nhưng không ngờ là anh lại lợi hại đến mức này. Lấy cái tội lừa gạt hôn nhân để phản lại nguyên cáo.

Báo chí viết rằng, luật sư Lương trước tòa đã cho mời nhân chứng mới đến, vạch trần ra rằng bên nữ trước khi kết hôn luôn muốn được gả vào nhà giàu, sự gặp gỡ lãng mạn giữa họ đều là hành động làm quen có mục đích.

Cô đặt tờ báo xuống, thở dài, thực ra những người phụ nữ muốn được bước vào cửa nhà giàu có ai không giở hết thủ đoạn? Người phụ nữ này xui xẻo là ở chỗ chồng cô ta đã thuê Lương Tử Tích làm luật sư đại diện.

Trên chỗ ngồi của cô tự nhiên lại xuất hiện thêm một hộp sữa tươi. Từ ngày đầu tiên cô đi làm đến nay ngày nào cũng như vậy.

Cô rút ống hút, mút từng ngụm nhỏ, lo lắng nghĩ ngợi, không biết có phải Tiểu Trần...

Chuông điện thoại bàn trên vang lên, cô vội vã đặt hộp sữa còn âm ấm xuống, cầm điện thoại lên nghe:

- Xin chào, tôi là An...

Cô còn chưa giới thiệu xong, một giọng nói như than thở đã cắt ngang:

- Tối nay có thể hẹn em ăn cơm không? - Anh đầu hàng, anh thật sự nhớ cô đến chết đi được...

Mặt cô ửng hồng.

- Em... - Cô đã hẹn người khác mất rồi, để cảm ơn Vương Xuân Đạo đã dùng mỹ nam kế giúp cô rước đi một phiền phức lớn, cô cần thết đãi cậu ta một bữa ra trò.

- Nể tình anh đã bị “bỏ rơi” rất lâu rồi, cho anh chen ngang không được sao? - Thấy cô có vẻ do dự, anh thấp giọng nói.

Không biết tại sao, mười một bông hoa hồng màu phấn đó cứ lởn vởn mãi trong đầu óc anh, thực ra anh rất muốn hỏi cô, những bông hoa ấy đã là ai đã tặng cô vào ngày lễ tình nhân hôm đó? Anh phải nhân nhượng chỉ bởi vì anh thực sự rất rất sợ cô sẽ bị người khác cướp đi mất.

-... - Một dòng cảm giác hạnh phúc giống như bong bóng xà phòng vây quanh cô.

Khó khăn lắm mới ngập ngừng nói:

- Để em nói với Vương Xuân Đạo xem sao, xem cậu ấy có đồng ý đổi ngày... - Vì chồng lại để cho người ta leo cây, liệu có đáng bị đánh?

- Chắc chắn như vậy nhé! - Anh cố ý phớt lờ cái ý nói với Vương Xuận Đạo xem sao - Tối này muốn ra ngoài ăn hay ăn ở nhà? - Ông trời phù hộ, nhất định phải ở nhà.

Không được! Cho dù là ra ngoài ăn, anh cũng nhất định mang cô về đến nhà!

- Ở nhà đi - Cô muốn về nhà, cô nhớ anh, cứ như thế đi, có cầu thang rồi cứ theo đà mà trèo xuống...

Điều đại kỵ trong quan hệ nam nữ là hai người đều làm giá.

Anh thở phào.

- Sữa còn nóng không? - Anh nói tiếp, bản thân cũng không nhận ra rằng giọng nói của mình đang rất dịu dàng.

- Của anh mua? - Cô kinh ngạc.

Anh không vui:

- Em là vợ anh, không phải của anh mua còn có ai khác mua cho? - Liệu có phải còn có người khác “dòm ngó” cô?

- Cảm ơn anh! - Cô hé miệng cười, lại nhấp một ngụm sữa.

Rất ngọt, rất ngọt.

- Em tặng anh một bộ đồ, được không? - Để chúc mừng anh thắng kiện.

Hôm qua, trước mặt mọi người, luật sư Diêu đã thưởng cho cô một chiếc áo sơ mi nam của một nhãn hiệu nổi tiếng đến kinh người.

Chỉ là...

- Em sợ anh không muốn mặc... - Cô có chút do dự.

- Anh mặc! Chỉ cần em tặng anh đều mặc. - Anh nói một cách tự nhiên, không hề nhận thấy rằng, lời nói của anh lúc này rất giống những lời đường mật.

Cô hạnh phúc đến chân tay long ngóng cả lên. Gác điện thoại, cô kích động ôm lấy chiếc ba lô to uỵch chạy ra ngoài. Trong ba lô là “phần thưởng” của cô.

- A, Minh Minh, cô đi đâu vậy? - Các đồng nghiệp ngẩng đầu lên hỏi một cách quan tâm.

- Trốn việc một chút, năm phút là về!

Năm tiếng đồng hồ sau, vào lúc hơn ba giờ chiều, anh nhận được một gói đồ.

Phần người nhận bên trên viết: Người gỗ thân yêu.

Phân người gửi viết: “Trẻ con” tội nghiệp.

Lời nhắn: Nhất định không được chê đâu đấy!

Anh bật cười, những đường nét lạnh lùng, nghiêm khắc trên khuôn mặt đã bị gói đồ này làm cho mềm mại. Chỉ lả, sau khi mở gói đồ, mặt anh lại biến sắc.

Chết dở!

Áo sơ mi màu hồng!

Anh toát mồ hôi trán.

Cô đang trừng phạt hay thử thách anh? Cô vốn biết anh chưa bao giờ mặc đồ màu sắc sặc sỡ cơ mà.

“Chỉ cần em tặng anh đều mặc” - Thế nhưng, anh đã hứa với cô.

Anh cắn răng cầm lấy chiếc áo sơ mi màu hồng, bước vào phòng nghỉ trong văn phòng thay đồ.

Anh nhắm mắt, thực sự không dám nhìn hình mình trong gương. Còn bi thảm hơn cả khi còn nhỏ, khi đó mẹ anh thường mua quần áo đỏ về cho anh mặc, bảo trẻ con nên ăn mặc cho tươi tắn một chút.

Không được, anh thật sự không muốn mặc...

Đang định cởi nút áo.

Thế nhưng, anh đã làm cô giận cả mười ngày nay, tối nay nếu diễn ra tốt đẹp, anh muốn dỗ cô ở lại, không thể chưa đến tối mà đã làm hỏng mất không khí...

Anh thu chiếc tay đang định cởi cúc áo lại, mặc chiếc áo sơ mi đó, hít mạnh, đẩy cửa bước ra.

Bên ngoài, cả một thế giới đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc như ti vi mất điện, im phăng phắc. Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn anh không chớp mắt, miệng há to đến có thể đem cả quả trứng gà mà nhét vào.

Trong tất cả người đó có cô.

Khuôn mặt ngượng ngâp, anh phớt lờ ánh mắt của những người xung quanh, đi đến trước mặt cô.

- Ch... - Ngây người, cô đang định mở miệng, vội vã thu lại.

Trong phòng có rất nhiều người đang nhìn, cô quyết không thể gọi anh là chồng được! Thế nhưng, anh mặc áo sơ mi màu hồng... Trông rất đáng yêu!

Màu hồng ấm áp.

Cô vốn chỉ muốn tối nay ở nhà anh mặc cho cô xem thôi, đáng ghét, để cho nhiều người cũng được “nhìn lây” thế này. Miệng cô hơi hé mở, cảm động đến cay sống mũi.

Mặt anh đỏ như gấc, anh đã chịu hy sinh nhiều đến vậy mà cô vẫn chưa muốn trả lại chính danh cho anh. Anh có nên không khách khí mà lật tẩy lời nói dối của cô không?

- y! Đi pha cho tôi một ly cà phê nóng - Lúng túng một chút, anh buột miệng nói, vẫn chính là cái lý do khiến anh vô cùng vô cùng lo lắng, nếu như cứ mặc nhiên thừa nhận, cô sẽ lại nổi giận!

Anh cũng có “lính” của mình nhưng không sai mà lại lấn sân đi sai “lính” dưới trướng của luật sư Diêu. Thế nhưng, không một ai thấy có gì không thỏa đáng.

An Tử Minh không những pha cà phê ngon mà tính tình lại rất tốt, đối xử với người khác rất nhiệt tình, sớm đã thành một đồn mười, mười đồn trăm.

- Vâng! - Cô cúi đầu, nói nhỏ.

- Ha ha ha ha ha! - Cuối cùng, một cách kỳ dị, trong đại sảnh vang lên tiếng cười lớn.

Anh chàng luật sư Diêu tuổi trẻ tài cao, phong độ ngời ngời đang ôm bụng cười nghiêng ngả. Trời ơi! Đôi vợ chồng này thật thú vị.

- Lương Tử Tích, anh mặc đồ màu hồng đúng là “hồng” khủng bố! - Luật sư Diêu vừa cười ha hả vừa nói lên tiếng nói từ đáy lòng của tất cả những người có mặt.

Hay quá! Cuối cùng cũng chỉnh được cái anh chàng cứng nhắc này rồi. Không uổng công anh đã chi ra biết bao nhiêu tiền lại vắt óc suy tính mới nghĩ ra được cái diệu kế này, quang minh chính đại tặng người ta một cái công cụ chỉnh người.

Mọi người muốn gật đầu, lại vội vã sợ hãi lắc đầu.

Luật sư Diêu tính tình hài hước thường pha trò cùng họ, thế nhưng luật sư Lương trước nay đều rất giữ khoảng cách với đồng nghiệp, rất nghiêm túc, không dễ pha trò.

Nghe thấy bên ngoài náo nhiệt như thế, Hà Huyên Na băn khoăn từ phòng làm việc bước ra.

- Oh! My God! Gặp ma! - Đúng là quá mất hình tượng, chút ham muốn cuối cùng về sex với anh cũng bị màu hồng đáng chết kia dọa đến bay luôn, may mà cô giờ đây đang rất ăn nhịp với anh chàng cao thủ tình trường đẹp trai nhỏ hơn bốn tuổi, đời sống về sex vô cùng mỹ mãn.

Phản ứng của tất cả mọi người đều nằm trong dự liệu của anh. Anh chẳng sợ mất mặt chút nào, đến giờ, liệu cái thành ý xin lỗi với cô đã đủ lớn chưa?

Anh làm ra vẻ trấn tĩnh, cố ý phớt lờ tình cảnh khó xử này, đôi mắt sắc bén quét tia nhìn cảnh cáo về phía người cộng sự.

- Ok, ok, anh cứ việc tiếp tục làm hoàng tử màu hồng, tôi không cười nữa, không cười nữa! - Dưới ánh mắt quyết liệt sắc bén, luật sư Diêu vội vã kéo cờ trắng đầu hàng, chỉ là vẫn không quên dìm thêm.

- Tự mình đưa cà phê đến phòng làm việc của tôi - Anh hướng vào cô nhẹ nhàng nói. Thở phào một hơi, cuối cùng đã có thể mặc chiếc áo màu hồng gớm ghiếc này mà trốn về tổ. Nếu như có thể, lát nữa anh muốn giải quyết luôn cả “mâu thuẫn gia đình”.

- Vâng. - Tiếng đáp lại càng nhẹ, khuôn mặt cô hạnh phúc đến ửng đỏ.

Phòng làm việc? Cô một mình đưa cà phê đến, lát nữa liệu anh có hôn cô luôn ở đó không?

- Ồ, tôi vừa mới ra nước ngoài một chuyến mà không khí ở văn phòng đã tốt lên thế này từ lúc nào?! - Xa xa ngoài cửa truyền đến giọng nói sang sảng của ông chủ lớn.

- Oa, Tích, hôm nay cậu ăn mặc mới mẻ thật! - Không hổ là ông chủ lớn, khả năng tiếp nhận luôn mạnh hơn người khác một bậc, hơn nữa khả năng quan sát cũng rất lợi hại - Ồ, có thêm một đồng sự mới à, vừa tốt nghiệp ra? - Thế nhưng, rõ ràng nhãn lực vẫn chưa đủ.

- Chào ông chủ! - An Tử Minh lễ phép chào.

Thực ra, trong hôn lễ của mình ba năm trước cô và ông chủ lớn đã gặp nhau một lần, thế nhưng khi đó cô trang điểm cô dâu rất đậm, trông rất già dặn ra dáng, không giống với hình dạng lúc bình thường.

Thế nên đối phương không nhận ra cô cũng là chuyện rất bình thường.

- Xin chào, hoan nghênh gia nhập đại gia đình của chúng tôi! - Ông chủ lớn không có chút nào lên mặt ông chủ, tỏ ra rất thoải mái. - Khi nào tôi mời cơm, hoan nghênh đồng sự mới tham dự!

- Hay quá, hay quá! - Mọi người hùa theo không mấy hào hứng. Ông chủ lớn nỗi tiếng là hay quên, mỗi lần có đồng sự mới đến, đều sẽ nói mời cơm, kết quả là vừa quay người liền quên luôn, cho nên chẳng ai để ý lắm đến lời mời xã giao này.

- Tích, cậu đến đây một chút, tôi giới thiệu đứa cháu gái này với cậu - Ông chủ lớn vỗ vỗ vào vai anh, nói nhỏ mà chỉ có hai người mới nghe thấy - Đứa cháu này của tôi nổi tiếng khó báo, ngang ngược! Vụ kiện cũng rất rắc rối, không có luật sư nào dám tiếp nhận, tôi là có giao tình với cha cô ta nên không thể từ chối, đành giới thiệu cô ấy cho cậu!

- Cậu tự liệu mà làm, nếu thực sự không chịu được tính khí quái đản của cô ta và không muốn nhận vụ án nữa, cậu cũng không cần phải nể mặt tôi. - Rõ ràng ông chủ lớn rất tôn trọng ý nguyện của người cộng sự này, đồng thời cũng không có cảm tình cho lắm với cô cháu gái mà ông ta nói.

Đối với một luật sư mà nói, danh vọng rất quan trọng, luật sư Lương hiện nay đang là một “huyền thoại bất bại” và cũng là con át chủ bài của Văn phòng luật, ông không muốn cái “huyền thoại” này bị hủy hoại trong vụ kiện cáo của cô cháu gái.

- Tôi sẽ xem xét nên làm thế nào - Anh gật đầu, về căn bản anh thích những vụ án vừa có tính thách thức lại vừa có thể kiếm tiền.

- Thế chúng ta đi “nghênh tiếp” cô cháu gái của tôi đi! - Ông chủ lớn cười gượng.

Anh nhíu mày, ai mà lại phô trương đến vậy?

- Cháu gái, bác đã nói qua với luật sư Lương, mời cháu vào. - Một cách miễn cưỡng, ông chủ lớn khách sáo chạy ra ngoài cổng, nhiệt liệt nghênh đón nữ hoàng giá đáo.

Đáp lại sự nhiệt tình của ông bác, chỉ có một tiếng ừ hữ lạnh nhạt, thậm chí ngay cả một câu cám ơn cũng không, đôi giày cao gót mười mấy phân “lộp cộp, lộp cộp” một cách có tiết tấu tiến bước vào căn phòng khách yên tĩnh.

Theo sự dừng lại của tiết tấu mê hồn đó.

Mọi người ngây ra nhìn, một phụ nữ đẹp đến chấn cảm!

Toàn thân là một màu đỏ rực lửa, chiếc váy cô ta mặc giống như một đại dương hoa, những đường nét thanh thoát, những nếp gấp cong cong, cô giống một mỹ nhân ngư tôn quý đến làm cho người khác nghẹt thở.

Đôi mắt tất cả nữ nhân viên sành hàng hiệu trong văn phòng đều lóe sáng.

Người phụ nữ này mặc đồ thiết kế xuân hạ mới nhất của Versace, mẫu thiết kế này mới chỉ được nhìn bản phác họa trên tạp chí mốt, cho dù là ở nước ngoài nghe nói cũng phải đến giữa tháng ba mới bắt đầu được bày bán ở Pháp, thế nhưng bây giờ mới chỉ là đầu tháng ba mà thôi.

Logo của nhãn hiệu Versace là hình tượng nữ thần tóc rắn Medusa trong thần thoại Hy Lạp, nó đại diện cho sức hấp dẫn chết người.

Càng tuyệt hơn nữa, chưa từng thấy người phụ nữ nào có thể mặc đồ màu đỏ mà dung hòa một cách hoàn toàn với vẻ lạnh lùng và cao quý đến vậy, làn da thiên phú trắng như tuyết, chiếc cằm thon nhỏ cuốn hút, từng bộ phận trên khuôn mặt đều tinh tế đến từng chi tiết, mang đến cảm giác một sự kết hợp hoàn mỹ giữa băng và lửa, đệp đến chấn cảm!

Trong cơn chấn cảm như lốc xoáy đó, Lương Tử Tích toàn thân sững sờ, trong anh như có thứ gì đó đã bị khóa thật chặt trong một tòa tháp cao - là hồn phách của anh.

Y như khi anh nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt mỹ của năm mười sáu tuổi đó.

Anh và cô, cách nhau vài mét, bốn mắt nhìn nhau.

Không ai nhìn thấu được ai.

- Đến đây, tôi giới thiệu một chút, đây là cô Khương Du Tâm, thiên kim tiểu thư của Tổng giám đốc công ty X nổi tiếng toàn cầu, còn vị này là luật sư Lương, là luật sư về ly hôn trẻ và uy tín nhất trong nước. - Ông chủ lớn vội vã giới thiệu hai người với nhau.

- Cô Khương, rất vui được gặp cô. - Sau cơn sửng sốt, anh lấy lại tinh thần quay trở về vẻ mặt điềm đạm vốn có, đút tay vào túi quần âu, thông minh và hờ hững né tránh việc bắt tay với cô ta.

Khương Du Tâm cực kỳ ưa sạch sẽ, không thích bắt tay với người khác, cô cho rằng đó là một sự tiếp xúc rất dơ bẩn. Tất cả thói quen của cô, dù tốt hay xấu, đều đã khắc sâu vào tận xương tủy anh.

Chỉ là, trong ánh mắt anh lúc này, ngoài sự xa cách như đối với một người lạ, càng nhiều hơn nữa là sự che dấu những hồi hộp trong lòng. Anh không ngừng tự nhắc nhở mình, phải cố tỏ ra vẻ điềm nhiên tự tại, phải cố ngụy tạo một nụ cười, anh của năm ba mươi tuổi đã là một người đàn ông thành công, điềm nhiên và biết kiềm chế.

- Cô Khương, cô dùng nước hoa gì vậy? Thơm quá! - Một nữ đồng nghiệp đầy vẻ ngưỡng mộ tiến lại.

Mùi hương thật dễ chịu, hương hoa thơm ngát nhưng lại không nồng nặc.

- Đừng có lại gần tôi! Mùi trên người cô còn khó ngửi hơn cả thuốc diệt muỗi! - Nhíu mày, Khương Du Tâm không chút khách khí nghiêm giọng ngăn lại.

Thuốc diệt muỗi...

Nữ đồng sự trước nay vẫn vỗ ngực khoe khoang là người đón đầu thời trang này làm sao có thể chịu được sự đả kích ấy:

- Cô...- Muốn trả miếng nhưng lại ngại thân phận khách quý của đối phương, đành tự kìm nén, kết quả, đôi mắt đẹp long lanh ngân ngấn nước.

Khương Du Tâm dường như không hề biết tới nỗi khổ tâm của đối phương, ngược lại tỏ ra chán ghét và khinh bỉ nhắc nhở cô ta:

- Son môi sẽ phai đấy, hơn nữa loại mascara cô dùng căn bản không phải là loại chống nước! - Loại người hơi một tí là rơi nước mắt để tìm sự thông cảm của người khác căn bản không nên vì thuận tiện tẩy trang mà dùng loại mascara không chống nước!

... Ngay cả khóc cũng phạm pháp sao?

Son môi phai màu, mascara không chống nước đâu có phải dùng đến tiền của cô ta, liên quan gì đến cô ta!

- Ghét nhất là loại phụ nữ không biết trang điểm nhưng lại cứ thích phấn son lòe loẹt! - Khương Du Tâm hạ kết luận, hất cái đầu ngạo mạn lại, dùng ánh mắt của một bà hoàng nhìn thẳng vào Lương Tử Tích:

- Luật sư Lương, phòng làm việc của anh ở đâu? - Giọng nói không chấp nhận từ chối và ánh mắt xa lạ.

Khương Du Tâm, không hề thay đổi...

Hơn nữa, có lẽ cô căn bản không nhớ anh.

- Mời! - Anh chỉ tay về phía phòng làm việc của mình, quét tia nhìn thoáng qua về phía người nữ đồng sự lúc này đang úp mặt vào bàn làm việc khóc và Hà hồ ly còn đang đứng nguyên tại chỗ với sắc mặt không được dễ coi cho lắm.

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Người mang tai vạ đến tức là ông chủ lớn sớm đã lực bất khả kháng ôm đầu đi về phòng làm việc của mình.

Anh lại thở dài, quay người đi trước về thẳng phòng làm việc.

Khương Du Tâm, khi nào em mới có thể sửa đổi tính nết của mình? Ít nhất, cũng đừng để lộ trực tiếp sự yêu ghét của mình như thế. Hơn nữa, về phương diện này xem ra Hà hồ ly chắc cũng từng chịu đã kích không kém gì cô đồng nghiệp kia.

Sự lạnh lùng của anh làm Khương Du Tâm như bị giội nước lạnh, cô ta ngạo mạn dóng thẳng lưng, vừa bước về phía phòng làm việc của anh vừa dặn:

- Một ly cà phê Cubita, hãy nhớ là nhất định phải dùng sáu mươi hạt cà phê, không thừa không thiếu một hạt!

Người kén chọn đã gặp nhiều thế nhưng chưa từng gặp ai đến mức pha cà phê cũng yêu cầu đếm từng hạt một.

Đợi cô ta đã đi khuất vào phòng làm việc của Lương Tử Tích, lúc này An Tử Minh mới ngơ ngác quay đầu lại như cái máy, chỉ vào cái mũi nhỏ xinh của mình hỏi đồng nghiệp:

- Cô ta nói với tôi sao?

Dưới ánh mắt đầy vẻ thông cảm của đồng nghiệp, cô thấy đầu ù đi.

Hà hồ ly đầy vẻ như đang xem kịch hay, nếu như nhất định phải “nhường” Lương Tử Tích ra, cô thà nhượng cho An Tử Minh, ít nhất cũng công bằng đôi chút, mình thì tìm được một “tiểu đệ” đẹp trai cái gì cũng tốt còn người tình cũ thì chỉ được “cô em” ngốc nghếch cái gì cũng chẳng bằng ai kia.

An Tử Minh đã nhận ra người phụ nữ kia, cô ta chính là người đoạt lấy chiếc túi xách của cô.

An Tử Minh ngây người nhìn bà hoàng đang thong thả ung dung thanh nhã hớp từng ngụm nhỏ cà phê, ly cà phê sau khi uống trên thành cốc xuất hiện từng vòng tròn màu nâu từ từ trượt xuống, giống như ký âm các nốt nhạc, giống như vách đá trầm tích, còn giống như mặt cắt của chiếc bánh táo bảy tầng, đây là những phẩm chất mà chỉ có cà phê tốt mới có thể có.

Nữ hoàng tỏ ý hài lòng.

Chỉ là, An Tử Minh tại sao lại nhu nhược như vậy? Cô thực sự, thực sự rất muốn cho cô ta một bài học.

Sao con người lại phải lớn lên? Nếu như là An Tử Minh của năm lên sáu, nhất định sẽ không do dự chút nào mà cho thêm nắm phân gián hoặc phân chuột, làm cho người đàn bà đáng ghét đó ngộ độc đến câm luôn, thế nhưng An Tử Minh của năm mười sáu tuổi đã bắt đầu học được hai chữ do dự, An Tử Minh của năm hai mươi sáu tuổi chỉ dám buồn bã mơ tưởng để hả nỗi giận tong lòng.

Con người phải lớn lên, lớn rồi sẽ không dũng cảm nữa, lớn rồi sẽ biết kiêng dè, đây đúng là một sự thực khiến người ta buồn nản.

- Sao cô còn chưa ra ngoài. - Nữ hoàng nhìn cô một cái rất kỳ lạ, át quyền chủ nhà hạ lệnh đuổi khách.

- Ồ, xin lỗi - Khi lớn rồi cần phải biết thế nào là lễ phép, xin lỗi và nhượng bộ.

- Luật sư Lương, cà phê của anh. - Cô nhẹ nhàng đặt xuống bàn anh ly cà phê Blue Mountain - loại cà phê mà anh ưa thích. Vốn nghĩ rằng ly cà phê này có thể mang đến cho họ cơ hội được riêng tư.

Anh vẫn cúi đầu xem tài liệu, không ngước mắt lên, chỉ đáp nhẹ một câu. Anh không giữ cô lại, cũng không dùng ánh mắt dịu dàng đầy bao dung chiều chuộng quen thuộc để nhìn cô. Dường như đã quên mất chỉ vài phút trước chính anh đã “ra lệnh” cho cô vào gặp.

Cầm lại khay, cô nhẹ nhàng đóng cửa, cũng nhẹ nhàng khép lại cái cảm giác khó chịu lấp đầy trong lòng. Không hiểu tại sao cô cảm thấy, khi nãy anh có một thứ lơ đãng mà trước nay cô chưa từng thấy.

“Bập” nhẹ một tiếng, Minh Minh cuối cùng cũng đã ra ngoài. Nhịp tim căng thẳng của anh cuối cùng cũng lỏng dần. Anh cũng không biết mình bị làm sao, đột nhiên lại có chút không thể đối mặt với vợ.

Sự tồn tại bất ngờ cùng một lúc của Khương Du Tâm và Minh Minh trong phòng làm việc khiến lòng anh như lửa đốt.

Anh có rất nhiều bí mật, nhưng cũng luôn tự thấy mình rất quang minh chính đại, sau khi kết hôn chưa từng làm điều gì không đúng với tư cách một người chồng. Thế nhưng, tại sao giây phút đó trong lòng anh lại có một tia bất an thoáng hiện? Dường như cảm giác hạnh phúc của cuộc sống hôn nhân sắp sửa lụi tàn.

- Phí tư vấn của tôi là tính theo giờ, mỗi giờ năm ngàn tệ - Anh đóng lại tập tư liệu đã xem xong, cái xung động mà Khương Du Tâm đem đến trong tâm hồn anh còn mạnh hơn dự liệu, cho nên, vì cuộc hôn nhân êm ả của mình, anh không thể tiếp nhân vụ án, cùng lắm chỉ có thể đưa ra một tiếng đồng hồ để tư vấn.

Khóe miệng Khương Du Tâm lạnh lùng nhếch một cái, giống như những lời anh nói là vô cùng thừa thãi.

Anh chờ, nhưng chờ mãi chưa thấy câu hỏi của cô.

Cô chỉ đưa đôi mắt lạnh lùng, lãnh đạm nhìn anh.

Ba phút trôi qua.

- Cô Khương, thời gian của tôi rất quý. - Nếu không có gì cần tư vấn, cô có thể đi về.

Cô vẫn lạnh lùng nhìn anh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như apical la gi nghia cua tu apical la thuoc dinh thuoc ngon diem ape, angiosperm la gi và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.