Chọc tới chủ tịch tổng tài

Chương 133: Tà ác nhắn vuốt



Từ trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy róc rách, đột nhiên ngừng tiếng vang, ngay sau đó là tiếng bàn chải đánh răng “roạt roạt…..”. Đứng trước gương, Đồng Thiên Ái nhắm mắt lại, từ từ suy nghĩ.

“Ngô……..” Tại sao cảm giác rất áp lực………

Buổi sáng, phát hiện ra tâm tình rất tệ. Tuy nhiên bản thân vẫn không hiểu , vấn đề nằm ở chỗ nào. Tâm tình phức tạp trở nên trống trơn, dường như không có mục tiêu……

Nếu như nói, mục tiêu nghĩ ra trước tiên là trường học, rồi tìm một công việc ổn định.

Như vậy hiện tai…..Đồng Thiên Ái…..Mục tiêu bây giờ của cô là cái gì?....... Gả cho anh Bạch Minh……Làm Tiêu phu nhân à…..Sau này mỗi ngày làm bạn cùng anh?.......

Là như vậy sao? Vậy là, ước nguyện ban đầu thay đổi rồi sao?

Nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng tắm, khí trời có chút u ám. Mùa thu cũng đã trôi qua mau, mùa đông cũng mau tới rồi. Mùa xuân sang năm, vẫn muốn mỉm cười nghênh đón như cũ…….

Chợt đem bàn chải trong miệng rút ra, dùng nước ấm súc miệng.Nhẹ nhàng mà sung sướng rửa mặt xong, soi mình trong gương, nở nụ cười.

Ách……. Nụ cười có chút cứng ngắc…….. Đồng Thiên Ái…..Cô làm sao cười xấu đến như vậy……. cười đến nỗi so với khóc còn khó nhìn hơn…..

Ra khỏi phòng tắm, tầm mắt dừng trên sofa phòng khách. Một cái áo khoác lớn, phong cách Hip-Hop, vật sở hữu của tên biến thái chết tiệt!

Tức giận xông ra ghế sa lon, đem áo khoác ôm vào, giống như như là dùng chiếc áo khoác này đem chủ nhân của nó ôm vào. Mặc dù là cùng sinh hoạt, nhưng tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện tình.

Trở tay, muốn mang áo khoác ném xuống đất, lấy nó ra phát tiết.

Tay vừa giơ cao quá đỉnh đầu, động tác lại ngừng lại. Mím mím môi, có chút tức giận đem áo khoác bỏ về trên ghế sofa. Đôi tay chống nạnh, có chút cảm giác vô lực.

“Biến thái chết tiệt…….. Anh với cái áo khoác cùng nhau biến đi……”

Vỗ vỗ đôi tay, đi về phòng nghỉ của mình, cầm áo lông dày. Mặc vào từ trên đỉnh đầu, cảm giác thật ấm áp, cái loại cảm giác mềm nhũn đó, giống như là mẹ.

Đồng Thiên Ái mặc áo vào, quay trở lại phòng khách lần nữa. Đứng lại trước hình treo ở vách tường, ngẩng đầu lên, nở ra cười thật lớn.

Trong hình, mẹ dịu dàng, cùng bộ dáng trong trí nhớ giống nhau, cũng không có gì thay đổi. Tựa như lúc nhỏ vậy, trên người luôn tản ra mùi thơm nhàn nhạt.

“Mẹ…….. mẹ cũng không có già đi……. Vẫn còn trẻ đẹp như thế……..”

“Mẹ nhìn xem sao…… Thiên Ái trưởng thành rồi đấy…… Mấy năm tiếp theo…… Thiên Ái cũng sẽ nhanh già so với mẹ rồi…… Đến lúc đó……Mẹ cũng không nhận ra được…..”

……………..

Công ty Âu Tiệp.

Trong phòng hội nghị lớn, tất cả nhân viên trong công ty tập trung. Theo thường lệ, ngày đầu tiên mỗi tháng, triển khai hội nghị tập thể.Khen ngợi nhân viên công tác xuất sắc tháng này, phê bình nhân viên chưa đủ tốt.

“Tháng này, tất cả mọi người đều biểu hiện vô cùng xuất sắc! Doanh thu của công ty tăng vọt so với tháng trước…….” Quản lý béo lùn cực kỳ phấn khích.

Đồng Thiên Ái đứng ở cuối hàng, ngẩng đầu ngó ra ngoài cửa sổ.

Chợt, trên bầu trời có một chiếc máy bay bay qua. Giống như một con chim lạc đàn nhỏ, có vẻ cô đơn như vậy. Bầu trời có chút u ám, không hề xanh biếc nữa, nó giống như là bị vứt bỏ.

Trong đầu đột nhiên nhớ lại lời ai kia.

“Ngày mai tôi phải bay đến Canada, một tuần sau mới có thể gặp em. Hôm nay để cho tôi ôm em một lát, nếu không tôi sẽ nổi điên đấy!”

Canada, ở hướng nào Đài Bắc đây?

Lần trước là nước Anh, thời gian mất nửa năm. Lần này rời khỏi có phải hay không biến thành một năm?

Đợi đã nào…! Chờ một chút!

Đồng Thiên Ái! Cô đang ở đây suy nghĩ cái gì? Gần đây thế nào luôn suy nghĩ lung tung? Gã biến thái chết tiệt kia đi bao lâu mắc mớ gì đến cô đây? Hắn tốt nhất là đi vĩnh viễn không trở lại mới đúng!

Bởi vì nghĩ tới hắn, cô cảm thấy ngứa răng, vô cùng bất mãn.

Nhưng vào lúc này, cửa phòng họp bị mở ra.

Quan Nghị mặc vest trắng, bước chân nhàn nhã, lách mình xuất hiện. Khuôn mặt trẻ con trắng noãn, nhìn qua không hề có cảm giác nguy hiểm, nhưng ở thời điểm hai mắt của hắn nhìn Đồng Thiên Ái, lại hiện lên một tia tà ác.

Cô bé mồ côi này….cũng không liên quan đến hắn….. Có trách thì trách cô yêu mến Tần đại tổng tài thôi….

Đồng Thiên Ái ngẩng đầu, nhìn về phía người đi tới. Ở thời điểm tầm mắt chống lại Quan Nghị, trong lòng “lộp bộp” xuống.

Cái người đàn ông lớn lên giống như phụ nữ này, hắn tới nơi này làm gì? Hắn không phải nên ở cao ốc Tần thị ngồi thoải mái sao? Sao lại có thể biết đến nơi này?

Trong lòng có một loại cảm giác càng ngày càng không ổn.

Quan Nghị mỉm cười hướng mọi người gật đầu, đi tới người quản lý bên cạnh. Nhưng mà ánh mắt của hắn, lại cố ý khiêu khích Đồng Thiên Ái. Trong ánh mắt ý tứ, mưu kế bắt đầu lộ ra.

Quản lý béo lùn khuôn mặt tươi cười vội vàng chào đón, bộ dáng a dua.

“……….” Quan Nghị cúi người, ghé vào tai quản lý, nhỏ giọng nói gì đó.

Đồng Thiên Ái nhìn bọn họ công khai bàn luận xôn xao như vậy, nhất thời có loại cảm giác điện giật. Theo đó, từ lòng bàn chân rung cả mình, lan tràn tới toàn thân.

“Tốt! Hiểu!” Quản lý gật đầu liên tục, chấp nhận trả lời.

Quan Nghị vừa gật đầu một cái ngẩng đầu nhìn về mọi người. Lần này không có lại nhìn Đồng Thiên Ái, mỉm cười rời đi. Giống như lúc xuất hiện vậy, thần bí quỷ dị hơn nữa.

Quản lý ho một tiếng, trấn định nói: “Như vậy, tổng kết công việc tháng này, liền kết thúc!”

“Răng rắc……..răng rắc……” mọi người rất ăn ý vô tay.

Các nhân viên lần lượt đi ra khỏi phòng họp, Đồng Thiên Ái cũng bước đi nhanh hơn, đi theo đám người. Không biết vì sao trong lòng cô có cảm giác bất an, ở lạ nơi này sẽ có chuyện không tốt xảy ra!

“Đồng tiểu thư!” Quản lý đúng lúc lên tiếng.

Đồng Thiên Ái chợt lạnh sống lưng, quay đầu lại, trầm trầm nói: “Quản lý, có chuyện gì không……..”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 15 lượt.

Vẽ là một cách để đưa sự tưởng tượng bay xa. Bạn có thể phát hiện ra mình có thể khả năng tạo cho bản thân một thế giới khác trong hội hoạ. Rất nhiều bài hướng dẫn cách vẽ tranh mọi chủ đề được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như lam the nao de ve mot con phuong hoang, cach ve ghe don gian cuc nhanh 1 how to draw a simple chair Bức tranh là nơi trẻ có thể gửi gắm những cảm xúc của trẻ vui, buồn, tức giận…qua những gam màu. Thông qua những bức tranh có thể hiểu được những nét tính cách, cảm xúc của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status