Chọc tới chủ tịch tổng tài

Chương 51



Từ ổ chim sẻ mình đã ở ba năm đi ra, xe Benz vòng vo một vòng lớn , lại trở về khu cao ốc cao cấp mới vừa rồi.

Đi vào gian phòng, nháy mắt một bức tranh thật to lần nữa khắc sâu vào tầm mắt.

Bức tranh cô gái đó, rõ ràng chính là mình! Tại sao giờ khắc này ở trong mắt Đồng Thiên Ái, lại cảm thấy châm chọc như vậy. Bức tranh to đùng mỗi ngày nghênh ngang ở tại nơi này, nhắc nhở khế ước giữa cô và anh .

Túi đeo lưng còn vác tại trên người, lại ôm chặt túi giấy to trong ngực. Đứng ở trước bức tranh khổng lồ này, cảm thấy mình vạn phần phải nhỏ bé cùng với hèn mọn.

"Em đang nghĩ gì thế?" Tần Tấn Dương đi tới bên người cô, liếc nhìn bức tranh, ánh mắt trở lại trên người cô.

". . . . . . Không có gì. . . . . ." Vội vàng cúi đầu.

Nhưng mà trong nội tâm lại là không nhịn được thầm mắng mình: Đồng Thiên Ái! Máy đang làm gì thế? Ở trước mặt của anh ta, lại đột nhiên ngẩn người? Mới vừa rồi, bộ dạng đáng thương của mày, , đã bị anh ta thấy được! Có biết hay không ? Làm sao mày có thể vô dụng như vậy ! Mày vẫn luôn rất kiên cường a! Cho nên, không thể bị bất luận kẻ nào, hoặc bất kỳ vật gì đánh ngã!

Nghĩ như vậy, chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của anh.

Khinh thường hừ lạnh, "Dù tôi đang suy nghĩ gì, cũng không liên quan đến anh! Đó là chuyện riêng của tôi! Hừ!"

Nói xong, ôm chặt trong tay túi giấy, kiêu ngạo mà đi về hướng gian phòng.

Cẩn thận từng li từng tí đem gì đó trong túi giấy lấy ra, nhất nhất trưng bày ở giường trên hai người.

Hai bồn cây tiên nhân cầu, một chút tiểu thuyết nhàn tản bình thường thích xem, mấy bộ quần áo đơn giản tiện tắm rửa. Thời điểm tay sờ tới áo lót sát người, nhất thời hướng sau lưng nhìn sang.

"Uy!Anh không biết như anh thế rất không có lịch sự hay sao? Tôi muốn thu xếp đồ đạc, anh ở đó nhìn cái gì vậy!" Thở phì phò quát.

Tần Tấn Dương đứng ở phía sau của cô, dựa vào cửa, nhìn cô sửa sang lại những thứ đồ vật mà cô mang từ chỗ của cô sang. Rốt cuộc chịu không nổi tò mò, đến gần bên người cô.

Tầm mắt quét qua trên giường một đám vật lẫn lộn, nghiêng mắt nhìn đến áo lót trong túi giấy chưa lấy ra. Sợi dây trong lòng một lại bị gây xích mích nữa rồi, hai hàng mày kiếm, đột nhiên cau lại.

"Thiên Ái, không cần sửa sang lại những thứ này làm gì, tôi sẽ mua hết toàn bộ đồ mới cho em!"

Thanh âm của anh rất nhẹ rât mềm mại, nụ cười của anh cũng rất dịu dàng, nhưng lại để cho cô cảm thấy khó chịu, khó chịu trái tim kiêu ngạo kia.

"Tần Đại tổng giám đốc!" Lần nữa kêu lên cái danh hiệu vĩ đại kia.

"Anh là đang khoe khoang tài lực của mình sao? Hay là đang dùng phương thức khác kể khổ tôi?"

Cô thờ ơ cười cười, "Đúng a! Một bộ áo ngủ mặc ba năm, không có tiền thay thay mới đấy! Từ mùa hè mặc đến mùa đông, mặc tới mặc đi cứ mấy bộ y phục như thế."

"Thế nhưng lại liên quan gì đến anh? Anh tiền nhiều nên không có việc làm sao? Vậy thì toàn bộ quyên cho Cô Nhi Viện ở Đài Loan đi!"

Tần Tấn Dương nghe được lời nói này của cô, nụ cười nhất thời đọng lại ở trên môi. Nhìn cô kích động, nội tâm chợt yên lặng một mảnh.

Một câu nói vô tâm, sẽ làm cô xúc động lớn đến thế sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 15 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như xem phim bong hong cho tuong cuop tap 1 2 3 4 5 6, song gio song sinh tap 7 phim thai lan long tieng sieu hay rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại trâm.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status