Chồng trước ra lệnh truy bắt: Phúc hắc boss ngốc manh thê

Chương 99: Bà xã, ai chọc giận em rồi hả?



Mục Lăng ngồi ở trên ghế mây bên cạnh cô, "Điện không giật chết anh, em rất tiếc hận a."

"Vô cùng tiếc hận." Cố Bình An nói, "Không phải mấy người vợ chưa cưới lúc trước của anh chết một cách ly kỳ sao? Mọi người ai cũng nói mạng anh cứng, nếu anh nhảy tường bị điện giật chết, chứng tỏ mạng của tôi cứng hơn anh, tôi rất tình nguyện gánh tội danh khắc chết chồng chưa cưới."

"Nhanh mồm nhanh miệng, thay quần áo rồi theo anh ra ngoài." Mục Lăng nói.

"Không có hứng thú." Cố Bình An cự tuyệt một tiếng, cô chỉ muốn tắm nắng thôi, có thể cho cô tắm nắng thật tốt được không? Sớm biết vậy cô sẽ không đến hoa viên, ở trên lầu ngủ trưa, làm bộ không ở nhà, Mục Lăng cũng không có cách nào tìm tới cô.

"Em nói lại lần nữa?"

"Không có hứng thú." Cố Bình An không bị dọa sợ, lười biếng nhìn Mục Lăng một chút, "Ngày hôm qua bận bịu cả ngày, tôi mệt chết đi được, thật vất vả lắm hôm nay là chủ nhật để nghỉ ngơi, đừng hòng tôi đi ra ngoài cùng với anh diễn kịch, lão tử không có hứng thú."

"Một cô gái như em lại xưng là lão tử..."

"Dừng.... Giáo dưỡng của tôi là ba mẹ lo, không mướn anh lo, cảm ơn đã hợp tác." Hôm nay Cố Bình An đã bị người khác nói đến giáo dưỡng, giờ nghe lại hai từ giáo dưỡng này, cô sẽ nổi giận, "Ngày hôm nay tâm tình của tôi không tốt, anh tốt nhất đừng chọc tôi."

"Đại tiểu thư, tính khí của em không nhỏ a, anh một súng có thể bắn chết em đấy."

"Tôi cho anh biết, đe dọa là phạm pháp, tôi mới không sợ đây, nơi này có quản chế, anh có bản lĩnh thì một súng bắn chết tôi đi." Cố Bình An đánh bạo khiêu khích, không sợ hắn chút nào.

Mục Lăng dở khóc dở cười, hắn chỉ là đến tìm Cố Bình An đi tham gia lễ cắt băng khánh thành, nha đầu này lại ra sức khước từ, cớ gì cũng có, quả nhiên không phối hợp, điều này làm cho hắn rất đau đầu.

"Ai chọc giận em rồi hả?"

Cố Bình An nói, "Cùng anh có quan hệ gì?"

"Tâm tình vợ chưa cưới không tốt, làm chồng chưa cưới, đương nhiên có tư cách biết."

"Nói như thật vậy."

"Cố Bình An, dường như em chưa rõ một chuyện, chúng ta đã đính hôn rồi, từ đầu đến cuối, đều là sự thật, không phải là giả, bây giờ anh yêu cầu em cùng anh**, em cũng phải phục vụ, hiểu không?" Mục Lăng trầm giọng nói.

Sắc mặt Cố Bình An đột nhiên đỏ bừng, "Không biết xấu hổ."

Mục Lăng nở nụ cười, "Ai chọc giận em vậy hả?"

"Lâm Viện Viện." Cố Bình An hừ lạnh, Mục Lăng nhíu mày, cô nói, "Anh nói xem có phải đầu óc cô ta có gạt không, không muốn đính hôn với anh thì chạy, chạy rồi còn chưa tính, sau ngày tôi vừa mới đính hôn lại quay về, còn ở nhà tôi đi lại trước mặt tôi, anh không cảm thấy IQ và EQ của cô ta cần chữa gấp sao? Tới cửa tìm, tôi chưa từng thấy cô gái nào như thế." Cố Bình An mắng một hơi cũng không thở dốc.

"Đúng là có chút ngu ngốc." Mục Lăng gật đầu, ít nhất cũng phải qua mấy ngày rồi mới trở lại.

Hắn đây cũng có chút không hiểu nổi.

Ngày hôm sau liền đến trước mặt Cố Bình An, đúng là có chút ngu ngốc.

Hắn nhàn nhạt nói, "Em cũng không phải là người dễ chọc gì, cho nên?"

"Tôi đem người phun đi rồi." Cố Bình An nói, "Chà chà sách, thực sự là một đóa đại bạch liên hoa, tùy tiện nói hai câu cũng có thể khóc, tôi cũng không phải là đàn ông sẽ đau lòng vì cô ta, khóc thì vẫn mắng như thường."

Mục Lăng dựng thẳng ngón tay cái lên, tỏ vẻ ủng hộ.

Cố Bình An dừng một chút, đột nhiên nói một câu, "Thực ra, tôi cảm thấy anh và Lâm Viện Viện rất xứng đôi, anh có muốn cân nhắc từ hôn rồi cưới cô ta hay không, tôi không ngại."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như tinh xa va thien cung, niem phat nhung dieu can biet rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.