Chú, mượn đùi ôm một chút

Chương 23: Cừu Vui Vẻ và hôn môi

Edit: Dép

Quý Hoài kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời không biết nói gì cho phải.

"Chân chạy vặt" Lục Thất đứng ở một bên, ánh mắt vô cùng đồng tình nhìn Quý Hoài, thiếu gia nhà anh cái khác thì không giỏi chứ kỹ năng sai bảo người khác thì chắc chắn đứng top 1.

Quả nhiên chỉ chốc lát sau, Lục Thất thấy thằng nhóc kia chạy vòng vòng trong nhà. Thiếu gia nhà anh chỉ tay năm ngón, thằng nhóc xoay vòng đến hoa mắt chóng mặt.

"Quý Tiểu Hoài, rót ly nước mang ra đây."

"Quý Tiểu Hoài, sói con đói bụng, đi cho nó ăn."

"Quý Tiểu Hoài, chú đói bụng, đi làm cơm đi."

"Quý Tiểu Hoài, đến thư phòng đem laptop tới đây."

"Quý Tiểu Hoài, chân chú nhức, đến đây đấm chân."

..................

Lục Thất thấy thằng nhóc toát mồ hôi hột, kìm lòng không đặng, nhưng mà nhờ thế nên tối nay anh được rảnh rỗi tay chân! Cho dù thiếu gia nhà anh đang thực hiện hành vi ngược đãi trẻ em, anh cũng tán thành hai tay.

Ngày hôm nay, mới sáng sớm Quý Hoài đã bị chú Cốc đánh thức, gọi thầy giáo đến, giúp cậu chuẩn bị một số thứ, rồi sau đó là học nguyên ngày, tiếp đến buổi tối phải tới tiệc rượu, trở về cũng không được nghỉ ngơi, cậu buồn ngủ díp cả mắt.

Giang Tử Mặc gác chân lên bàn trà, nhướn mi nhìn cậu.

Bây giờ Quý Hoài rất muốn ném thẳng cái chén đang cầm vào mặt Giang Tử Mặc, nếu đập trúng cái mũi cao thẳng của hắn thì càng tốt.

Quý Hoài buông chén xuống, lúc đến bên cạnh Giang Tử Mặc thì không nhịn được ngáp một cái, nước mắt sinh lý làm đôi mắt trở nên lóng lánh mông lung. Cách một màn hơi nước, Giang Tử Mặc càng thêm lạnh lẽo, ngay cả nét cười nơi khóe miệng cũng trở nên rét lạnh.

"Hm?" Giang Tử Mặc nghi hoặc hừ một tiếng, Quý Hoài giật mình, ngồi xuống bên chân Giang Tử Mặc, chuẩn bị đấm chân.

Lúc này, chẳng biết vì buồn ngủ hay vì nguyên nhân khác, cậu không ấp ủ tư tưởng riêng tư gì, chỉ là lực đấm ngày càng nhỏ, mí mắt dần cụp xuống.

"Quý Tiểu Hoài."

Quý Hoài không nghe rõ những vẫn khẽ gật đầu đáp lại, sau đó liền nhắm mắt ngủ luôn, chẳng biết trời trăng gì nữa.

Giang Tử Mặc cúi đầu nhìn đứa nhỏ ghé vào đùi hắn mà ngủ, nửa khuôn mặt non nớt dán trên đùi, nửa mặt còn lại rơi vào tầm mắt hắn. Giang Tử Mặc động đậy ngón tay, một cảm xúc mà hắn chưa bao giờ có bỗng nhiên lan tràn khắp lồng ngực.

Giống như vui mừng, cũng giống như lời thì thầm của một nụ hoa xuân, một cảm xúc vừa bất ngờ lại có phần luyến tiếc, hắn vươn tay chạm vào gò má mềm mại của đứa nhỏ, nhẹ nhàng nhéo một cái.

Cảm giác rất tuyệt, đó là sự mềm mại và ngây ngô của thiếu niên.

Hơi thở khe khẽ nóng ướt của thiếu niên lướt trên đùi hắn, xuyên qua một lớp vải vóc, lan tràn khắp nơi. Giang Tử Mặc thấy đứa nhỏ ngủ thật sâu, cảm thấy chính mình cũng hơi mỏi mệt.

Sau khi Lục Thất xử lý hết báo cáo của công ty trong thư phòng, vừa đi ra thì nhìn thấy hai người đã ngủ say. Lục Thất lượn mấy vòng quanh hai người, lặng lẽ đánh giá, thầm nghĩ hai người đó ngủ trong cái tư thế này chỉ tổ nhức người, nhưng cũng không thể đánh thức. Anh không dám gọi thiếu gia nhà anh dậy, về phần Quý Hoài... thôi quên đi, anh sợ thiếu gia sẽ giết anh.

Quý Hoài ngủ cực kỳ say, ngủ liền tù tì mấy tiếng, lúc tỉnh lại ngoài trời vẫn tối đen, trong phòng chỉ có ánh sáng le lói phát ra từ TV.

Quý Hoài nghĩ mình nhìn nhầm, trợn to mắt nhìn lần nữa, nhưng thực sự TV đang chiếu Cừu Vui Vẻ!

Quý Hoài bừng tỉnh, vừa động đậy một chút thì thấy chân tê rần như bị Dung mama châm. Cậu "Shh" một tiếng, mới nhận ra mình đang tựa vào... đùi chú Mặc!

Thực sự là vừa sợ vừa mừng!

Quý Hoài cẩn thận đưa mắt nhìn Giang Tử Mặc, chỉ thấy khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng ấy lộ ra vẻ tịch mịch cô liêu, mắt không chớp lấy một cái, chăm chú xem Cừu Vui Vẻ trên TV.

Quý Hoài quay đầu xác nhận lại lần nữa, TV thật sự đang chiếu Cừu Vui Vẻ kìa! Thực sự luôn!

Quý Hoài ngủ đến giờ này mới tỉnh, là bởi vì TV tắt tiếng, không phát ra âm thanh gì cả. Chỉ có hình ảnh trên TV đang chiếu một con sói vụng về đến may mắn và mấy chú cừu sung sướng nô đùa.

Giang Tử Mặc vẫn nhìn chăm chú, như là đang xem một vở kịch câm. Xung quanh không có ánh sáng, chỉ có màu sắc trên màn hình không ngừng biến đổi, không gian thay đổi theo hình ảnh trên TV, chốc lại mở rộng, chốc lại thu hẹp.

Mà giữa khoảng trống vắng cô độc ấy, là Giang Tử Mặc.

Trong khoảnh khắc, Quý Hoài chợt cảm thấy Giang Tử Mặc có chút đáng thương.

Nhưng cậu chưa kịp nghĩ tiếp thì Giang Tử Mặc đã chuyển mắt sang nhìn cậu. Trong một giây phút, Quý Hoài thấy được một chút gì đó rất cô đơn trong mắt hắn.

"Chú Mặc." Thiếu niên thì thào, âm thanh vang lên trong căn phòng trống trải.

Giang Tử Mặc chớp mắt, như một bức họa đang dần dần sống lại, có màu sắc, có linh hồn, có sinh mệnh.

Quý Hoài thở phào một hơi, cậu thà đối mặt với một Giang Tử Mặc lạnh lùng vô tình, còn hơn là nhìn thấy một Giang Tử Mặc lẻ loi đơn độc như vừa rồi.

Giang Tử Mặc đột nhiên vươn tay ôm Quý Hoài vào trong lồng ngực, sau đó giữ gáy cậu, hôn xuống.

Quý Hoài mở to mắt, không dám cử động.

Đôi môi lành lạnh của Giang Tử Mặc dán lên môi cậu, hơi thở lạnh lẽo cao ngạo của Giang Tử Mặc tràn ra. Rõ ràng là một hành động rất thân mật, Quý Hoài lại cảm thấy cứng nhắc khó chịu.

Môi của thiếu niên cũng như chính cậu, mềm mại non nớt. Cái phản ứng ngây ngô này dường như khiến Giang Tử Mặc không khống chế được, hắn ấn đầu cậu, mạnh mẽ cắn xé.

"Ưm..." Quý Hoài rên một tiếng rồi nín bặt.

Đôi môi lạnh lẽo ban đầu giờ trở nên nóng rực, điên cuồng chiếm đoạt, khiến Quý Hoài phải lùi về sau, đầu lưỡi bắt đầu run, hơi thở dồn dập.

Đôi mắt Giang Tử Mặc rực lửa, hung ác như thể muốn cắn nuốt thiếu niên.

Lúc Giang Tử Mặc buông ra còn cắn một cái lên môi Quý Hoài, máu tươi rỉ ra, Quý Hoài đau tới mức khẽ rên lên, sau đó bị sặc ho vài cái. Mặt cậu đỏ bừng, đôi môi đỏ thẫm như đang nhỏ máu.

Thiếu niên vẫn đang ho không ngừng, ngón tay bám trên áo Giang Tử Mặc, thân mình rung động, cuối cùng mệt mỏi ngồi thụp trong lòng Giang Tử Mặc.

Giang Tử Mặc vỗ về sau gáy thiếu niên, chậm rãi nhắm mắt lại.

Quý Hoài ho xong thì nhớ lại màn kinh thiên động địa vừa rồi, thật lâu sau mới hồi hồn, cảnh tượng khi nãy như thể tách ra từng bức từng bức, không ngừng chiếu lại trước mắt cậu. Một cái hôn, một cái hôn không nên tồn tại, khiến đầu óc cậu mơ hồ.

Cậu lừa mình dối người không dám ngẩng đầu lên, vẫn cứ ngồi cứng đơ bất động.

Chú Mặc hôn cậu? Cắn cậu?

Người hôn là chú Mặc, sét đánh ngang trời cũng không đủ để diễn tả cảm xúc của Quý Hoài lúc này. Nếu có thể, bây giờ cậu muốn hôn lại.

"Quý Tiểu Hoài, cháu đang run." Giang Tử Mặc nói.

Cháu đâu chỉ run người, trong lòng cũng đang run đây này, chỉ sợ chú lại làm ra chuyện lớn gì nữa.

"Quý Tiểu Hoài."

Quý Hoài không nhúc nhích.

"Quý -Tiểu - Hoài!"

Quý Hoài dứt khoát ngẩng đầu lên, chỉ thấy Giang Tử Mặc đang cười với cậu, cậu sửng sốt, ngây ngốc ngắm nhìn nụ cười ấy.

"Lần đầu tiên chú hôn người khác, cảm giác... tuyệt lắm!" Giang Tử Mặc cười nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như song voi, nguoi than toi chet bay gio o dau Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status