Chú, mượn đùi ôm một chút

Chương 33: Hóa ra biết cả rồi

Edit: Dép

Hoa Cẩm Tú cắn môi nghĩ ngợi một lúc rồi vén tóc ra sau tai, đi đến bên cạnh phu nhân.

"Chào Hạ phu nhân." Cô ta ngọt ngào chào hỏi, Hạ phu nhân lịch sự gật đầu với Hoa Cẩm Tú. Cô ta ngập ngừng, mắt chuyển qua nhìn Viện Viện, đột nhiên cô ta ngồi xuống chào Viện Viện: "Viện Viện, chào em."

Viện Viện nhìn cô ta một cái, gật đầu lễ phép: "Chào chị ạ."

Hoa Cẩm Tú cười nói: "Lầu đầu Viện Viện tới đây phải không, chị dẫn em đi chơi nhé."

Hạ Viện Viện lắc đầu: "Không cần đâu, em cảm ơn chị."

Hoa Cẩm Tú đụng phải cái đinh mềm, sắc mặt trở nên cứng nhắc nhưng cô ta vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục tươi cười: "Hay là chị dẫn em đi tham quan một chút nhé? Có nhiều đồ chơi lắm, để chị chơi cùng em được không?"

Hạ Viện Viện lạnh nhạt lắc đầu, Hạ phu nhân lên tiếng: "Ý tốt của Hoa tiểu thư, cô xin nhận, nhưng Viện Viện đã không thích chơi, xin lỗi không tiếp được."

Hạ phu nhân nắm tay Viện Viện tránh đi, sắc mặt Hoa Cẩm Tú đổi từ trắng bệch thành tái xanh, mặt mày nhăn nhó, cảm thấy cực kỳ phẫn hận. Bà có thể cười nói với Quý Hoài nhưng với cô ta thì không. Cô ta mới là đại tiểu thư Hoa gia cơ mà, còn Quý Hoài chỉ là một thằng con riêng không được thừa nhận!

Huống chi cô ta có chỗ nào không bằng Quý Hoài đâu, chỉ dựa vào Quý Hoài cũng muốn tranh giành với cô ta sao. Vẻ mặt Hoa Cẩm Tú thay đổi, nở nụ cười, nảy ra một ý hay.

Cô ta muốn cho mọi người thấy, muốn cho Hạ phu nhân thấy, Quý Hoài là một kẻ không đáng để bọn họ chú ý.

Sau khi Hoa Duẫn Giang cười nói một tiếng "thứ lỗi" với vài người trước mặt, gã đi tới sau bàn tiệc, trợ lý cũa gã theo sát bên cạnh, Hoa Duẫn Giang chào hỏi với người quen một chút rồi đưa mắt sang nhìn trợ lý, vẻ mặt trầm xuống.

"Sao lại thế này, sao Giang Tử Mặc vẫn chưa bị gì cả?"

Trợ lý thấp giọng đáp: "Cho thuốc vào rượu rồi, nhưng hắn uống lại không làm sao cả."

"Vô dụng! Làm có tý chuyện cũng không xong! Hôm nay nếu không xử được nó thì tôi nuốt không trôi cục tức này! Nghĩ cách hạ độc khác đi!" Hoa Duẫn Giang nheo mắt nhìn bóng dáng Giang Tử Mặc, ánh mắt tràn đầy sự hung ác.

Đột nhiên, ánh mắt gã lóe lên, tầm mắt dừng trên người Quý Hoài. Hiện giờ, đứng gần Giang Tử Mặc nhất chính là thằng cháu này, gã thấp giọng dặn dò trợ lý vài câu. Sau khi nói xong, gã lại hòa mình vào trong đám người, bộ dáng thong dong, hoàn toàn không nhận ra gã đang mưu toan lấy mạng người khác.

Giang Tử Mặc nhìn Hoa Duẫn Giang, nhàn nhạt nở nụ cười, trong chốc lát liền vứt chuyện này ra sau đầu, không để ý tới trò hề của Hoa Duẫn Giang nữa. Chỉ bằng đầu óc của Hoa Duẫn Giang sao có thể hại được hắn, đầu thai kiếp sau cũng không có bản lĩnh ấy.

"Quý Tiểu Hoài, cháu nhìn gì thế?"

"Không, không có gì." Quý Hoài ảo não xoay mặt, lỗ tai dần đỏ lên.

Giang Tử Mặc mím môi cười, không rõ đang nghĩ gì, vẫn cứ luôn nhìn Quý Hoài, Quý Hoài bị hắn nhìn chằm chằm thì cảm thấy rất mất tự nhiên, mặt đỏ bừng lên. Giang Tử Mặc nhìn chán chê rồi mới vươn tay ra gõ nhẹ đầu cậu.

"Lần sau nếu muốn nhìn thì quang minh chính đại mà nhìn, nếu để chú phát hiện cháu ở sau lưng nhìn lén thì chú sẽ trói cháu lại, cho cháu nhìn đủ thì thôi."

Quý Hoài hận không thể móc mắt mình ra, tự dưng đi ngắm chân người ta làm gì. Còn bị người ta phát hiện ra, nhìn vẻ mặt lạnh tanh của Giang Tử Mặc là biết hắn rất mất hứng rồi.

"Cắt bánh ngọt rồi!" Quý Hoài nghe xung quanh có người hô lên, Giang Tử Mặc đứng trước mặt cậu, nện cây bâton lên cỏ, nói: "Bánh ngon như vậy không thể bỏ lỡ, đi, chúng ta đi nếm một miếng."

Vẫn còn ăn? Quý Hoài kinh dị nhìn hắn, hắn đã thử tất cả các loại bánh ngọt trong bữa tiệc rồi, vẫn còn ăn nổi sao?

Giang Tử Mặc như thể biết cậu đang nghĩ gì, thản nhiên liếc nhìn cậu, Quý Hoài lập tức cúi thấp đầu.

Bánh ngọt bảy tầng được bày ra giữa sân vườn, Hoa Chính Diệu cười tươi rói đứng bên cạnh, Hoa Cẩm Lăng thay mặt Hoa Chính Diệu cắt bánh ngọt. Bánh ngọt được trang trí rất đẹp, vị cũng không tồi, mỗi người nếm một miếng coi như là ăn tượng trưng.

Toàn bộ người tham gia, chỉ có Giang Tử Mặc là nghiêm túc ăn, rất nhanh đã ăn xong miếng bánh mà Hoa Cẩm Lăng bưng tới cho hắn.

"Chú, chú ăn nữa không?" Quý Hoài hỏi.

"Ăn chứ." Sao lại không ăn, còn chưa bắt đầu mà. Giang Tử Mặc gật đầu, bảo Quý Hoài đi lấy thêm bánh ngọt.

Quý Hoài thực sự thấy cạn lời với cái đam mê đồ ngọt của Giang Tử Mặc, cậu đi lên lấy bánh. Hoa Cẩm Lăng cắt bánh thành từng miếng nhỏ đặt trên bàn tiệc, Quý Hoài đang định đi lấy một miếng thì đột nhiên Hoa Duẫn Giang xuất hiện bên cạnh cậu, đưa cho cậu một miếng bánh.

"Cầm ăn đi." Hoa Duẫn Giang ôn tồn nói.

Quý Hoài giật mình ngây người, Hoa Duẫn Giang sao đột nhiên lại hòa nhã với cậu thế? Tính cả đời trước, Hoa Duẫn Giang chưa bao giờ ân cần với cậu như vậy.

"Cảm ơn bác cả." Quý Hoài nhận lấy, nói cảm ơn. Lúc cậu quay về, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Giang Tử Mặc đang đứng tách biệt với đám đông, nhìn cậu.

Quý Hoài chạy nhanh về, nghĩ rằng Giang Tử Mặc muốn ăn nên vội vã chạy lại. Chợt cậu nhớ ra vẻ mặt ôn hòa của Hoa Duẫn Giang khi nãy, cậu không phải là người thông minh, nhưng trong khoảnh khắc dường như cậu đã hiểu ra điều gì đó, cậu xoay người, đối mặt với ánh nhìn của Hoa Duẫn Giang.

Có lẽ Hoa Duẫn Giang không lường được việc cậu quay đầu lại nhìn cho nên không kịp thu hồi nụ cười ác ý trên mặt, tim Quý Hoài đập mạnh, nhất thời, bánh ngọt trong tay trở nên nặng trĩu. Trong giây lát, cậu chỉ muốn quăng miếng bánh này đi.

"Quý Tiểu Hoài, thất thần gì đấy?" Giang Tử Mặc lạnh lùng giục cậu.

Quý Hoài siết chặt cái đĩa sứ đang cầm, chậm rãi thở ra một hơi, đi về phía Giang Tử Mặc. Cậu đi đến bên cạnh hắn, đến bây giờ cậu vẫn còn cảm giác được ánh nhìn của Hoa Duẫn Giang.

Giang Tử Mặc vươn tay ra nhận lấy, Quý Hoài lại tránh né. Giang Tử Mặc cười như không cười, nhìn cậu, thản nhiên hỏi: "Không phải muốn đưa cho chú ăn sao?"

Quý Hoài bị ánh mắt của Hoa Duẫn Giang làm cho đổ mồ hôi, trong bánh có độc hay không, cậu cũng không rõ, nhưng cậu tin vào trực giác của mình, giống như ly rượu khi nãy.

Nhưng trực giác vẫn có sai sót, ly rượu kia không có độc, miếng bánh này có lẽ cũng không có, tất cả đều là chuyện bé xé ra to. Nếu cậu tùy tiện nói ra, Giang Tử Mặc có tin cậu hay không là một chuyện, Hoa Duẫn Giang chắc chắn sẽ nghi ngờ vì sao cậu biết âm mưu của gã, như vậy thì cậu sẽ bị Hoa Duẫn Giang ghi thù, về sau không thể sống yên ổn ở Hoa gia được nữa.

Quý Hoài suy nghĩ quay cuồng nửa ngày vẫn không đưa bánh cho Giang Tử Mặc, Giang Tử Mặc dường như mất kiên nhẫn, vươn tay ra đoạt lấy, Quý Hoài không kịp lường trước, để hắn đoạt đĩa bánh đi. Trong phút chốc, đồng tử Quý Hoài co rút kịch liệt, toàn thân trở nên căng thẳng.

Giang Tử Mặc cầm đĩa bánh, thản nhiên liếc cậu một cái rồi cầm muỗng lên, chuẩn bị ăn.

Quý Hoài hoảng hốt, vội vã kêu lên: "Không được ăn!" Vừa kêu vừa đưa tay định hất bánh ra, lại bị Giang Tử Mặc né tránh.

Lúc tim Quý Hoài như muốn ngừng đập thì Giang Tử Mặc chợt nói: "Cháu không muốn để chú ăn, vì bên trong có độc phải không?"

Quý Hoài mở to mắt kinh ngạc nhìn hắn, Giang Tử Mặc tiếp tục nói: "Cháu đang ngạc nhiên vì sao chú lại biết ư? Chú không chỉ biết trong bánh có độc, mà chú còn biết ly rượu vừa rồi cũng có độc."

Quý Hoài khiếp sợ, không thể tin nổi, hóa ra Giang Tử Mặc biết cả rồi, cho dù cậu không nói ra thì Giang Tử Mặc vốn dĩ cũng chẳng định ăn. Từ nãy giờ cậu lo lắng cái gì vậy chứ.

"Vừa rồi ly rượu kia không có độc, nhưng trong đĩa bánh này thì có." Giang Tử Mặc cười lạnh một tiếng, "Hoa Duẫn Giang chỉ biết làm mấy trò mèo này thôi, hạ độc cũng không dám hạ kịch độc, chỉ dám bỏ dăm ba cái thuốc độc không chết người, nếu gã có nửa phần, à không, có một phần mười thông minh của thằng con gã, thì đã không bị chú đùa giỡn tới bây giờ."

Quý Hoài không biết nên nói gì, cậu mờ mịt nhìn Giang Tử Mặc, đột nhiên cảm thấy e dè trước một Giang Tử Mặc cái gì cũng biết như thế. Giang Tử Mặc vẫn là cái người làm cho người khác phải kính sợ, còn cậu chỉ toàn lo chuyện không đâu.

"Nhưng mà nếu không ăn thì lãng phí quá, dù sao cũng phải có người ăn nó, không thì chẳng phải uổng công Hoa Duẫn Giang đặt bẫy sao?" lúc Giang Tử Mặc nói lời này, ánh mắt hắn cực kỳ lạnh lẽo, khí chất trở nên âm trầm. Quý Hoài kinh sợ, đó mới là Giang Tử Mặc quen thuộc trong trí nhớ của cậu.

Mà cái người cười vui vẻ thích ăn đồ ngọt vừa rồi, dường như chỉ là ảo giác.

"Quý Tiểu Hoài, đem tặng đĩa bánh này cho nhân vật chính của ngày hôm nay đi, cả ngày nay chú ấy vội ngược vội xuôi, nào có thời gian nếm thử."

Quý Hoài khó tin mà nhìn hắn, một cảm giác rét lạnh chậm rãi bò lên thân thể cậu, như thể bị một loài động vật máu lạnh nhìn chằm chằm vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Xe đạp điện xứng đáng là lựa chọn hàng đầu cho người tiêu dùng nhờ ưu điểm sử dụng năng lượng sạch, giảm thiểu khí thải và không gây ô nhiễm môi trường, kết hợp với thiết kế nhỏ gọn, dễ dàng di chuyển trong giờ cao điểm tại các thành phố lớn. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như cách đi xe đạp điện, di xe dap co tac dung gi nếu bạn cần thêm bất cứ thông tin gì về xe đạp điện hay xe máy điện thì đừng ngần ngại liên hệ với Xe Đạp Điện Yến Oanh tại địa chỉ: 240 Bà Triệu, Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội, Việt Nam.

loading...
DMCA.com Protection Status