Chú, mượn đùi ôm một chút

Chương 44: Chìm đắm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Dép

Vẻ mặt Giang Tử Mặc vẫn bình tĩnh không nhìn ra cảm xúc gì, sau khi Quý Hoài lên xe, cậu càng đứng ngồi không yên.

Hay là không nói thì hơn, chú Mặc chỉ muốn cho cậu đến trường chứ đâu để ý đến thành tích của cậu, chỉ cần cậu không nói, chú Mặc sẽ không biết.

Từ lúc Quý Hoài ngồi lên xe, Giang Tử Mặc vẫn không nói câu nào, cứ giữ nguyên bộ mặt bình thản, nhất thời, không khí trong xe như ngưng đọng.

Lục Thất cứ liên tục ngó về phía sau, cảm thấy lo lắng thay cho hai người đang ngồi im như thóc đằng sau. Rõ ràng sau khi nghe được tin tức, thiếu gia nhà anh đã đến cổng trường chờ từ sớm, Lục Thất nghĩ hắn muốn dạy bảo Quý Hoài dăm ba câu. Nhưng trái lại sau khi đón được Quý Hoài, hắn lại lạnh mặt không nói gì cả.

Lục Thất không nhịn được, lên tiếng đánh vỡ sự im lặng, "Quý Hoài, ngày đầu đến trường thấy sao?"

"Tốt lắm ạ." Quý Hoài liếc Giang Tử Mặc, sau đó quay đầu lại trả lời.

Lục Thất vắt óc muốn hỏi thêm mấy câu cứu lấy bầu không khí, nào ngờ đúng lúc này Giang Tử Mặc lên tiếng, "Ngày đầu tiên tới trường, không có gì muốn nói với chú à?"

Quý Hoài vừa định lắc đầu, lại thấy được ánh mắt thâm sâu của Giang Tử Mặc đang lạnh lùng nhìn cậu, khẩu hình cậu ngừng lại.

Giang Tử Mặc hừ một tiếng, khuôn mặt tuấn mỹ trầm xuống.

Quý Hoài nhìn hai tay mình đang đặt trên đùi, âm thầm thở dài. Cậu vẫn chưa biết rằng chú Mặc đã biết chuyện rồi, thậm chí còn nghĩ cách gạt chú Mặc, vậy thì không cần phải lo lắng chuyện giải thích nữa.

Nhưng cuối cùng cậu không đành lòng dối gạt, khoảng thời gian này, chú Mặc đối xử với cậu rất tốt. Sự đối xử ấy làm cậu vừa mừng vừa sợ. Đời trước sống hơn hai mươi năm, trừ bà nội đối tốt với cậu thì không còn ai khác cả.

Cậu tham lam hồi tưởng lại sự đối xử vừa cẩn thận vừa đặc biệt ấy.

"Hôm nay cháu... chú Mặc, cháu nói với chú cái này, chú không được tức giận nhé?" Quý Hoài ngẩng đầu nhìn hắn. Thiếu niên mười sáu, đã bước nửa bước sang tuổi thanh niên, mặt mày dần hiện ra sự trầm ổn. Nhưng khuôn mặt trắng trẻo này vẫn luôn làm người ta vô thức coi cậu như một đứa trẻ.

Nói xong, khóe mắt cậu hơi giương lên, cái phong tình lúc đảo mắt ấy làm lòng người say mê.

Nhất là khi cậu cẩn thận từng chút một, e dè lấy lòng nhìn Giang Tử Mặc.

Giang Tử Mặc giãn mày, thản nhiên đáp: "Ừ."

"Hôm, hôm nay cháu nói với hiệu trưởng, cháu muốn học lớp 11." Nói xong lại đưa mắt nhìn Giang Tử Mặc, cậu thấp giọng nói, "Cháu... bây giờ 16 tuổi rồi, học lớp 8 không phù hợp, cháu nghĩ, bây giờ lên học lớp 11 luôn thì hai năm nữa là có thể tốt nghiệp được rồi."

Lục Thất vừa lái xe vừa dỏng tai nghe ngóng. Nghe đến đoạn này, anh âm thầm chắt lưỡi. Lúc vừa nhận được tin tức, anh kinh ngạc nghĩ thằng nhóc này đang làm loạn, lấy cái trình độ học ở nông thôn của nó vào Nhạc Vinh còn phải đi cửa sau đấy.

Bây giờ thằng nhóc còn muốn một bước lên trời, muốn lên thẳng lớp 11, không phải Lục Thất coi thường cậu, mà bởi vì lúc anh giúp Quý Hoài làm thủ tục nhập học đã thấy học bạ của Quý Hoài. Ở nông thôn thì thành tích như vậy là nổi bật rồi, nhưng vào Nhạc Vinh thì lại không đủ.

Nhưng Giang Tử Mặc vẫn không hỏi gì cả, Quý Hoài đợi cả nửa ngày cũng không thấy Giang Tử Mặc lên tiếng. Cậu nghi hoặc ngẩng đầu, thấy một chút cảm xúc gì đó đang chậm rãi dâng lên trong mắt Giang Tử Mặc.

Quý Hoài không rõ cảm xúc đó là gì, nhưng khiến cậu phải dõi theo ánh mắt hắn. Bất kể là ai, nhìn thấy Giang Tử Mặc đều bảo hắn là một người lạnh lùng, quái gở, tính cách lập dị còn rất tàn nhẫn.

Nhưng không ai biết rằng, đáy mắt Giang Tử Mặc thỉnh thoảng sẽ ánh lên một chút dịu dàng, có thể làm người ta... đắm chìm trong đó.

"Muốn học cũng được, nhưng kỳ thi lần này không được để chú mất mặt."

"Vâng." Quý Hoài ngây ngẩn gật đầu, sau đó mới nhận ra Giang Tử Mặc chẳng truy hỏi mình cái gì.

Không hỏi vì sao tự dưng cậu giở quẻ, không hỏi tại sao cậu muốn học lớp 11, không hỏi cậu bất kỳ điều gì đã đồng ý ngay.

"Nếu đã thi thì phải đạt kết quả tốt nhất, hạng hai cũng không được."

Quý Hoài gật gật đầu, "Cháu sẽ giành hạng nhất cho chú xem."

Lục Thất đang dừng đèn đỏ, nghe thấy thế thì suýt nữa đạp chân ga. Anh khiếp sợ nghi ngờ mình nghe lầm rồi, Quý Hoài muốn đạt hạng nhất.

Đệch, đó là trung học Nhạc Vinh đó, không phải là trường hạng hai hạng ba, thậm chí cũng không phải trường hạng một, mà là trường hàng đầu của Kim Thành, tiếng tăm vang khắp cả nước.

Quý Hoài là ai? Nếu Lục Thất không bị ngáo ngẫn, Quý Hoài là một thằng nhóc mới từ quê lên, không ai dạy bảo không ai thương xót, nghỉ học hai năm, không quên kiến thức đã là tốt lắm rồi, ấy thế mà giờ lại muốn thi đạt hạng nhất ở Nhạc Vinh.

Ha ha, quả nhiên là thế giới của anh xuất hiện ảo giác rồi đi, ngay cả thiếu gia cũng bị ảo luôn rồi.

Lúc xe chạy ngang qua một cửa hàng bánh ngọt, Giang Tử Mặc kêu dừng xe, Quý Hoài nhìn biển hiệu bánh ngọt, trong lòng thầm có linh cảm.

Lục Thất dừng xe, rất tự nhiên xuống xe đi vào trong cửa hàng mua một hộp to đùng toàn bánh ngọt trở về, nhìn thấy ánh mắt kinh dị của Quý Hoài, Lục Thất còn hỏi: "Hoài thiếu gia, cậu cũng muốn ăn à? Vậy chờ về nhà mở ra cùng ăn."

"Không, em không ăn."

Cậu vừa nhìn đã ngấy tận cổ, đừng nói ăn. Nhưng đây là sở thích của chú Mặc, cậu không tiện nhiều lời. Tuy là một người đàn ông, một người đàn ông rất lạnh lùng, nhưng thích ăn đồ ngọt cũng không có gì xấu đúng không?

Sau khi về nhà, Lục Thất đặt hộp bánh lên bàn trà, cô giúp việc đã làm cơm xong, Lục Thất ăn vội hai miếng liền bị điện thoại kêu đi. Quý Hoài ngồi đối mặt với Giang Tử Mặc, vừa ăn mấy miếng cơm đã thấy chú Mặc đẩy bát ra rồi.

"Không ăn cơm nữa sao?"

"Không ngon." Giang Tử Mặc thản nhiên đáp, nói xong hắn đứng dậy đi ra phòng khách.

Quý Hoài chậm rãi ăn cơm xong rồi thu dọn bàn, lúc ra phòng khách, cậu thấy Giang Tử Mặc đang ngồi trên sofa vừa xem TV vừa ăn bánh ngọt.

Quý Hoài ngồi vào bên cạnh hắn, không nhịn được nhìn Giang Tử Mặc, thực sự ngon đến vậy sao? Cơm thì không ăn, chạy ra đây ăn bánh ngọt?

Giang Tử Mặc đang ăn một miếng bánh crepe xoài ngàn lớp*, Quý Hoài không cần ăn cũng biết là rất ngọt. Cậu nhìn Giang Tử Mặc đã ăn hết hơn một nửa, rốt cuộc nhịn không được, hỏi, "Thật sự ngon như vậy sao?"

*Bánh crepe xoài ngàn lớp (Mango mille crepe cake)

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

"Không ngon." Giang Tử Mặc bình thản đáp, lại ăn một miếng nữa, "Từ nhỏ chú ăn ngán rồi."

"Vậy sao chú còn ăn?"

Giang Tử Mặc khựng lại, thật lâu không lên tiếng, lúc Quý Hoài nghĩ Giang Tử Mặc sẽ không trả lời thì Giang Tử Mặc bỗng mở miệng: "Nếu chú không ăn, bà ấy ( 她: tā) sẽ giận."

Quý Hoài ngẩn người, bà ấy (她: tā) hay là ông ấy (他:tā)? Quý Hoài không hiểu lắm, nhưng trên người Giang Tử Mặc bỗng dâng lên một cảm giác bi thương nặng nề khiến người ta không thể thở nổi.

Đến tận khi Giang Tử Mặc ăn xong cả miếng bánh, Quý Hoài vẫn thất thần không nói nên lời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như Mã bưu chính postal code, sua loi chuot chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status