Chưa công khai đã ly hôn

Chương 15: Ly hôn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Phương - Beta: Min

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Chương 15. Ly hôn

Khi Nghiêm Tự trở về, đã là mười giờ hơn tối, sau khi hắn cùng Bạch Tử Uẩn gặp mặt, weibo bên này nháo ra chuyện xấu, công ty khởi xướng khẩn cấp PR, gọi Nghiêm Tự qua thương lượng phương pháp giải quyết dư luận, cứ như vậy, hắn về nhà có hơi chậm một chút.

Hắn gõ cửa chung cư, bên trong lặng yên im ắng, không có người đáp lại.

Nghiêm Tự cho rằng Kha Tây Ninh chờ hắn không nổi nên đi ngủ trước, liền không gõ cửa quấy rầy cậu, tự mình tìm chìa khóa mở cửa. Két một tiếng, cửa mở. Trong phòng một mảnh đen, không hề thấy bóng người, nhưng Nghiêm Tự lại mẫn cảm ngửi thấy được mùi cồn phả vào mặt.

Mùi cồn này không chỗ nào là không có, kích thích xoang mũi Nghiêm Tự.

Hắn rất nhanh phát hiện điểm không đúng, ấn xuống chốt mở bên tay bật đèn trong phòng khách, toàn bộ phòng ở đều sáng lên. Những chai rượu nằm ngổn ngang trên tấm thảm lông cừu Châu Âu ở phòng khách, rượu vang đỏ vẫn chưa được uống hết, chảy ra trên sàn nhà, nhiễm lên tấm thảm trắng như tuyết.

Nghiêm Tự vội vàng nhìn lướt qua, thấy rõ số lượng chai rượu vang đỏ, tuyệt đối không phải tửu lượng Kha Tây Ninh có thể chịu đựng được.

Nhưng Kha Tây Ninh không có ở phòng khách.

Nghiêm Tự trong phút chốc cảm giác tâm hoảng ý loạn, hắn sải bước đi đến phòng ngủ, mở chốt cửa xem xét, một mảnh đen kịt, Kha Tây Ninh cũng không ở trong này.

Không ở phòng khách cũng không ở phòng ngủ, Kha Tây Ninh sẽ ở nơi nào?

Nghiêm Tự lần đầu tiên cảm giác được tư vị sợ hãi, môi run nhè nhẹ, nhẹ giọng hô: "Tây Ninh..." Ở các góc căn hộ tìm vợ, sợ thanh âm lớn hơn một chút sẽ dọa đến Kha Tây Ninh.

Cuối cùng, Nghiêm Tự ở trên bồn rửa trong phòng bếp tìm thấy người vợ đang mất tích

Kha Tây Ninh không có mặc áo ngủ mềm mại, vẫn quần áo mặc khi buổi sáng đi ra ngoài, áo gió mặt bên ngoài nhăn nheo không chịu nổi, cổ áo dính rượu vang đỏ, trên mặt Kha Tây Ninh cũng là một mảnh ướt sũng, cả người rất chật vật.

Cậu một người ngồi trên bồn, ống quần bị cuốn lên đến đầu gối, một chân vô lực buông xuống, chân khác đứng thẳng, cầm trong tay một chai rượu vang đỏ, cúi đầu, tóc rối bù mềm mại lại hơi dài.

Nghiêm Tự nhìn một chút, bên người Kha Tây Ninh tất cả đều là rượu vang đỏ, số lượng so với trên sàn phòng khách chỉ nhiều không chứ không ít.

Kha Tây Ninh chưa bao giờ thích uống rượu, không chỉ bởi vì tửu lượng kém, sẽ không uống rượu, bởi vì cậu cảm thấy rượu rất khó uống. Nghiêm Tự khó mà tin được, Tây Ninh làm như thế nào có thể uống nhiều như vậy, một chai lại một chai uống vào người, mạnh mẽ cố chống đỡ để không ngã xuống.

Hắn đau lòng nhìn chăm chú vào Kha Tây Ninh, từng bước hướng về phía trước đi, muốn ôm lấy cậu, giúp cậu thoải mái tắm rửa bằng nước ấm, thỏa đáng đặt trên giường mềm mại, mà không phải ngồi ở trên gạch men sứ lạnh băng.

Kha Tây Ninh nghe được động tĩnh được đè thấp, cậu hơi hơi ngẩng đầu lên, quay đầu nhìn hướng Nghiêm Tự.

Nghiêm Tự giúp Kha Tây Ninh vuốt vuốt mồ hôi trên trán, tiến lên một bước, ấm giọng hỏi: "Anh thấy trên bàn cơm chỉ có nguyên liệu nấu ăn, không có bát đũa, em chưa ăn phải không? Muốn anh tùy tiện nấu chút cháo cho em ăn hay không?"

Kha Tây Ninh quả thực chưa ăn cái gì, nhưng cậu một chút cũng không đói.

Cậu chỉ là lắc lắc đầu, không nói gì hết.

Ánh mắt Nghiêm Tự chạm đến vết thương trên tay của Kha Tây Ninh, hắn tưởng bị mảnh nhỏ của chai rượu gây thương tích, muốn kéo qua nhìn một cái. Kha Tây Ninh lại hoảng sợ rút tay trở về, không để Nghiêm Tự chạm vào, chỉ cần Nghiêm Tự ngẩng đầu, liền có thể nhìn thấy Kha Tây Ninh cho dù say, đáy mắt cũng không giống trước kia quyến luyến, chỉ có phòng bị.

Nhưng Nghiêm Tự không có chú ý tới.

Hắn đưa tay sờ sờ mặt Kha Tây Ninh, xác nhận cậu không có phát sốt, ấm giọng nói: "Tây Ninh, anh giúp em đi pha nước tắm?"

Kha Tây Ninh lại vẫn lắc lắc đầu, cậu nói mê, đứt quãng biểu đạt ý nghĩ của chính mình: "Tôi, không... Cần."

"Cả người em đều ướt như vậy đối với thân thể không tốt." Nghiêm Tự thanh âm rất nhẹ, sợ hù dọa Kha Tây Ninh, ngữ khí kiên nhẫn lại săn sóc, "Không cần em phải tự đi, anh ôm em đi tắm rửa."

Kha Tây Ninh lại vẫn không đáp lại Nghiêm Tự, cậu chỉ là một khắc lúc Nghiêm Tự đứng lên, đột nhiên hỏi: "Tôi mua nhiều hoa, anh thấy không?"

Đúng là Nghiêm Tự thấy được sáu chậu hoa ở cửa sổ phòng ngủ, bàn tay hắn dày rộng lại có chút chai mỏng ở trong lòng bàn tay, ôn nhu ôm lấy hai má của Kha Tây Ninh, cười nói: "Thấy được, rất xinh đẹp."

Kha Tây Ninh nói: "Nhưng là tôi làm không tốt, tôi đã làm đổ bùn đất ở trong phòng khách, cũng không thu dọn sạch sẽ, anh trước kia nói đúng, tôi chính là một người hấp tấp, bộp chộp."

Người khác đều nói, bạn đời luôn rất cần thời gian sống chung để có thể hòa hợp, bọn họ xuất thân bất đồng, trưởng thành trải qua bất đồng, yêu thích cùng thói quen cá nhân cũng bất đồng. Nghiêm Tự cùng cậu xác thực là hai người hoàn toàn khác nhau, Nghiêm Tự bình tĩnh tự gò bó bản thân, chuyện gì đều gọn gàng ngăn nắp, cậu thì chần chừ lưỡng lự, thường xuyên rất vụng về làm sai một vài chuyện.

Lần này, cậu đã cố phá vỡ những điểm không tương đồng này, cố gắng bảy năm, kết quả chúng nó không bị phá vỡ, lại còn vây hãm chính cậu, cậu chìm nổi ở trong đó, từ từ mà mất đi chính bản thân mình. Lần này Kha Tây Ninh không muốn do dự nữa.

"Trước kia là anh sai." Nghiêm Tự thở dài, thuận thế ôm lấy Kha Tây Ninh, trấn an cậu: "Không có việc gì, loại việc nhỏ này không cần Tây Ninh làm, anh có thể làm."

Kha Tây Ninh thờ ơ đối lời nói của Nghiêm Tự, móng tay cậu để ở trên lưng Nghiêm Tự, gắt gao bấu chặt, ngay cả chính cậu cũng không phát hiện ra. Nghiêm Tự bị đau, một trận kêu rên, nhưng vẫn không buông Kha Tây Ninh.

Nghiêm Tự cúi đầu, đặt trên trán của Kha Tây Ninh một nụ hôn chân thành.

Kha Tây Ninh cho dù say, vẫn muốn tránh né, cậu rụt một chút, lông mi động đậy sát ở trên mặt Nghiêm Tự.

Một lát sau, Nghiêm Tự cảm nhận được móng tay của Kha Tây Ninh bấu ở trên lưng hắn chậm rãi buông ra, hắn vuốt ve sau gáy Kha Tây Ninh, mi nhãn ôn nhu: "Tây Ninh?"

Đáp lại hắn là tiếng hít thở nhàn nhạt.

Nghiêm Tự chậm rãi buông Kha Tây Ninh xem xét, cậu mặt mày đỏ rực, miệng hơi hơi mở ra, tựa hồ là dùng miệng mà hô hấp, tất cả những gì đã nói trước đó đều là do say rượu, hiện tại sợ là đã quá say rồi, ngủ thiếp đi.

Kế hoạch giúp Kha Tây Ninh tắm nước nóng bị lỡ, người trong lòng đã sớm ngủ đến bất tỉnh nhân sự, Nghiêm Tự nhẹ nhàng véo mũi Kha Tây Ninh, Kha Tây Ninh đang ngủ bị kích thích đến run cả người, lại ở đáy yết hầu phát ra một chuỗi thanh âm lẩm bẩm càu nhàu.

Ở nhà nhìn thấy Kha Tây Ninh như vậy, phiền não trong lòng Nghiêm Tự dần dần lui bước, hắn để Kha Tây Ninh ghé vào trên lưng, cõng cậu vào phòng ngủ, lại đem chăn bông đắp trên người Kha Tây Ninh, cẩn thận giúp cậu ém góc chăn, không để cậu bị cảm lạnh.

Nghiêm Tự tắt đèn, ra khỏi phòng ngủ.

Hắn thu dọn hết rượu vang trong phòng khách và phòng bếp, lại tìm đến "Bùn đất" như lời Kha Tây Ninh nói, đã tỉ mỉ lau dọn sạch sẽ, làm tốt hết thảy, Nghiêm Tự ngứa tay sờ soạng túi quần, kết quả cầm ra một gói thuốc lá.

Nghiêm Tự một mình trầm mặc ngồi ở trên sô pha hút thuốc.

Kha Tây Ninh không thích hắn hút thuốc, cho nên Nghiêm Tự cũng không thể nào hút thuốc. Nhưng gần đây trong lòng phiền muộn rất nhiều, Nghiêm Tự nhịn không được dùng nicotine để gây tê chính mình.

Đêm nay công ty tổ chức cuộc họp khẩn cấp,kết quả thương lượng dĩ nhiên là để hắn thừa nhận với truyền thông là đang cùng Bạch Tử Uẩn hẹn hò, đợi nhiệt độ thấp xuống, lại tuyên bố chia tay.

Cứ như vậy, hai bên đều vui vẻ. Đây là phương án mà công ty quản lý của Bạch Tử Uẩn đề suất, Nghiêm Tự đương nhiên hiểu chủ ý của người này là gì, nhưng Bạch Tử Uẩn đã nắm thóp của hắn trong tay, tạm thời không thể động vào cậu ta được.

Nghiêm Tự đứng dậy đem đầu mẩu thuốc lá dụi tắt trong gạt tàn, mà A Kiệt đúng lúc gọi điện thoại đến.

A Kiệt nói gì đó.

Nghiêm Tự thản nhiên ừ một tiếng: "Hot search áp chế đi là được, không cần ở trước mặt Tây Ninh nhắc tới chuyện này, tạm thời gạt em ấy."

Nghiêm Tự rất hiểu tính cách của Kha Tây Ninh không thích xem bát quái, chuyện xấu của hắn cùng Bạch Tử Uẩn, Kha Tây Ninh sợ là còn chưa thấy. Chuyện này liên lụy rất nhiều, còn có liên quan đến sự nghiệp của Kha Tây Ninh, hắn muốn từ từ giải thích với Kha Tây Ninh.

Nói chuyện điện thoại với A Kiệt xong, đã rất muộn, Nghiêm Tự đi vào phòng tắm tắm rửa một cái, tẩy đi vị thuốc lá hòa với phong trần mệt mỏi trên người, trở về phòng ôm Kha Tây Ninh ngủ.

Kha Tây Ninh nhắm mắt,chau mày, như là đang mơ ác mộng khủng khiếp gì.

Nửa đêm, Nghiêm Tự xoay người tỉnh, hắn cúi đầu vừa vặn thấy chăn trên người đều bị Kha Tây Ninh ngủ say cuốn đi, hơn phân nửa buông thõng trên sàn.

Nghiêm Tự bất đắc dĩ đem chăn một lần nữa từ mặt đất kéo lên, đắp cẩn thận trên người Kha Tây Ninh, vì tránh cho việc này lại lần nữa phát sinh, hắn đi tủ quần áo tìm cho mình tấm chăn khác, rồi quay lại, Kha Tây Ninh đã thản nhiên ôm chăn xoay người đến một hướng khác, chỉ đem lưng để lại cho Nghiêm Tự, tiếng ngáy trước sau như một.

Nghiêm Tự không biết là thời điểm hắn tắt đèn nằm xuống, Kha Tây Ninh tưởng rằng đã ngủ say lại chậm rãi mở mắt, ánh mắt thẳng tắp dừng ở một chỗ trong bóng tối, không có chút nào giống là vừa tỉnh ngủ mông lung.

Sắc mặt cậu rất bình tĩnh, nhưng lưng lại căng thẳng vô cùng, tựa hồ không muốn tiếp xúc với Nghiêm Tự ở phía sau dù là chút ít, giống như chỉ cần đụng tới một chút liền có cảm giác ghê tởm.

Buổi đêm không thể nào ngủ ngon, thời điểm Nghiêm Tự tỉnh lại, phía bên trái giường đã trống không, lưu lại một chút ấm áp. Nghiêm Tự đứng dậy, chăn từ trên người trượt xuống, lộ ra nửa người trên tráng kiện.

Nghiêm Tự bị tia sáng ngoài cửa sổ xuyên vào kích thích nheo mắt lại, hắn vò tóc một hồi, từ tủ đầu giường lấy điện thoại nhắn tin cho Kha Tây Ninh, hỏi cậu sớm như vậy có phải đi công tác hay không.

Kha Tây Ninh nhận được tin nhắn cũng không có trả lời, mà là tùy tay đem Nghiêm Tự kéo vào sổ đen. Lúc này những người khác đang ở trong một văn phòng luật sư. Tối hôm qua cậu nhìn thấy hot search của Nghiêm Tự và Bạch Tử Uẩn, cậu lập tức bị choáng váng, khi trở lại bình thường, Kha Tây Ninh lúc này cạn kiệt sức lực, trước tiên liên hệ với Lam Vũ.

Lam Vũ có quen một luật sư xử lý việc ly hôn, cũng là bạn bè nhiều năm. Lam Vũ lần nữa cùng Kha Tây Ninh cam đoan vị luật sư Trần này sẽ không tiết lộ bí mật của Kha Tây Ninh và Nghiêm Tự.

Luật sư Trần tối hôm qua nhận được thỉnh cầu Kha Tây Ninh, giúp cậu phân tích chuyện này: "Cậu nói muốn ly hôn, cần phải có sự đồng ý của đối phương, bằng không cần đi ra tòa án khiếu nại."

Kha Tây Ninh suy xét đến trạng thái hai người vẫn là ẩn hôn, cậu không muốn làm chuyện này rối lên, nói, "Không thể đi tòa án."

Luật sư Trần đẩy kính mắt xuống, y đem đơn ly hôn đưa đến bên bàn Kha Tây Ninh: "Nếu cậu cùng hắn đều chuẩn bị tốt, có thể để ký tên ở đây."

Kha Tây Ninh cầm đơn ly hôn gật đầu.

Luật sư Trần nói tới đây, đột nhiên do dự một lát, chân tâm thực lòng nói: "Lam Vũ là bạn học hồi cấp ba của tôi, nếu cậu là bạn của Lam Vũ, kia cũng tính là bạn của tôi. Tôi khuyên cậu một câu, hôn nhân là đại sự một đời, ly hôn cần thận trọng, cậu nghĩ kĩ chưa?"

Kha Tây Ninh nghe vậy thì cúi đầu cười một chút, trên mặt là sự thoải mái hiếm có, lúm đồng tiền hiện ra giúp cậu càng có vẻ trẻ ra, phảng phất trở lại bảy năm trước che giấu giấc mộng của Kha Tây Ninh.

"Luật sư Trần, thời gian là một thứ gì đó bất khả tư nghị (*), có thể khiến ta thay đổi không còn là chính mình, cũng có thể khiến tình cảm hoàn toàn thay đổi." Cậu nói, "Nhưng tôi muốn tùy hứng một lần, trở về điểm xuất phát, chấm dứt hết thảy bảy năm hoang đường."

(*) Bất khả tư nghị: không thể nào suy nghĩ bàn luận ra được, không thể hiểu được. (theo Wikipedia)

Hết chương 15.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như nghi luan cau mua xuan la tet trong cay bai viet 6 lop 7, tu bai van lao xao cua duy khan hay ta lai khu vuon trong buoi sang dep troi bai viet 7 lop 6 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status