Chuyện tình của tổng tài

Chương 8



Tin tức Hàn Phỉ Vũ bị đuổi việc lập tức truyền khắp toà nhà Thần Thoại.

Mọi người đối với việc Hàn Phỉ Vũ đột nhiên làm thư ký của Tả Hữu Nam nghị luận ầm ĩ, mà cô ở bên cạnh Tả Hữu Nam hơn một tháng càng thêm phá vỡ quy tắc trò chơi trước giờ của Tả Hữu Nam, chuyện này càng làm nhân viên Thần Thoại kinh ngạc không thôi.

Có người cho là Tả Hữu Nam yêu Hàn Phỉ Vũ, cho nên mới làm nhiều chuyện liên tiếp như vậy, vậy mà, Hàn Phỉ Vũ lại đột nhiên bị sa thải!

Chẳng lẽ tổng giám đốc chỉ là một lúc ý loạn tình mê, hiện tại thích thú qua đi, liền không chút lưu luyến ném cô ra sau?

Căn cứ tính cách vô tình của Tả Hữu Nam, điều này giống như tác ôhng làm việc của anh, cho nên nhân viên Thần Thoại liền nhận định, Tả Hữu Nam từ đầu đến cuối chỉ đùa bỡn Hàn Phỉ Vũ mà thôi.

Hàn Phỉ Vũ vội vã thu thập đồ đạc, rời khỏi phòng thư ký.

Cô đi thang máy dành cho nhân viên bình thường, dọc đường đi không ít người chỉ chỉ chõ chõ cô.

"Ah? Đây không phải là Hàn Phỉ Vũ sao?"

Trưởng phòng nhân sự -- Trần Nguyệt Kỳ vừa tiến vào thang máy, thấy Hàn Phỉ Vũ, liền nâng lên nụ cười giễu cợt.

"Ưm hừm, Hàn đại tiểu thư muốn đi sao?"

Hàn Phỉ Vũ thẩn thờ, cô bây giờ không có tâm tình nói chuyện với Trần Nguyệt Kỳ.

"Cô đã từng nghe chuyện cổ tích chưa? Cô bé lọ lem cuối cùng không phải cùng hoàng tử sông hạnh phúc vui vẻ sao? Chỉ là, truyện cổ tích này dường như không ứng nghiệm! Ít nhất là trên người cô."

Trần Nguyệt Kỳ không vì Hàn Phỉ Vũ lạnh lùng mà ngừng công kích, ngược lại tiếp tục nói không ngừng.

"Ma Tước giống Phượng Hoàng chỉ là huyễn hoặc, Ma Tước thủy chung vẫn là Ma Tước, không thể nào biến thành Phượng Hoàng , nằm mộng còn có thể, trên thực tế cũng đừng nghĩ đến! Ha ha ha. . . . . ."

Hàn Phỉ Vũ ngay cả con mắt nhìn Trần Nguyệt Kỳ một cái cũng không có, giống như không nghe thấy Trần Nguyệt Kỳ nói.

Khi thang máy tới đại sảnh lầu một thì Hàn Phỉ Vũ liền đi ra ngoài.

"Thần Thoại không phải nơi cô nên tới! Nhanh trở về nông thôn đi! Nữ Ma Tước!" Trần Nguyệt Kỳ ở sau lưng Hàn Phỉ Vũ lớn tiếng nói.

Hàn Phỉ Vũ đã sớm mất đi cảm giác, không hề đem lời nói Trần Nguyệt kỳ để ở trong lòng, bởi vì, lòng của cô sớm đã bị Tả Hữu Nam làm tổn thương rồi.

Giây phút bước ra khỏi Thần Thoại, Hàn Phỉ Vũ đột nhiên dừng bước.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn cả toà nhà Thần Thoại.

Nơi này quá to lớn, không phải nơi loại người phàm tục như cô nên tới.

Từ lúc bắt đầu, cô đã đi lộn chỗ.

Sau hai tuần Hàn Phỉ Vũ rời Thần Thoại, Tả Học Văn vừa đi nghỉ phép trở lại nghe tin cô bị đuổi việc, liền tìm tới cửa.

"Phỉ Vũ!" Tả Học Văn gõ cửa."Là anh, Học Văn."

"Học Văn, thật xin lỗi, em tạm thời không muốn gặp ai. Anh trở về đi!"

Hàn Phỉ Vũ hiện tại chỉ muốn một người một chỗ, không muốn gặp người nào, nhất là Tả Học Văn.

Vào giờ phút này, cô không muốn gặp bất kỳ người nào liên quan đến Tả Hữu Nam.

". . . . . . Em có cần gì, nhớ gọi điện thoại cho anh." Tả Học Văn biết Hàn Phỉ Vũ, anh hiểu lúc này cô muốn một người yên lặng một chút.

Sau khi Tả Học Văn rời đi, Hàn Phỉ Vũ ngồi trên ghế sa lon ngẩn người.

Cho đến khi một tiếng điện thoại chói tai vang lên, mới gọi cô về, nhưng cô không nghe.

Vậy mà, điện thoại kéo dài, ở lần vang thứ hai mươi thì cô rốt cuộc nhấc máy.

"Hàn tiểu thư?"

"Vâng" Hàn Phỉ Vũ không còn hơi sức trả lời.

"Tôi là bác sĩ Tề."

Cô suy tư thật lâu, rốt cuộc nhớ ra bác sĩ Tề là ai.

"A. . . . . . bác sĩ Tề. Ông có việc tìm tôi sao?" Ngay cả bác sĩ Tề mà cô cũng khó khăn lắm mới nhớ tới, có thể thấy được bệnh tình của cô thật sự là. . . . . .

"Cô đã hơn một tháng không tới bệnh viện! Cô quên phải về chẩn đoán sao?"

Từ khi Tả Hữu Nam đối đãi lạnh lùng với cô, cô không còn đi bệnh viện.

Thân thể và đầu nói cho cô biết, cô có đi khám hay không cũng không có chuyện gì.

"Chưa, chỉ là. . . . . ."

"Chỉ là?"

"Cho dù có đi hay không, kết quả cũng như vậy, không phải sao?" Hàn Phỉ Vũ nhắm mắt lại.

"Hàn tiểu thư, cô không thể buông tha!"

"Thôi, bác sĩ, tình huống của tôi ông là người rõ nhất. Những năm gần đây bệnh tình của tôi một mực chuyển xấu, mặc dù thuốc có thể ổn định bệnh tình, nhưng tôi gần đây phát hiện, thuốc dần dần mất đi công hiệu, có một số việc, tôi bắt đầu không nhớ rõ." Trong trí nhớ của cô, ngay cả mặt mũi của mẹn cũng rất mơ hồ.

Mặc dù cô luôn mang hình mẹ bên người không làm gì, chỉ cầu trí nhớ sâu hơn, nhưng đúng là vẫn không dùng được.

Đầu nếu không nhớ, vô luận cố gắng muốn nhớ cỡ nào, cuối cùng cũng phí công.

Tựa như một người thích xinh đẹp, nếu anh không thương cô, vô luận cô cố gắng cỡ nào nghênh hợp anh, đòi tâm người yêu mới, anh vẫn không thương cô.

"Cũng bởi vì bệnh tình lặp lại, cô càng cần trở lại kiểm tra!"

"Từ khi mẹ tôi qua đời, tôi phát hiện bệnh tình tôi bắt đầu giống mẹ, ông trở thành bác sĩ chuyên trị của tôi, loại bệnh này ông hiểu rõ nhất, tôi căn bản sẽ không khỏi hẳn." Cô sâu kín nói.

Cô sẽ từ từ quên lãng tất cả, sau đó, lẳng lặng chết đi.

"Cô không thể buông tha! Cô bây giờ buông tha, hai năm trị liệu thành cái gì? Cô còn trẻ tuổi như vậy, chẳng lẽ thế giới này không có ai đáng giá để cô lưu luyến sao?"

"Vốn là có. . . . . . Chỉ là, bây giờ không có." Hàn Phỉ Vũ im lặng rơi lệ.

"Hàn tiểu thư, mẹ cô trên trời có linh thiêng, nhất định không hy vọng cô lại buông tha." Bác sĩ Tề lấy tình để cảm động.

Đầu Hàn Phỉ Vũ nháy mắt hiện ra nụ cười mơ hồ nhưng nụ cười của mẹ.

"Hàn tiểu thư, có hai tin tức muốn nói cho cô ." Bác sĩ Tề thay Hàn Phỉ Vũ cẩn thận kiểm tra, thần sắc nặng nề nói.

"Tốt, bác sĩ Tề." Cô sớm đã có tính toán xấu nhất.

"Tin tức thứ nhất là: khối u trong đầu cô trở nên lớn, thần kinh trí nhớ bị đè ép, tôi đề nghị cô đi Mỹ chữa trị."

"Bác sĩ nói cái gì, tôi liền làm cái đấy." Hàn Phỉ Vũ miễn cưỡng kéo ra nụ cười, cô bây giờ đã không quan tâm có thể sống bao lâu.

Chuyện duy nhất cô quan tâm là rung động của cô với người đàn ông kia, không biết còn có thể cất giữ bao lâu?

Nói không chừng ngày mai bệnh tình của cô đột nhiên chuyển biến đột ngột, phút chốc liền quên cô từng yêu anh như thế.

Cô muốn cất giữ cảm giác yêu Tả Hữu Nam, cho dù nhiều hơn một giây cũng tốt.

"Một tin tức tốt khác, chúc mừng cô mang thai."

Cô mang thai? Hàn Phỉ Vũ vẫn không kịp phản ứng.

Cô cư nhiên bị Tả Hữu Nam bỏ rơi, mới phát hiện mình mang thai đứa bé của anh?

Chỉ là, nếu phát hiện sớm kết cục cũng giống như vậy, cô còn chưa từng biết đến đứa bé này.

"Bác sĩ, ông nói sai rồi. Cái này không phải tin tức tốt."

Bác sĩ Tề lộ ra vẻ mặt không hiểu.

"Tôi không biết lúc nào sẽ chết, như vậy tôi làm sao có thể làm mẹ?"

"Cô không tính toán sinh ra sao?"

Không ngờ tới Hàn Phỉ Vũ sẽ nói như vậy, trên mặt bác sĩ Tề kinh ngạc một mảnh.

"Không." Cô quyết định."Bác sĩ, ông quên bệnh này tôi di truyền từ mẹ tôi sao? Tôi sinh hạ đứa bé, cùng trực tiếp sát hại nó có gì khác biệt."

"Bệnh của cô không nhất định sẽ di truyền cho đứa bé!"

"Nhưng vẫn có khả năng di truyền." Hàn Phỉ Vũ cười khổ."Tôi không thể mạo hiểm như vậy, để đứa bé tới thế giới này chịu khổ."

"Hàn tiểu thư --"

"Cho dù đứa bé không di truyền đến bệnh của tôi, tôi cũng không sinh nó. Nếu trước khi nó ra đời, tôi đã biết nó sẽ không có một gia đình hoàn chỉnh, không có một tương lai hạnh phúc, không có một người cha yêu thương nó, tôi sẽ không để nó ra đời." trong giọng nói Hàn Phỉ Vũ để lộ bất đắc dĩ cùng đau khổ.

"Tôi lớn lên ở một gia đình đơn thân, hiểu rõ đứa bé không có cha thê thảm thế nào. Chẳng những bị những đứa bé khác cười nhạo, còn phải ở trước mặt mẹ giả dạng kiên cường, không ngại không có cha, không có bộ dáng cuộc sống rất mệt. Tôi không muốn đứa bé của tôi trải qua cuộc sống như vậy."

Cô nhìn thẳng bác sĩ, kiên quyết nói:"Cho nên, bác sĩ, tôi không thể nhận đứa bé này."

Uống thuốc, cô mất đứa bé, bởi vì thân thể suy yếu khác thường, thêm bệnh tình bản thân không yên, bác sĩ Tề muốn cô ở viện tĩnh dưỡng.

Ngày này, đang nằm trên giường bệnh nghỉ ngơi, cô không ngờ lại có khách.

"Học Văn? Anh. . . . . . Như thế nào ở chỗ này?" Hàn Phỉ Vũ kinh ngạc. tin tức cô nhập viện không có người biết .

"Em còn coi anh là bạn tốt sao?" Tả Học Văn mặt khổ sở.

"Dĩ nhiên."

"Vậy em có chuyện cũng không nói cho anh biết?"

Tả Học Văn vẫn không tìm được Hàn Phỉ Vũ, anh lập tức mướn thám tử tư đi điều tra, cuối cùng rốt cuộc biết được Hàn Phỉ Vũ vào bệnh viện.

"Học Văn. . . . . ."

‘ Em mới vừa sinh non, đúng không?" Anh cố dùng thám tử tư chỉ tra được chuyện cô sinh non.

Hàn Phỉ Vũ không nói lời nào.

"Không phải ngoài ý muốn, có đúng hay không?"

"Học Văn. . . . . ."

"Em tại sao lại làm như vậy?" Tả Học Văn phản ứng cực lớn."Đó là đứa bé của em và anh trai! Anh ấy biết em mang thai sao?"

"Học Văn, anh ấy có biết chuyện này hay không cũng không ảnh hưởng, đứa bé này không nên ra đời, bởi vì nó sẽ không được hạnh phúc."

"Em làm sao biết?"

"Bởi vì em hiểu rõ Tả Hữu Nam." Anh tuyệt sẽ không vì một đứa bé mà cưới vợ.

"Nếu em nói với anh ấy em mang thai, anh ấy nhất định sẽ cho là em định lợi dụng đứa bé, uy hiếp anh ấy kết hôn. Nói với anh ấy, cũng chỉ đổi lấy vô tình lãnh trào, đã như vậy, cần gì nói?"

"Phỉ Vũ. . . . . ."

"Em không sao." Hàn Phỉ Vũ cho Tả Học Văn một nụ cười nhạt."Từ lúc bắt đầu, em đối với Tả Hữu Nam không có kỳ vọng, tự nhiên sẽ không có thất vọng."

Nghe vậy, Tả Học Văn không nhịn được lòng chua xót , không nghĩ tới, bạn tốt nhất của anh lại bị anh trai anh tổn thương sâu như thế.

". . . . . . khi nào em có thể xuất viện?" Anh chuyển đề tài.

Hàn Phỉ Vũ trầm mặc một hội, cô cảm thấy đến lúc này không nên giấu giếm Tả Học Văn nữa.

Phòng Tổng giám đốc tập đoàn Thần Thoại

Hàn Phỉ Vũ đi, Tả Hữu Nam đương nhiên là muốn tìm một thư ký mới.

Thư ký mới nhậm chức năng lực không kém Hàn Phỉ Vũ, thậm chí còn phản ứng nhanh hơn, thường thường không cần Tả Hữu Nam chỉ thị đã làm xong chuyện anh muốn, theo lẽ thường mà nói, thân tổng giám đốc anh không nên có gì bất mãn.

Nhưng anh nhìn bí thư mới không vừa mắt. Chỉ cần cô phạm sai lầm, bất luận sai lầm có quan trọng hay không, anh cũng sẽ mắng cô xối xả.

"Chút chuyện nhỏ này cô cũng phạm lỗi? Cô là đứa trẻ ba tuổi? Không đủ cân lượng cũng đừng đợi làm mất mặt Thần Thoại, chọc tôi phiền lòng!"

"Thật xin lỗi, Tả tổng giám đốc!" Nữ thư ký lập tức run vai nói xin lỗi.

"Thật xin lỗi không có tác dụng, cô không phải không biết?" Tả Hữu Nam chợt nghe thấy thật ba chữ xin lỗi, trên mặt hàn băng càng sâu hơn."Cút ra ngoài cho tôi! Tôi hiện tại không muốn gặp lại cô!"

Kết quả, thư ký kia làm hơn một tuần liền từ chức.

Thư ký kế nhiệm tình huống giống như đúc, Tả Hữu Nam vừa động một chút là nổi giận, kết quả, thư ký lần này chỉ chống giữ năm ngày đã khóc ra đi.

Thư ký kế tiếp cũng vì tính tình Tả Hữu Nam nóng nảy, liên tục từ chức, số ngày nhậm chức không ngừng rút ngắn.

Chuyện này đã khiêu khích tất cả chú ý của nhân viên.

"Tả tổng giám đốc rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tính khí làm sao trở nên kém như vậy?"

"Tính khí kém? Không chỉ trình độ này, bộ dáng Tả tổng giám đốc bây giờ quả thật nhưng giống như núi lửa bộc phát!"

Người của Thần Thoại trên dưới đều không rõ ràng, tại sao Tả tổng giám đốc từ trước đến giờ thành thục, chững chạc sẽ có thái độ khác thường, tính khí trở nên bạo hoả như vậy.

Trên thực tế, anh thất thường không chỉ ảnh hưởng đến thư ký, ngay cả nhân viên cũng khó mà may mắn thoát nạn.

Tả Hữu Nam dò xét tình trạng vận chuyển buôn bán bên trong Thần Thoại mà phòng kinh doanh đạt được, âm sắc liền trầm xuống.

"Nơi này không phải phòng kinh doanh sao? Làm sao cùng với thức ăn chợ bán không có khác biệt!"

"Tả tổng --" Trưởng phòng kinh doanh đang muốn giải thích, nhưng Tả Hữu Nam không hề cho hắn cơ hội này.

"Tôi trả cho ông nhiều tiền lương như vậy, đây chính là biểu hiện ông cho tôi?"

"Không! Tả tổng, xin nghe tôi nói --" mặt trưởng phòng xám như tro tàn.

"Từ giờ khắc này, ông không phải là người của Thần Thoại nữa, lập tức cút cho tôi!"

Hàn Phỉ Vũ rời đi Thần Thoại càng lâu, Tả Hữu Nam càng bắt bẻ, càng nghiêm nghị, toàn bộ Thần Thoại đều hi vọng, Tả tổng giám đốc bọn họ tôn trọng có thể sớm ngày trở lại bộ dạng ngày xưa.

Mặc dù anh lạnh lùng như một khối băng ngàn năm, nhưng so với bộ dạng nóng nảy khủng long hiện giờ tốt hơn nhiều.

Cũng bởi vì tính khí Tả Hữu Nam cực kỳ khó phục vụ, chứ thư ký tổng giám đốc xuất hiện tình trạng để trống xưa nay chưa từng có.

Vốn tâm tình anh đã có đủ phiền não, hơn nữa không có thư ký hiệp trợ, tâm tình càng hỏng bét đến đỉnh điểm.

Hôm nay, anh giống như trước, suy nghĩ hỗn loạn một mảnh, căn bản không có phương pháp tập trung tinh thần làm việc, muốn hút thuốc lá buông lỏng thần kinh căng thẳng, nhưng cái bật lửa lại cứ muốn tìm thời điểm mấu chốt này bãi công.

"Ghê tởm!" Tả Hữu Nam tức giận bỏ qua cái bật lửa.

Ngay cả cái bật lửa trời đánh cũng tìm anh gây phiền toái!

Trong lồng ngực có ngọn lửa vô danh hoàn toàn bị khơi lên, anh vung tay lên, văn kiện trên bàn làm việc. . . . . . Tất cả đều bị anh đẩy xuống đất.

Cảnh hoàng tàn khắp nơi khảm vào đáy mắt anh, Tả Hữu Nam hít sâu một hơi, cố gắng khống chế cảm xúc.

Anh gần đây rốt cuộc thế nào?

Tả Hữu Nam nhắm lại cặp mắt đầy tơ máu, hỏi mình.

Tính tình trở nên nóng nảy như vậy, tuyệt không giống anh. . . . . .

Thời điểm bắt đầu? Là cái ngày người phụ nữ ngu ngốc tự cho mình đúng rời đi, anh liền. . . . . .

"Không có chuyện này! Chỉ là một Hàn Phỉ Vũ, có thể nào ảnh hưởng đến ta!" Anh rống to, giống như đang thuyết phục chính mình.

"Đúng. . . . . . Không sai. . . . . . Chưa từng có phụ nữ có thể chừng ta. . . . . . Trước kia không có . . . . . . Hiện tại càng không có. . . . . ."

Anh chán nản ngồi trở lại ghế làm việc, thanh âm chuyển thấp, thần sắc trên mặt mệt mỏi.

Những ngày gần đây tâm tình anh hỏng bét, chẳng những ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc anh xử lý công sự, thậm chí ngay cả giấc ngủ của anh cũng bị liên lụy cực lớn.

Anh không phải không muốn ngủ, mà là không ngủ được.

Mỗi khi anh nằm trên giường, đầu óc luôn là không nhịn được dâng lên thiên tơ vạn tự, mà một đầu tơ khác lại là bóng dáng anh quen thuộc. . . . . .

Cô không nên xuất hiện tại trong óc của anh!

Anh đã hạ lệnh cô biến mất a!

Chủ động ném bỏ cô, là anh.

Người rối loạn, cũng là anh.

Kể từ khi Hàn Phỉ Vũ biến mất trước mắt anh, mỗi phút mỗi giây anh đều muốn cô!

Chuyện hoang đường, thế nhưng lại xảy ra trên người anh.

Hiện nay chính anh, căn bản cũng không phải là Tả Hữu Nam phong vân một cõi trên thương trường kia!

" Hàn Phỉ Vũ ghê tởm!"

Tả Hữu Nam tức giận nắm chặt hai quả đấm.

"Tôi không quan tâm cô! Cô nghĩ rằng cô là ai? Tôi đường đường là tổng giám đốc Thần Thoạilàm sao có khả năng sẽ quan tâm một ngươi? Cô chẳng qua chỉ là một người trong số đồ chơi nhiều như sao của tôi! Một món đồ chơi bị vứt bỏ mà thôi! Cô hèn mọn như vậy sao cứ tới phiền tôi? !" Anh cao giọng gầm thét.

"Đúng! Tôi không quan tâm cô! Hoàn toàn không quan tâm!" Nhưng là. . . . . ." Anh tại sao tưởng niệm người phụ nữ anh tuyệt không quan tâm?

Anh không chỉ muốn cô, còn muốn thấy cô. . . . . . Thật là nhớ cô. . . . . .

Anh tại sao muốn gặp cô? Anh rõ ràng một chút xíu cũng không ưa cô!

Hơn nữa làm anh phiền lòng chính là, mỗi khi gặp trời mưa thì suy nghĩ của anh luôn không thể điều khiển nhớ đến Hàn Phỉ Vũ.

Mặc dù anh thử làm chuyện khác phân tán lực chú ý, nhưng cuối cùng anh vẫn -- nghĩ tới cô.

Ba tuần lễ này có mấy ngày mưa, một tia lại một ti mưa, giống như tưởng niệm của anh với Hàn Phỉ Vũ, đồng loạt nâng lên.

Chỉ là, anhlại không chịu thừa nhận, tâm tư của anh, tâm tình của anh bị cô tác động.

Cô đối với anh căn bản không có lực ảnh hưởng, mà anh cũng không ưa cô, đúng, chính là như vậy!

Nhưng là, tại sao, anh lại rất muốn cô. . . . . .

"Không, thật sự tôi phải không quan tâm cô! Tôi muốn cô chỉ vì tôi chưa cùng cô phân rõ, nói cô về sau vĩnh viễn không cần xuất hiện trước mặt tôi, không cần trở lại phiền tôi! Chỉ cần tôi gặp lại một lần, đem tất cả giải quyết sạch sẽ, phân rõ ràng, tôi sẽ không bao giờ nữa muốn cô nữa !"

Tả Hữu Nam tìm lý do rất tốt, liền không hề đè nén cảm giác mạnh mẽ muốn chạy ra ngoài, ngay cả áo khoác cũng quên cầm, như một tên lửa chạy như bay ra ngoài.

Tả Hữu Nam lái xe rất nhanh đến căn hộ cao cấp anh mua cho Hàn Phỉ Vũ.

Vậy mà, vô luận anh nhấn chuông cửa bao lâu, Hàn Phỉ Vũ nên xuất hiện lại không mở cửa.

Không còn kiên nhẫn, sau khi đợi một phút, lửa giận trong cơ thể bắt đầu vọt bay lên.

"Hàn Phỉ Vũ, cô mở cửa cho tôi!"

Tả Hữu Nam cao giọng kêu, đồng thời bàn tay đập cửa.

"Hàn Phỉ Vũ! Tôi biết rõ cô ở nhà! Lập tức đi ra cho tôi!"

Chừng một phút, Tả Hữu Nam cũng không thể khống chế lửa giận, thiếu chút nữa một cước đem cửa chính đá văng ra.

Lúc này, người ở sát vách nhà Hàn Phỉ Vũ mở cửa nhà, nhô đầu ra, cau mày.

"Tiên sinh, anh muốn tìm người sát vách sao? Sát vách kể từ khi trang hoàng xong, dường như không người ở, thường ngày tôi đều không thấy có người ra vào."

Tay Tả Hữu Nam vỗ vào cửa chính, đột nhiên ngừng lại.

"Cô nói cái gì?" ngữ điệu lạnh như băng của anh khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

"Tôi nói. . . . . . Sát vách dường như không người ở. . . . . ." cô gái sợ hết hồn, ấp a ấp úng.

Không người ở?

Tả Hữu Nam cảm thấy bắp thịt trên mặt co quắp.

"Hàn Phỉ Vũ, cô lại dám không ở nhà tôi mua cho cô? Cô thật to gan!" Nộ hỏa công tâm, anh một quyền đánh vào cửa chính.

Miễn cưỡng đè xuống tức giận hừng hực, Tả Hữu Nam lấy điện thoại di động ra, gọi một cú điện thoại.

"Lập tức báo cáo cho tôi tất cả tình huống thẻ phụ cà thẻ!"

Không tới mười phút, đối phương liền đem tình huống báo cáo nhanh cho Tả Hữu Nam nghe.

Anh nghe thôi sửng sốt, thoáng chốc trên mặt càng thêm âm ác một mảnh.

"Tốt! Hàn Phỉ Vũ, cô không chỉ không ở nhà tôi mua cho cô, mà còn không quan tâm tới thẻ tiền tôi đưa!"

Anh dứt khoát rời đi khu dân cư cao cấp, đi tới nơi ở cũ của Hàn Phỉ Vũ .

Anh quyết tâm, tối nay nhất định muốn gặp Hàn Phỉ Vũ!

Một lòng cho là cô chắc chắn ở chỗ này, nhưng cuối cùng Tả Hữu Nam chỉ ở ngoài cửa nhà nổi giận.

Anh vạn vạn không nghĩ tới, nói cô biến mất, cô thật sự diễn cho anh một tiết mục mất tích.

"Hàn Phỉ Vũ, cô rốt cuộc chạy đến đâu? !" Đứng ở nơi ở cũ của cô, tức giận đi qua, Tả Hữu Nam hơi bình tĩnh lại, nỉ non ra tiếng.

Tìm không ra cô, anh. . . . . . Sẽ không còn được gặp lại cô chứ?

Cái câu"Tôi không muốn gặp lại cô" , sẽ không thành hiện thực đi!

Trời, đây chẳng qua là lời nói anh nổi nóng. . . . . .

Đột nhiên, tim của anh một hồi hốt hoảng.

Biến cố trên thương trường lớn hơn nữa anh đều gặp qua, anh cũng không hốt hoảng, nhưng hiện nay, anh lại nếm thử cái gọi là sợ, cái gọi là loạn, cái gọi là tiêu, cái gọi là gấp. . . . . .

Bởi vì, anh mất đi vị trí một phụ nữ!

"Hàn Phỉ Vũ, em rốt cuộc ở đâu. . . . . ." âm điệu không thể nghe thấy từ môi anh thoát ra.

Lúc này, màn đêm rơi xuống, mưa lớn bắt đầu đổ, trên đầu không có phiến ngói che, trong khoảnh khắc liền xối toàn thân anh ướt đẫm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 2 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như giao an chieu toi ho chi minh chi tiet nhat, de cuong on thi dai hoc mon dia ly nam 2020 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status