Có chạy đằng trời

Chương 10: Món quà của lục tiến



Phải bơi qua chỗ này sao? Nhìn qua dòng sông ngầm lạnh lẽo trong hang động sâu u ngoằn ngoèo, gã đàn ông trung niên có vẻ chần chờ, mấy gã đàn em cũng ngẩn cả người.

Lục Tiến không thèm để ý đến sắc mặt khó coi của mấy gã, chỉ mải mê thứ mảnh mai trong tay, bàn tay nhỏ bé kia được bàn tay cứng rắn của hắn xoa nắn nên dần dần trở nên mềm mại, nhiều lần Sơ Vân muốn rút tay ra nhưng lại không rút ra nổi, mọi người không ai dám phản kháng hắn nên chỉ có thể cúi đầu để mặc hắn vuốt ve, khuôn mặt nhỏ nhắn trở thành màu hồng dưới ánh sáng yếu ớt.

“Có biết bơi không?” Lục Tiến trêu đùa bàn tay nhỏ bé trắng nõn, hờ hững hỏi hai cô bé.

“Chút chút” Sơ Vân không biết trả lời thế nào, cô chỉ từng bơi trong hồ bơi tại biệt thự vùng ngoại ô của nhà họ Thẩm không biết có tính là biết bơi không nhỉ? Hơn nữa thật sự phải bơi qua đây sao?

Sơ Vân ngẩng đầu nhút nhát nhìn về phía trong động, dòng sông ngầm thần bí xinh đẹp luồn sâu vào trong động. Nhìn vào trong thật là tối đến đáng sợ!

“Em ở trong hội bơi lội.” cô bé co lại sau lưng Sơ Vân, khẽ trả lời Lục Tiến.





Thấy dáng vẻ cắn môi buồn rầu của Sơ Vân, Lục Tiến khẽ cười thành tiếng, buông bàn tay nhỏ bé của cô ra rồi lấy một sợi dây thừng từ trong ba lô, một đầu quấn quanh hông mình, đầu bên kia tách ra thành hai cái thòng lọng nhỏ đưa cho hai cô bé.

“Tự thắt vào đi.” Hắn bảo Sơ Vân cột thòng lọng vào cổ tay sau đó buộc chặt lại.

“Lát nữa phải theo sau tôi, không bơi được nữa thì thả lòng ra.” Thấy Sơ Vân nghe lời buộc thòng lọng vào, hắn kiểm tra mọi thứ của mình rồi đánh giá cô từ trên xuống dưới sau đó hài lòng gật đầu.

Việc đã đến nước này, mấy gã đằng sau cũng chỉ có thể kiên trì đuổi theo. Sau khi dùng túi nhựa bó chặt mấy thứ quý giá của mình lại, mấy gã bắt đầu hùng hùng hổ hổ bắt đầu chuẩn bị theo sát phía sau.

Hai cô gái cũng rất nghe lời tranh thủ thời gian thắt chặt dây thừng trên cổ tay mấy lần. Lúc này, ngoan ngoãn, nghe lời chính là lựa chọn duy nhất của hai cô.

Lục Tiến đi vào chỗ nước cạn chuẩn bị bước vào sông, Sơ Vân cùng cô bé kia cũng theo xuống. Gã đàn ông trung niên nhìn thấy thiếu niên dẫn theo hai cô bé từ từ bước đi, hình như cũng không có nguy hiểm gì nên cũng yên lòng, theo xuống nước.

Mặt sông tĩnh lặng lại lạnh buốt, dường như mới chảy ra từ lòng đất, không có chút tạp chất nào. Sau khi đi qua một đoạn đường gập ghềnh, dần dần mặt sông trở nên rộng lớn, mấy gã duy trì khoảng cách bơi sau Lục Tiến, trong hang động tối tăm chỉ nghe thấy tiếng nước phát ra, có khi ánh sáng của đèn pin chiếu vào đỉnh hang, đỉnh hang cách mặt nước mấy met nhìn qua như một bầu trời đêm huyền bí, một số phiến đá hơi lóng lánh, lóe sáng lên khiến cho mặt nước sông yên tĩnh bao phủ một tầng sắc thái thần bí.

Sau khi bơi chầm chậm khoảng vài chục met, Sơ Vân cùng cô bé kia bắt đầu không bơi nổi nửa, thậm chí nước sông lạnh buốt khiến cho hàm răng Sơ Vân bắt đầu đánh vào nhau, cô thở hổn hển, cảm thấy tay và chân đau nhức. Mà lúc này, Lục Tiến vốn đang chuyển động chầm chậm bắt đầu đẩy nhanh tốc độ. Đột nhiên hắn bơi nhanh trong nước. Thật đáng sợ, tốc độ bơi trong nước của hắn còn nhanh hơn cả đi trên mặt đất!

Sơ Vân cảm thấy dây thòng lọng buộc trên cổ tay bỗng chốc bị kéo căng, sau đó cả người nhanh chóng bị kéo về phía trước! Sự tăng tốc đột ngột khiến cho hai cô gái hơi bất ngờ, không thể không dùng hết sức đuổi theo!

Đến khi gã đàn ông trung niên và mấy gã kia phát hiện Lục Tiến đang tăng tốc thì khoảng cách của hai bên đã bị kéo rất xa. Lục Tiến dẫn theo hai cô gái bơi qua một chỗ chỉ rộng chừng hai thước, đưa tay ra là có thể sờ được tảng đá trơn trượt. Lúc đến gần sát vách đá, Sơ Vẩn như cảm thấy nước chảy bên người có hơi dao động, hình như đang có một mạch nước ngầm bên dưới đã bắt đầu từ từ khởi động.

Đến khi bị Lục Tiến kéo qua khỏi chỗ này, Sơ Vân nhìn thấy một khối đá hình tròn rất to nổi lên trên mặt nước cách đó chừng chục met, mà không xa phía sau tảng đá có một luồng sáng nhỏ chiếu vào. Nơi đó chính là cửa sông!

Lúc này bởi vì thời gian bơi quá lâu nên Sơ Vân đã bắt đầu kiệt sức, chỉ có thể kiệt lực dùng hai chân đạp nước để cho mình ngoi lên, sau đó dựa vào dây thừng cột bên tay trái du động về phía trước, tình huống của cô bé kia đỡ hơn cô một chút, còn có thể tự mình di chuyển nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã trắng bệch. Nhưng động tác của Lục Tiến lại càng lúc càng nhanh, lúc này dường như đã trở thành một người cá kéo hai theo cô gái bơi tới tảng đá.

Vừa lên bờ Lục Tiến đã nhanh chóng tháo dây thừng bên hông ra, đẩy cô bé kia lên tảng đá lớn sau đó vác Sơ Vân vẫn còn nổi trên mặt nước hàm răng đã đánh cầm cập bò lên tảng đá hình tròn.

Mặt tảng đá rộng lớn bóng loáng, bảy tám người ngồi lên cũng không sao, cô bé kia thấy Lục Tiến đặt Sơ Vân xuống, đang muốn tiến tới dựa vào Sơ Vân để sưởi ấm thì lại bị Lục Tiến trừng mắt sợ hãi lùi lại, chỉ có thể ngồi trên tảng đá ôm lấy mình co lại thành một cục.

Lục Tiến thấy cô bé ngoan ngoãn nên thu hồi vẻ hung ác lại, ngồi xếp bằng trên tảng đá lớn, sau đó kéo Sơ Vân ôm thật chặt để cho cô ngồi dựa vào trong lòng mình.





Sơ Vân không ngừng thở, khuôn mặt nhỏ nhắn đã trắng bệch, tay chân bủn rủn như không còn là của mình nữa, quần áo trên người vừa ướt vừa lạnh không ngừng nhỏ nước, quần áo người sau lưng cũng ướt hết nhưng lồng ngực lại ấm như một cái lò sưởi làm cho cô không tự chủ được mà dựa sát vào sau lưng, thân thể nhỏ nhắn co lại trong lòng Lục Tiến.

“Lạnh không?” Lục Tiến thổi luồng khí ướt át bên tai cô, sau đó mút vành tai non mịn lạnh buốt vào môi mình, cô bé trong lòng đã mềm nhũn, hoàn toàn nằm trọn trong lòng hắn, điều này khiến cho hắn không khỏi nảy sinh ý đồ xấu, tay phải linh hoạt chui vào chiếc áo ẩm ướt của cô, bàn tay nóng hổi sờ soạng trong vạt áo cô.

“Anh đang làm gì thế…” Thân thể nhỏ bé đang co vào trong lòng hắn của Sơ Vân theo bản năng thiếu chút nữa đã nhảy lên nhưng lại bị cánh tay buộc chặt hai bên.

“Dừng tay lại, đừng mà…” Cô tranh thủ dùng bàn tay nhỏ bé qua lớp quần áo đè bàn tay đang du ngoạn trên bộ ngực ngạo nghễ của mình, xấu hổ giận dữ vô cùng.

“Đừng nhúc nhích, để tôi sờ một lát, đợi tí nữa sẽ có một món quà cho em.” Lục Tiến ngậm lấy vành tai cô khẽ nói, sau đó răng hơi dùng sức cắn một cái khiến Sơ Vân không khỏi kêu lên một tiếng, đôi mắt to đau đớn ứa nước mắt.

“Tôi không cần quà của anh, anh buông tôi ra, tôi van xin anh, anh bỏ tay ra đi mà.” Sơ Vân vô cùng xấu hổ, nhưng bàn tay to lớn luồn vào nội y của cô đã bắt đầu nắm lấy hai nụ hồng cao nhọn của cô, ngón tay thô ráp xoa nắn đỉnh nụ hồng, một cảm giác run rẩy khó chịu khiến da đầu người ta run lên làm cho thiếu nữ phải túm chặt lấy bàn tay đang tàn sát bừa bãi, muốn hắn phải dừng động tác đáng sợ này lại.

Cảm xúc trơn mềm trên tay quả nhiên tuyệt diệu như trong tưởng tượng, bộ ngực tròn trịa lại tinh tế làm cho Lục Tiến vốn chỉ đùa một chút phải nheo mắt lại, không nhịn được xoa nắn thật mạnh, mà lực đạo kia lại làm cho bộ ngực đang phát triển của thiếu nữa đau đớn không thôi.

“Đừng mà, đau quá.” Cô bị xoa nắn nên phát ra tiếng nấc khổ sở, ngực phập phồng kịch liệt, dùng sức lực toàn thân muốn thoát khỏi tình cảnh nhục nhã này, cô bé bên cạnh mở to đôi mắt xinh đẹp, sợ hãi nhìn cảnh tượng này, mà đôi mắt trong vắt của cô bé lại khiến cho Sơ Vân có cảm giác nhục nhã.

“Xuỵt, món quà của em sắp tớ rồi, ngoan ngoãn đừng nhúc nhích, nhìn sang bên cạnh xem.” Lục Tiến không hề để ý đến sự chống cự không có chút lực sát thương nào của cô gái trong lòng, chỉ đưa tay nắm lấy cái cằm nhỏ chuyển khuôn mặt nhỏ nhắn của cô về hướng dòng sông ngầm bọn họ vừa bơi qua.

Lúc này mấy gã đàn ông phía sau đang bơi qua con đường hẹp, gã trung niên bơi nhanh nhất nên đã ra khỏi cửa sông, nhưng gã lại cảm thấy nước chảy phía dưới không ổn lắm, quay đầu lại chiếu đèn pin ngậm trong hàm răng về chỗ sông vừa bơi ra, sau đó gã kinh hãi phát hiện mặt sông vốn rất yên ả đang bắt đầu nổi lên từng đợt dao động!

“Bơi đi!” Gã đàn ông trung niên nhổ đèn pin trong miệng ra kêu thật lớn với hai gã đàn em vẫn chưa bơi ra được. Gã đàn ông thấp bé đang bơi phía trước nghe thấy đại ca nghiêm nghị thét lên cũng rùng mình trong lòng, liều mạng bơi về phía trước.

Hai gã phía sau nghe thấy tiếng la cũng tăng tốc nhưng sóng đã bắt đầu nổi lên trên mặt nước, vằn nước vốn chỉ hơi dao động bắt đầu xoắn thành hình đinh ốc, mà vằn nước này đang không ngừng xoáy quanh chỗ sông phía trong động.

Hai gã chỉ cảm thấy mặt nước bốn phía chảy mãnh liệt, còn mình đang bị dòng nước xoáy tròn vào bên trong!

“A! Cứu mạng! Đại ca cứu mạng!” Hai gã hoảng sợ kêu to, hai chiếc đèn pin nhỏ đã sớm bị rơi vào trong nước rồi bị xoáy vào dòng nước, xa xa chỉ thấy ánh sáng đèn pin nhanh chóng bị nước quấn lấy!

“Bơi ra đi! Mau!” Phạm vi xoáy nước mở rộng thêm, gã đàn ông trung niên căn bản cũng không dám tới gần, chỉ có thể từ xa gọi hai gã đàn em thật to, gã đàn ông thấp bé cũng dần cách xa phạm vi xoáy nước nhưng vẫn kinh hồn táng đảm vùi đầu cố bơi.





Hai gã đàn ông đang bị xoáy sâu vào dòng nước thò đầu ra khỏi mặt nước, một gã nhìn qua gã mập kia đang kinh hoàng, tay chân bắt đầu bối rối quờ quạng, bơi không đúng cách, trong nháy mắt đã bị dòng nước xoáy hút vào một vòng rồi lại một vòng cho đến khi chìm hẳn, trong chốc lát chỉ còn tiếng kêu thảm thiết rồi biến mất trong dòng nước!

Gã kia sợ tới mức kêu oai oái, liều mạng bơi ngược hướng dòng xoáy, gã có liều mạng dùng hết sức mà bơi cũng chỉ có thể chèo chống đến đầu dòng xoáy rồi lại bị dòng xoáy hút vào, vẫn không thể rời khỏi khu vực đáng sợ này! Đến khi gã đã không thể chống đỡ nổi tuyệt vọng mà lùi dần về sau thì dòng xoáy trên mặt nước lại dần dần nhỏ đi, lực hút của nước cũng yếu dần, áp lực lên tứ chi cũng nhẹ hơn nên đã có thể di chuyển về phía trước! Gã lập tức dùng hết sức thở phì phò bơi thục mạng về phía trước, dường như sau lưng đang có mười vạn con ác quỷ đang truy đuổi gã.

Dòng xoáy tới rồi lại đi, không đến một phút đồng hồ, mặt nước vừa rồi vẫn đang quay cuồng giờ đã khôi phục lại vẻ bình lặng vốn có, ai cũng không thể tưởng tượng nổi vừa rồi có một tính mạng đã bỏ lại nơi này, mà trên mặt nước yên tĩnh chỉ còn lại một chiếc đèn pin nhỏ nổi lềnh bềnh.

“Chậc chậc, sao chỉ chết một tên thôi nhỉ.” Lục Tiến nhẹ nhàng vân vê vành tai đã bị hắn cắn đến sưng đỏ, giọng điệu có vẻ tiếc nuối, dường như cảnh tượng vừa rồi với lắm chỉ là một thước phim nhàm chán.

“Có thích món quà này không?” Một tay hắn ôm chặt vòng eo nhỏ của cô, một tay luồn vào nội y xoa nắn bộ ngực mềm mại trắng nõn như chim bồ câu. Mà Sơ Vân nằm trong lòng hắn cùng cô bé đang bò trên tảng đá đã sớm bị cảnh tượng vừa rồi dọa cho há hốc miệng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng phan, kinh phat rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.