Cô dâu bị chiếm đoạt

Chương 260: Tranh đấu nội bộ



An Đình Đình vô cùng tin tưởng Mặc Diệu Dương! Từng câu từng chữ anh nói ra cô đều ghi khắc trong lòng.

Cô tin chắc rằng nếu cô không đồng ý chuyện này, chắc chắn anh sẽ xuôi theo cô.

Chỉ riêng chuyện có vợ lẽ đã khiến vợ cả vô cùng nhục nhã rồi. Nếu bây giờ còn muốn tổ chức hôn lễ nữa thì mặt mũi địa vị của vợ cả biết để đâu bây giờ?

Cô tin rằng Diệu Dương sẽ không khiến cô phải mất mặt như vậy.

Thế nhưng lần này Cốc Nhược Lâm không hê để ý gì đến sự lòng tin và sự kiên quyết của cô. Cô ta hừ hừ vài tiếng rồi lại nói: "Chúng ta cứ đợi xem.”

An Đình Đình đi ra ngoài, chưa kịp đóng của lại thì đã trông thấy Mặc Diệu Dương.

"Diệu Dương." Cô nhẹ giọng gọi tên anh, khuôn mặt lộ rõ vẻ nhớ nhung.

"Ừ-" Đôi mắt trong trẻo của anh nhìn thoáng qua khuôn mặt cô, khi trông thấy cửa vẫn chưa đóng thì anh nhìn cô ra hiệu, sau đó mới nhẹ giọng trả lời cô.

An Đình Đình cũng hiểu ý anh, cô không nói thêm lời nào nữa.

"Diệu Dương... Diệu Dương..."

Cốc Nhược Lâm ở trong phòng hình như đã nghe thấy gì, vội vàng hô tên anh.

An Đình Đình ngơ người ra, đoạn cô ngẩng đầu nhìn về phía anh.

Đáy mắt anh hiện lên vẻ bực bội, đến lúc nhìn về phía cô thì trong mắt anh lại có vẻ quyến luyến rõ ràng.

"Đi đi.” An Đình Đình dùng khẩu hình nhắc nhở anh trong im lặng.

Mặc Diệu Dương cúi mắt, hàng mi dày che dấu đi những xúc cảm của anh. Ngay sau đó anh liền nhấc chân bước đến trước

mặt cô.

An Đình Đình cũng mau chóng nghiêng người sang một bên nhường đường cho anh vào trong.

Thời gian từ lúc hai người họ gặp nhau đến lúc xa nhau chắc cũng chỉ khoảng mười giây, thế nhưng khoảng thời gian đó đối với An Đình Đình lại như rất lâu rất lâu vậy.

Cô có thể cảm nhận được tình cảm mà anh đang kìm nén, thế nhưng khi anh lướt qua cô để đến bên một người phụ nữ khác thì lòng cô ít nhiều cũng thấy chút cô đơn.

Giọng nói nũng nịu của Cốc Nhược Lâm vang lên truyền tới tai cô: "Diệu Dương, sáng nay anh đi đâu vậy, em rất rất nhớ anh..."

"Tôi đi công chuyện." Giọng nói của anh dù có hơi lạnh lùng, những cũng không khó nhận ra cái vẻ dịu dàng yêu chiều trong

giọng điệu ấy.

"Buổi sáng tỉnh dậy không thấy anh đâu, em thật sự rất sợ hãi..."

An Đình Đình nín thở lặng lẽ rời đi.

Cô không thể ở lại đây thêm một giây một phút nào nữa, cô sợ mình sẽ kìm lòng không được...

Kìm lòng không được mà chạy vào trong đưa người đàn ông của mình đi. Nhưng nếu làm vậy thì sẽ khiến nhà họ Mặc phải

vướng vào rắc rối chưa từng có. Cô không thể ích kỷ như vậy được.

Bầu không khí bên ngoài dường như cũng trong lành hơn trong phòng rất nhiều.

An Đình Đình hít lấy hít để, đoạn cô thở ra một hơi thật dài. Đến lúc cô ổn định lại nhịp thở của mình thì lại trông thấy một người đang cười khẽ, vẻ nghiền ngẫm suy tư.

Mặc Diệu Lương lại cười cười đầy ẩn ý, anh ta đi đến bên cạnh An Đình Đình rồi khẽ gật đầu chào cô: “Chị dâu, lâu rồi không gặp."

An Đình Đình cũng bắt chước điệu bộ cảnh anh ta, hơi cúi đầu nói: "Em chồng, đúng là đã lâu không gặp."

Mặc Diệu Lương nhếch môi, tỏ vẻ tiếc nuối nói: "Tiếc ghê, em đoán chắc chẳng bao lâu sau lại phải đổi xưng hô rồi."

An Đình Đình nhướn mày, đôi mồi hông hào khẽ hé mở: “A?"

Mặc Diệu Lương nhìn vê phía Ngô Đông Uyển cách đó không xa, miệng nói: "Có lẽ sau này em lại phải gọi chị là cô An rồi. Bời vì cái danh mợ hai nhà họ Mặc sắp phải đổi chủ rồi."

Lại thêm một người tới buông lời mỉa mai. Trong cái nhà họ Mặc này rốt cuộc được mấy người thật lòng quan tâm Mặc Diệu 

Dương chứ? Thay vì suốt ngày ngồi đợi trò cười của anh.

"Đàn ông con trai ai lại bắt chước phụ nữ đi lắm mồm lắm miệng vậy chứ? Chẳng khi nào chịu lo chuyện quan trọng, suốt ngày cứ thích hóng hớt mấy chuyện không đâu." An Đình Đình chẳng kiêng nể gì lớn giọng quát.

"Cô..." Mặc Diệu Lương cũng không ngờ cô lại trả lời mình như vậy, mặt mũi cậu ta thoáng chốc tối sầm.

An Đình Đình vẫn luôn nở nụ cười, môi hồng răng trắng, đôi mắt sáng trong, đẹp hệt như một nàng tiên giáng trần, khiến những người trông thấy cô chẳng thể dời mắt đi được.

"Nếu tôi là cậu, tôi sẽ cố gắng phát triển *** Tháp, nỗ lực giúp nhà họ Mặc ngày một tốt đẹp hơn, chứ không phải đứng đây tranh đấu nội bộ.”

Dù gì thì bây giờ cô cũng đang là mợ hai nhà họ Mặc, sau này rất có thể sẽ trở thành nữ chủ nhân ở đây. Cô phải tỏ rõ vị trí của mình, muốn nói gì thì liền nói cái đó.

"Ai nói tôi chỉ biết tránh đấu nội bộ!" Khuôn mặt của Mặc Diệu Lương tối sầm.

An Đình Đình khinh thường híp mắt lại, miệng nói: "Thôi đừng diễn nữa, cậu tưởng tôi không biết tình hình trong nước bây giờ đang rất cam go. Mà cậu là chủ tịch của *** Tháp, là con trai của nhà họ Mặc, tôi không tin cậu không biết điều đó."

“A... Biết thì sao chứ? Liên quan gì tới tôi đâu!" Mặc Diệu Lương tránh né anh mắt của An Đình Đình.

"Cậu không những biết, mà chuyện này còn rất quan trọng với cậu. Đó là lý do tại sao cậu giúp nhà họ Cốc đưa Cốc Nhược

Lâm vào nhà họ Mặc. An Đình Đình phân tích.

Hàng mi của Mặc Diệu Dương khẽ run run, khuôn mặt anh ta lộ rõ vẻ khó tin nhìn chằm chằm vào An Đình Đình.

An Đình Đình lại nói tiếp: "Tôi nói đúng rồi phải không? Thật ra thứ cậu muốn chỉ là quyền thế và tài sản của nhà họ Mặc mà

thôi. Còn về những thế lực xấu xa ngoài kia cậu lại chẳng hề muốn dính dáng. À không, phải nói là không dám mới phải!"

Đôi môi Mặc Diệu Dương mấp máy nhưng lại không thốt ra một lời nào.

"Cậu nghĩ rằng nếu đuổi được tôi đi và để Cốc Nhược Lâm thế chỗ thì nhà họ Cốc sẽ dốc sức hợp tác với ông tư để đưa cậu

lên vị trí làm chủ nhà học Mặc? Cậu đừng quên là cái vị trí này không phải chỉ mình cậu nhăm nhe, ông tư nhà họ Mặc cũng rất thèm khát đó."

Con ngươi của Mặc Diệu Lương chợt co lại, anh ta nói: "Thì sao? Tôi đã nói rồi, tôi chỉ cần quyền binh của nhà họ Mặc thôi, còn những thế lực ngoài kia tôi không muốn dây vào. Còn ông tư ấy hả? Có lẽ ông ta không thẳng được tôi đâu. Ha!"

An Đình Đình cười khẩy: "Ước mơ lúc nào cũng đẹp. Đến lúc đó thì không phải cậu nói là được. Hãy nghĩ lại nhà họ Lâm đi, giữ mình trong sạch biết bao năm, cuối cùng cũng gặp nạn dưới tay Lâm Tiêu Tương, bị người ta ép làm chuyện xấu, có muốn minh oan cũng chẳng được."

Thật ra thì những điều cô phân tích đều rất đúng.

Trước giờ anh ta đều tính toán mọi chuyện theo hướng thuận buồm xuôi gió như vậy.

Anh ta đã biết rõ của Mặc Diệu Dương đã dần trao tình cảm cho An Đình Đình, cũng vì đó anh sẽ mất đi sự nâng đỡ hết sức

hữu dụng của nhà họ Cốc.

Anh ta đã đồng ý với nhà học Cốc, nếu có thể giúp bọn họ đưa Cốc Nhược Lâm về bên Mặc Diệu Dương thì nhà họ Cốc sẽ giúp anh ta giành được quyền nắm giữ nhà họ Mặc. Nhưng nhà họ Cốc cũng chỉ đóng vai trò trung gian hòa giải mà thôi.

Vừa muốn được Mặc Diệu Lương giúp đỡ, lại vừa muốn chiếm lợi ích hơn từ nhà họ Mặc.

Sự trao đổi này đúng là bẩn thỉu trơ tráo vô cùng, chỉ cần nghĩ đến thôi là An Đình Đình đã thấy ghê tởm rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1140 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như Chồng cũ, healthy va balance la gi rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại vuonkyniem.com.

loading...
DMCA.com Protection Status