Cô dâu của trung tá

Chương 65: Cục cưng, đi ngủ đi


Editor: Uyên Xưn & Thanh Trúc -

Tố Tố vọt ra khỏi khách sạn, ngay lập tức bắt xe taxi về nhà. Trên đường về, cô dần bình tĩnh lại, nhưng đôi mắt vẫn còn đỏ ngầu, mũi hồng hồng, khiến tài xế thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái.

Tố Tố cũng không để ý vì mải đắm chìm trong suy nghĩ của mình, cô ơi buồn bực, tại sao mình lại không có khí chất nằm khóc nức nở trong lồng ngực anh như vậy?Không phải ly dị sao? Làm thế nào lại thành ra giải tỏa nỗi lòng rồi hả?

Càng nghĩ càng không đúng chút nào, làm sao cô lại nghe lời anh, cái gì nên nói hay không nên nói cũng nói hết luôn, chắc chắn là có gì đó sai sai, nhưng mà sai sai chỗ nào mới được chứ? Tố Tố bực bội vò đầu, đột nhiên nghĩ ra một manh mối.

Ngay từ lúc bắt đầu,Sở Lăng Xuyên đã tỏ rõ thái độ, căn bản là anh không đồng ý ly hô nhưng lại dùng kế khích tướng, dẫn dụ cô nói ra những gì anh muốn, tất tần tật chuyện trước chuyện sau xảy ra gần đây đều nói ra hết, ngay cả những suy nghĩ trong lòng cô và sự uất ức cũng xổ ra luôn, lại còn khóc nức nở trong ngực người đàn ông sắp trở thành chồng trước của mình nữa chứ, thật là mất hình tượng. Cô đang nghi ngờ không biết có phải mình bị lừa đá rồi không, ức chế chết mất.

Phen này mọi chuyện đã rõ ràng rồi, không còn hiểu lầm nữa, anh lại không mất cơ hội nói xin lỗi, thổ lộ, tỏ rõ ý muốn không ly hôn.Mà bây giờ lòng cô rất rối bời, cô đã giao động rồi chăng?

Người đàn ông này quả thật đáng sợ, lại gài bẫy lúc cô không đề phòng, vậy mà cô vẫn ngoan ngoãn chui vào. Tại sao cô lại nghe lời như vậy, nói hết những lời trong lòng ra như thế chứ.

Chỉ là khóc một trận như thế thật sảng khoái, trong lòng cô đã thư thái một chút. Cô rối rắm suốt cả đoạn đường, về đến nhà thì nhìn thấy mẹ đang ngồi ở phòng khách giống như đang chờ cô.

“Mẹ, đừng nhìn nữa, con chưa làm được thủ tục, có chút vấn đề xảy ra.”

Lý Nguyệt Hương vừa nghe Tố Tố hỏi như thế, cảm thấy có hy vọng, vội kéo tay Tố Tố ngồi ở bên trên giường, "Tố Tố con và mẹ nói chuyện một chút, hôm nay hai con đã nói cái gì, tại sao không làm thủ tục hả?"

"Mẹ..." Tố Tố không muốn nó nên cô đứng dậy muốn đi, nhưng Lý Nguyệt Hương nghiêm mặt níu cô lại, "Thì sao, nói với mẹ một chút cũng không được sao? Con có phải con gái mẹ không vậy?"

Tố Tố bất đắc dĩ, lắc lắc bả vai, miễn cưỡng nói: "Tóm lại những điều nên nói đều nói rồi, anh ấy thừa nhận sai lầm, lại còn đổi ý, không chịu ly hôn, con chưa từng thấy qua một người đàn ông nào lật lọng như vậy.

Mẹ, mẹ không biết, anh ấy rất quá đáng, đã không làm thủ tục ly hôn, ngược lại, anh ấy còn mang theo con tham gia buổi lễ kết hôn của đồng đội, còn gạt con, nói dối con, thật quá đáng mà.”

Mặc dù bây giờ nhìn Tố Tố thở hổn hển, nhưng Lý Nguyệt Hương cảm thấy hình như có một tia hy vọng, vội vàng hỏi: “Lăng Xuyên không có đồng ý ly hôn, con nghĩ như thế nào?”

"Con hả?" Tố Tố nhìn Lý Nguyệt Hương, nhất thời mờ mịt, sau đó lại buồn bực, không đưa ra được một đáp án chính xác, hôn nhân, có lẽ vẫn chưa thể kết thúc.

Lý Nguyệt Hương nhìn Tố Tố đang do dự, vội vàng rèn sắt khi còn nóng: “Tố Tố, con phải biết rằng con người không có ai hoàn mỹ, có lúc phạm sai lầm, Lăng Xuyên cũng không phải vô tình với con, nên tha thứ thì tha thứ, lại nói, mọi chuyện cũng đã nói rõ ràng."

“Được rồi, con suy nghĩ cho tốt.” Bà nói xong xoay người đi ra ngoài, cô lại nằm xuống, trong đầu trống trơn, cái gì cũng không nghĩ rõ, cũng không tình nguyện suy nghĩ, chỉ cần nghĩ đến người nhà và Sở Lăng Xuyên hôm đó, cô lại thấy khó chịu, đối mặt với những vấn đề này cô lại đau đầu.

Tố Tố ngủ một giấc, khi tỉnh lại đã là xế chiều, trời đã tối, cô mơ màng đứng dậy rửa mặt, cô định đi giúp mẹ làm cơm chiều thì di động vang lên.

Tiểu bảo bối nghe điện thoại! Bà xã mau nghe điện thoại! Vợ ơi nghe điện thoại!

Tiếng chuông này đã rất lâu không vang lên, đột nhiên vừa vang lên làm cô run sợ một chút, cô do dự nhận điện thoại, không đợi cô lên tiếng, bên trong đã truyền đến giọng nói của Sở Lăng Xuyên: “ Tiểu bảo bối, anh đang ở dưới lầu, mau xuống đây.”

Nói xong, không đợi cô trả lời, bên kia đã cúp điện thoại, Tố Tố rất buồn bực, người này bị thần kinh gì vậy, đã ở dưới lầu sao không lên đây, trời lạnh như thế, còn bắt cô phải đi xuống, chẳng lẽ sợ cô không cho anh vào cửa hay sao?

Vốn cô không muốn để ý tới, nhưng nghĩ lại bên ngoài trời lạnh, cô chút rộng lượng đấy không có thì cũng quá hẹp hòi, được rồi, cô đi xuống vậy, Tố Tố để điện thoại trên bàn, đi mặc áo khoác, quấn thêm khăn quàng cổ đi xuống chuẩn bị đi xuống.

Lý Nguyệt Hương từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy cô muốn ra khỏi nhà, có chút nghi hoặc: “Tố Tố, con muốn đi đâu?”

“Anh ấy ở dưới lầu, để con đi xuống nhìn xem có chuyện gì.” Cô nói xong lập tức đi ra ngoài, Lý Nguyệt Hương gọi: “Đừng để cho Lăng Xuyên đứng ở ngoài, trời lạnh như vậy, hai đứa đi lên nói chuyện.”

“Dạ.” Tố Tố lên tiếng rồi đóng cửa, sau khi xuống thang máy, nhìn Sở Lăng Xuyên đứng cách đó không xa, đèn đường chiếu vào kéo dài bóng dáng của anh, lộ ra một chút cô tịch.

Gió lạnh thổi vù vù, cô không nhịn được rụt cổ lại, đi về phía anh, mới đứng bên cạnh, anh duỗi tay che lỗ tai cô: “Sao không đội mũ?”

Cô nhìn anh, ngay cả một bộ quần áo dày cũng không mặc, cô hỏi: “Sao anh không đi lên, có chuyện gì vậy?”

“Lạnh không?” Sở Lăng Xuyên nói xong ôm cô đi về phía xe, mở cửa, nhét cô vào trong xe, sau đó anh cũng ngồi vào xe, bật hệ thống sưởi ấm.

“Rốt cuộc thì có chuyện gì?” Tố Tố chà xát tay một chút, nhìn dáng vẻ thần bí của Sở Lăng Xuyên như vậy rất khó hiểu, trong lòng cô rất loạn, thực sự cô rất sợ anh nhắc đến chuyện ly hôn.

Cô đang nghĩ tới đây, Sở Lăng Xuyên xoay người, lấy ra một bó hoa tươi, đặt vào trong lòng cô, anh nhìn ánh mắt của cô dưới ánh đèn mờ mọt càng phát ra thâm thúy mê người.

“Đêm nay anh về đơn vị, nên đến nói với em lời tạm biệt. Được rồi, em trở về đi.” Sở Lăng Xuyên nói xong quay đầu nhìn phía trước, không nhắc lại, giống như có thể lái xe rời đi ngay lập tức.

Tố Tố không biết nói gì, xoay người muốn xuống xe, đột nhiên cô dừng động tác, để bó hoa trên đùi, tháo khăn quàng cổ xuống, “Trên đường chú ý an toàn.”

Sở Lăng Xuyên sững sờ, ngẩn người nhìn cô, ánh mắt sáng quắc, khiến cô không được tự nhiên, lúc này mới ý thức được mình tự tay quàng khăn cho anh, cô ưỡn ngực, hung hăng nói: “Ưm…” Tố Tố muốn nói lại bị đầu lưỡi của Sở Lăng Xuyên mạnh mẽ linh hoạt chui vào trong miệng, bắt giữ đầu lưỡi của cô, tham lam hấp thu hết hương vị của cô.

Anh ôm cô, rất dùng sức hận không thể nhét cô vào trong thân thể, bàn tay nóng bỏng vuốt ve trên lưng cô, nụ hôn kịch liệt chưa từng dừng lại, thẳng đến lúc Tố Tố sắp hít thở không thông, anh mới dừng từng chút hôn lên mặt, lên cổ cô, giọng nói trầm thấp thì thào nói: “.”

Một tiếng tiểu bảo bối, hô hấp nặng nề, làm cho Tố Tố muốn đầu hàng, cô mơ màng lấy lại được một chút lí trí, dùng sức thật lớn mới đẩy được anh ra. Mà anh, mất rất lớn sức lực mới có thể để cho chính mình buông tha người phụ nữ trong lòng.

Hai người đều hô hấp nặng nề, tóc của cô quấn quanh miệng, anh tự tay giúp cô lấy ra, còn cô bị kích thích không nhẹ, vội vàng đẩy cửa ra, xuống xe chạy trốn, đầu cũng không dám ngoảnh lại mà đi thẳng lên lầu.

Sở Lăng Xuyên hít thật sâu, duỗi lưng, hai tay đặt trên tay lái, nhìn theo cô thật lâu rồi anh lại cúi đầu nhìn thấy khăn quàng cổ, không nhịn được nở nụ cười.

Ấm áp, thật ấm áp, anh nghĩ về màn nóng bỏng vừa rồi máu trong người càng thêm sôi trào, khởi động xe, nhìn thoáng qua bóng đêm bên ngoài, anh thay đổi phương hướng xe lái nhanh vào trong màn đêm.

Hẹn gặp lại, tiểu bảo bối.

Tố Tố về nhà trọng trạng thái đỏ mặt, tim đập nhanh, trong lòng cô đang ôm bó hoa tươi, cô thay đổi giày đi vào phòng khách mới phát hiện ra cha đã trở lại, cô giống như người vừa làm việc xấu hốt hoảng nói: “Cha, người đã về rồi.”

“Ừ.” An Quốc Đống ngồi xuống uống một ngụm trà, hỏi: “Tại sao chỉ có một mình con đi lên, Lăng Xuyên đâu? Sao không cho thằng bé lên cùng?”

“Anh ấy vội quay về doanh trại, cho nên đi rồi.” Tố Tố nói xong cúi đầu, cầm hoa đi về phía phòng mình, cô để hoa trên bàn, cúi đầu soi gương, trời ạ, sao cô lại nói chuyện với cha như vậy?

Vẻ mặt đầy xuân sắc, miệng sưng đỏ, hai gò má phiếm hồng, a, Sở Lăng Xuyên, đúng là hại cô, lúc ấy lẽ ra cô phải liều mạng phản kháng, nhưng vì sao cuối cùng lại say mê, thật sự là không ngăn được mĩ nam kế của anh, cô đúng là không có tiền đồ.

Cô ngồi trên ghế, đưa tay che mặt, bên tai đều là giọng nói quyến rũ của anh: “Tiểu bảo bối, anh luôn suy nghĩ về em, luôn luôn, tiểu bảo bối, tiểu bảo bối!” Tố Tố than nhẹ một tiếng, che lỗ tai mình lại, giọng nói của người nào đó rốt cuộc không còn quanh quẩn bên tai nữa.

Hai người tính là gì đây? Giảng hòa sao? Không, không phải, cô chỉ nhất thời ý loạn tình mê mới như vậy, chắc chắn là như vậy, cô lại rơi vào hỗn loạn lần nữa.

Sau khi Tố Tố và Sở Lăng Xuyên tạm biệt nhau, đã vài ngày không gặp nhưng anh luôn nhắn tin, hoặc là gọi điện thoại cho cô, có đôi khi điện thoại vang lên, cô nhận điện thoại nhưng bên kia lại sớm treo. Anh có ý gì vậy, vì muốn cô nghe điện thoại mà anh gọi sao?

Cô thấy sắp đến lễ mừng năm mới, Lý Nguyệt Hương và bác gái cả, dì cả, bác ba, ông bà cũng không ở lại, vì vậy cô muốn về nhà mẹ ăn tết hai ngày, theo đạo lý, Tố Tố đã kết hôn nên ở nhà chồng, trở về cũng không thích hợp.

Nhưng mà hiện tại mặc dù bây giờ cô có nhà chồng, có chồng, trong hoàn cảnh như thế này, lễ mừng năm mới đi đâu là cả vấn đề khó khăn, cuối cùng cô quyết định theo mẹ quay về nhà bà ngoại.

Tuy rằng cô không có ở nhà làm lễ mừng năm mới nhưng đồ tết vẫn phải đặt mua. Lý Nguyệt Hương muốn dẫn Tố Tố đi ông bà ngoại nên bà đi cửa hiệu cắt tóc ngắn, Tố Tố tự nhiên thấy vui vẻ muốn làm tóc uốn nhẹ tự nhiên, không cầu kì, cô vẫn để mái tóc màu đen.

Nhân tiện lễ mừng năm mới, Hàm Hàm và Tiểu Nhiên hẹn Tố Tố ra ngoài dạo phố, trước năm mới tụ họp. Ba người ăn mặc giống nhau, đi dạo phố vô cùng nhiệt tình. Ba người đều là bạn tốt, đừng nhìn Tiểu Nhiên thời thượng nhất, Hàm Hàm cũng chẳng kém, còn Tố Tố, tuy rằng cô rất xinh đẹp, nhưng cô vẫn bảo thủ.

Ba người vào một cửa hàng trang phục nữ, Tiểu Nhiên rất phong cách, Hàm Hàm và Tố Tố chỉ là đi cùng cô, có đôi khi ba người các cô rất kì quái, tính cách khác nhau, trừ ăn ra, cái gì cũng kém, nhưng lại trở thành bạn tốt của nhau.

Trong cửa hàng, Tiểu Nhiên chọn quần áo, Tố Tố và Hàm Hàm ngồi ở sô pha đợi Tiểu Nhiên, trong phòng có chút nóng, Tố Tố kéo mũ xuống, trong lúc vô ý nhìn lại thấy một người đàn ông ngồi ở bàn tròn gần cửa sổ.

Người đàn ông biểu tình luôn lạnh lùng, đạm mạc, người từng khiến cô rung động, mê luyến. Tâm trạng của cô trầm xuống một chút.

Hàm Hàm cảm thấy Tố Tố không thích hợp, theo tầm mắt Tố Tố cô nhìn thấy một người đàn ông quen thuộc, cô hô to: “A! Thẩm Hạo Vũ!” Tố Tố đã đau khổ đợi người đàn ông này bốn năm. Ngay tại lúc Thẩm Hạo Vũ đi đến trước mặt Tố Tố, một người phụ nữ đang thử y phục lúc này đi ra: “Hạo Vũ, anh xem bộ này thế nào?”

Cô ta có dáng người nóng bỏng, tóc dài, mang theo một vòng tai thật to, mang đến cho người ta cảm giác phong trần, Tố Tố lặng người đi một chút, cô nhìn về phía Thẩm Hạo Vũ, chỉ thấy anh đến bên người phụ nữ kia, hai tay cầm bả vai cô ta, nhìn một lượt: “Không tệ, lấy bộ này đi.”

“Vâng, em nghe anh.”

Anh cũng có người con gái của mình. Tố Tố nhìn một màn này, trong lòng cô không biết là tư vị gì, trong đầu không tự chủ được nhớ từng hình ảnh trong quá khứ, tuy rằng biết, cô và anh đã không còn quan hệ gì, nhưng tâm trạng vẫn nặng trịch giống như bị đè ép một tảng đá lớn, khiến cho cô không thở nổi.

Tiểu Nhiên sợ Tố Tố khó chịu, cô thấy Tố Tố đang lật xem tạp chí một cách bình tĩnh, hỏi: “Cậu nhanh đi chọn quần áo đi.”

Hàm Hàm và Tiểu Nhiên liếc mắt nhìn nhau, Tiểu Nhiên đi chọn quần áo, Thẩm Hạo Vũ đã tính tiền, chuẩn bị cùng người phụ nữ kia rời đi.

“Tố Tố, không sao chứ?”

“Cậu cũng quá bình tĩnh đi.”

Hàm Hàm, Tiểu Nhiên, mỗi người ngồi một bên Tố Tố, vừa lo lắng, vừa tò mò, theo lý mà nói Tố Tố nhìn thấy người đàn ông mất tích bốn năm thì phải kích động, cho dù không phải vui sướng nhưng cũng phải có chút dao động.

Đột nhiên Tiểu Nhiên phản ứng lại: “Các cậu.. hai người đã gặp qua rồi à?”



Tố Tố nhìn hai cô bạn tốt, gật gật đầu, “Ừ, tớ đã gặp qua anh ta.”

Hàm Hàm vỗ bả vai Tố Tố: “Tố Tố, cậu cũng đừng lưu luyến những gì đã qua nữa, cậu nhìn anh ta xem, bốn năm không có tin tức, hiện tại lại có người phụ nữ khác, cậu đấy, cậu phải sống thật tốt cùng với Sở Lăng Xuyên, đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

“Đúng vậy đấy, Tố Tố, quá khứ tuy tiếc nuối nhưng cậu cũng nên quý trọng hiện tại, bỏ qua rồi hối hận lại không kịp.” Tiểu Nhiên cũng trấn an khuyên bảo Tố Tố. Xem ra hai người này nghĩ cô ly hôn với Sở Lăng Xuyên để đến với Thẩm Hạo Vũ. Cho dù cô ly hôn thì cũng không lưu luyến Thẩm Hạo Vũ, cô cũng từng tìm kiếm anh, hai người đã bỏ lỡ nhiều năm, hiện tại thật sự không có khả năng. “Các cậu đừng lo cho tớ, tớ không sao.”

“Cậu thật không sao?” Vẻ mặt Hàm Hàm không tin, “Không biết.”

Tố Tố nói, khiến Tiểu Nhiên cùng Hàm Hàm xem thường, Tố Tố nói: “Tớ không biết, cảm giác vừa gặp anh ấy, có lẽ tớ cần yên tĩnh suy nghĩ một chút.”

Tiểu Nhiên và Hàm Hàm cũng không tra hỏi nữa, quần áo Tiểu Nhiên thử qua Hàm Hàm đều khen rất đẹp, các cô nhanh chóng thanh toán rồi ra về. Các cô tiếp tục đi dạo phố, ba người đều có thu hoạch, ai cũng xách túi lớn túi nhỏ rồi tự bắt xe về nhà.

Sau khi Tố Tố gặp Thẩm Hạo Vũ, cảm xúc của cô giảm sút rất nhiều. Cô về nhà ăn cơm tối, ngủ một giấc, ngày hôm sau tỉnh dậy giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Thời gian tất niên tới ngày càng gần, những thứ cần chuẩn bị trong nhà đều đã đầy đủ, mọi người trong gia đình gọi điện cho nhau, dự tính trở về mừng năm mới, Tố Tố cũng nhận được điện thoại.

Tiếng chuông điện thoại đặc biệt vang lên, Tố Tố biết là Sở Lăng Xuyên, cô nghe máy. Trong điện thoại anh nói qua năm khả năng cũng chưa về, hỏi cô có muốn đến đơn vị mừng năm mới cùng anh không.

Nếu trước kia, cô khẳng định rất vui mừng, nhưng hiện tại...cô không thể có nổi tâm tình kia nên nói cho anh biết, tết âm lịch phải về nhà ông bà ngoại mừng năm mới.

Sở Lăng Xuyên cũng không nói cái gì, chỉ bảo cô năm mới vui vẻ, ân cần hỏi han họ hàng thân thích. Tố Tố cũng không biết nói thêm gì, hai người không mặn không nhạt nói thêm vài câu nữa rồi cúp máy.

Đang thời điểm bận rộn, cả nhà rốt cuộc nghênh đón Tết âm, bởi vì phải về nhà, cho nên sáng sớm đã đi, mọi người đều đã thức dậy, nhanh chóng sắp xếp đồ đạc trong chốc lát, sau đó chồng dì cả liền lái xe lại đây đón mọi người.

Sau điểm tâm đã bắt đầu chuẩn bị, Tố Tố sợ mẹ mệt nên cưỡng ép bà ngồi lại, còn mình và cha thu dọn đồ đạc.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, chuông của trong nhà lại vang lên, Tố Tố đi mở cửa, cô tưởng dì của bọn họ đến đây, nhưng một khắc mở cửa kia làm cô ngây ngẩn cả người, chỉ thấy Sở Lăng Xuyên một thân quân trang đứng trước cửa.

“Anh……Anh sao lại trở về?” Cô kinh ngạc hỏi, có chút ngoài ý muốn nhìn anh đến đây, nhất là sáng sớm như vậy, trời còn chưa sáng, có lẽ anh từ đơn vị chạy về sao?

“Ai ya, Lăng Xuyên à?” Lý Nguyệt Hương đi tới vừa thấy là Sở Lăng Xuyên vội vàng tiếp đón, “Lăng Xuyên, con đã trở lại.”

“Mẹ, sớm như vậy?” Sở Lăng Xuyên nói xong đã muốn ôm bả vai Tố Tố hướng bên trong đi đến, thân thiện mà lại tự nhiên, giống như chưa có chuyện gì phát xảy ra, thấy An Quốc Đống đi ra, chào một tiếng, “Cha!” An Quốc Đống ừ một tiếng, liếc mắt nhìn Sở Lăng Xuyên một cái, “Con đến đây để mừng năm mới sao?”

Sở Lăng Xuyên cười cười, Tố Tố muốn giãy anh lại càng ôm chặt hơn, “Năm nay lễ mừng năm mới con không cần trực, cho nên con xin cha mẹ, cho phép Tố Tố và con trở về đón tết.”

“Con hỏi Tố Tố đi.” An Quốc Đống nói xong, lại một hồi tiếng chuông nữa vang lên, Sở Lăng Xuyên buông Tố Tố ra đi mở cửa, người tới đúng là dì cả, Sở Lăng Xuyên chào rất ngọt.

Cả nhà trò chuyện một lúc rồi vội vàng đi, Sở Lăng Xuyên xách đồ ra, mang theo cả Soái Ca theo.

Dượng cả và dượng ba ở trong xe chờ, nhìn thấy người đi sau liền hỗ trợ này nọ, nhìn đến Sở Lăng Xuyên theo sau cũng rất thân thiết hỏi thăm.

Họ đều biết chuyện Tố Tố muốn ly hôn, nhưng hiện tại nhìn thấy sự xuất hiện của Sở Lăng Xuyên, cũng thay Tố Tố thở phào. Đồ đạc cất kĩ xong, mọi người lên xe, lúc Tố Tố muốn lên theo lại bị Sở Lăng Xuyên giữ chặt, giam cầm trong ngực.

“Anh làm sao vậy?” Tố Tố giãy dụa cũng không ra được, Lý Nguyệt Hương nhô đầu ra xem Tố Tố và Sở Lăng Xuyên, Sở Lăng Xuyên cười vẫy tay, “Mẹ, cha, dì, dượng, lên đường bình an, đến nơi thì gọi điện thoại cho con và Tố Tố, mọi người thay chúng con hỏi thăm ông bà ngoại.”

“Được rồi, đã biết, bên ngoài lạnh lẽo, hai người các con nhanh trở về đi.” Người trong xe nói xong, khởi động xe, chạy xa dần tầm mắt của cô.

Tố Tố quay đầu lại, hung hăng trừng anh, Sở Lăng Xuyên lại cười, ôm cô vào nhà, “Đi thôi, tiểu bảo bối, trời còn sớm, ngủ thôi!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 7 lượt.

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như review gel rua tay nanovir diet khuan cong nghe nano bac an toan mua covid, tang cuong sinh ly nam rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiathuoc.vn

loading...
DMCA.com Protection Status