Cô gái hoa nhài của anh

Chương 13


"Anh làm sao vậy?"

Hốc mắt Lương Kính Tùng rưng rưng: "Mẹ nó lão tử thảm quá."

Hứa Mạt có chút nghi hoặc: "Anh...... anh không sao chứ?"

"A...... Lão tử không có việc gì...... Lão tử thật sự không có việc gì......" Nói xong hắn trực tiếp lãng đi vào.

Cô nhìn về phía Lương Kính Tùng, không biết người luôn luôn cợt nhả như anh ta sao hôm hay lại có thái độ khác thường.

"Hứa Mạt, vừa rồi người nọ cùng em nói chuyện là ai, anh nhìn có chút quen mắt." Mọi người thấy hai bọn họ nói chuyện, giống như là có quen biết.

Lương Giang Hành ngoài ý muốn nhìn thoáng qua Hứa Mạt: "Em cũng biết Lương Kính Tùng sao?"

Hứa Mạt hơi giật mình: "...... Ách...... bạn bè thôi ạ."

Lương Giang Hành cười rộ lên, để sát vào tai cô, dùng âm điệu chỉ có hai người nghe được: "Cậu ấy là chú nhỏ của anh."

Hứa Mạt cũng cười: "A vậy sao hai người vừa rồi không có chào hỏi?"

Lương Giang Hành nhún nhún vai: "Không biết, đại khái chắc không thấy anh."

Đúng lúc này, vừa mới đưa ra nghi vấn, rốt cuộc có một người cuối cùng cũng thông suốt, vỗ vỗ ót: "A! Tôi nhớ ra rồi! Này không phải vị bình hoa ham hư vinh nổi tiếng đó sao?"

Hứa Mạt lần đầu nghe thấy biệt danh này. Bất quá giống với thiếu gia giàu có Hoa Hồ Điệp.

Mọi người ở cửa đường ai nấy đi, ngoài một ít người không trở về trường học thì đại đa số vẫn là cùng nhau đi chung xe trở về. Lương Giang Hành phụ trách đến cùng, đưa Hứa Mạt tới ký túc xá.

"Là anh suy xét không chu toàn, buổi tối nhiệt độ xuống thấp quá nhanh, có phải lạnh lắm không?" Hứa Mạt ăn mặc phong phanh, lại vào đầu mùa đông, lạnh thấu xương.

"Không có việc gì, dù sao em cũng tới rồi. Hôm nay cảm ơn học trưởng."

Hứa Mạt nói xong, hừ hừ cái mũi, khuôn mặt nhỏ tinh xảo trong bóng đêm càng thêm động lòng người. Ánh đèn chiếu vào bóng dáng cô nhu hòa.

Lương Giang Hành nâng tay, cuối cùng vẫn là thả xuống: "Chờ đến khi bộ phim công chiếu, tương lai chúng ta còn dài."

Hứa Mạt gật gật đầu, cùng Lương Giang Hành cúi chào, liền xoay người bước đi. Cô còn chưa bước đi được mấy bước, Lương Giang Hành liền kêu cô quay lại: "Hứa Mạt."

"Làm sao vậy?" Cô quay đầu.

"Về sau anh có thể gọi em là Tiểu Mạt không?" Không biết có phải vì gió lạnh làm hai má Lương Giang Hành phiếm hồng hay là do hắn đỏ mặt nữa.

"Có thể a." Hứa Mạt không chút suy nghĩ mà đáp ứng ngay.

Các bạn cùng lớp, bạn bè, cùng với mọi người cùng tham gia tổ quay phim ngắn, đại đa số gọi cô như thế. Nghe bình dị gần gũi, cũng sẽ không quá mức xa lạ.

"Được, em mau đi lên đi." Lương Giang Hành hướng cô phất phất tay.

Trở lại phòng ngủ, liền thấy Ứng Thư Nguyệt ghé vào trên giường, thích ý mà khẩy chân. Trong phòng ấm áp rất nhiều, điều hòa mở nhiệt độ vừa phải, cũng xem như là thoải mái.

Nghe được tiếng đóng cửa của Hứa Mạt, Ứng Thư Nguyệt vội vàng mang dép lê vào đi lại. Hứa Mạt cho rằng cô muốn ăn, vội vàng cầm hộp thức ăn đưa qua: "Chậm một chút, coi chừng ngã. Hôm nay ở Kim Đỉnh ăn cơm, đóng gói về cho cậu một chút đồ ăn, không ai tranh với cậu."

Ứng Thư Nguyệt vừa nghe hai chữ "Kim đỉnh", hai mắt tỏa ánh sáng: "Cậu lại đi gặp bạn trai à?" Ứng Thư Nguyệt đến bây giờ vẫn chưa thấy chân dung của bạn trai thần thánh của Hứa Mạt, nhưng thật ra có biết trợ lý của hắn.

"Không có a, đoàn phim đóng máy, mọi người ăn cơm cùng nhau." Hứa Mạt thu thập một chút quần áo tắm rửa, cầm lấy áo ngủ, chuẩn bị vào phòng tắm tắm nước nóng.

Ứng Thư Nguyệt thở dài một hơi: "Này đã bao lâu rồi, tớ vẫn chưa có được phương thức liên hệ của người đó, tiền bồi thường của tớ xem như đổ sông đổ bể rồi"

Hứa Mạt biết cô oán giận cái gì, ngày đó Ứng Thư Nguyệt trực tiếp nhào vào lòng ngực Trần Thanh Huy, rồi sau đó cái ót bị hắn ném đụng vào vật cứng, sưng to như cái bánh bao, vài ngày rồi vẫn chưa hết. Xem ra là thật sự là thảm. Nữ sinh để ý nhất là dung mạo, huống hồ lại là sinh viên Học Viện Điện Ảnh.

"Anh ấy độc lai độc vãng, tớ không có phương thức liên hệ." Hứa Mạt dở khóc dở cười, cuối cùng sờ soạng cục sưng ở ót Ứng Thư nguyệt: "Cùng ngày anh ấy đưa cậu trở về, tớ liền không thấy nữa."

"Không được...... Tớ không quên được anh ta! Tớ là mỹ nhân xinh đẹp a......" Ứng Thư Nguyệt trầm mặc trong chốc lát, bỗng chốc thốt ra một câu này.

Hứa Mạt khó tiếp nhận cái cốt truyện cẩu huyết này: "...... Anh ta xác thật lớn lên cũng là đại mỹ nam a."

Ứng Thư Nguyệt nghĩ nghĩ mơ mơ màng màng lúc nằm trong lòng người nọ thấy được sườn mặt thanh tú, ánh mắt là mười phần đạm mạc, hồi tưởng đến lúc ấy bỗng nhất thời làm mặt cô nóng lên: "Tớ mới không có thích anh ta."

Hứa Mạt thực vô tội, chớp chớp mắt: "Tớ cũng không có nói cậu thích anh ta nha."

Ứng Thư Nguyệt sửng sốt, đi theo Hứa Mạt vào phòng tắm, nhìn Hứa Mạt động tác thong thả ung dung: "Tiểu Mạt...... Tớ phát hiện cậu là thật sự trở nên hư hỏng rồi......"

Hứa Mạt trước kia đều là an tĩnh mà đứng ở một bên nghe chuyện, sẽ không phát biểu ý kiến, hiện tại còn học người ta chế nhạo người.

Hứa Mạt ở bên trong tắm rửa, Ứng Thư Nguyệt vẫn chưa có ý định rời đi, dứt khoát đứng ở bên ngoài cùng Hứa Mạt câu được câu không mà trò chuyện.

Nước nóng từ vòi hoa sen rơi xuống, Hứa Mạt cảm giác máu cả người đều lưu động, nhiệt độ ấm áp làm người ta thoải mái, cô dứt khoát nhắm mắt lại.

"Ai...... Câu có biết lớp kế bên bát quái chuyện kinh thiên động địa gì không?" Ứng Thư Nguyệt cho dù là ở phòng ngủ của mình, nhưng theo bản năng của con gái vẫn là nói nhỏ giọng lại.

"Bát quái chuyện gì?"

Hơi nước nóng bốc lên thành sương mù, ở trước gương phủ kín hơi nước mỏng, Ứng Thư Nguyệt vươn tay diễn tả trước cửa phòng tắm.

"Lớp bên cạnh có cô gái rất kiêu ngạo, không để mọi người trong mắt, hôm nay bị đánh ghen."

"Cô gái đó quen phú nhị đại gia, bất quá người đó lại không nghĩ sẽ cưới cô ta mà tiếp nhận liên hôn. Cuối cùng cũng có chút luyến tiếc, muốn cho cô ta làm vợ lẻ, cô ta rất nguyện ý, sau lại duỗi tay muốn làm vợ chính thức, vợ chính thức của người nọ cũng không đơn giản, trực tiếp dẫn người đi răng đe, thật là đáng sợ." Ứng Thư Nguyệt nghĩ nghĩ đến tình hình lúc đó, không rét mà run. Tiếp tục nói: "Trường học chúng ta còn tính là nghiêm khắc, hiện tại lại xảy ra chuyện như vậy, khẳng định muốn xử lý đến nơi đến chốn."

Thịnh Điện so với các trường khác có quy tắc nghệ thuật rất cao.

Hứa Mạt cọ rửa tùy ý dưới nước ấm, không biết suy nghĩ cái gì. Trong đầu hiện lên rất nhiều người gương mặt, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh Thẩm Thận.

Bộ dáng lẻ loi độc hành, Thẩm Thận chưa bao giờ cùng cô bàn bạc về chuyện tương lai của hai người.

Thẩm Thận gần đây bắt đầu bận nhiều việc hơn, gần cuối năm nên có rất nhiều việc cần xử lý.

Cuộc họp thường niên, báo cáo cuối năm, cùng với tổng kết lợi nhuận cả năm, trừ bỏ hai cuộc họp trước việc tổng kết lợi nhuận cần chính hắn xem qua tất thảy.

Lúc ban đầu gây dựng sự nghiệp, tài chính cũng đủ dùng không cần đến tài nguyên của Thẩm gia, nhưng mà năm nay công ty của Thẩm Thận làm ăn rất tốt, Thẩm gia đột nhiên bắt đầu chèn ép.

Thẩm Thận đoán cũng biết lão gia tử ở nhà nghĩ gì, nhưng mà Thẩm Thận từ trước đến nay bừa bãi quen rồi, càng là ép buộc hắn làm gì đó thì hắn càng phải chống đối lại.

Trần Thanh Huy gõ gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa mà đi vào.

"Tần quản gia giao phó tôi nói với cậu, Thẩm lão gia muốn cậu đêm nay là về nhà một chuyến tham dự lễ kỷ niệm."

Thẩm Thận nghe vậy ngẩng đầu, tay phải cầm cây bút, nhàn nhã mà hoảng lên: "Cần phải về? Nếu không quay về thì sao?"

"Khả năng là sẽ tự mình tới cửa thỉnh cậu về." Trần Thanh Huy không có biểu tình gì, nói gì ra cũng là lạnh lùng như băng.

Thẩm Thận dứt khoát ném bút xuống, cả người ngã ra sau.

*****

Thẩm Thận dẫm chân ga, tiếng động cơ gầm rú trên quốc lộ hướng đến nhà họ Thẩm. Trên bờ biển gió nhẹ thấm vào cửa sổ xe, mang theo chút hương vị ướt át.

Đại viện Thẩm gia theo phong cách cổ xưa, khắp nơi có thể thấy được chất liệu gỗ thượng hạn. Lúc hắn lái xe đi vào ánh đèn xung quanh chiếu sáng như ban ngày. Hắn bóp còi, Tần quản gia liền ra tới để đón.

Chu tẩu cũng ở cửa lớn chờ, giúp hắn cởi áo khoác: "Ai u nhị thiếu gia, như thế nào cả người như cái hầm băng vậy, cậu không biết mở máy sưởi sao!"

Mặt Thẩm Thận hiện lên ý cười nhẹ nhàng: "Nhìn thấy Chu tẩu không phải là ấm lên liền hay sao?"

Chu tẩu liếc mắt một cái: "Ba hoa!"

Lâm tẩu cũng từ phòng bếp ló đầu ra: "Vừa vặn hôm nay đều ở đây, trước để tôi pha cho các tiểu soái ca tách trà nóng làm ấm thân mình!"

Thẩm Thận nhìn về phía phòng khách, quả nhiên ở nơi đó phát hiện ra thân ảnh của anh cả Thẩm Khoảnh, còn có em họ Thẩm Ôm nữa.

Thẩm Khoảnh nhìn thấy Thẩm Thận nhàn nhạt gật gật đầu. Thẩm Ôm cũng cầm di động, không biết đang làm gì, khóe miệng hơi cong, quỷ dị đến muốn mệnh.

Thẩm Thận cũng không để ý, thẳng đến sô pha đối diện ngồi xuống, tùy ý mà yên lặng trong chốc lát, Thẩm lão gia tử từ trên cầu thang đi xuống, ngay sau đó liền dùng cái gậy trong tay đánh cho Thẩm Thận một gậy. Đau đến tê tâm liệt phế la lên một tiếng: "Ông muốn một hai phải đánh gãy chân của cháu trai mới được sao?"

Thẩm lão gia tử hừ một tiếng, râu vểnh lên: "Tiểu tử thúi cả ngày không nhìn lại hình dạng chính mình coi!"

"Không gọi con con liền không biết trở về có phải hay không!" Thẩm lão gia tử tuổi đã già, tự tin vẫn còn khỏe chán, thanh âm phế quản phóng ra tới, như sấm bên tai.

"Không phải con đã trở về hay sao?" Thẩm Thận nhướng mày, không để bụng.

Thẩm lão gia tử đi ngang qua người hắn, lại đá hắn một một cái, lúc này mới cảm thấy thoáng hả giận.

Trên bàn cơm, bà nội Thẩm múc cho từng đứa cháu trai mỗi người một chén canh, vui mừng muốn chết: "Khó có được như hôm nay, ăn nhiều một chút ăn nhiều một chút."

Thẩm lão gia tử chớp mắt một cái: "Của tôi đâu?"

Ba đứa tiểu bối thức thời mà không có hé răng, làm bộ không có nghe được.

Bà nội Thẩm dừng một chút, nghi hoặc nói: "Ông không phải buổi tối không uống canh sao? Nói nào là không tốt, sẽ làm cơ thể không khỏe mạnh."

Thẩm lão gia tử rầu rĩ: "Không được, hôm nay tôi muốn uống."

Bà nội Thẩm "Nga" một tiếng: "Vậy ông uống đi, không ai cản ông cả."

Thẩm lão gia tử mắc nghẹn, vừa định nói chuyện, liền nghe được Thẩm Thận thanh âm lười biếng giống như thiếu đòn vậy.

Thẩm lão gia tử mặt tối sầm, cầm lên chiếc đũa trực tiếp gõ qua nhưng mà Thẩm Thận cùng ông ngồi cách nhau ở giữa là Thẩm Khoảnh, vị trí xa, với không tới.

Thẩm Thận lại càng nhích ra xa, tránh thoát một kiếp: "Chao ôi, hỏa khí thật đúng là lớn nha."

"Con còn nói, ông an bài cho con nhiều người xem mắt như vậy vì cái gì con không bao giờ đi?"

Lại là cái đề tài nhàm chán này, Thẩm Thận mí mắt cũng không nhấc lên.

Thẩm lão gia tử vẫn luôn muốn cho hắn về lại giải trí Nhất Ngàn, thậm chí còn muốn dùng liên hôn để trói chặt hắn.

"Con chưa muốn kết hôn, chơi thêm mấy năm nữa không tốt sao?" Hắn vốn dĩ có khuynh hướng không muốn kết hôn, người trong nhà cứ thúc giục, trong xương cốt có sẵn ý phản nghịch cuối cùng vẫn là làm ngược lại với ý muốn trong nhà.

Thẩm Thận nhìn thoáng qua người không dính khỏi lửa nhân gian ngồi bên cạnh - Thẩm Khoảnh: "Con thấy anh cả mới càng cần cái này, anh ấy so với con lớn tuổi hơn, như thế nào anh ấy liền không bị thúc ép."

Thẩm lão gia tử thốt lên: "Anh cả con hiếu thuận hơn con nhiều, đã sớm an bài tốt rồi."

Thẩm Thận cười nhạo một tiếng: "Đó là bởi vì anh cả nguyện ý, nếu ông lựa chọn người làm con nguyện ý, con cũng không ý kiến gì."

Tính tình Thẩm Khoảnh so với Thẩm Thận còn thanh lãnh hơn, nếu như không phải ông an bài vị tiểu cô nương kia lại hợp tâm ý thì đời này cũng đừng hy vọng Thẩm Khoảnh có thể gật đầu.

"Để chọn cho con một vị cô nương con thích, trong buổi tiệc thân mật sắp tới con hãy tìm thử đi." Thẩm lão gia tử yên lặng nhìn về phía Thẩm Thận.

"Nếu con không đi thì sao?" Lúc trước Thẩm Thận ra mở công ty riêng của mình, chính là vì chứng minh mình có cũng đủ năng lực.

Còn nữa, lấy tài lực của Thẩm gia, liên hôn là dệt hoa trên gấm, không liên hôn thì cũng không lo ngại, không có tổn thất gì cả.

Hắn thật sự không rõ có cái gì tốt khi hôn nhân là bị trói buộc ở bên nhau. Rõ ràng đời trước có vết xe đổ, Thẩm lão gia tử lại vẫn cứ ngoan cố cố chấp mà muốn thử, lấy hắn để chứng mình với mọi người suy nghĩ đó là đúng.

Bài học còn chưa đủ nhiều sao?

Quả nhiên nghe Thẩm Thận cự tuyệt, Thẩm lão gia tử tức giận không thôi: "Con chính là muốn chọc giận ông có phải hay không?"

"Nếu ông nội người không nói chuyện này, thì làm gì đến nỗi tức giận chứ." Thẩm Thận nhàn nhã mà gắp mấy món ăn, hoàn toàn không đem lời nói của ông nội để ở trong lòng.

Thẩm Ôm ngồi bên vẫn luôn không nói chuyện ở thời điểm này cũng mở miệng: "Ông ngoại, con cảm thấy anh họ nói cũng rất có đạo lý, tìm được người mình thích mà kết hôn khá tốt."

Thẩm Thận ngoài ý muốn nhìn nhìn Thẩm Ôm, không ngờ vị em họ cao lãnh này lại cảm khái phụ họa cùng.

Không biết chạm vào dây thần kinh nào của Thẩm lão gia tử ông lại lại lải nhải: "Người mình thích? Ông nghe nói con cùng nữ sinh viên Thịnh Điện kia còn chưa chấm dứt?"

Nghe thấy cái này, Thẩm Thận động tác dừng một chút, hạ đũa, trực tiếp nhìn về phía Thẩm lão gia tử: "Ông nội, chuyện này ông đừng động chạm vào được không?"

Thẩm lão gia tử trầm mặt trong chốc lát, rồi sau đó nở nụ cười: "Hô! Hô! Nhắc đến cô gái đó liền kêu ông nội? Bình thường cũng không thấy con cung kính thân cận với ông như vậy!"

"Chuẩn bị khi nào chia tay, dù sao là con hát ông tuyệt đối không thể chấp nhận." Thẩm lão gia tử vuốt vuốt chòm râu.

Thẩm Thận khó có lúc trầm mặc xuống dưới, không khí đình trệ.

Thật lâu sau, hắn cà lơ phất phơ mà cười: "Chia tay? Hiện tại không được, chỉ cần con muốn, cứ như vậy cả đời cũng không tệ lắm."

Thẩm lão gia tử lại muốn gõ hắn.

Bà nội Thẩm rốt cuộc lên tiếng: "Cái gì mà kêu là con hát thì không thể chấp nhận, nếu như ông nói thì nhà mẹ đẻ của tôi, còn có mẹ của A Thận với sản nghiệp giải trí của Quý gia đều bồi dưỡng ra chính là con hát sao?"

Thẩm lão gia tử bất động như núi: "...... Tôi không có ý tứ đó, ai, tôi...!"

Thẩm Khoảnh gắp đồ ăn, mặt mày trầm tĩnh như nước, nhẹ nhàng mà đưa tới trong chén Thẩm lão gia tử: "Ông nội, ông vẫn là ăn cơm trước đi."

Một bàn cơm hôm nay đề tài này vẫn chưa có kết thúc, cánh cửa bên kia truyền đến tiếng vang.

Chu tẩu đi mở cửa, là Thẩm Thanh Thiệu phong trần mệt mỏi trở về.

Thẩm Thận liễm mắt, kéo ghế dựa, đứng lên: "Con đi trước."

Bà nội Thẩm nôn nóng mà gọi một tiếng: "Ai, con căn bản ăn mới có một ít a, tiểu Thận, ở lại ăn nhiều một chút, như vậy sẽ đói đó."

Lời còn chưa dứt, Thẩm Thận liền lưu loát mà cầm lấy áo khoác treo ở một bên, vội vàng mà đi ra ngoài, cùng Thẩm Thanh Thiệu lướt qua.

Thẩm Thanh Thiệu xoay người, nhìn đứa con bóng dáng đĩnh bạt: "Tiểu Thận, thấy ba cũng không chào hỏi một tiếng sao?"

"Cũng không phải ông thiếu một tiếng ba của tôi." Thẩm Thận nghiêng sườn mặt quay lại, khóe miệng nhẹ cong, ngữ khí ngả ngớn.

Hôm nay đoàn viên, vốn nên là toàn gia vui vẻ, lại bị khúc nhạc đệm nhỏ mơ hồ này đánh nát.

Lúc trở về, Thẩm Thận không có lái xe, dựa vào ghế sau nhắm hai mắt: "Tần quản gia, trước không đi an viên, chuyển phương hướng, đi đến Thịnh Điện."

Tần quản gia từ kính chiếu hậu nhìn Thẩm Thận một cái đáp: "Được".

*****

Động tác Lương Giang Hành thập phần nhanh chóng, quay chụp xong, tìm tổ chế tác tăng ca thêm giờ cắt nối biên tập, đại khái đã xong.

Chỉ là hai người thương lượng một chút, còn chưa có quyết định rốt cuộc là dùng nguyên thanh, hay vẫn là tiến hành lồng tiếng thì tốt hơn.

Kỳ thật vì thể nghiệm người xem, loại phim ngắn này, lồng tiếng cũng có thể tận lực làm được tốt nhất, đồng thời cũng sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian.

Cuối cùng hai người ăn ý với nhau, chọn lồng tiếng.

Cho đến buổi tối, chỉ còn công đoạn phụ đề nữa là xong.

Lương Giang Hành thuận đường mời Hứa Mạt ăn một bữa cơm, lại đưa cô trở về trường học, Lương Giang Hành còn có chút việc, hai người liền ở cổng trường học đường ai nấy đi.

"Chúng ta quay xong sớm hơn kỳ hạn cuối kỳ rất nhiều, sau này nếu có ý tưởng gì mới muốn sửa, đều có thể nói cho anh nghe, đến lúc đó có thể làm lại hoặc quay thêm."

"Trước mắt thì em rất vừa lòng, còn có, có phải thù lao quá nhiều rồi không ạ?" Hứa Mạt nhìn Lương Giang Hành hào phóng như vậy, có điểm kinh ngạc.

Bất quá rốt cuộc hắn là đạo diễn hắn có quyền quyết định.

"Không có sao, dù sao em cũng là nữ chính của anh." Lương Giang Hành ôn nhuận mà cười.

"Vẫn là cảm ơn anh." Bắt được một số tiền lớn như vậy, có thể đưa cho Hứa Trạm cùng bà dùng, còn dư vừa vặn sắp đến sinh nhật Thẩm Thận, cô muốn tỉ mỉ vì Thẩm Thận mà chọn lựa một phần lễ vật.

Vì bình thường trong sinh hoạt hàng ngày, hắn chưa bao giờ bạc đãi cô.

"Tiểu Mạt, em thật sự không cần cùng anh nói cảm ơn." Lương Giang Hành nhìn thoáng qua đồng hồ, lại nhìn nhìn bóng dáng đơn bạc của cô: "Em đi một mình không sợ hãi sao?"

"Anh cho em yếu đuối vậy sao? Em không sợ hãi, anh bận đi trước đi, em đi một mình không sao, ký túc xá cũng không xa." Hứa Mạt nhìn Lương Giang Hành phất phất tay.

Lương Giang Hành dặn dò một ít, lúc này mới đi.

Hứa Mạt vừa muốn xoay người vào cổng trường, liền nhận được một hồi điện thoại, cô nhìn nhìn màn hình: "Alo, Tần quản gia."

"Vâng, Hứa tiểu thư, lão ở cổng trường, tiểu thư có thể lại đây không."

"Bây giờ sao?" Hứa Mạt ánh mắt nhìn bốn phía một vòng, xác định một chiếc xe quen mắt, nhấc chân đi qua.

"Đúng vậy, đêm nay muốn đi an viên."

"A được, con nhìn thấy xe rồi, tới liền." Hứa Mạt nhấc chân hướng bên kia đi đến.

Cô mở cửa xe, thực sự bị hoảng sợ, ghế sau là Thẩm Thận. Thẩm Thận ngước mắt, đánh giá cô trong chốc lát: "Thất thần làm gì, còn chưa lên?"

Hứa Mạt xác nhận một phen, xác thật là Thẩm Thận không sai. Cô cúi đầu, cung eo ngồi xuống, thanh âm rất nhỏ: "Sao anh lại tới đây?"

Hứa Mạt hơi hơi đè nặng âm điệu, không khí ghế sau nhất thời tràn ngập mùi hương hoa nhài, thanh nhã lại dài lâu.

Thẩm Thận nhướng mày: "Tại sao anh không thể tới?"

Hứa Mạt tầm mắt lướt qua bả vai hắn, không biết nhìn về phía nơi nào.

Hắn cơ hồ không thường tự mình tới nơi này gặp cô.

"Vừa rồi đó là ai?" Thẩm Thận ngữ khí thực lạnh, làm như tùy ý mà nhắc tới, nhẹ nhàng bâng quơ.

"Một vị học trưởng của em, lần trước em quay chụp, học trưởng chính là đạo diễn." Cô nhìn Thẩm Thận liếc mắt một cái, nói.

"Đã trễ thế này còn đưa em về?" Nghe được hai chữ "Học trưởng", Thẩm Thận hơi hơi nhíu nhíu mày.

Vừa rồi ngừng xe ở nơi này, Thẩm Thận kêu Tần quản gia gọi điện cho Hứa Mạt báo cô xuống đây, lúc sau lại ngoài ý muốn thấy hết toàn bộ tình huống nói nói cười cười của hai người ở cổng trường.

Hứa Mạt không biết hắn vô cớ hỏi hỏi nhiều như vậy làm gì, thành thành thật thật mà trả lời: "Thuận đường đưa em về thôi."

"Về sau ít gặp anh ta đi, anh không thích." Thẩm Thận lời ít mà ý nhiều.

"...... Dạ." Hứa Mạt thanh âm nhỏ như muỗi kêu, ấp úng.

Trong lòng Thẩm Thận nổi lên một cổ cảm xúc không biết gọi tên: "Dù sao anh cũng không cho phép."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thay thich phap hoa tung sam hoi sau can, la phu nu nhat dinh phai nho những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.