Cô vợ bỏ trốn 15 tuổi

Chương 36



Lúc này, trong lòng cô tràn đầy hạnh phúc, bởi vì cô có một Lâm Vũ Mặc yêu cô, còn có Kiệt, người che chở cô từ nhỏ…

Cả đời này, cô chưa từng cảm thấy thỏa mãn như vậy.

Có lẽ bóng ma duy nhất còn lại trong lòng cô lúc này chỉ còn Đường Chá. Năm xưa, hắn vứt bỏ cô vĩnh viễn là điều làm cô đau đớn nhất, mỗi khi nhớ lại, vẫn sẽ thấy đau lòng, giống như bị ai đó đâm một đao vậy.

Đưa tay sờ khuyên tai ngọc đang đeo trước ngực, sắc mặt Tần Phong hiện lên một tia chán nản. Đến khi nào cô mới có thể quên toàn bộ sự phản bội của Đường Chá đây?

Chậm rãi bước đi trong sân trường, một người vội vã chạy ngang qua cô. Đột nhiên, người kia dừng lại, xoay người, hướng về phía bóng lưng của Tần Phong kích động gọi to: “Phong Nhi!”

Âm thanh quen thuộc đột nhiên truyền vào trong tai khiến cô khiếp sợ, chỉ biết sững sờ đứng tại chỗ. Sao có thể như vậy? Thật sự là hắn sao? Là Đường Chá sao?

Tần Phong từ từ xoay người lại, không dám tin tưởng nhìn dung nhan anh tuấn đã sớm khác sâu trong trí nhớ.

“Phong Nhi, thật sự là em!” Đường Chá vui mừng hô lớn.

“Không, không phải, nhất định không phải hắn!” Tần Phong vừa khóc vừa lắc đầu. Tại sao bây giờ hắn mới xuất hiện? Thời điểm cô cần hắn, hắn lại lựa chọn rời bỏ cô, sự phản bội trước kia vẫn như gánh nặng, dai dẳng đeo bám trên lưng cô, hành hạ cô mỗi đêm.

“Phong Nhi, anh đã trở về. Trở lại tìm em.” Đường Chá kích động bước về phía Tần Phong.

“Tại sao anh còn trở lại?”Tần Phong rống to sau đó liền xoay người chạy về hướng ngược lại.

“Phong Nhi!” Đường Chá nhanh chân đuổi theo Tần Phong. Tại sao Phong Nhi lại phản ứng như vậy, đáng lẽ cô nên vô cùng cao hứng, nhào vào trong ngực hắn mới đúng chứ?

Đường Chá chân dài, mấy bước liền đuổi kịp Tần Phong, đem thân thể cô nhốt vào trong ngực, tràn đầy lo âu hỏi: “Phong Nhi, sao em lại tránh anh? Anh trở lại tìm em, em không phải là nên vô cùng vui mừng sao?”

“Buông tôi ra! Nếu anh đã nhẫn tâm lựa chọn vứt bỏ tôi, hơn ba năm qua đã chẳng thèm quan tâm, thì cũng không nên tại thời điểm tôi quyết tâm quên anh mà trở về..” Tần Phong bi thương hô.

“Phong Nhi, sao em lại nghĩ như vậy? Anh khi nào thì không quan tâm đến em? Mõi tuần anh đều gửi một phong thư cho em, mà em, ngay cả một lá thư hồi âm cũng không buồn gửi cho anh! Anh mới là người phải chịu cảm giác bị Phong Nhi vứt bỏ mới đúng.” Đường Chá không hiểu nói. Nhớ năm đó, khi hắn ở Canada, mỗi ngày hắn đều si ngốc ngồi đợi thư hồi âm của cô, những những thư hắn gửi đi, lại giống như hòn đá chìm xuống ao, ngay cả một chút bọt nước cũng không nổi lên. Không nhận được thư hồi âm của Tiểu Phong Nhi, khiến lòng hắn thường xuyên nóng nảy, lo lắng vô cớ. Hắn lo Tiểu Phong Nhi gặp chuyện không may, nhưng ông nội bệnh nặng như vậy, hắn sao có thể bỏ lại ông trong những giây phút cuối đời, mà trở về nước tìm Tiểu Phong Nhi đây?

Hắn chỉ biết chờ đợi, đợi thật lâu, kiên nhẫn đợi, thẳng đến khi tâm chết, cũng không nhận được bất cứ một tin tức nào của Phong Nhi. Sau này, ba nói cho hắn biết, Phong Nhi đã được người thân đón đi, không bao giờ cần hắn nữa.

Lúc nhận được tin tức này, Đường Chá đã đau đớn muốn chết. Tiểu Phong Nhi sao có thể quên hắn đây? Thậm chí hắn thiếu chút nữa đã vì vậy mà có ý niệm coi thường mạng sống. Nhưng khát vọng muốn nhìn thấy Tiểu Phong Nhi đã giúp hắn chống đỡ, để hắn có lý do muốn sống trên thế gian.

Tháng trước, ông nội qua đời. Sau khi xử lí hậu sự xong xuôi, hắn liền ngựa không ngừng vó bay trở lại. Từ miệng lão sư, hắn mới biết thì ra ba đã lừa gạt hắn. Phong Nhi không có được người thân mang đi, cô vẫn khổ sở sống mà không có nơi nương tựa.

Đến bây giờ hắn vẫn không thể nào hiểu nổi, tại sao năm đó ba lại lừa hắn? Cho nên hắn càng nóng lòng muốn tìm được Tiểu Phong Nhi. Tối hôm qua, hắn vừa tới B thị, không kịp nghỉ ngơi, mới sáng sớm đã vội vã chạy đến trường đại học cô đang theo học.

Hắn muốn hỏi cô, tại sao năm đó cô không gửi thư hồi âm cho hắn?

Là vì cô đã quên hắn sao?

Hay là cô đã không còn yêu hắn nữa?

Không! Hắn không tin!

Hắn thật sự sợ Phong Nhi đã thay lòng, Phong Nhi là của hắn, cô là người mà từ nhỏ hắn đã định làm cô dâu của hắn a!

Tần Phong khó hiểu xoay người lại, run run hỏi: “Đường Chá, anh nói anh viết thư gửi cho tôi, mỗi tuần một phong, là thật sao?”

“Dĩ nhiên!” Đường Chá nghe ra, trong lời nói của cô là không tin tưởng, trong lòng bỗng cảm thấy bồn chồn hỏi: “Phong Nhi, chẳng lẽ em không nhận được sao?”

Tần Phong vẫn rơi nước mắt, đáp: “Không có, ngay cả một chữ tôi cũng không nhận được. Anh nhất định là đang gạt tôi đúng không? Tôi sẽ không tin anh! Anh đã hỏi tôi rồi, vậy tới lượt tôi hỏi anh. Tại sao Đường Chá ra nước ngoài liền quên Tiểu Phong Nhi? Anh không phải đã nói, sẽ trở lại đón tôi sao? Thế nào vừa đi, liền ngay cả một chút tin tức hồi âm cũng không có? Sao anh có thẻ nhẫn tâm như vậy, phản bội lại niềm tin của Tiểu Phong Nhi đối với anh?”

“Phong Nhi, anh không có! Sao anh có thể phản bội em. Anh chắc chắn có viết thư cho em mà, nhưng anh kiên trì đợi hai năm, cũng không đợi được một phong thư hồi âm của em.” Đường Chá lập tức biện giải cho mình. Rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề, tại sao Phong Nhi không nhận được thư của hắn?

“Nếu như tôi nhận được thư của anh, tại sao lại không đợi anh trở về chứ?” Tần Phong vừa nói, vừa đau lòng rơi lệ đầm đìa.

Những lời Đường Chá nói là thật sao?

Vậy rố cuộc là vì nguyên nhân gì? Chẳng lẽ có ai đó đã đem thư của Đường Chá giấu đi sao?

Người kia không muốn nhìn thấy hai người bọn họ ở chung một chỗ sao?

“Phong Nhi! Đừng khóc, anh không phải đã trở về sao? Từ nay, anh sẽ không đi nữa, sẽ canh giữ ở bên cạnh em, vĩnh viễn không rời khỏi em.” Đường Chá thâm tình nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Phong lên, dùng ngón tay cái lau nước mắt vương trên mặt cô. Nước mắt nóng bỏng của cô ủi ướt trái tim hắn, thận chí còn làm nóng cả linh hồn hắn.

Nhưng vô luận Đường Chá có cố gắng lau như thế nào, nước mắt Tần Phong càng rơi nhiều hơn, cô kích động nói với hắn: “Đường Chá! Tại sao bây giờ anh mới trở về? Tại sao? Anh không biết, cái gì cũng không biết, tất cả đã quá muộn! Quá muộn rồi!”

Nói xong, Tần Phong vùi vào trong ngực hắn, khóc rống lên.

Tại sao vận mệnh lại trêu đùa con người ta như thế?

Lúc cô hoàn toàn tuyệt vọng, Lâm Vũ Mặc đã chiếm cứ trái tim cô, mà đúng lúc này, Đường Chá mới trở về.

Quá muộn! Thật sự đã quá muộn rồi!

Nếu như Đường Chá có thể trở về sớm thêm mấy tháng nữa, nếu như cô không gặp được Lâm Vũ Mặc, như vậy cô nhất định sẽ thét lên, vọt vào trong ngực Đường Chá, mừng rỡ tiếp nhận hắn.

Nhưng bây giờ, dù có nói gì cũng không kịp nữa rồi. Trong lòng cô đã có Lâm Vũ Mặc, cô sao có thể yêu Đường Chá nữa đây?

Nhưng dù sao, Đường Chá cũng là người yêu cô chờ đợi nhiều năm a!

Bảo cô làm sao có thể thoải mái cự tuyệt hắn giống như Kiệt đây?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như bat nha tam kinh tieng phan, sam hoi co het toi khong Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.