Cô vợ bỏ trốn 15 tuổi

Chương 59



“Là Kiệt!” Tần Phong có chút kích động nhìn nam nhân tuấn mĩ trong hình trên báo, kinh hô: “Kiệt quay quảng cáo ở thành phố A.”

“Kiệt, hắn là ai?” Trần Bưu quan tâm hỏi. Nhìn qua hình như là một thằng nhóc đẹp trai to xác, Trần Bưu không khỏi ghen tỵ.

“Là con trai của mẹ nuôi em. Cậu ấy đang là Đại minh tinh đó. Buổi tối nay có buổi họp báo của Vệ thị cho phim “yêu táo đỏ” vai nam chính chính là Kiệt.” Tần Phong kiêu ngạo nói.

Mặc dù cô không hay liên lạc với Kiệt, nhưng cô cũng rất quan tâm đến cậu ấy, nhờ coi tin tức truyền thông, cô biết hiện tại Kiệt đã rất thành công, trở thành thần tượng trong lòng các cô gái, tương lai tiền đồ rộng mở.

“Vậy lần này hắn trở về thành phố A, em muốn đi gặp hắn sao?” Trần Bưu lặng lẽ hỏi.

“Không cần. Em lén đến xem hắn là được rồi.” Tần phong có chút mất mát nói. Đột nhiên phát hiện, cô rất nhớ Kiệt, thật muốn nhìn Kiệt chân thật, mà không phải mỗi ngày ngồi trước truyền hình ngắm hắn qua màn hình.

“Phong lão đại, kế hoạch tối nay đã được an bài tốt, chỉ cần hàng vừa đến cảng, sẽ đồng loạt hành động.” Trần Bưu đột nhiên mở miệng, đánh thức Tần Phong đang ngồi trầm tư.

“Nha, em biết rồi. Xem ra tối nay lại là một đêm bận rộn rồi.” Tần Phong lấy lại tinh thần, cười nói với Trần Bưu. “Bưu ca, tối nay phải cẩn thận một chút.”

“Phong lão đại yên tâm, Trần Bưu anh vào sinh ra tử nhiều lần như vậy rồi, có khi nào xảy ra chuyện ngoài ý muốn?” Trần Bưu vỗ ngực, hào phóng nói.

“Vâng!” Tần phong cũng hùa theo, giơ ngón tay cái lên khen hắn. “Em biết không có việc gì mà Bưu ca không làm được, Bưu ca là siêu nhân!”

“Phong lão đại lại nhạo báng anh!” Trên mặt Trần Bưu xuất hiện hai mặt dỏ hồng khả nghi, ngượng ngùng nói.

“Em là nói thật a.” Tần Phong chớp đôi mắt to xinh đẹp, sáng rỡ nhìn hắn.

“Hắc hắc, không đùa với em nữa, anh trở về an bài lại một chút.” Trần Bưu nói xong liền đứng dậy rời đi.

Sau khi Trần Bưu đi rồi, Tần Phong lạ mở tờ báo ra, ngây ngốc nhìn hình của Thẩm Kiệt đến ngẩn người. “Kiệt đã trở về rồi.”

Do dự một lúc lâu, Tần Phong mới hạ quyết tâm. Cô nói với Vương tỷ: “Vương tỷ, em ra ngoài có chút việc.”

“Phong tiểu thư, em muốn đi đâu? Chị đi với em.” Vương tỷ không yên tân hỏi. Bưu ca phái cô bảo vệ Phong tiểu thư, cô đương nhiên là phải dính chặt theo cô ấy.

“Em đi gặp em trai, không có chuyện gì đâu ạ.” Tần Phong hướng Vương tỷ nở nụ cười ngọt ngào. “Em tự lo được. Chị đừng lo.”

“Nha. Vậy Phong tiểu thư phải cẩn thận.” Vương tỷ cật lực dặn dò cô.

“Vâng, em biết rồi.” Tần Phong lấy ví da trên bàn rồi vội ra đi ra ngoài.

Trưa nay, máy bay của Kiệt mới tới thành phố A, hi vọng cô kịp đến phi trường nhìn hắn một chút.

Thời điểm Tần Phong đến phi trường, chuyến máy bay Kiệt ngồi còn chưa hạ cánh.

“Thật tốt quá.” Tần Phong vỗ vỗ lồng ngực, thở dài một hơi. Cô nhìn đám người đang chờ trong phi trường, trong lòng không khỏi bồn chồn. “Sao lại có nhiều người như vậy a? Lại còn cả ký giả nữa.”

Bất chợt, cô nghe thấy một cô gái hưng phấn thét chói tai: “Thẩm kiệt ra rồi!”

Sau tiếng hét chói tai, tất cả mọi người ùn ùn kéo lên, máy chụp hình trong tay ký giả cũng chuẩn bị sẵn tư thế, chỉ chờ bấm máy.

“Thì ra bọn họ đều đang chờ Kiệt.” Lúc này Tần Phong mới chợt hiểu ra. “Phải rồi, bây giờ Kiệt đã trở thành minh tinh của Đài Loan, những người kia hẳn là fan của hắn rồi.”

“Thẩm Kiệt, em yêu anh, em yêu anh!!!” Khi Thẩm Kiệt đi ra, quần chúng mất khống chế hô to, hướng hắn biểu đạt tình yêu. Trầm Kiệt lễ phép mỉm cười, vẫy tay chào họ, rất có phong cách của minh tinh.

Nghe những lời này, đám fan hoan hô cũng hét chói tai, làm Tần Phong không thể nín cười. Mặc dù cô biết Kiệt được ngưởng mộ nhưng không ngờ lại đến mức này.

Nhìn Kiệt vừa quen thuộc lại có chút xa lạ, hốc mắt Tần Phong đã sớm nhòe lệ. Giờ phút này cô chỉ muốn vọt tới trước mắt Kiệt, nhào vào lòng hắn.

Quần chúng tại sân bay điên cuồng chen lấn, đem Tần Phong đẩy vầ phía sau. Vì không muốn làm bảo bảo trong bụng bị thương, Tần phong đành lùi lại phía sau, lặng lẽ ngắm Kiệt từ xa.

Mới mấy tháng không gặp, Kiệt giống như đã trưởng thành hơn, trong lúc vẫy tay, có thể thấy rõ tư thái nam nhân. Xem ra tiểu năm hài năm đo giờ đây đã trưởng thành rồi.

Chỉ là nhìn kĩ gương mặt của Kiệt, Tần Phong lại cảm thấy hình như có nỗi buồn nhàn nhạt, khóa chặt lấy mi tâm hắn.

“Kiệt gầy.” Tần Phong nhìn theo bóng dáng hắn, đau lòng nói ra.

Thẩm Kiệt được một đám vệ sĩ bảo vệ đưa ra ngoài bãi đỗ xe, bên tai hắn vẫn còn văng vẳng tiếng hoan hô cùng tiếng hét chói tai. Loại tình huống này hắn đã sớm quen. Kể từ sau khi hắn đóng quảng cáo, vô luận hắn đi đến đâu, cũng sẽ gặp loại không khí rầm rộ này, khiến hắn không thể lấy diện mạo này ra phố. Nhiều lần ra ngoài mua đồ, phải trang điểm mới dám ra khỏi cửa.

Đây là cái giá mà một người có dang tiếng phải trả sao?

Hắn mỉm cười nhìn đám người vây xung quanh, thật ra thì trái tim hắn cũng không ở đây, mắt hắn cũng không nhìn thấy fan, chỉ một lòng nhớ về Phong tỷ, Nhưng Phong tỷ dường như biến mất khỏi thế gian, dù hắn có gọi bao nhiêu cuộc điện thoại xũng không thấy đối phương nhấc máy.

Hôn lễ của Phong tỷ và Lâm Vũ Mặc không thành công, Phong tỷ đã đi đâu?

Nếu cô không muốn gả cho Lâm Vũ Mặc thì còn có hắn a. Vì sao Phong Nhi tỷ không đến tìm hắn, chỉ một mình trốn đi.

Hắn rất nhớ cô, muốn nhìn thấy cô, muốn ở bên cạnh cô a!

Cho dù Phong Nhi tỷ không thương hắn, nhưng chỉ cần có thể ở bên cạnh cô hắn đã rất thỏa mãn rồi.

Vì một ngày có thể xứng đáng đứng bên cạnh Phong Nhi tỷ, hắn làm việc không ngừng, ngay cả kí nghĩ lễ cũng có lịch trình dày đặc.

Hắn muốn thành danh, sau khi công thành danh toại, hắn sẽ đoạt lại Phong Nhi tỷ.

Phong Nhi tỷ, cho dù bây giờ chị ở nơi nào, hãy chờ Kiệt, Kiệt nhất định sẽ đón chị về!

“Phong Nhi, em tới đón anh sao?” Đột nhiên bên tai truyền đến tiếng gọi vui mừng khiến Thẩm Kiệt chú ý.

Là ai? Sao hắn lại kêu Phong Nhi?

Là Phong Nhi tỷ sao?

Nếu quả thật là Phong Nhi tỷ, sao cô lại không xuất hiện?

Thẩm Kiệt nhìn xung quanh, lại không thấy bóng đáng quen thuộc. Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ đi về phía trước dưới sự vây chặt của mọi người.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3 /10 từ 1 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như so kieu truyen phan 2 tap 1 phong van lenh chu, kham pha chi tiet cac kieu dong thung xe tai mui bat bung nhom rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại ngọc.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status