Cô vợ bỏ trốn 15 tuổi

Chương 76



Tần Phong lúc này mới nhớ ra khi cô còn bé, đã từng gài bẫy một cô bảo mẫu, không nghĩ tới lại là cô ta!

“Mã Diễm Lệ, cô thật nhẫn tâm. Tôi chỉ cho ít tỏi vào son môi của cô mà thôi, vậy mà cô lại khiến tôi tan cửa nát nhà sao?” Tần Phong tức giận tát lên mặt Mã Diễm Lệ một cái, nhưng một cái tát vẫn chưa đủ để cô hả giận. Trong lòng cô vẫn cuồn cuộn lửa giận như cũ, không có chỗ phát tiết.

“Ha ha ha! Dám trêu chọc tôi, tôi quyết sẽ không để cho cô sống yên ổn.” Mã Diễm Lệ gần như điên cuồng mà cười lớn.

Tần Phong tức giận giơ nắm đấm, đánh tới tấp vào người Mã Diễm Lệ. Lâm Vũ Mặc thấy thế, vội vàng ôm lấy cô từ phía sau: “Tiểu Phong Nhi, đừng kích động, em vì loại người này mà động thai thật không đáng giá.”

“Mặc, buông em ra, em nhất dịnh phải giết cô ta, báo thù cho cha em.” Tần Phong đã mất bình tĩnh. Vừa nghĩ tới hình ảnh cha nằm trong vũng máu, thi thể cũng hoàn toàn biến dạng, trong lòng cô không thể bình tĩnh. Cô muốn giết Mã Diễm Lệ!

“Ha ha ha! Tần Phong, cô có biết vì sao tất cả thư Đường Chá gửi cho cô đều không đến nơi không? Là tôi! Là tôi động tay. Tôi sẽ không để cô có được hạnh phúc, cô muốn gả cho Đường Chá? Tôi còn lâu mới để cô được như ý. Ha ha ha, nếu không phải là tôi, cô cùng Đường Chá chỉ sợ đã sớm yêu nhau rồi! Ha ha ha!” Mã Diễm Lệ điên cuồng mà cười, vì những chuyện cô ta từng làm mà hả hê.

“Lại là cô. Đồ khốn khiếp. Tôi muốn giết cô, tôi muốn giết cô!” Tần Phong tuyệt không ngờ rằng, trở ngại năm đó giữa cô và Đường Chá cũng là do Mã Diễm Lệ tạo thành.

Cô hận, là cô ta phá hoại tình yêu giữa cô và Đường Chá, khiến cô và anh phải chia lìa.

Nếu không phải bởi vì Mã Diễm Lệ, cô và Đường Chá sẽ hạnh phúc cỡ nào!

Người đàn bà ghê tởm này, chẳng những hủy hoại cha cô, gia đình cô, còn hủy diệt cả hạnh phúc của cô.

Cô hận không thể giết chết cô ta.

Cho dù xe cô ta thành từng mảnh nhỏ, cũng khó có thể giúp cô cởi bỏ mối hận trong lòng!

Tần Phong kích động vẫy vùng, muốn xông về phía Mã Diễm Lệ, nhưng hông cô bị Lâm Vũ Mặc ôm chặt, không thể tiến lên phía trước.

“Tiểu Phong Nhi, đừng! Cô ta không đáng!” Lâm Vũ Mặc ôm cô thật chặt, cố định cô vào trong ngực hắn, khiến cô không thể động đậy. Anh dịu dàng hôn nước mắt trên mặt Tần Phong, vừa hôn vừa an ủi cô: “Tiểu Phong Nhi, cô ta đã nhận báo ứng rồi, cô ta sẽ bị luật pháp trừng trị, không cần chúng ta phải ra tay. Ngoan, nghe lời, không nên tức giận.”

“Em muốn giết cô ta! Sao cô ta có thể độc ác như vậy? Cha của em…!” Tần Phong vừa nghĩ tới cha, lệ lại rơi đầy mặt. Xoay người lại, nắm đấm của cô không ngừng đánh lên người Lâm Vũ Mặc, miệng không thuận theo nói: “Mặc, buông em ra, buông em ra!”

Lâm Vũ Mặc mặc cho cô phát tiết lửa giận trên người mình, cho đến khi cô đánh mệt, mới cầm lấy đôi tay nhỏ bé của cô, thâm tình đặt lên môi hôn nhẹ: “Tiểu Phong Nhi, tay đau lắm phải không? Anh giúp em thổi, thổi một chút sẽ không đau nữa.”

Nói xong, anh nhẹ nhàng thổi tay Tần Phong, vô cùng dịu dàng.

Đường Thanh vân cùng Mã Diễm Lệ bị cảnh sát đưa đi, chỉ để lại một đoàn người lâm vào mê man. Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều vì một màn đột nhiên xuất hiện này mà bối rối.

Đường Chá thất hồn lạc phách đứng tại chỗ, không thể tiếp nhận chuyện anh vừa nghe thấy. Cha anh vì sao lại là kẻ thù của Phong Nhi. Vậy hôn sự của anh cùng Phong Nhi còn có thể tiếp tục sao? Phong Nhi có hận anh hay không? Nhưng anh vô tội mà, Phong Nhi không thể bởi vì cha mà rời khỏi anh! Không thể!

Anh sải bước tới trước mặt Lâm Vũ Mặc và Tần Phong, mạnh mẽ tách hai người ra. Anh hoảng sợ ôm lấy Tần Phong, nói với cô: “Phong Nhi, em còn có thể gả cho anh không? Anh sẽ không mất em, đúng không?”

“Đường Chá!” Lòng Tần Phong bị chân tướng sự việc làm cho đau nhói. Đường Chá lại là con của kẻ thù giết cha cô, sự thật này muốn cô tiếp nhận thế nào đây? Nghĩ tới đây, trong lòng cô lại đau xót.

Đường Chá si tình với cô như thế, cô còn có thể gả cho anh sao?

Trong đầu cô lại thoáng qua khuôn mắt bê bết máu của cha, nước mắt lại chảy xuống: “Đường Chá, thật xin lỗi, thật xin lỗi.”

Cô chỉ có thể dùng vô số lời xin lỗi để diễn tả áy náy trong lòng cô lúc này.

Mặc dù cô biết Đường Chá vô tội, nhưng trong lòng cô không thể tiếp nhận con trai của kẻ thù giết cha làm chồng mình.

Tất cả đều sai rồi!

Tại sai vận mệnh của cô lại nhấp nhô như thế, người cô yêu cuối cũng lại là người tổn thương cô sâu nhất!

Nếu bọn họ vô duyên, vì sao còn để bọn họ gặp nhau, còn để bọn họ yêu nhau đây?

Thượng đế ơi!

Vì sao ngài phải hành hại tôi như thế?

Nước mắt Tần Phong càng rơi càng nhiều, giống như cỏ dại lan tràn.

“Phong Nhi, em không cần nói xin lỗi, người nên nói xin lỗi là anh. Tất cả mọi chuyện là do cha anh không đúng, ông ấy không nên bị con yêu tinh Mã Diễm Lệ kia mê hoặc, ra tay độc ác với cha em như vậy. Đường gia bọn anh thật xin lỗi em. Tất cả lỗi lầm của cha, anh sẽ thay ông ấy trả. Chỉ cầu em đừng rời xa anh, cầu em gả cho anh.” Đường Chá nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của cô lên, lau đi những giọt lệ vương bên má, bi ai nói.

“Đường Chá, đừng như vậy. Em không thể gả cho anh. Nhìn thấy anh, em sẽ nghĩ đến cha anh, sẽ nghĩ đến Mã Diễm Lệ, cũng nhớ đến người cha đáng thương của em. Trong lòng em sẽ hận. Đường Chá, em không muốn tương lai chúng ta sẽ trở thành một đôi vợ chồng bất hòa. Anh buông tha em đi.” Thanh âm Tần Phong run rẩy nói.

Mặc dù bất đắc dĩ nhưng cô không thể không nói vậy, không thể không làm vậy.

Nếu như tiếp tục ở chung một chỗ với Đường Chá, lương tâm cô sẽ tự trách, cô sẽ càng thêm khổ sở.

Vì vậy, để bọn họ chia tay thôi.

“Đừng, Phong Nhi, đừng rời xa anh. Anh yêu em, anh vô tội mà.” Đường Chá luống cuống nói. Vì một câu nói của Tần Phong, anh hoàn toàn tuyệt vọng. Lòng anh giống như bị lấp đầy vị của nước mắt, vừa mặn lại vừa khổ, những ngọt ngào trước kia đã sớm không còn.

Đường Chá tràn đầy tuyệt vọng, giờ phút này anh thật hận, hận vận mệnh bất công. Nếu như cha anh không bị Mã Diễm Lệ mê hoặc, nếu như cha anh không làm hại cha của Phong Nhi, nếu như Mã Diễm Lệ không tiêu hủy toàn bộ thư anh gửi cho Phong Nhi, nếu như…. Có quá nhiều nếu như, nếu như những chuyện kia không xảy ra, Phong Nhi có lẽ đã sớm trở thành vợ của anh, sao còn đến phiên Lâm Vũ Mặc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như tinh yeu mau gi, truyen cuoi phao binh rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.