Cô vợ giả ngốc của tổng tài

Chương 141: Tiểu Cao gặp chuyện



Chương 141: Tiểu Cao gặp chuyện

Lúc hoàng hôn.

Nam Uyển, trong phòng sách.

Dưới ánh đèn rực rỡ, Ôn Thục Nhi xem

lướt qua những cuốn sách trên giá.

Sắp bắt đầu học về quản lý sổ sách, cô

muốn tìm một vài cuốn sách để bổ trợ.

Đột nhiên, điện thoại rung trên bàn.

Cô đi tới và nhìn thấy cuộc gọi video của

Lê Việt Bách, ngay lập tức nhấc máy.

“Có phải là mọi chuyện có tiến triển rồi

không?” Ôn Thục Nhi nói ngay khi cuộc gọi

video bắt đầu.

Lê Việt Bách đang điều tra chuyện ba kẻ

bắt cóc và Weibo.

Lê Việt Bách nằm sấp trên mặt bàn ở ký

túc xá, xoa xoa chiếc đầu đinh thở dài: “Đại

ca, cậu không thể khách sáo một chút, quan

†âm xem tôi có mệt hay không trước được

sao?”

Anh ta ngẩng đầu nhìn chăm chằm Ôn

Thục Nhi trên màn hình, ánh mắt bỗng kinh

ngạc.

“Người đẹp, người đẹp!”

Trên màn hình, mái tóc đen dài tự nhiên

của cô gái buông xõa trên vai, tôn lên khuôn

mặt nhỏ nhắn chỉ to bằng bàn tay trắng nõn

nà, hai má ửng đỏ một cách tự nhiên sau khi

tắm xong.

Lông mày mảnh mai, sống mũi cao

thanh tú, đôi mắt trong veo như hai dòng

suối trong vắt có thể chiếu thẳng vào lòng

người. Đôi môi mỏng manh, mọng nước có

chút hờ hững, tựa như đóa hồng đầu tiên nở

sau cơn mưa, thanh tú mỹ lệ.

Chỉ có một khuyết điểm là mụn nổi trên

mặt.

Lê Việt Bách sửng sốt một hồi, mới nhận

ra người trong video chính là ngoại hình thật

của Ôn Thục Nhi.

Anh ta kinh hãi nói bằng giọng run rẩy:

“Cậu cậu cậu… đang làm gì vậy? Thay đổi

tính cách rồi sao? Cuối cùng cũng dám cho

người khác trông thấy bộ mặt thật rồi ư?”

Ôn Thục Nhi sờ sờ gò má mình, hàng

lông mày thanh tú lộ vẻ không hài lòng: “Cậu

làm sao vậy? Bộ dạng này của tôi đáng sợ

lắm sao? Cậu có cần phải khiếp sợ như thế

này không?”

“Không, không, đương nhiên không phải

hoảng sợ, mà là bất ngời”

Lê Việt Bách nhanh chóng giải thích,

cười đến mức nhìn không thấy mắt: “Ước gì

mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cậu như thế

này! Mỹ nữ xinh đẹp như vậy! Cho dù không

phải của tôi, thì nhìn cũng vừa lòng.”

Anh ta xoa xoa cằm, nói: “Trông bộ dạng

cậu thế này, lần sau phải mang tới giả làm

bạn gái, để ba tên cả ngày ru rú ở phòng kia

kia phải ghen tị với tôi!”

Không đợi Ôn Thục Nhi đồng ý, anh ta đã

bắt đầu liên tưởng tới vô số thứ.

“Trông bộ dạng ảo tưởng của cậu kìa.”

Ôn Thục Nhi trừng mắt qua màn hình: “Cậu

nói xem, nếu Kiến Phong đột nhiên nhìn thấy

tôi như thế này, anh ấy có sợ hãi không?”

“Sao cậu phải lo rằng anh ấy có sợ hãi

hay không.”

Lê Việt Bách không nói nên lời, giáo huấn

với giọng điệu của bậc tiền bối: “Con gái con

đứa, tuổi còn trẻ măng, ăn mặc xinh đẹp và

đáng yêu không tốt sao? Nếu cậu theo anh

ấy ra ngoài với bộ dạng như thế này, vậy thì

trông cậu chẳng khác gì một cô thiên kim

tiểu thư cả. Đến lúc đó không biết sẽ thu hút

bao nhiêu ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi

người, vừa giữ thể diện cho mình, còn có thể

giữ thể diện cho Kiến Phong nhà cậu! Ôi chà,

quả thực nó mang lại quá nhiều điều tốt đẹp!”

Ôn Thục Nhi nghĩ ngợi, hình như cũng

đúng là như vậy.

Ai mà không thích những thứ đẹp đế?

Cô do dự rồi bình tĩnh nói: “Nhưng mà,

tôi không nghĩ Kiến Phong là người hời hợt

như vậy, hơn nữa bà nội của tôi cũng vậy.

Hơn nữa, tôi giả vờ xấu xí nhiều năm như vậy

để bảo vệ bản thân. Nếu không, những năm

này, cuộc sống của tôi cũng không trôi qua

kín đáo và thoải mái như vậy.”

“Đồ ngốc, sao cậu vẫn không hiểu vậy?

Cậu bây giờ đang theo đuổi tình yêu, thì cần

kín đáo để làm gì! Cậu phải đẹp và phải khoe

rai”

Lê Việt Bách khuyên nhủ: “Có câu nói

như thế này: nếu bạn đẹp thì ong bướm sẽ tự

bay tới, cho dù cậu muốn kín đáo, thì cậu

cũng phải đẹp lên, nếu cậu không chịu đẹp

lên, thì sao ong bướm tới được?”

Ôn Thục Nhi hai má hơi đỏ lên, vẫn sợ

Hoắc Kiến Phong không chấp nhận được,

nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi sẽ nghĩ lại!”

Lê Việt Bách không nói nên lời, đau đầu

xoa xoa thái dương: “Làm chính mình thì có

gì là không tốt, cậu cứ nghĩ nhiều làm gì.”

“Không cần cậu phải lo!” Ôn Thục Nhi

sầm mặt, trừng mắt nhìn anh ta, chuyển đề

tài: “Tôi còn chưa nói cậu đấy? Còn chưa

điều tra ra đầu đuôi sự việc, cậu gọi điện

thoại tới làm gì?”

Nói đến đây, Lê Việt Bách lập tức trở nên

nghiêm túc: “Mặc dù không có tin tức gì về

hai sự việc này, nhưng tôi đã tìm được một

chuyện khác. Cậu còn nhớ người giúp việc

đã nhờ tôi điều tra trước đây không, Trần

Nguyên Kỳ nhỉ?”

Ôn Thục Nhi nghiêng đầu nghĩ: ‘Còn nhớ.

Từ khi bà nội yêu cầu Kiến Phong ngừng

thuốc, hình như không thấy bà ta nữa, chắc

là bà ta đã rời khỏi nhà họ Hoắc rồi nhỉ! Cậu

đã tìm ra người đứng sau bà ta chưa?”

Lê Việt Bách đặt điện thoại lên giá đỡ,

thao tác nhanh chóng trên bàn phím, nói:

“Cũng sắp rồi! Bởi vì trước đây tôi đã từng

điều tra, vẫn luôn đặt trong hạng mục theo

dõi. Hôm nay tôi vô tình liếc nhìn, phát hiện

bà ta đã về quê rồi. Nhưng trong tài khoản

của con trai bà ta lại được chuyển tới gần 18

tỷ, cho nên, tôi nghĩ bà Trần Nguyên Kỳ này

nhất định có vấn đề. Bây giờ cậu thường

xuyên đi tới đi lui bên cạnh bà cụ, có thể lấy

cớ để hỏi, nói không chừng có thể tìm được

manh mối đấy.”

Ôn Thục Nhi hơi kinh ngạc, gật gật đầu:

“Đã hiểu. Cậu cũng tiếp tục chú ý nhé, nếu cổ…

“Ap”

Ôn Thục Nhi còn chưa nói hết lời, liền

nghe thấy dưới lầu có một tiếng hét thảm

thiết.

Tiếp theo là tiếng la hét và chạy loạn của

người giúp việc.

Cửa phòng sách, rất nhanh sau đó đã bị

ai đó gõ vào, kèm theo giọng nói khác lạ đầy

hoảng sợ của Huy Hoàng: “Cô ba, cô ba,

không biết Tiểu Cao bị làm sao ấy? Cô ấy đã

nôn ra máu và bất tỉnh rồi.”

Ôn Thục Nhi không có thời gian nói thêm

với Lê Việt Bách, trực tiếp cúp điện thoại, mở

cửa xông xuống lầu cùng Huy Hoàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 63 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như phan biet su khac nhau co ban giua kim loai va phi kim loaigiua kim loai den va kim loai mau, su khac nhau so that học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status