Cô vợ giả ngốc của tổng tài

Chương 194: Cô biết sớm muộn gì mình cũng sẽ rời đi



Hoắc Kiến Phong nghe xong, trong ngực cảm thấy có chút nghẹn lại, lạnh lùng hừ một tiếng: "Cô biết thì tốt. Về sau, không được phép qua đó nữa."

Cho dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng trái tim Ôn Thục Nhi vẫn đau quặn lại.

Đây là lần thứ hai anh nhấn mạnh rằng cô không được phép qua đó.

Ôn Thục Nhi mấp máy môi, chưa kịp phát ra âm thanh, Hoắc Kiến Phong lại nói: "Hôm qua, cô ấy rất không vui. Tôi không muốn nhìn thấy cô ấy không vui."

Ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua khuôn mặt cô, mang theo vẻ cảnh cáo.

Lời nói vừa dứt, anh vòng qua cô và bỏ đi.

Trong lòng Ngô Đức Cường lo lắng, ngoài mặt chỉ có thể hổ thẹn gật gật đầu với Ôn Thục Nhi, mau chóng đuổi theo ra ngoài.

Ôn Thục Nhi nhìn chằm chằm bóng lưng một trước một sau đó, chỉ cảm thấy trái tim như bị đập "bộp" xuống đất, vỡ tan nát.

Vì muốn Tống Phi Phi vui vẻ, cho nên người vợ danh chính ngôn thuận, được mọi người công nhận như cô chỉ có thể thu mình vào thế giới không có anh? Nếu điều này được nói ra từ miệng người khác, cô nhất định sẽ xé xác anh ta ngay lập tức.

Nhưng bây giờ, người này là Kiến Phong!

Đó là Kiến Phong mà trong lòng cô luôn cầu mong có thể mãi mãi khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc đấy!

Ôn Thục Nhi nhắm mắt lại, cố nén sự chua xót trong lòng, nở một nụ cười gượng gạo với bà cụ và dì Mẫn: "Bà nội, cô Tống vui vẻ, thì Kiến Phong sẽ vui vẻ. Kiến Phong vui vẻ, thì cháu cũng vui vẻ. Chuyện lễ cưới, làm phiền bà hãy hủy bỏ nó đi!"

Cô trịnh trọng cúi đầu 90 độ với bà cụ: "Cám ơn bà nội, đã làm phiền bà rồi."

Bà cụ Hoắc ngây ra.

Phải có tình cảm sâu nặng đến mức nào, cần có tấm lòng rộng lượng ra sao, mới có thể để mặc người mình thích theo đuổi tương lai mà hoàn toàn không có sự tồn tại của mình?

Bà cụ thực sự không hiểu.

Hai đứa trẻ thông minh và xuất chúng như nhau, sao đều thích cứng đầu cứng cổ trong chuyện tình cảm như vậy chứ?

Bà cụ nặng nề thở dài một hơi, định thần lại, lại nghe thấy dì Mẫn thấp giọng nói: "Bà cụ, cô ba đã đi rồi, cần đuổi theo không?"

"Không cần." Bà cụ Hoắc mệt mỏi xua tay: "Chúng nó thích làm gì thì làm, tôi già rồi, không lo được.”

“Hầy!” Dì Mẫn thương xót đưa tay ra, xoa bóp vai cho bà cụ: “Cô ba thật quá tốt bụng. Nếu cô ấy quyết tâm ganh đua, thì kết cục hôm nay đã không nên như thế này".

"Đây đều là duyên phận mà!"

Bà cụ Hoắc tựa lưng vào ghế, buồn rầu nhắm mắt lại.

...

Bên ngoài nhà chính.

Ôn Thục Nhi vừa đi ra ngoài vài bước, liền nhìn thấy Hoắc Tuấn Tú đang đứng dưới bóng cây.

Bộ vest đen được cắt may khéo léo ôm lấy dáng người thon dài, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười, cùng khí chất dịu dàng toát ra từ khắp người.

Anh ta đút hai tay vào túi, bước từng bước về phía Ôn Thục Nhi.

Ôn Thục Nhi đánh hơi được mùi nguy hiểm, trong tiềm thức muốn lui về phía sau.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn tươi cười chào hỏi, thấp giọng gọi một tiếng: "Anh cả."



Cho dù là ai cũng có thể nhận ra rằng cô đang có một tâm trạng tồi tệ.

Nụ cười trong đôi mắt đào hoa của Hoắc Tuấn Tú càng rạng rỡ hơn, dịu dàng nói: "Có phải rất buồn không?"

Ôn Thục Nhi sờ sờ vị trí trái tim, lắc lắc đầu: "Tôi không biết, nhưng ở đây cảm thấy có chút không thoải mái"

Khóe miệng Hoắc Tuấn Tú nhếch lên sự vui vẻ, nhưng lời nói của anh ta lại tràn đầy sự tiếc nuối cho Ôn Thục Nhi: "Không thoải mái cũng là bình thường. Dù sao thì cô đối xử với cậu ta tốt như vậy, cái gì cũng nghe lời cậu ta, chuyện gì cũng nghĩ cho anh ta đầu tiên, trong lòng và trong mắt chỉ có sự an nguy của cậu ta. Nhưng cậu ta thì sao? Năm thế bảy thiếp, vì người phụ nữ khác mà không ngần ngại đối đầu với bà nội, khiến cô khó xử. Cô mới là vợ của cậu ta chứ, là người thân thiết nhất với cậu ta ngoài những người cùng huyết thống trên thế giới này"

Không, không phải vậy đâu, Kiến Phong chắc chắn là còn có nỗi khổ tâm khác.

Ôn Thục Nhi cúi đầu mím môi, trong mắt ngấn lệ.

Hoắc Tuấn Tú cúi gắm mặt, nhìn mọi biểu hiện của cô rồi nói tiếp: "Cô còn không biết sao? Lúc đầu, Kiến Phong quyết định mua cổ phần của các cổ đông của công ty. Chỉ là những cổ đông đó muốn cậu ấy trở lại con đường đúng đắn của gia đình mình, đừng gây thị phi với những người phụ nữ bên ngoài. Trong cơn tức giận, Kiến Phong đã mua lại cổ phần trong tay họ. Cả công ty đều biết rằng Kiến Phong đã chi hàng chục nghìn tỷ đồng cho cô Tống đó. %3D

Cái gì mà vì chị Tống chứ, chẳng qua là hư danh mà thôi.

Mua lại cổ phần, tập trung quyền lực mới là sự thật. WO

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài mặt Ôn Thục Nhi cố làm vẻ kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Hoắc Tuấn Tú với ánh mắt đầy vẻ không tin.

Khóe miệng giật giật, giống như bị choáng ngợp, nhất thời không nói nên lời.

Sự ấm ức và không cam lòng trong mắt dần dần tụ lại thành ngọn lửa giận dữ.

Đúng, chính là biểu cảm này!

Hoắc Tuấn Tú cười mãn nguyện, đột nhiên chuyển chủ đề: "Có điều, nói ra cũng trớ trêu, những cổ phiếu đó lại chuyển một vòng, toan bộ đều đã về tay cô rồi."

Ôn Thục Nhi nắm chặt tay nghiến răng nghiến lợi nói: "Hứ, những thứ đó không phải là cổ phần của tôi! Tôi không cần những thứ kinh tởm như vậy. Anh cả, anh mau lấy đi đi!"

"Đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ lấy nó đi càng sớm càng tốt. Có điều, trước lúc đó, vẫn phải vất vả cho cô, nhẫn nhịn thêm một chút nữa"

Hoắc Tuấn Tú bỡn cợt, từng câu từng chữ đều như giẫm lên chỗ đau của Ôn Thục Nhi: "Cô lương thiện như vậy, rõ ràng chỉ là xung hỉ, nhưng cô vẫn một lòng chân thành với Kiến Phong. Cô hết lòng vì cậu ta, nhưng cậu ta lại chà đạp cô hết lần này đến lần khác. Thành thật mà nói, tôi thực sự

không nghĩ rằng cậu ta xứng đáng với cô.”

“Hừ!” Ôn Thục Nhi lạnh lùng cười một tiếng, “Anh ta không phải là chế tôi xấu xí sao? Anh ta không thích tôi, thì tôi cũng không thèm thích anh ta! Dù sao thì sớm muộn gì chúng tôi cũng ly hôn. Từ nay về sau, anh ta thích đi đâu thì đi, không liên quan gì đến tôi!”

Đôi mắt cô chứa đựng sự căm thù quyết liệt.

Hoắc Tuấn Tú hài lòng, cố làm ra vẻ quan tâm vô lên vai cô, xoay người rời đi.

Ôn Thục Nhi nhìn anh ta lên xe, khởi động xe rời đi, sống lưng căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng, tâm trạng ủ rũ.

Đúng vậy.

Ngay từ đầu, cô đã biết rằng mình không thể lay chuyển vị trí của Tống Phi Phi trong lòng Kiến Phong.

Cô biết sớm muộn gì mình cũng sẽ rời đi.

Nhưng hôm nay, vừa rồi, khi tự mình nói ra hai chữ đó, cô cảm thấy tim mình đau vô cùng...

Nếu không phải vì sợ Hoắc Kiến Phong nhìn thấy sự kỳ lạ, cô cảm thấy mình có thể sẽ đau đến ngạt thở mà ngất đi.

Chẳng lẽ, đây là những gì mà Thanh Xuân đã nói, nỗi đau trong tim còn khó chịu gấp trăm lần nỗi đau trên cơ thể?



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 65 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như td688 bat hieu huu tam vo hau vi dai, phim truyen nghich tu cat phuong ft tiet cuong anh hoa va nhieu dien vien khac những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status