Cô vợ giả ngốc của tổng tài

Chương 42: Gọi tôi là Kiến Phong



Chương 42: Gọi tôi là Kiến Phong

Hoäc Vân Hạo nói chuyện vô cùng hưng

phấn, lời nói vừa ra khỏi miệng lại lập tức hóa

thành một tiếng hét thảm: “Ái da! Chú ba,

đau quá, đau…”

Suýt chút nữa anh ta đã nhảy cẵng lên,

thế nhưng động một tý lại bị nắm kéo càng

đau hơn, gấp đến mức trên đầu đổ đầy mồ

hôi lạnh.

“Buông tay, chú mau buông tay ra đi…”

Anh ta tức giận gào thét.

Ánh mắt Hoắc Kiến Phong nhìn chằm

chằm vào anh ta, phun ra từng câu từng chữ

lạnh như băng: “Còn dám mạo phạm nữa, tôi

sẽ để cho cậu đón nhận kết quả giống như

những tên kia đấy.”

Ánh mắt anh lạnh băng như tuyết, sâu

thẳm giống như có thể hút cả linh hồn của

người khác vào đó vậy.

Hoäc Vân Hạo run lập cập, vô cùng sợ

hãi cúi thấp xuống, dùng sức gật đầu cầu xin

tha thứ: “Biết… biết rồi ạ! Chú ba, là cháu sai

rồi, cháu không dám nữa…”

Mãi đến khi anh ta đau đến mức chảy

nước mắt, người đàn ông mới chán ghét hất

anh ta ra, sau đó được Ngô Đức Cường đẩy

rời khỏi.

Hoäc Vân Hạo ôm lấy bàn tay bị trật

khớp, đau đến mức co quắp lại, nhìn bóng

lưng rời đi của hai người họ, ánh mắt hiện lên

vẻ nham hiểm.

Đồ tàn phế đáng chết, cứ đợi đấy cho tôi!

Trên đường Lâm Quang Kiến, dưới bóng

cây cao lớn.

Ngô Đức Cường vừa đẩy Hoắc Kiến

Phong đi về phía biệt thự Nam Uyển vừa hiếu

kỳ nói: “Cậu ba, vừa rồi cậu nói những

chuyện phong thủy kia đều là thật sao? Vậy

sau này chúng ta có phải thật sự cần xây

một ngọn núi nhỏ ở cấm địa không?”

Hoäc Kiến Phong nghiêng đầu, lạnh nhạt

nhìn anh ta: “Chẳng phải vừa rồi anh nói

chuyện mạch lạc lắm sao? Anh nghĩ phong

thủy là cái gì?”

Ngô Đức Cường ngượng ngùng gãi đầu:

“Cậu ba, cậu đừng cười tôi mà. Những

chuyện huyền bí như phong thủy thì tôi làm

sao hiểu được chứ, vừa rồi chỉ nói theo cậu

mà thôi.”

Cả phòng ai nấy đều nhìn chằm chằm

vào mình, anh ta cũng không thể để cậu chủ

của mình cô đơn chiến đấu được chứ.

Ánh mắt của Hoắc Kiến Phong khẽ tối

xuống: “Tất cả mọi học vấn, cuối cùng đều

không thoát khỏi một chữ “người”. Chỉ cần

anh ở đây mà lòng không tạp niệm, một lòng

hướng thiện thì phong thủy đương nhiên sẽ

không tệ.”

“À” Ngô Đức Cường bừng tỉnh hiểu ra:

“Nhưng mà bây giờ người ở đây đều có ý

xấu, cho dù mời thần Kim La đến trấn giữ thì

cũng sẽ có người âm thầm làm chuyện xấu

mà thôi. Đương nhiên sẽ xuất hiện tình trạng

phong thủy không tốt, nhà cửa không yên, có

đúng không?”

“Ừm”

Hoäc Kiến Phong gật đầu.

Ngô Đức Cường lập tức cảm giác được

một sự khích lệ vô cùng lớn, tiếp tục nói:

“Cậu ba, cậu chủ động đồng ý tìm kiếm hung

thủ là có phải muốn nhân cơ hội này để bắt

được những người có tâm địa xấu xa kia

không?”

Hoắc Kiến Phong lạnh lùng nói: “Tôi

không có hứng thú đó, chỉ là tôi cảm thấy

chuyện này từ đầu đến cuối đều có liên quan

đến Ôn Thục Nhi nên mới hy vọng trước khi

tra ra được kết quả thì chừa đường lui lại cho

cô ấy.”

Cho dù tra được chứng cứ gì thì quyền

chủ động đều nằm trong tay bọn họ, vì thế

thuận lợi hơn rất nhiều.

Không cần lo trước tính sau!

Ngô Đức Cường hơi lo lăng, lấy can đảm

hỏi: “Cậu ba, cậu đang đồng cảm với cô chủ

sao?”

Bàn tay của người đàn ông đang khoác

trên tay vịn xe lăn hơi căng thẳng, Ngô Đức

Cường lập tức thu lại sự tò mò, cung kính

nói: “Thật xin lỗi cậu ba, tôi không nên hỏi

nhiều.”

Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, đôi mắt

của người đàn ông càng trầm lắng hơn.

Chốc lát sau, anh mở miệng, giọng điệu

vô cùng hờ hững: “Có đồng cảm nhưng cũng

không hoàn toàn như vậy, cô ấy gả vào nhà

họ Hoắc là bởi vì tôi. Tôi không thể trơ mắt

nhìn cô ấy đứng thẳng người đi vào, mà phải

nằm xuống đi ra được.”

Tuy rằng lời nói hơi lạnh lùng nhưng Ngô

Đức Cường vẫn cảm nhận được sự ấm áp.

Anh ta trịnh trọng gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”

Cậu ba bảo vệ cô chủ, vì cô chủ mà suy

nghĩ lo trước lo sau, mục đích cũng chỉ để

bảo vệ cho cô hoàn hảo rời khỏi nhà họ

Hoắc mà thôi.

Ngay cả cô chủ là người có xuất thân

thấp kém như thế mà cậu ba cũng có thể

chăm sóc ân cần như vậy, có thể thấy được

cậu chủ nhà mình quả nhiên là một người có

tỉnh thần trách nhiệm và vô cùng nhân từ.

Ngô Đức Cường thầm nghĩ trong lòng, vì

thế càng kính phục Hoäc Kiến Phong nhiều

hơn.

Hôm sau.

Bầu trời đã dần dần sáng.

Ngô Đức Cường lái xe vào tầng hầm

Nam Uyển, vừa ngẩng đầu đã thấy ánh đèn

hắt ra từ cửa sổ phòng sách ở lầu hai.

Anh ta hơi nhướng mày.

Hôm nay tại sao cậu ba lại dậy sớm như

vậy chứ?

Bên trong phòng sách, người đàn ông

đang ngồi ngay ngắn trước bàn đọc sách,

chăm chú lật xem quyển sách trong tay.

Dưới mắt anh đã thâm quầng một màu

xanh nhạt.

“Cốc cốc”

Tiếng gõ cửa vang lên.

Người đàn ông cũng không ngẩng đầu

lên, chỉ thuận miệng nói: “Vào đi.”

Ngô Đức Cường đẩy cửa bước vào, cung

kính nói: “Cậu ba, chào buổi sáng!”

Động tác lật sách của người đàn ông khẽ

dừng lại, ngước mắt lên nhìn ra bên ngoài

cửa số một chút.

Trời đã sáng rồi.

Vẻ mặt anh cũng không thay đổi nhiều

lắm, thế nhưng Ngô Đức Cường đã theo anh

nhiều năm, vừa nhìn đã nhận ra manh mối:

“Cậu ba, cả đêm cậu không ngủ à?”

Thấy quầng thâm phía dưới mắt anh,

Ngô Đức Cường lập tức đau lòng nói: “Vậy

để tôi đưa cậu trở về phòng nghỉ ngơi. Cậu

ba, sức khỏe của cậu không tốt, nhất định

phải chú ý nghỉ ngơi…”

“Không cần, tôi không mệt.”

Hoắc Kiến Phong thu hồi tâm mắt lại,

khép quyển sách rồi lạnh nhạt hỏi: “Bên phía

bệnh viện có tin tức gì không?”

“Bác sĩ đã cố gắng cứu chữa, nhưng

trước mắt cô chủ vẫn chưa tỉnh lại.”

Ngô Đức Cường nhìn anh, cung kính nói:

“Cậu không cần quá lo lắng đâu, người của

tổng giám đốc Bảo đang trên đường đến đây,

tin chắc sẽ nhanh chóng có thể về kịp mà

thôi, cô chủ nhất định có thể gặp dữ hóa

lành.”

“Ừm”

Hoäc Kiến Phong dừng một chút, lại nói:

“Hầm rắn bên kia, bây giờ thế nào rồi?”

Ngô Đức Cường tiếc nuối lắc đầu: “Trải

qua một đêm cố gắng của chuyên gia động

vật hoang dã thì vẫn không thể cứu lại được,

chắc chắn tất cả đều bị chết hết rồi. Bà chủ

đã sai người phong tỏa hầm rắn lại, trời còn

chưa sáng mà đã tự mình đưa dì Mẫn ra khỏi

cửa, nói rằng muốn lên núi tìm thầy.”

Anh ta suy nghĩ một lát, lại bổ sung: “Lúc

đi bà chủ đã cố ý căn dặn những chuyện liên

quan đến hầm rắn, cho dù là chôn cất hay

xây lại thì nhất định cũng phải chờ bà gặp

được thầy xong rồi sẽ quay trở lại để giải

quyết”

Lời này ngoài mặt là nói với tất cả mọi

người nhưng trên thực tế là muốn dặn dò

Hoắc Kiến Phong.

Dù sao thì tối hôm qua cũng chính anh

đã chủ trương nói rằng muốn làm hầm rắn

biến mất.

Ngô Đức Cường nói xong, ngay lập tức

cũng cảm giác được bầu không khí đột nhiên

bị đóng băng lại.

Anh ta hơi chột dạ, đang suy nghĩ phải

làm như thế nào để phá vỡ tình trạng căng

thẳng này thì điện thoại di động lại vang lên.

Nhìn thấy bên phía bệnh viện gọi đến,

Ngô Đức Cường trực tiếp nhấn ấn nghe máy.

Đầu dây bên kia của điện thoại truyền

đến giọng nói dịu dàng của y tá: “Xin hỏi có

phải là người thân của Ôn Thục Nhi không ạ? –

Chúng tôi gọi đến từ phòng ICU của bệnh

viện thành phố, rạng sáng hôm nay bệnh

nhân thường xuyên cử động mắt, bác sĩ nói

rằng bệnh nhân có thể sẽ tỉnh lại tùy lúc nên

đề nghị người thân đến đây chờ.”

“Được, chúng tôi sẽ nhanh chóng sắp

xếp, cảm ơn.”

Ngô Đức Cường cúp điện thoại, trên mặt

lộ rõ vẻ vui mừng: “Cậu ba, cậu nghỉ ngơi

một chút trước đi, tôi đến bệnh viện trông

nom cho. Chờ đến khi cô chủ tỉnh rồi thì cậu

lại đến.”

“Không cần đâu.”

Hoäc Kiến Phong trầm giọng từ chối,

trực tiếp khởi động xe lăn đi ra ngoài: “Giúp

tôi thay quần áo đi, chúng ta cùng nhau đi.”

“Nhưng sức khỏe của cậu…”

Ngô Đức Cường nhìn thấy động tác quả

quyết của anh thì giật giật khóe môi, cuối

cùng vẫn nuốt lời nói trở vào, thuận theo nói:

“Vâng ạ.”

Bệnh viện thành phố.

Tại phòng bệnh ICU.

Triệu Thanh Xuân và Lê Việt Bách vừa ra

khỏi thang máy đã nhìn thấy một người bác

sĩ mập mạp đi ra khỏi phòng bệnh của Ôn

Thục Nhị, vì thế hai người lập tức vội vàng

chạy đến.

“Bác sĩ, bạn của tôi sao rồi? Lúc nào cô

ấy sẽ tỉnh lại?” Giọng nói của Triệu Thanh

Xuân vô cùng gấp gáp.

Cách tấm kính thủy tinh, Lê Việt Bách thò

đầu nhìn vào bên trong phòng bệnh, chắc

chắn Ôn Thục Nhi còn đang nằm đó mới

chuyển ánh mắt lên người bác sĩ.

Bác sĩ mập mạp vừa ghi chép tình trạng

lên quyển sổ khám bệnh vừa nói: “Tình trạng

sức khỏe của bệnh nhân đã gần như trở lại

bình thường rồi, với tình huống trước mắt thì

hẵn là nội trong hôm nay sẽ tỉnh lại. Còn thời

gian cụ thể vẫn phải dựa vào bản thân người

bệnh.”

“Vậy mà còn chưa chắc chắn sao?” Triệu

Thanh Xuân thất vọng mềm người xuống.

Cách tấm kính thủy tinh, cô ấy nhìn Ôn

Thục Nhi đang nằm trên giường bệnh, vành

mắt ửng đỏ lên: “Thục Nhi, cầu xin cậu mau

chóng tỉnh lại đi”

Cô ấy chắp tay, miệng lẩm bẩm: “Phật

Tổ, Bồ Tát, Giêsu, Thánh Mẫu,… cho dù là

thần tiên phương đông hay phương tây, cầu

xin các người đều đến đây bảo vệ cho Thục

Nhi, phù hộ cô ấy nhanh chóng khỏe lại…”

Khóe miệng Lê Việt Bách hơi co rút, cố

gắng nín cười: “Không nhìn ra cô thật sự

quan tâm cô ấy như vậy đấy, tôi nghe nói

nhân duyên của các người ở trường học rất

kém, hình như cô ấy chỉ có một mình cô là

bạn thì phải?”

Cuộc cầu nguyện thành kính bị gián

đoạn, Triệu Thanh Xuân không vui trợn mắt

liếc nhìn Lê Việt Bách: “Mẹ nó, ngày đầu tiên

tôi tựu trường đã quen biết với Thục Nhi rồi,

nhân phẩm của cậu ấy không kém đâu.

Những người kia không thích cô ấy, đều là kẻ

mù cả”

“Chậc chậc, bảo vệ cô ấy đến mức này

sao? Quả nhiên cô ấy không kết giao lầm

người bạn như cô mà.” Lê Việt Bách nhạo

báng, nghiêng người dựa vào kính thủy tinh,

sau đó lại cầm lấy điện thoại ra chơi.

“Đương nhiên rồi” Triệu Thanh Xuân tự

hào hất cằm lên.

Thấy hành động của Lê Việt Bách, cô ấy

lập tức nheo mắt lại: “Ngược lại chính là anh

đấy, Thục Nhi nói rằng anh chính là người

bạn lớn lên cùng với cậu ấy, thân với cậu ấy

nhất, tại sao anh không hề lo lắng một chút

nào vậy? Anh như vậy không thấy mình đã

phụ tình cảm và sự tin tưởng của Thục Nhi

với anh sao?”

Lê Việt Bách ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu

thẳm rơi trên mặt Triệu Thanh Xuân.

Triệu Thanh Xuân nhíu mày, trợn mắt

nhìn anh ta không hề sợ hãi: “Anh nhìn lại

xem, bộ tôi nói sai rồi sao?”

Khóe miệng Lê Việt Bách cong lên một

nụ cười sâu xa.

Anh ta cất điện thoại di động đi, giả vờ

lau nước mắt một cái, sau đó học dáng vẻ

của Triệu Thanh Xuân, chắp hai tay lại cầu

nguyện cho Ôn Thục Nhi: “Thục Nhi, cầu xin

cậu nhanh chóng tỉnh lại đi, chúng tôi vô

cùng lo lắng cho cậu đấy…”

Giọng điệu cố ý nức nở nghe vô cùng

chói tai.

Triệu Thanh Xuân liếc mắt: “Anh đủ rồi

đấy! Lê Việt Bách, tôi khuyên anh nên sống

hiền lành một chút.”

Dáng vẻ hưng tợn của cô ấy thật sự rất lo

lắng cho Ôn Thục Nhi.

Lê Việt Bách thu hồi vẻ mặt bất cần đời

của mình lại, nửa nghiêm túc nói: “Đừng tức

giận nữa, tôi không phải không lo lắng cho

Thục Nhị, chỉ là tôi biết cậu ấy không sao cả

nên mới không lo lắng như cô mà thôi.”

“Tại sao anh lại biết?”

Triệu Thanh Xuân vừa tò mò vừa cuống

quít, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm

vào Lê Việt Bách.

Lê Việt Bách bị nhìn như thế cảm thấy

không được thoải mái, hơi lui về sau một

chút rồi hai tai bất chợt đỏ lên: “Tôi… tối hôm

qua tôi nằm mơ, mơ thấy Thục Nhi nói với tôi

như vậy. Cậu ấy nói rằng mình không sao cả,

hôm nay sẽ tỉnh lại, hơn nữa lần này đại nạn

không chết ắt có hậu phúc…”

“Anh im miệng đi.”

Vẫn không đứng đắn nổi!

Triệu Thanh Xuân tức giận, hung dữ ném

một ánh mắt sắc bén như dao lên người Lê

Việt Bách.

Loại chuyện báo mộng này vẫn không hề

có căn cứ khoa học, huống chi Thục Nhi còn

chưa chết, báo mộng gì chứ?

“Này, cô đừng tức giận mà, nghe tôi giải

thích đi…”

Lê Việt Bách còn muốn bịa chuyện.

Bỗng nhiên, căn phòng được mở ra, y tá

bước ra ngoài: “Vừa rồi bệnh nhân hơi cử

động, có thể sẽ tỉnh lại lập tức đấy.”

“Có thể để tôi vào chăm sóc cho cậu ấy

không?” Ánh mắt Triệu Thanh Xuân sáng lên,

vội vàng bước tới lướt qua bả vai y tá nhìn

vào trong phòng bệnh.

Lê Việt Bách dựa vào ưu thế về chiều cao

của mình, ánh mắt đã lướt qua người y tá

nhìn thấy Ôn Thục Nhi nằm trên giường

bệnh: “Tôi cũng muốn đi vào.”

Thấy hai người đều muốn vào trong, y tá

khó xử nói: “Tình trạng của bệnh nhân vẫn

chưa được ổn định, không thích hợp nhiều

người đi vào như vậy, một lần chỉ có thể vào

một người mà thôi.”

“Tôi vào trước, tôi là bạn thân nhất của

cậu ấy.” Triệu Thanh Xuân giành nói.

Lê Việt Bách không cam lòng yếu thế:

“Để tôi vào đi, tôi là bạn từ nhỏ của cậu ấy, là

bạn thân nhất của cô ấy.”

Y tá nhìn người này một chút, lại nhìn

người kia một chút, nhất thời không biết phải

làm sao mới đúng.

“Tôi vào.”

Âm thanh trầm thấp từ cửa thang máy

truyền đến, trong sự yên tĩnh này càng lộ ra

uy nghiêm, trong nháy mắt đã có thể nghiền

ép cuộc tranh chấp của Triệu Thanh Xuân và

Lê Việt Bách.

Triệu Thanh Xuân và Lê Việt Bách cùng

nhau quay đầu lại thì nhìn thấy Ngô Đức

Cường đang đẩy Hoäc Kiến Phong chậm rãi

đi tới.

Người đàn ông mặc một bộ vest màu

xám tro, cho dù ngồi trên xe lăn cũng không

hề ảnh hướng đến khí chất của anh. Phía

dưới đôi mắt hơi có quầng thâm xanh đen,

tuy nhiên cũng không ảnh hưởng đến dung

mạo anh tuấn kia, ngược lại càng khiến cho

anh toát lên vẻ mị lực của một người đàn

ông trưởng thành hơn.

Ngày hôm qua y tá đã gặp Hoắc Kiến

Phong, vì thế lập tức thở phào nhẹ nhõm:

“Nếu như hai người đều là bạn của bệnh

nhân, vậy thì nhường cơ hội này cho chồng

của bệnh nhân đi.”

Đây là sự sắp xếp hợp lý nhất.

Nhìn y tá đẩy Hoắc Kiến Phong đi vào,

Triệu Thanh Xuân tức giận nhìn sang Lê Việt

Bách: “Nếu như không phải anh cố ý tranh

giành với tôi thì bây giờ tôi đã được vào trong

rồi.”

Lê Việt Bách hậm hức liếc mắt nhìn cô

ấy: “Nếu không phải tại cô thì tôi đã vào từ

lâu rồi.”

Bốn mắt nhìn nhau, ánh lửa văng lên

tung tóe.

“Hừ”

Hai người đồng thời hừ nhẹ một tiếng,

tức giận xoay người ra hướng khác.

Bên trong phòng bệnh.

Cô gái nằm thẳng trên giường bệnh, đôi

mắt khép chặt lại.

Không có gọng mắt kính đen ngăn che,

lông mi cô dài đến mức có thể phủ chiếu

xuống tạo thành bóng râm, càng làm toát lên

 

gương mặt trắng bệch như tờ giấy kia.

Đôi môi khô nứt đã sưng lên, cũng hoàn

toàn mất đi huyết sắc. Hoắc Kiến Phong nhìn

gương mặt thanh tú trước mắt, tầm mắt anh

dần dần trở nên mơ hồ hơn.

Tại sao lại giống người kia như vậy?

Người trước mắt và người trong trí nhớ

nhanh chóng hợp lại thành một.

Không… không đâu.

Hoắc Kiến Phong nhắm hai mắt lại, sau

đó lại mở ra một lần nữa, ánh mắt thâm sâu

đã khôi phục lại như thường.

Cùng lúc đó, lông mi của cô gái trên

giường khẽ run rẩy, mí mắt chậm rãi nhướng

lên.

Hoắc Kiến Phong đè tay vịn lại, nhìn cô

không chớp mắt, căng thẳng đến mức cằm

hơi căng ra.

Ánh mắt của cô mở ra hoàn toàn, hai

tròng mắt đen nhánh giống như trân châu

vậy, mang theo chút buồn ngủ mông lung.

Thế nhưng ngay khi nhìn thấy rõ người

ngồi bên mép giường là Hoäc Kiến Phong thì

lại tỏ ra vô cùng vui mừng.

“Chú…”

€ô cong cong khóe miệng, lên tiếng gọi

anh, giọng nói khàn khàn vô cùng yếu ớt.

Cảm giác đau đớn vì cổ họng khô khốc

lập tức khiến đôi mày thanh tú của cô chợt

nhíu lại.

“Đừng vội nói chuyện.”

Hoắc Kiến Phong mở miệng, ngay cả anh

cũng không phát hiện ra giọng nói của mình

đã trở nên nhẹ nhàng hơn: “Việc ngộ độc và

công tác chữa bệnh cũng sẽ tạo thành ảnh

hưởng không nhỏ đến sức khỏe cô, nhất là

cổ họng bởi vì nôn mửa và súc ruột nên đã

viêm rồi”

“Đây có phải là lần đầu tiên chú nói

chuyện với mình kiên nhẫn nhất, nhiều lời

nhất hay không nhỉ?”

Ôn Thục Nhi thầm nghĩ, trong lòng lại

cảm thấy ấm áp hơn.

Nụ cười trên mặt càng sáng lên rực rỡ,

cô khàn giọng nói: “Chú à, tôi không sao đâu.

Chỉ là tôi nằm mơ một giấc mơ rất dài, tôi mơ

thấy bản thân mình đã sắp chết rồi nhưng

cũng may có chú cứu tôi. Khi tôi tỉnh lại thì

nhìn thấy chú, tôi cảm thấy mộng đẹp của

mình đã trở thành hiện thực.”

Cô rất mệt mỏi, nói xong cũng không

ngừng thở hổn hển, thế nhưng nụ cười trên

mặt không hề suy giảm.

Chân mày Hoắc Kiến Phong hơi nheo lại:

“Mơ thấy mình sắp chết mà cũng có thể xem

như mộng đẹp sao?”

Ôn Thục Nhi vui vẻ nháy mắt: “Chỉ cần có

thể nằm mơ nhìn thấy chú thì tất cả đều là

mộng đẹp.”

Ánh mắt cô cong cong lên, giống như bị

mê hoặc vào trong đó vậy.

Xương cổ của Hoäc Kiến Phong hơi căng

thẳng, đôi mắt đen láy khẽ chớp chớp.

Thoáng chốc, một vầng ửng đỏ đã lặng lẽ lan

ra hai bên tai.

Ôn Thục Nhi nhìn chằm chằm vào anh,

bỗng nhiên ánh mắt chợt sáng lên: “Chú à,

tại sao mặt chú lại đỏ vậy?”

Sống lưng Hoäc Kiến Phong hơi căng

cứng, cả người nhanh chóng lạnh xuống:

“Không có, do cô mới tỉnh nên hoa mắt thôi.”

Anh hắng giọng, đổi chủ đề: “Giọng nói

của cô còn chưa tốt thì ít nở miệng đi, trước

tiên điều dưỡng lại cho tốt đã, còn những

chuyện khác thì chờ đến khi hết bệnh lại nói

sau.

“Chú à, nhưng mà tôi muốn biết rốt cuộc

tôi bị làm sao? Khụ khụ…”

Cổ họng đau rát khiến Ôn Thục Nhi nhẹ

nhàng ho khan hai tiếng.

Chân mày Hoắc Kiến Phong lập tức nhíu

lại càng chặt hơn: “Trúng độc.”

Con ngươi Ôn Thục Nhi trợn to lên, trong

mắt đều tràn đầy vẻ khó tin: “Tại sao lại

giống như trong giấc mơ của tôi thế nhỉ? Tôi

mơ thấy bản thân mình đã trúng độc, bị

người khác ném vào hầm rắn, bị rất nhiều rắn

căn. Sau đó… sau đó tôi đã chết cùng với

những con rắn kia.”

Ánh mắt Hoắc Kiến Phong hơi rét lạnh,

giọng nói lại nhàn nhạt lên tiếng: “Những con

rắn trong hầm rắn kia đúng là đã chết rồi.”

“Hả?”

Ôn Thục Nhi há miệng, một lúc lâu sau

mới khó khăn nuốt nước bọt: “Vậy là ác

mộng của tôi đã thành sự thật rồi sao?”

“Đừng suy nghĩ lung tung nữa, cô là sinh

viên khoa y đấy, phải tin tưởng vào khoa học

chứ.

Hoắc Kiến Phong tỏ vẻ nghiêm nghị nhìn

cô: “Hay là cô suy nghĩ lại thật kỹ đi, rốt cuộc

trước khi cô hôn mê đã xảy ra chuyện gì rồi?

Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, đợi đến khi giọng

khỏe lại thì nói với tôi.”

“Chú ơi, vậy tôi trúng độc gì thế?” Ôn

Thục Nhi tò mò giống như trẻ con hỏi

chuyện.

“Tối nay sẽ có chuyên gia đến đây, tra xét

rõ ràng rồi mới nói với cô. Trước tiên cô nghỉ

ngơi cho khỏe đã.”

Nói xong, Hoắc Kiến Phong khởi động xe

lăn rời đi.

Ôn Thục Nhi nhìn theo bóng lưng của

anh, đôi môi khô nứt khế mấp máy, trong con

ngươi thoáng qua chút giảo hoạt.

Xem ra bọn họ không hề biết gì đối với

chất độc này cả.

Xe lăn của Hoắc Kiến Phong đi ra được

một đoạn, bỗng nhiên dừng lại.

Anh không quay đầu mà chỉ nhắm chặt

hai mắt, trầm giọng nói: “Sau này, cô đừng

gọi tôi là chú nữa.”

“Hả?” Ôn Thục Nhi tỉnh hồn lại.

Hình như anh rất không thích xưng hô

“chú” này… thế nhưng nhớ đến lần trước gọi

anh là chồng, trên mặt cô lập tức ửng đỏ.

Cô ngượng ngùng cười xòa: “Hì, thật xin

lỗi! Trí nhớ của tôi không tốt nên quên mất,

nhưng chuyện chúng ta kết hôn, người khác

cũng không biết mà. Tôi sợ rằng sau này gọi

chú là chồng quen rồi, lỡ như không nhịn

được gọi như vậy ở nơi công cộng thì sẽ bại

lộ quan hệ của chúng ta, gây thêm phiền

phức cho chú…”

Cô càng nói, giọng nói càng nhỏ đi.

Không hiểu sao những câu chữ phía sau

lại cảm giác vô cùng hèn mọn.

Bàn tay nắm xe lăn của Hoắc Kiến Phong

hơi căng thẳng.

Cô nhóc này, thì ra cũng biết thân biết

phận quá chứ.

Ánh mắt anh trầm ngâm trong chốc lát:

“Sau này cô cứ giống như người trong nhà

mà gọi tôi là Kiến Phong đi.”

Nói xong, anh lại khởi động xe lăn một

lần nữa rồi rời đi.

Kiến Phong?

Khóe miệng Ôn Thục Nhi khẽ cong lên,

đôi mắt trong suốt như thủy tinh thoáng qua

một chút ranh mãnh.

Cô gân giọng, dùng sức nói: “Kiến

Phong.”

Hoắc Kiến Phong dừng lại, quay đầu:

“Còn có chuyện gì sao?”

 

Cô gái kia che giấu sự lo lắng trong đáy

mắt, hì hì cười lên: “Không có chuyện gì cả,

cái tên Kiến Phong này thật sự rất dễ nghe, là

cái tên cực kỳ dễ nghe nhất trên toàn thế

giới.”

“Kiến Phong.” Cô lại kêu một lần nữa,

ánh mắt cong cong thành hai vầng trăng

khuyết.

Hoắc Kiến Phong ngẩn người, sự lạnh

lùng giữa hai hàng chân mày đột nhiên tản

bớt đi.

“Im miệng lại, nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Anh liếc mắt nhìn cô rồi xoay người rời

đi, thế nhưng khóe miệng lại cong lên nhè

nhẹ.

Vùng ngoại ô, tại núi Thanh Sơn.

Một tòa miếu nguy nga tráng lệ, nửa ẩn

nửa hiện thấp thoáng bên trong một dãy núi

trùng điệp.

Tường vàng ngói đỏ của bảo điện sừng

sững cao chọc trời, hương khói nhang đèn

nghỉ ngút theo gió bay lửng lơ trong không

khí lên tận chín trời xanh.

‘Tấm bảng màu vàng chìm ngập trong

ánh nắng ban mai, phía trên ghi ba chữ

“Thiên Vân Tự” lấp lánh rực rỡ.

Một tay bà cụ Anh chống gậy, một tay

vịnh dì Mẫn bước lên nấc thang cuối cùng,

sau đó nặng nề thở ra một hơi: “Đến rồi sao?”

“Vâng ạ, đến rồi.” Dì Mẫn lên tiếng đáp lại.

Hoắc Minh đi theo sau hai người, trong

tay xách nhang đèn, không hiểu nói: “Bà chủ,

làm sao bà biết vậy? Bởi vì ngửi thấy mùi

hương khói sao?”

“Ở núi này, khắp nơi có chỗ nào không có

mùi hương khói chứ?” Bà cụ Anh cười nhạt.

Hoắc Minh càng hiếu kỳ hơn: “Vậy rốt

cuộc làm sao bà biết được chứ?”

Thấy bà cụ không nói, Hoắc Minh chỉ có

thể đưa ánh mắt nhìn về phía dì Mẫn.

Dì Mẫn không nhịn được cười khẽ: “Đã

đến đây bao nhiêu lần rồi, từ bên ngoài cổng

vào đây phải đi qua chín mươi chín bậc

thang. Mỗi khi đi lên một bậc thang, bà chủ

sẽ niệm phật ở trong lòng một lần, đương

nhiên phải biết rõ.”

“À, thì ra là như vậy.” Hoắc Minh gật đầu,

Bà chủ, bà thành kính như

 

thật lòng ca ngợi

 

vậy thì Phật Tổ chắc chẳn sẽ phù hộ nhà họ

Hoäc của chúng ta.”

“Miệng ngọt thật đấy.” Dì Mẫn cười nói.

 

Ba người trò chuyện một lát, đến khi hô

hấp của bà cụ đều đặn trở lại thì mới dìu dắt

nhau, nghiêm túc đi vào chính điện thành

tâm bái Phật.

Theo thường lệ, Hoắc Minh thêm rất

nhiều tiền cúng vườn. Chú tiểu nhìn thấy con

dấu trên chi phiếu thì lập tức ra sau mời chủ

trì Viên Kính ra.

Thầy Viên Kính mặc một bộ đồ tu màu

vàng, vai phải khoác cà sa màu đỏ rực rỡ.

Tuy rằng đã gần một trăm tuổi nhưng bước

chân vẫn rất ung dung, mắt môi đều hiện vẻ

từ bi.

Ông ấy niệm một câu “A di đà phật”, sau

đó lại cúi chào bà cụ Anh rồi nói: “Bà cụ Anh,

đã lâu không gặp.”

“Thầy Viên Kính, đã lâu không gặp.” Bà

cụ Anh chắp tay đáp lễ.

Dì Mãn và Hoắc Minh cũng cúi chào theo.

Thầy Viên Kính cười nhẹ, khẽ gật đầu:

“Ngày trước cháu trai kết hôn, chẳng hay mọi

chuyện vẫn thuận lợi hết chứ?”

“Nhờ có Phật Tổ che chở, lại có thầy chỉ

điểm nên hai người họ coi như cũng thuận

hòa.”

Bà cụ Anh dừng một chút, sau đó đổi

chủ đề: “Thầy ơi, nghe nói gần đây có một vị

thầy tinh thông phong thủy trùng hợp vừa

ghé đây dạo chơi, không biết có chuyện này

không?”

Thầy Viên Kính gật đầu: “Đúng là như

vậy, đó là người anh Khải Đức của tôi. Anh ấy

là người rất được kính trọng trong giới phong

thủy, mấy ngày nay trùng hợp đến đây thăm

hỏi vài ngày.”

Trên mặt bà cụ Anh hiện vẻ vui mừng, vội

thốt lên: “Không biết sư thầy Viên Khải có thể

thay mặt đề nghị một chút giùm tôi hay

không?”

“Bà cụ Anh một lòng hướng Phật, đương

nhiên tôi sẽ cố hết sức mình. Nhưng mà hôm

qua anh Khải Đức đã xuống núi kết duyên rồi,

hai ngày nay đều không ở trong chùa. Nếu

như bà cụ Anh muốn gặp anh ấy thì sợ rằng

phải đợi thêm hai ngày nữa đấy.”

Trên mặt bà cụ Anh thoáng qua chút thất

vọng, thế nhưng lại nhanh chóng khôi phục

nụ cười: “Không sao, chờ hai ngày thì hai

ngày. Chỉ là không biết tôi có thể ở lại trong

chùa hay không? Tôi muốn ở đây đợi thầy

Khải Đức quay trở lại.”

“Đương nhiên có thể, phía sau vẫn có

phòng chuyên dùng để khách ở lại tĩnh tu.

Chỉ là điều kiện hơi đơn sơ, hy vọng bà cụ

Anh đừng chê.”

“Phật môn thanh tịnh, có thể ngủ lại đã là

vinh hạnh của chúng tôi rồi, sao lại nói đến

chê chứ.”

Sắc mặt bà cụ Anh thả lỏng hơn không ít,

đảo mắt nhìn về phía Hoắc Minh.

Hoäc Minh hiểu ý, lập tức lấy ra một sấp

tiền đưa cho chú tiểu phía sau sư thầy Viên

Kính, khách sao nói: “Vậy chúng tôi phải làm

phiền sư thầy rồi.”

“Đều là người hữu duyên cả, làm sao nói

quấy rầy được chứ.”

Sư thầy Viên Kính hiền hòa cười nhẹ,

niệm một câu “A di đà phật” rồi nói: “Xin mời

đi theo tôi.”

Dì Mẫn vội vàng đỡ bà cụ, đuổi bước

theo sau.

Hy vọng với sự thành tâm của bà cụ, lần

này có thể mời được sư thầy kia đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 33 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như cai win 10 nhan khong boot vao duoc usb, phim tat boot chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status