Cô vợ giả ngốc của tổng tài

Chương 43: Máy bay chiến đấu gieo họa



Chương 43: Máy bay chiến đấu gieo họa

Khu nhà Ánh Kim.

Bên trong căn nhà được trang trí xa hoa

ở tầng cao nhất được trưng bày rất nhiều trò

chơi thủ công tinh xảo, giá trị đều không hề

rẻ.

Trên ghế salon trong phòng khách rộng

lớn, một nam một nữ đang chui rút vào nhau.

Hai người chăm chú nhìn chằm chằm

vào trò chơi đua xe trên màn hình tivi, các

thao tác trên tay vô cùng nhanh.

Sắp đến điểm cuối, Hoäc Vân Hạo lập

tức nhấn nút tăng tốc, đắc ý nói: “Em yêu,

trận này anh nhất định sẽ thắng em.”

“Hừ, em sợ quá đấy?” Ôn Như Phương

giận dữ liếc nhìn anh ta, móng tay đỏ rực ấn

xuống phím đạo cụ.

Trên màn ảnh, chiếc xe màu đỏ lập tức

mạo hiểm nạp thêm năng lượng xông ra bên

ngoài.

Đang lúc Hoắc Vân Hạo thấy sắp thua,

vô cùng gấp gáp thì bỗng nhiên điện thoại di

động lại vang lên. Anh ta vội vàng nhấn nút

tạm ngừng lại: “Trận này không tính, trận sau

lại chiến đấu tiếp.”

Nói xong, anh ta cầm điện thoại lên, ấn

nút nghe máy.

Chân mày Ôn Như Phương không khỏi

cau lại.

Người đàn ông này chẳng những không

có trách nhiệm mà càng ngày lại càng keo

kiệt nữa.

Nhưng mà, nhà họ Hoäc… thì không thể

buông tha được!

Tiền đặt cược một ván chỉ có ba mươi

lăm triệu, vậy mà cũng không chịu thua nữa.

Gương mặt cô ta không hề thay đổi, nở

một nụ cười dịu dàng yếu ớt: “Được, anh nói

thế nào thì chính là thế đó.”

Điện thoại bên kia lập tức truyền đến một

âm thanh thô bỉ của người đàn ông.

“Ông chủ, con nhóc kia vừa mới tỉnh lại,

trước mắt còn chưa ra khỏi phòng ICU được.

Nguyên nhân hôn mê xác thực là trúng độc,

nhưng trong báo cáo xét nghiệm lại không

hề viết độc của rắn. Tôi đã cố ý hỏi thăm y tá

của cô ta thì thấy trên người cô ta không hề

có dấu vết bị thương do rắn cắn, ngoại trừ

vết thương trên ngón tay thì không hề có bất

kỳ vết thương bên ngoài nào khác.”

“Sao có thể chứ?”

Hoắc Vân Hạo và Ôn Như Phương đối

mắt nhìn nhau, đồng thời nhíu mày lại.

Ôn Như Phương truy hỏi: “Anh chắc chắn

không?”

“Chắc một trăm phần trăm.” Người đàn

ông thô bỉ kia cường điệu nói.

Anh ta đã dùng một số tiền khá lớn để

đút lót người y tá kia mà.

“Được, tôi biết rồi.”

Hoäc Vân Hạo cúp điện thoại, ảo não vứt

điện thoại di động xuống: “Những con đó

đều là rắn độc nhất mà, anh đã chính mắt

nhìn thấy hầm rẳn kia, lúc những con rắn đó

nhìn thấy cô ta thì rất hưng phấn, làm sao có

thể không căn cô ta được chứ?”

“Có phải vị trí cắn nằm ở chỗ bí mật nên

không tìm ra?” Ôn Như Phương cũng không

†in vào chuyện này.

Hoắc Vân Hạo suy nghĩ một lát, sau đó

lại cầm điện thoại lên gọi lại: “Cô y tá kia có

kiểm tra toàn thân trên dưới kỹ không?”

“Cô ấy là người thay quần áo bệnh nhân

cho con nhóc kia mà, chắc chắn đã kiểm tra

kỹ rồi.”

Hoắc Vân Hạo phiền não đứng dậy, đi

qua đi lại: “Những con rắn kia đâu? Thu lại

hết chưa?”

“Không có, sau khi con nhóc kia bị trúng

độc thì cả tầng lầu đều bị bảo vệ vây kín,

chúng tôi không có cơ hội đến gần đấy. Sau

đó khi đi lại thì những con rắn kia đã không

thấy nữa rồi”

“Không thấy là sao?” Hoắc Vân Hạo lên

giọng.

Nếu như những con rắn kia bị người khác

bắt được thì anh ta coi như xong đời rồi.

Người đàn ông thô bỉ kia vội vàng an ủi:

“Ông chủ, ông yên tâm đi. Những con rắn kia

đều là vật sống, hơn nữa còn vô cùng thông

minh. Bây giờ thời tiết có hơi lạnh nên chắc

chắn những con vật đó đã tìm chỗ ẩn núp

rồi:

Vậy tức là không thể tìm về?

Bây giờ tiên cũng đã tiêu xài, thế nhưng

người lại không chết, mà chứng cứ còn có

thể rơi vào tay người khác nữa.

Hoäc Vân Hạo suy nghĩ một chút đã cảm

thấy nhức đầu, nổi giận mắng: “Phế vật, rác

rưởi!”

Anh ta mắng xong lại ném điện thoại ra

ngoài “ầm” một tiếng.

Ôn Như Phương hoảng sợ hết hồn, đáy

mắt đè nén sự không vui lại, dịu dàng an ủi

nói: “Hiện tại anh có tức giận cũng vô ích mà

thôi, đừng để cái thứ đê tiện đó làm tổn hại

đến sức khỏe của mình”

Cô ta đứng dậy, xoay người đi nhặt điện

thoại, sau đó dùng khăn giấy cẩn thận lau

sạch: “Mặc dù không thể đạt được hiệu quả

như dự tính nhưng ít nhất lần này thứ đê tiện

kia đã thua thảm hại trong tay chúng ta rồi.

Bên phía bệnh viện không phải là nơi tùy tiện

lừa gạt người khác đâu, nếu như cô ta đã

phải vào ICU thì chắc chăn bị thương không

nhẹ. Chỉ là vận may quá tốt, không bị độc

chết mà thôi.”

“Đâu phải vận may tốt, mà phải là cực kỳ

tốt mới đúng. Anh lớn như vậy cũng chưa

từng gặp người nào may mắn như cô ta đấy.”

Hoäc Vân Hạo thở phì phò đi tới đi lui

trong phòng: “Hầm rắn không giết chết được

cô ta, nhiều rắn độc như vậy cũng không cần

chết cô ta. Người khác đều nói gây họa sẽ

sống được ngàn năm, anh thấy cô ta chính là

một chiếc máy bay chiến đấu đi gieo họa thì

đúng hơn”

“Không sao cả, cho dù có tài giỏi hơn

nữa thì cũng sẽ không đấu lại chúng ta đâu.”

Ôn Như Phương uyển chuyển cười nói,

cánh tay mềm mại vuốt ve sau lưng anh ta

trấn an: “Nếu như mạng cô ta cứng như vậy,

trúng độc mà còn không chết thì chúng ta

hãy nâng cao tinh thần, chơi đùa cùng cô ta

thật tốt.”

Ánh mắt cô ta quyến rũ như tơ, đáy mắt

tràn đầy sự khích lệ.

Hoắc Hạo Văn nhìn vào mắt cô ta, khóe

miệng chậm rãi cong lên một nụ cười âm

hiểm: “Em yêu, vẫn là em thông minh. Ít nhất

bây giờ chúng ta có thể chắc chắn rằng

chẳng những cô ta không ngốc mà hơn nữa

còn rất có đầu óc, là một tai họa ngầm.

Trước kia là do chúng ta đã coi thường cô ta

nên mới có thể để cô ta chạy thoát hết lần

này đến lần khác như vậy, sau này chỉ cần

chúng ta chú tâm hơn thì nhất định có thể

diệt trừ cô ta.”

“Đương nhiên rồi.”

Ôn Như Phương dịu dàng gật đầu: “Vân

Hạo của chúng ta là giỏi nhất mà.”

Chẳng những cô ta không hề trách cứ

anh ta mà còn khen ngợi anh ta hết lời.

Trong lòng Hoắc Hạo Văn thầm nở hoa,

ôm lấy gương mặt Ôn Như Phương rồi hôn

một cái: “Em yêu, quả nhiên anh không nhìn

lầm, em mới là người hiểu rõ anh nhất trên

đời này. Em yên tâm đi, không bao lâu nữa

anh nhất định sẽ diệt trừ cô ta, báo thù thay

cho em.”

“Vâng, em tin tưởng anh.”

Ôn Như Phương ngượng ngùng tựa lên

vai anh ta, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ, thế

nhưng đáy mắt lại nhanh chóng thoáng qua

một chút chán ghét.

Bệnh viện thành phố, tại phòng bệnh ICU.

Y tá trực nhìn đồng hồ, duỗi thẳng người

rồi cầm ly nước đứng dậy đi vào phòng trà

nước.

Trong nháy mắt, khi cánh cửa phòng

bệnh được khép lại, một bóng người cao lớn

mắc áo khoác dài màu trắng nhanh chóng đi

vào.

Trên giường bệnh, cô gái đang nằm ngủ

vô cùng yên tĩnh, hô hấp đều đều.

“Thục Nhi?”

“Thục Nhi?”

“Ôn Thục Nhi!”

Người đàn ông hô đến lần thứ ba, giọng

nói rõ ràng đã không còn kiên nhẫn nữa.

Anh ấy nghiêng đầu, trên mặt đang

mạng khẩu trang nên không thấy rõ biểu

cảm, chỉ thấy bông tai đầu lâu trên lỗ tai phải

lóe lên ánh sáng rực rỡ.

Ánh mắt anh ấy hơi chuyển động, đưa

tay bịt lỗ mũi cô: “Một, hai, ba…”

Chữ “ba” vừa dứt, anh ấy đã lập tức bị

một cánh tay đập vào.

Ôn Thục Nhi thu tay về, bình tĩnh nhìn

anh ấy trông vô cùng hả giận, ánh mắt sắc

bén: “Cái tên kia, cậu cảm thấy bà đây không

bị độc chết nên muốn khiến bà ngộp chết

đúng không?”

Giọng nói của cô còn hơi khàn khàn,

nhưng cũng đã hết đau rồi.

“Ánh mắt còn chưa tỉnh hẳn đã biết là tôi

rồi sao, còn dám nói không phải giả vờ ngủ

à”

Lê Việt Bách khinh bỉ nhìn cô: “Còn

không biết xấu hổ mà nói tôi nữa, lần sau

cậu cho tôi nhiều tín hiệu hơn một chút thì sẽ

chết sao? Chỉ nhắn một tin bảo tôi đến nhà

vệ sinh nữ lấy đồ, làm sao tôi biết có phải

đến đó để lấy di vật của cậu hay không chứ?”

Anh ấy gọi điện thoại muốn hiểu rõ tình

hình, nhưng kết quả người nhận điện thoại lại

là Triệu Thanh Xuân.

Ôn Thục Nhi trợn mắt nhìn anh ấy: “Mẹ

` nó, cậu có thể có chút lòng tin với tôi không?”

Cô dừng lại một lát, sau đó lại nói: “Đồ

đâu? Cậu giao cho ông ngoại bà ngoại

chưa?”

“Cậu nói gì?”

Lê Việt Bách không cam lòng yếu thế, trả

đũa lại: “Mẹ nó, cậu có thể có chút lòng tin

với tôi không?”

Ôn Thục Nhi nặng nề thở ra một hơi: “Tôi

là bệnh nhân, dù sao cũng là con gái mà.

Cậu ăn nói như vậy, sau này nhất định sẽ cô

độc suốt đời đấy.”

“Cái gì mà cô độc suốt đời hả? Ông đây

từ trước đến giờ không hề suy nghĩ qua

chuyện yêu đương.” Lê Việt Bách không cho

là nhục, ngược lại còn cho rằng đây là vinh

dự.

Ôn Thục Nhi không nói nữa: “Được, cậu

cứ ngạo mạn đi.”

Cuối cùng bàn trở về chủ đề chính, Lê

Việt Bách lắc lư đi tới đi lui.

Chốc lát sau, anh ấy nghiêm mặt nói:

“Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy? Lừa

gạt mấy kẻ ngu kia thì dễ dàng thôi nhưng

mà bác sĩ ở bệnh viện sẽ không diễn với cậu

đâu, làm sao cậu có thể lừa gạt được bọn họ

thế?”

“Lừa gạt gì chứ, chị đây quả thật trúng

độc đấy biết chưa?”

Vừa nói cô vừa ho khan một tiếng, giọng

nói quả thật có chút không khỏe.

Ôn Thục Nhi dừng lại một chút: “Chỉ mà

độc này là do bản thân tôi tự mình hạ.”

Lê Việt Bách ngơ ngẩn, khóe miệng co

rút không ngừng.

Khó trách cô có thể đạp cánh cửa quỷ

môn quan để quay trở lại.

Lê Việt Bách nuốt một ngụm nước bọt,

giơ ngón tay cái lên: “Lợi hại, người lớn làm

việc lớn, ngay cả bản thân mình cũng hạ độc,

kẻ hèn này vô cùng bội phục.”

Anh ấy học ôm quyên giống như trong

tivi, bỗng nhiên nhớ đến chuyện gì đó: “Cậu

ra tay ác độc như thế, rốt cuộc là muốn làm

gì?”

Ôn Thục Nhi luôn luôn quý trọng sức

khỏe của mình, cô chịu dùng khổ nhục kế đối

với bản thân mình ác như vậy thì chắc chắn

đang tính kế lớn gì đó.

Trực giác nói cho Lê Việt Bách biết đang

có người gặp phải xui xẻo.

Ôn Thục Nhi khẽ mỉm cười, ánh mắt

trong trẻo thoáng qua một chút giảo hoạt:

“Tôi hả? Đương nhiên là phải tặng lại một

phần quà thật lớn cho nhà họ Ôn rồi”

Nét mặt tươi cười như hoa của cô khiến

cho Lê Việt Bách thầm run sợ.

Thấy cô có thể nói, có thể động như vậy,

Lê Việt Bách đã hoàn toàn yên tâm: “Vậy cậu

định nằm thêm mấy ngày nữa?”

Ôn Thục Nhi hơi thất vọng thở dài một

hơi: “Không thể nằm chơi nữa rồi, ngày mai

phải đi ra ngoài bởi vì còn có chuyện quan

trọng cần phải làm.”

Lê Việt Bách nhìn đồng hồ: “Y tá sắp trở

lại rồi, tôi đi trước đây. Có chuyện gì vẫn nên

ngoan ngoãn giải quyết đấy, chỉ là lần sau

nhớ phải báo với tôi nhiều tin tức hơn một

chút.”

Lúc bác sĩ nói rằng có thể tỉnh lại hay

không đều nhờ vào tạo hóa, anh ấy thật sự

đã sợ hoảng hồn.

“Biết rồi, nhanh chóng cút đi đi.”

Ôn Thục Nhi chê phiền nhắm mắt lại, thế

nhưng khóe miệng lại cong lên một nụ cười

yếu ớt.

Lê Việt Bách hung dữ trợn mắt làm mặt

quỷ, xoay người bước nhanh chân rời đi.

Nhà họ Hoäc ở biệt thự Nam Uyển.

Gió đêm gào thét làm lung lay rèm cửa

sổ trong phòng sách.

Hoäc Kiến Phong ngồi ngay ngắn trước

bàn đọc sách, cả đêm cũng không hề đọc

xong quyển sách kia.

Dưới lầu, tiếng bước chân gấp rút vang

lên, giọng nói sang sảng của người đàn ông

truyền vào: “Kiến Phong, mình đã trở về rồi,

còn không mau ra nghênh đón mình đi?”

Tiếng bước chân truyền đến từ cầu thang

xoắn ốc, nhanh chóng lan vào phòng sách.

Hoäc Kiến Phong vừa ngước mắt đã nhìn

thấy cửa phòng bị người bên ngoài đẩy ra,

một cái đầu bù xù dò xét thò vào.

Làn da màu lúa mạch vô cùng khỏe

khoắn dưới ánh mặt trời, gương mặt vui vẻ

cộng thêm một hàm răng trắng đều tăm tắp,

mái tóc nửa dài sau ót mang theo chút cảm

giác bụi bặm.

“Surprise!” Lục Thiên Bảo sải bước đi vào

phòng sách, cười hì hì giang hai cánh tay về

phía Hoắc Kiến Phong.

Hoắc Kiến Phong khởi động xe lăn, lui về

sau hai bước, lạnh giọng mở miệng: “Cậu…”

“Suytl”

Không đợi anh nói hết lời, Lục Thiên Bảo

đã giành trước ra dấu đừng lên tiếng: “Cậu

đừng nói, để mình nói cho. Để mình đoán

xem cậu muốn nói gì nhé!”

Ánh mắt đen láy của anh ấy khẽ chuyển

động, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc lạnh

lùng, tiến vào trạng thái “Hoắc Kiến Phong”,

lạnh lùng nói: “Cậu không nên ở đây, cậu nên

đến bệnh viện trước mới đúng.”

Hoắc Kiến Phong khẽ run người.

Chỉ trong chốc lát, Lục Thiên Bảo lại trở

về dáng vẻ của bản thân, chuyển đến vị trí

đối diện nghịch ngợm cười một tiếng: “Mình

đã đến bệnh viện rồi, vừa mới trở về thì lập

tức đến tìm cậu đấy.”

Nói xong, anh ấy lại lập tức thay đổi vẻ

mặt, trầm giọng nói: “Vậy cậu tra được gì

rồi?”

Hoắc Kiến Phong mặc kệ anh ấy làm

càn, mãi đến khi nói câu này anh mới bình

thản ngước mắt lên.

Ánh mắt lạnh lùng chớp chớp nhìn chăm

chằm vào anh ấy, Lục Thiên Bảo ho nhẹ hai

tiếng vô cùng nghiêm túc, thế nhưng đáy mắt

vân không thể che giấu được nụ cười.

“Kiến Phong, cậu chắc chắn không ngờ

đó là độc gì đâu. Cả đội ngũ của mình khí

nhìn tới triệu chứng của người trúng độc và

thành phần dược liệu bên trong đều lập tức

hưng phấn hẳn lên.”

Hoắc Kiến Phong bĩnh tĩnh gật đầu: “Ừ,

mình thấy cậu cũng rất hưng phấn.”

Lục Thiên Bảo kiêu ngạo hất cằm lên:

“Đương nhiên rồi, đó là loại kịch độc từ một

trăm loại độc thực vật trích ra hợp thành đấy,

người trong nghề gọi là vua của các loại độc

P150, đến nay cũng chưa có ai nghiên cứu ra

được thuốc giải.”

Ánh mắt Hoắc Kiến Phong hiện lên vẻ

buồn bực, trong lòng thầm gợn sóng.

Có bao nhiêu hận thù mới có thể hạ độc

nặng như vậy chứ?

Lục Thiên Bảo nói lại về loại độc kia,

không lưu ý đến vẻ mặt của Hoắc Kiến

Phong, tiếp tục chậc chậc nói: “Trúng độc

nhẹ thì giống như vợ cậu vậy, nôn mửa hôn

mê, sau đó sẽ dựa vào việc súc ruột và sức

miễn dịch của bản thân mà miễn cưỡng

tránh được một kiếp. Nếu như trúng độc

nặng hơn một chút thì cũng chỉ có thể trực

tiếp đi gặp thượng đế mà thôi.”

Hoäc Kiến Phong nghe xong bèn lấy một

phần báo cáo khám nghiệm từ trong ngăn

kéo đưa cho Lục Thiên Bảo: “Cậu xem một

chút đi, có phải loại này không?”

Lục Thiên Bảo nghi ngờ đón nhận, tiện

tay mở ra, ánh mắt rơi vào kết quả chẩn đoán

về công thức hóa học bên trên, cứng đờ

người: “Đúng rồi, là cái này đấy! Đây không

phải là báo cáo hóa nghiệm của vợ cậu sao?”

Loại độc này không dễ hợp thành, cho

nên vô cùng hiếm thấy.

Lục Thiên Bảo không tin bên cạnh Hoắc

Kiến Phong còn có người thứ hai trúng chất

độc này.

“Không phải cô ấy, rắn độc trong hầm

rắn nhà chúng tôi cũng trúng loại độc này.

Lục Thiên Bảo sửng sốt: “Con rắn kia à?”

Hoäc Kiến Phong vuốt tay.

“Mẹ nói”

Lục Thiên Bảo lập tức lại hưng phấn,

giọng nói không tự chủ được cao hơn mấy

phần: “Rắn độc độc như vậy mà cũng bị độc

chết, vợ cậu thật sự may mắn quá đi!”

Trong nháy mắt, anh ấy vô cùng hứng

thú với người phụ nữ thoát chết trong gang

tấc này.

Anh ấy khẽ đảo mắt: “Nói đi, cậu kết hôn

khi nào vậy? Tại sao không thông báo với

mình một tiếng chứ? Mình biết cậu không

thiếu tiền, không thiếu phần quà tặng của

mình nhưng mà nếu như đi ra đường mà

không nhận ra phía đối diện là người quen thì

thật sự rất ngại đấy!”

Không đợi Hoắc Kiến Phong trả lời, Lục

Thiên Bảo lại lẩm bẩm nói: “Này, vợ cậu đẹp

không? Vừa rồi mình cuống cuồng đến tìm

cậu nên đã quên đến phòng bệnh xem thử

rồi.

Anh ấy nhíu nhíu mày: “Có phải là loại

nghiêng nước nghiêng thành không?”

Hoắc Kiến Phong lạnh lùng nhìn anh ấy,

nghiêng người nhấn phím điện thoại nội

tuyến trên bàn.

Dường như ngay lập tức đầu dây bên kia

đã truyền đến giọng nói cung kính của Ngô

Đức Cường: “Cậu ba, có gì căn dặn ạ?”

“Tổng giám đốc Bảo đã điều tra ra được

nguồn gốc loại độc này rồi, báo cảnh sát đi,

tra ra người hạ độc.”

“Vâng, tôi sẽ lập tức đi ngay.”

Cảm thấy Ngô Đức Cường muốn cúp

điện thoại, Lục Thiên Bảo bổ sung nói: “P150,

loại độc này có trạng thái bột màu trắng,

không mùi không vị, có thể hòa tan với bất kỳ

chất lỏng nào, độc tính cực mạnh. Khi các

người điều tra thì nên cẩn thận một chút

“À”

Ngô Đức Cường đáp lại một tiếng, vừa

muốn cắt đứt đã nghe thấy đầu dây bên kia

vang lên giọng nói lạnh lùng của Hoắc Kiến

Phong: “Cậu và Ngô Đức Cường đi cùng

nhau đi, phối hợp với công việc của công an

cho thật tốt.”

“Tại sao chứ?”

Lục Thiên Bảo khoanh tay, kiêu ngạo

ngẩng đầu lên: “Mình chỉ đồng ý trở về giúp

cậu xét nghiệm độc để cứu người mà thôi,

chưa từng đồng ý giúp cậu phá án.”

Anh ấy đang chờ Hoắc Kiến Phong

nhượng bộ, thế nhưng người đàn ông kia chỉ

bình tĩnh nhìn anh ấy.

“Được thôi, nhưng cậu phải đảm bảo sức

khỏe của cô ấy không hề lưu lại bất kỳ di

 

chứng gì về sau.”

Lục Thiên Bảo không trả lời.

Vừa rồi anh ấy đã nói thứ đồ chơi này

không có thuốc giải, trúng độc mà không

chết thì Ôn Thục Nhi là người đầu tiên.

Bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không chịu

nhượng bộ.

Lục Thiên Bảo giơ tay lên vò vò mái tóc

rối bời: “Được, ngày mai mình sẽ đến bệnh

viện thăm cô ấy. Dù sao thì mình cũng rất tò

mò, rốt cuộc là cô ấy có bùa hộ mệnh hay

xương cốt rắn chắc, thế mà lại không chết.

Cậu yên tâm đi, mình sẽ xem cô ấy như đối

tượng nghiên cứu, nghiên cứu thật kỹ lưỡng.”

Cách điện thoại, Ngô Đức Cường cũng

có thể cảm giác được mùi thuốc súng nồng

nặc.

Anh ta khẽ nuốt nước bọt: “Cậu ba, tôi đi

báo công an trước nhé, nếu như cậu có gì

cần căn dặn thì gọi điện thoại cho tôi ạ.”

Nói xong, Ngô Đức Cường nhanh chóng

cúp điện thoại.

Cuộc chiến của những vị thần, anh ta

cũng không dám xem đâu!

Hôm sau.

Tại phòng bệnh ICU.

Ôn Thục Nhi mơ màng tỉnh dậy, ngay lập

tức trước mắt cô chính là một đôi mắt gần

trong gang tấc.

Cô hoảng sợ rụt về sau, bàn tay bình tĩnh

sờ đến kim châm giấu dưới gối.

Triệu Thanh Xuân không ngờ cô lại đột

nhiên mở mắt, vì thế cũng hoảng sợ hết hồn,

xấu hổ ngồi dậy: “Sao vậy? Có tật giật mình

nên muốn giả vờ mất trí nhớ à?”

Khi Ôn Thục Nhi nhìn thấy rõ gương mặt

kia, bàn tay cầm kim buông lỏng một chút,

trên mặt lại vô cùng tủi thân: “Thanh Xuân

xấu xa, cậu muốn hù chết tôi sao?”

Giọng nói khàn khàn, thật sự rất khó

nghe.

Triệu Thanh Xuân cau mày: “Là cậu suýt

chút nữa hù chết tôi mới đúng ấy!”

Cô ấy trừng mắt nhìn Ôn Thục Nhi: “Bác

Sĩ nói rằng suýt chút nữa thì cậu đã không

tỉnh lại được rồi, thật may ông trời chê cậu

quá ác độc nên không chịu thu nhận cậu.”

Ôn Thục Nhi nhíu mày nhìn cô ấy, giọng

điệu không vui: “Cái gì mà ông trời chê tôi

chứ, chẳng lẽ không phải là cậu cầu xin ông

trời giữ tôi lại sao?”

Triệu Thanh Xuân hơi sửng sốt.

Cái tên Lê Việt Bách kia, đúng là thứ chó

đội lốt người mà, tại sao lại miệng lưỡi lẻo

mép giống phụ nữ thế chứ!

Cô ấy cúi đầu giúp Ôn Thục Nhi chỉnh

đầu giường cao hơn một chút, sau đó bĩu

môi thản nhiên thừa nhận: “Đúng đấy, chính

là tôi cầu xin ông trời giữ cậu lại. Cậu có biết

tại sao tôi phải giữ cậu lại không?”

Cô ấy khiêu khích trợn mắt, chuẩn bị nói

móc Ôn Thục Nhi.

Thế nhưng Ôn Thục Nhi lại toét miệng

cười, chân thành cười một tiếng: “Đương

nhiên là bởi vì chúng ta là bạn tốt, cậu không

bỏ được tôi nên lo lắng cho tôi. Thanh Xuân,

cảm ơn cậu, có cậu thật tốt!”

Tuy rằng giọng nói hơi khó nghe nhưng

lời nói thì lại ngọt như đường mật vậy.

Gò má Triệu Thanh Xuân đột nhiên đỏ

 

bừng lên, bên ngoài vẫn mạnh miệng: “Cái gì

mà không bỏ được cậu chứ, là bởi vì tôi

muốn tự tay đánh chết cậu mới hài lòng.”

Cô ấy cắn răng nghiến lợi nói: “Kết hôn là

chuyện lớn như vậy thế nhưng cũng không

nói với người bạn tốt này nữa, cậu nói xem

cậu có phải muốn bị tôi đánh chết không?”

Ôn Thục Nhi cúi đầu xuống, trên mặt

mang theo nụ cười ngây ngô: “Không phải

vậy, tôi… tôi thật sự xin lỗi mà, cũng không

biết nên nói sao nữa.”

“Ha ha!”

Triệu Thanh Xuân cười nhạo cô: “Tôi thấy

cậu đang sợ bị người khác cướp đi thì có.”

Cô ấy càng nghĩ càng giận: “Không sai,

quả thật dáng vẻ của chồng cậu rất tuấn tú,

cũng rất ưu tú nhưng mà cậu đề phòng

người khác thì thôi đi, cậu đề phòng tôi làm

gì chứ?”

“Ai dô, cậu đừng tức giận mà” Ôn Thục

Nhi đưa tay nắm lấy vạt áo của cô ấy, hì hì

cười xòa: “Tôi thật sự không phải cố ý lừa gạt

cậu đâu nhưng mà cậu xem, tôi như thế này,

còn chồng tôi lại như ưu tú như vậy. Cho dù

tôi có nói mình đã gả cho một người đàn ông

tài giỏi như thế thì cậu chắc chắn cũng sẽ

không tin mà.”

Triệu Thanh Xuân nhìn gương mặt nhỏ

nhắn tràn đầy gió xuân của Ôn Thục Nhi, suy

nghĩ một chút, quả thật cô ấy sẽ không tin!

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy

Hoắc Kiến Phong xuất hiện ở đây, nếu như

không phải chính tai nghe thấy anh nói ra

những lời đó thì thật sự đánh chết cô ấy

cũng không tin.

“Được rồi, vậy chuyện này miễn cưỡng

cho qua đi.”

Triệu Thanh Xuân giãn mặt ra, lo lắng

nói: “Vậy chân của anh ấy… chắc không phải

bị như thế luôn chứ?”

“Không đâu, không đâu.”

Ôn Thục Nhi vội vàng khoát tay: “Vẫn

luôn điều trị, hơn nữa bây giờ có tôi và ông

ngoại bà ngoại thì tin chắc sẽ mau chóng trị

hết thôi.”

Triệu Thanh Xuân hoàn toàn yên lòng,

trong mắt xuất hiện vẻ nhiều chuyện: “Hai

hôm nay bác sĩ không cho tôi vào thăm cậu,

tôi thật sự rất lo lắng cho cậu nên đã đi thăm

dò bối cảnh của chồng cậu. Thật sự không

tra không biết, tra một cái giật hết cả mình.

Cậu ba của tập đoàn Hoắc Kiến chẳng

những nhiều tiền tuấn tú mà còn là kỳ tài

được công nhận trong giới kinh doanh nữa.

Đã đẹp trai mà còn có lòng nhân từ, thích

làm từ thiện. Nếu như không phải bất ngờ bị

tai nạn thì sợ rằng bây giờ người đứng đầu

tập đoàn Hoäc Kiến đã là anh ấy rồi.”

“Vậy sao? Tôi… thật ra tôi cũng không

biết nhiều như vậy.”

Ôn Thục Nhi giả vờ kinh ngạc, đáy mắt

thoáng qua chút lạnh lẽo.

“Tôi cũng biết cậu không biết chuyện này

ma.

Triệu Thanh Xuân hận không thể đấm

đấm lên cái đầu dưa của Ôn Thục Nhi:

“Ngoại trừ học tập thì cậu còn biết gì nữa?

Hừ, nhưng mà cậu cũng là kẻ ngốc có phúc

đấy, cậu lại nhặt được một tấm kim bài

hoành tráng như vậy. Thục Nhi, bây giờ cậu

đã bay lên cành cao thành phượng hoàng rồi,

sau này chắc chắn muốn vào bệnh viện nào

cũng có thể.”

Cô ấy suy nghĩ một chút, lại khoát khoát

tay: “Không không, nghèo hèn đã hạn chế trí

tưởng tượng của tôi rồi. Chờ đến khi cậu tốt

nghiệp, hoàn toàn có thể bảo chồng cậu mở

một bệnh viện cho cậu, nói như vậy thì có lý

hơn.

Cô ấy vừa nói vừa ôm lấy cánh tay Ôn

Thục Nhi: “Chị em, nếu sau này giàu sang

đừng quên người cũ đấy.”

Ôn Thục Nhi bật cười thành tiếng: “Tôi

không hề nghĩ xa như vậy, tôi cũng không

quan tâm những chuyện đó. Bây giờ tôi chỉ

muốn sức khỏe của anh ấy có thể khôi phục

lại nhanh hơn một chút mà thôi.”

Triệu Thanh Xuân chê bai bĩu môi nói:

“Cậu cứ yêu anh ấy như vậy sao? Các người

quen biết nhau được bao lâu rồi? Tại sao vừa

mới…

“Cậu nhiều chuyện như vậy làm gì chứ?”

Ôn Thục Nhi đỏ mặt cắt ngang cô ấy, xấu

hổ cúi đầu xuống: “Bây giờ tôi nhớ lại thì trái

tim còn đập thình thịch đấy. Bác sĩ nói độc tố

trong người tôi vẫn chưa hoàn thành được

thanh trừ, không thể kích động được đâu.

Nếu như cậu không muốn tôi lại phải cấp

cứu tiếp thì đừng hỏi nữa”

Triệu Thanh Xuân khổ sở nói: “Biết rồi,

trong đầu cậu bây giờ chỉ toàn là tình yêu

thôi. Vậy thôi được, chờ đến khi cậu bình

phục trở về trường học, tôi nhất định phải

moi hết tin tức ra.”

Ôn Thục Nhi cười cười qua loa lấy lệ, từ

chối cho ý kiến.

Bên ngoài phòng bệnh.

 

Lỗ tai của Lục Thiên Bảo đã hoàn toàn

dán sát trên cửa, hồn nhiên không hề để ý

đến sau lưng mình còn có mấy chuyên gia đi

theo.

Lúc anh ấy vừa đến đã trùng hợp nghe

thấy câu nói “Bây giờ tôi nhớ lại thì trái tim

còn đập thình thịch đấy” của Ôn Thục Nhi.

Điều này rõ ràng cho thấy khoảng thời

gian Kiến Phong quen biết với cô dâu của

cậu ta cũng không ngắn.

Cái tên này im lặng lâu như vậy, vừa có

thể che giấu vừa có thể nhẫn nhịn đến mức

một giọt nước cũng không lọt.

Nghĩ đến đây, Lục Thiên Bảo càng thêm

†ò mò hơn.

Rốt cuộc là người xinh đẹp đến mức nào

mà lại khiến cho Kiến Phong cất giấu như

của quý thế kia chứ?

Còn chưa nghe được hai câu, hai người

bên trong đã đổi đề tài.

Lục Thiên Bảo đứng thẳng người lên, gõ

cửa một cái rồi đưa theo mọi người thong

thả đi vào.

Lập tức sẽ được chứng kiến gương mặt

của người đẹp, nghĩ thôi đã cảm thấy phấn

khích rồi.

Nghe thấy tiếng động, Triệu Thanh Xuân

quay đầu nhìn lại, tất cả đều là bác sĩ mặc áo

choàng trắng đeo khẩu trang.

Cô ấy cho rằng bác sĩ kiểm tra phòng

nên vội vàng đứng dậy.

Lục Thiên Bảo quét mắt, chính xác rơi lên

người cô gái đang nằm trên giường.

Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt gầy gò,

miễn cưỡng cũng có thể xem như ngũ quan

thanh tú nhưng khí chất non nớt cùng với

gương mặt đầy mụn kia là cái quỷ gì chứ?

Lục Thiên Bảo khó tin mở miệng: “Cô

chính là Ôn Thục Nhi, vợ mới cưới của Hoắc

Kiến Phong à?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 32 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như truyen tranh doremon, anh dep rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status