Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương

Chương 1761: Tiểu bạch hoa bị bắt cóc

Biên soạn: Đức Uy

---

Tam trưởng lão khoanh tay đứng ở một bên, nhìn có chút hả hê mở miệng: "Tên tiểu tử thúi này, mềm không được, cứng không xong, vừa bị trói qua đây liền muốn cắn bể độc dược giấu trong miệng, bị phát hiện liền đập đầu tự tử một cái, may là tôi kịp ngăn cản."

Bắc Đẩu nghe vậy, nhất thời ngạc nhiên, đi vòng quanh Liêu Gia Kỳ một vòng, "Ồ, cương liệt như vậy sao?"

Thất Tinh mở miệng nói: "Dù sao cũng là con trai của Liêu Hải Thành, so với người bình thường, khẳng định không thể dễ đối phó như vậy."

Diệp Oản Oản nghe vậy, ngoài ý muốn nhíu mày, ánh mắt nhìn gã Liêu Gia Kỳ này khác xưa mấy phần, "Thật sao? Quả thật cũng có chút cá tính..."

Nghe thấy trong xưởng đột nhiên truyền tới thanh âm của nữ nhân, Liêu Gia Kỳ nằm dưới đất theo bản năng ngẩng đầu, có chút hoài nghi mà nhìn về phương hướng của Diệp Oản Oản.

Trong đám bắt cóc này làm sao lại còn có nữ nhân, âm thanh còn dễ nghe như vậy...

Một giây kế tiếp, Liêu Gia Kỳ ngẩng đầu lên. Trong nháy mắt khi thấy rõ cô gái kia, nhất thời liền ngây ngẩn, biểu cảm tàn bạo máu tanh trên mặt cũng biến thành đờ đẫn hoảng hốt.

"Cô... Cô... Cô là người nào?" Liêu Gia Kỳ ngơ ngác nhìn chằm chằm cô gái bị mọi người vây vào giữa.

Cô gái mặc một bộ đồ gọn gàng màu đỏ thẫm, tóc đen như mực, da trắng như tuyết, xinh đẹp lung linh như vầng trăng sáng.

Tay nâng lấy trán, lười biếng tùy ý ngồi ở trên một chiếc ghế sắt cũ, một đôi con ngươi sáng ngời rung động lòng người giờ phút này đang rơi ở trên người hắn. Nàng và cái nhà xưởng máu tanh tăm tối, và đám hung thần ác sát bắt cóc xung quanh, hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác nhau…

Đẹp đến... Không giống người phàm...

Cô gái này, cũng là bị bọn họ bắt cóc đến đây sao?

Liêu Gia Kỳ nghĩ như thế, liền trực tiếp lên tiếng hỏi, "Cô... Cô cũng bị bọn họ bắt cóc sao?"

Thời khắc này, ý thức bảo vệ nữ giới của phái mạnh trong lòng Liêu Gia Kỳ trong nháy mắt tăng cao, "Ngay cả một thiếu nữ nhu nhược tay trói gà không chặt cũng đều không buông tha, các ngươi quả thật là một đám điên cuồng dã man!"

Liêu Gia Kỳ vừa dứt lời, đám người Bắc Đẩu, Thất Tinh, Đại trưởng lão, Tam trưởng lão tất cả đều bị chửi đến ngu người luôn rồi! Sau một thoáng ngơ ngác, sắc mặt cả đám người đồng loạt tối sầm lại.

Cùng là chung nhóm bắt cóc, đồng dạng đều là nhân vật phản diện, bọn họ thì nhìn một cái liền bị phân loại vào loại nhân vật phản diện, chính là người xấu.

Mà Minh chủ đại nhân... lại còn có thể bị “con tin” phân loại thành tiểu bạch hoa đáng thương bị bắt cóc…

Bắc Đẩu chống nạnh, tỏ vẻ tức giận vì Minh chủ nhà mình bị vũ nhục, nổi giận lớn tiếng chửi, "Ngươi mẹ nó mù mắt rồi sao? Lại dám làm nhục Minh chủ chúng ta! Đây là lão đại của chúng ta!"

"Cái...Cái gì? Cô... Cô ấy là lão đại của các ngươi?" Liêu Gia Kỳ mặt đầy vẻ không cách nào tin nổi, "Chuyện này làm sao có thể..."

Một vị tiểu tiên nữ đẹp như vậy, làm sao lại là lão đại của đám người hung ác này.

Đại trưởng lão đổ mồ hôi lạnh liên tục, đến cạnh Diệp Oản Oản mở miệng: "Minh chủ bớt giận, tiểu tử thúi này tám phần mười là ánh mắt có vấn đề!"

Tam trưởng lão cũng vội vàng trấn an, "Không sai không sai! Không chỉ là ánh mắt có vấn đề, não chỉ sợ cũng bị chó gặm rồi! Minh chủ ngài ngàn vạn lần đừng chấp nhặt với hắn!"

Diệp Oản Oản: "..."

Được rồi, đối với những người này mà nói, mình bị hiểu lầm thành "người tốt", dường như đúng là một loại làm nhục. 

"Cô thật sự là... là lão đại của bọn họ...!!"

Liêu Gia Kỳ lúc này mới chú ý tới, cô gái này là người duy nhất ngồi một mình một ghế. Hơn nữa, thái độ của những người này đối với cô gái nọ đều vô cùng cung kính.

Mặc dù như vậy, hắn vẫn không cách nào tin được.

Diệp Oản Oản vậy mà cũng không phủ nhận, vẫn cứ ung dung thản nhiên nhìn Liêu Gia Kỳ một cái: "Không sai, làm sao?"

Trên mặt của Liêu Gia Kỳ chợt đỏ ửng lên một cách bất thường, cặp mắt óng ánh, trong cơn mê say vì sắc đẹp, nghe vậy chợt bật thốt lên: "Tôi... Tôi có thể nhập bọn không?"

Diệp Oản Oản: "..."

Bắc Đẩu: "..."

Thất Tinh: "..."

Đại trưởng lão: "..."

Tam trưởng lão: "..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 81 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như chu dai bi phien am phan viet va phan han viet, bang chung khoa hoc ve nhan qua bao ung luan hoi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.