Cô vợ nhỏ bé của tổng tài ác ma

Chương 9: Sỉ nhục đến cùng cực



Nhìn cô trong đoạn ghi hình đó lẳng lơ, dâm đãng, dơ bẩn biết bao. Mộc Nhiên suy sụp nói:"Tôi thua anh rồi, tôi thua chính số phận của mình, anh muốn làm gì, tùy anh."

- "Cô đừng nói như thế với tôi, cô tốt nhất nên nghe lời làm vật thế thân cho đến khi cô ấy quay về."

Nói rồi anh đưa cô cái remote:"Có thời gian thì xem lại một chút, rất thú vị."

Nói rồi anh bước về phía chiếc tủ đựng đồ, cầm một xấp tiền:"Đây là số tiền của cô." Anh ném vào người cô một cách vô tình.

Mộc Nhiên tắt đi bộ phim đang chiếu trên tivi, cô chùm chiếc chăn lại khóc nức nở, rốt cuộc cô đã làm gì sai, tại sao số của cô lại khổ đến vậy.

Đáng nhẽ ra giờ này cô đã được sang bên Mỹ theo đuổi đam mê của mình, tất cả đã sai đường từ hôm anh đến nhà cô.

Nhược Nhiên Nhi nhanh chóng thay quần áo đến công ty, cô ta là thư kí thứ hai của anh, từ giờ sẽ đảm nhiệm chức tình nhân, trớ trêu nhất là vợ và tình nhân từ giờ sẽ sống cùng nhau trong căn biệt thự này.

Hàn Thiên Lãnh đã đi làm, quản gia liền đi lên phòng với Mộc Nhiên, bà mở cửa bước vào thấy cô đang khóc nức nở thì thương xót nói.

- "Tiểu Nhiên, đừng khóc nữa, mau dậy ăn sáng thôi."

Mộc Nhiên nghe giọng bà thì lau đi nước mắt, từ ngày gặp bà cô thấy bà còn tốt hơn cả mẹ ruột của mình, Mộc Nhiên bỏ chiếc chăn ra.

Quản gia nhìn những vết thâm tím ở cổ cô rồi nhìn đôi mắt sưng đỏ vì khóc nhiều của cô thì hiểu chuyện, bà đỡ lấy thân thể yếu ớt của cô.

- "Đừng ngại, để ta đưa con vào tắm rửa, cần phải ăn đúng bữa mới có sức khỏe."

Mộc Nhiên từ từ bước vào phòng tắm, phía dưới đau rát khiến cô cử động cũng khó khăn, quản gia mặc quần áo vào cho cô, bà giúp cô chải lại mái tóc rồi đi xuống nhà lấy đồ ăn cho cô.

Bà nấu cho cô ít cháo hạt sen, một cốc sữa, Mộc Nhiên cố gắng ăn nửa bát cháo rồi uống cốc sữa, quản gia lấy một vỉ thuốc đưa cho cô.

- "Tiểu Nhiên, đây là thuốc bổ, con hãy uống một viên đi."

Mộc Nhiên uống một viên thuốc rồi nói:"Bác, cháu muốn nghỉ ngơi một chút."

- "Được, được, vậy con cứ nghỉ ngơi đi."

Mộc Nhiên ngủ một giấc đến trưa, thân thể của cô đã đỡ hơn, Mộc Nhiên liền lấy ít giấy và bút đi xuống nhà.

- "Tiểu Nhiên, định đi đâu nữa sao?"

Mộc Nhiên lắc đầu:"Cháu định ra vườn ngồi hóng gió một lát." Cô không dám tùy tiện ra ngoài nữa, đêm qua đã quá sợ hãi rồi, cô không muốn mình liên lụy đến ai nữa.

- "Ừ, nhớ chú ý sức khỏe nhé."

Mộc Nhiên không nói gì, quay người bước đi ra vườn hoa phía sau căn biệt thự. Nơi đây được trồng rất nhiều hoa hồng, nhưng đây không phải loại hoa cô thích, cô thích hoa cúc trắng.

Cũng không hiểu vì sao một cô gái như cô lại có sở thích đặc biệt với hoa cúc trắng, cũng có thể do sở thích kì quặc này khiến cô không có bạn cũng nên.

Mộc Nhiên đặt bút chì xuống tờ giấy, nhưng bây giờ trong đầu cô trống rỗng, không có ý tưởng gì cả. Cô thở dài rồi bất giác vẽ một chiếc lồng chim, trong đó,nhốt một chú chim vành khuyên, nó rất giống với cô bây giờ.

Cô chính là chú chim vành khuyên này, căn biệt thự này là chiếc lồng, cô chỉ có thể vùng vẫy vô ích trong đây.

Lúc này điện thoại của cô đổ chuông, trước giờ không có bạn bè nên chẳng bao giờ cô gọi điện cho ai, điện thoại rung chuông thì chỉ có thể là bố hoặc mẹ của cô thôi.

Quả như cô đoán, là mẹ cô. Mộc Nhiên nhẹ nhàng nghe máy.

- "Con nhỏ kia, mày tưởng mày được làm Hàn phu nhân thật sự rồi sao? Mày nên nhớ đây là chỗ đứng của chị mày, mày đừng có mơ tưởng, mau gửi tiền về đây, nuôi mày hai mươi năm, mày cứ thế bỏ đi sao?"

Mộc Nhiên cười chua xót, đây chính là mẹ ruột của cô:"Năm ngàn vạn chưa đủ công sức hai người nuôi tôi sao? Bà nên nhớ hai mươi năm qua tôi sống khổ cực, thiếu thốn đủ điều, tôi e năm ngàn vạn này còn dư nữa đấy."

- "Mày, mày, hôm nay dám hỗn láo vậy sao? Ỉ được làm vợ của Hàn Thiên Lãnh rồi lên mặt phải không, tất cả đều là nhờ vào chị mày, mày nên nhớ."

Mộc Nhiên lắc đầu:"Tất cả những gì các người ban cho tôi, tôi sẽ không quên đâu, nhất định sẽ không quên." Ánh mắt cô trở nên quật cường, lạnh lùng cắt máy.

Mộc Nhiên ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trong xanh rộng lớn ấy để nuốt nước mắt chảy ngược vào trong, cô mỉm cười, một nụ cười còn khó coi hơn khi cô khóc, vì nó chứa đựng bao chua xót, đau khổ mà một cô gái yếu đuối như cô phải nhận lấy.

Cô thẳng tay quăng chiếc điện thoại ra xa, một lũ người máu lạnh, cô hận tất cả.

- "Ông trời ơi, Diệp Mộc Nhiên con đắc tội với người sao?"

Đây là lần đầu tiên trong hai mươi năm cô trách ông trời, bởi vì trước đây cô đều nghĩ có lẽ mình không bằng chị mình thật.

Ôm mặt khóc lóc một lúc cô mới lấy lại bình tĩnh, Mộc Nhiên ôm đống đồ vào nhà, trời cũng đã gần tối.

Lúc này Hàn Thiên Lãnh và Nhược Nhiên Nhi bước xuống xe, họ cùng nhau đi vào nhà.

- "Thiếu gia, cậu đã về." Nữ giúp việc cúi đầu chào hỏi.

Anh lạnh lùng đi lên lầu, Nhược Nhiên Nhi nhìn người giúp việc:"Các người mù sao? Không thấy tôi à?"

- "Đúng là một lũ người ngu ngốc."

Nhược Nhiên Nhi vừa lườm họ vừa nói, cơm được dọn ra, Mộc Nhiên bình tĩnh ngồi xuống ăn cơm.

- "Này Diệp Mộc Nhiên, cô có thể đứng dậy không? Đang ăn cơm nhìn thấy cô tôi nuốt không trôi."

Quản gia lúc này đi về phía bàn ăn:"Mong Nhược tiểu thư thông cảm, tôi nghĩ cô mới là người cần phải đứng lên, cô ấy là phu nhân của cái nhà này."

Mộc Nhiên lắc đầu với quản gia ý nói bà im lặng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 10 lượt.

Đọc truyện không chỉ giúp bạn phát triển khả năng ngôn ngữ mà còn rất nhiều những lợi ích khác mà bạn có thể chưa biết tới. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang truyện hay chẳng hạn như co vo hop dong bo tron cua tong giam doc, ba xa ve day anh thuong với hàng ngàn bộ truyện được chọn lọc kỹ càng đủ mọi thể loại phù hợp cho từng đối tượng và từng độ tuổi. Chắc chắn bạn sẽ tìm được những bộ truyện vô cũng hấp dẫn tại toptruyenhay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status