Cô vợ thần bí muốn chạy đâu

CHƯƠNG 726: GIÁM ĐỊNH BA CON KHIỂN CÔ LO SỢ (16)



 

Tuy nhiên, ngay cả khi muốn rời đi, anh cũng phải yêu câu một nụ hôn và rời đi trong sự hài lòng.

 

Hàn Nhã Thanh sững sờ, sau đó kiễng chân nhanh chóng hôn lên má anh.

 

“Hàn Nhã Thanh, em là đứa nhỏ ba tuổi sao? Gọi cái hôn này là hôn sao? Em có thể qua loa hơn nữa được không?” Dương Tầm Chiêu tức giận đến buồn cười, hôn lên má gọi là hôn sao? Tay anh vốn đã ôm lấy cô, giờ anh càng siết chặt không cho cô co rút lại, huống chi để cô rời đi.

 

“Vậy thì anh muôn thế nào?” Hàn Nhã Thanh cũng biết nụ hôn cô vừa hôn có chút quá khiêm tốn, nhưng lúc này cô bị áp lực nên không có hôn lên môi anh.

 

"Ở đây..." Dương Tầm Chiêu chạm vào môi mình một cái, nhìn thẳng vào cô, nắm chặt tay cô hơn.

 

Ý tứ của anh rất rõ ràng, nếu cô không hôn anh như lời anh nói, anh sẽ không buông tha cho cô.

 

Hàn Nhã Thanh ở trong lòng thở dài, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn môi của anh rồi nhẹ nhàng mím môi, có một loại cực kỳ quyến rũ, vô cùng quyến rũ.

 

Cô không bao giờ là loại phụ nữ si tình, nhưng cô vẫn bị quyến rũ.

 

Thực ra hôn anh thực sự không khó, chỉ với vẻ ngoài đẹp mắt của anh, nhiều phụ nữ đều muốn hung ác nhẫn tâm đè anh ấy xuống ấy chứ.

 

Cô cảm thấy bây giờ mình sắp trở thành loại phụ nữ như vậy.

 

Hàn Nhã Thanh đã kiễng chân lên hôn nhanh lên môi anh, tất nhiên chỉ nhanh như vậy thôi.

 

Nhưng mà Dương Tầm Chiêu hiển nhiên không hài lòng, một tay anh đột nhiên đè sau đầu cô, hôn mãnh liệt.  

Nụ hôn của anh thật sâu, kéo dài và cuồng nhiệt.

 

Lần này, Hàn Nhã Thanh không có bài xích, cũng không đẩy lùi quá nhiều, khi anh vào sâu hơn, thân thể cô từ từ mềm ra, hai tay theo bản năng ôm lấy anh.

 

Giờ phút này, cô đã quên hết những chuyện khác, hoàn toàn đắm chìm trong nụ hôn điên cuồng của anh.

 

Khóe môi Dương Tầm Chiêu câu lên thỏa mãn, hừ, cuối cùng cũng bình thường.

 

Khi Dương Tầm Chiêu buông ra, Hàn Nhã Thanh khẽ dựa vào bên tai anh, cô càng cảm nhận được nụ hôn của anh, cảm giác càng ngày càng mạnh, nếu thật sự là anh em, cô có cảm thấy như vậy không?

 

Hàn Nhã Thanh tựa vào trong vòng tay anh, cảm thấy phiền muộn trong lòng đã bớt đi đáng kể.

 

“Anh trai, anh trai, cha mẹ đang chơi đùa hôn hít phía dưới.” Đường Vũ Kỳ vừa đi tới cửa sổ liền nhìn thấy ngoài cửa có hai người hôn nhau, cao hứng hét lên với anh trai thân yêu.

 

Đường Minh Hạo nhanh chóng đi tới, nhìn một cái, khóe môi hơi cong lên.

 

"Anh à, ba và mẹ muốn kết hôn rồi sao? Bà cố nói, chỉ những người kết hôn mới được hôn nhau” Đường Vũ Kỳ vào nhà họ Đường không lâu, hiển nhiên là bị bà cụ Đường ảnh hưởng.

Trong quan niệm của người cao tuổi, điểm này chắc chắn là tương đối bảo thủ.

 

“Hừ hừ.” Đường Minh Hạo nhìn Dương Tầm Chiêu một lần nữa, sau đó khẽ khịt mũi hừ nhẹ.

 

Đúng vậy, Dương Tầm Chiêu đối tốt với mẹ của cậu bé. Có thể nói là không chê vào đâu được. Cậu bé nghe cậu của mình nói. Chuyện của mẹ hôm nay đã được Dương Tầm Chiêu giải quyết, không mất nhiều thời gian. Dương Tầm Chiêu sau khi cứu mẹ cậu từ đồn cảnh sát, Dương Tầm Chiêu thực sự lợi hại.

 

Nhưng mà Dương Tầm Chiêu cho tới bây giờ vẫn chưa phát hiện được cậu và em gái, cũng không phát hiện được một chút dấu vết nào.

 

Trên thực tế, rất nhiều chuyện đều hiển nhiên, ví dụ như lần trước Dương Tầm Chiêu đến nhà họ Đường, nhìn rõ ràng đồ chơi của con gái mình, nhưng Dương Tầm Chiêu lại không để ý đến sự tồn tại của chúng.

 

Nếu Dương Tầm Chiêu ngốc một chút, cậu có thể hiểu và chấp nhận, nhưng Dương Tầm Chiêu lại rất sắc sảo, sắc sảo trong mọi truyện, chẳng qua là không phát hiện ra cậu và em gái cậu.

 

Ông ta rõ ràng không quan tâm đến chuyện của họ.

 

Đường Minh Hạo nhớ những gì Dương Tầm Chiêu đã nói trước đây răng không thích trẻ con, có vẻ như Dương Tầm Chiêu thực sự không thích trẻ con.

  “Anh à, nếu ba và mẹ kết hôn, chúng ta sẽ có ba, và gia đình chúng ta có thể ở bên nhau.” Đường Vũ Kỳ hiển nhiên không nhìn ra sự không hài lòng của anh trai, đối với việc có ba, Đường Vũ Kỳ có đến mười phần chờ mong.

 

Khi Đường Minh Hạo nghe thấy lời của em gái mình, đôi mắt cậu nhanh chóng lóe lên, cùng nhau? Đây cũng là một cám dỗ lớn đối với em gái cậu.

 

Với cậu ấy cũng vậy, tuy ngoài mặt cậu tỏ vẻ không quan tâm đến nhưng trong lòng cậu ấy đang mong đợi điều đó.

 

Nhưng mà Dương Tầm Chiêu không thích trẻ con, sẽ không thích cậu và em gái? Đây là điều khiến cậu lo lắng nhất.

 

“Anh hai, anh lo lắng ba không thích chúng ta sao?” Mặc dù Đường Vũ Kỳ thường ăn vặt, nhưng khi phản biện vẫn rất tinh tế.

 

Điểm này nên được thừa hưởng từ Hàn Nhã Thanh.

 

Đường Minh Hạo đảo mắt nhanh, nhìn em gái, mím chặt khóe môi, không nói gì.

 

"Anh hai, bất quá bà cố nói, ông ấy là ba ruột của chúng ta, ông ấy sẽ không chán ghét chúng ta, một lòng yêu mẹ của chúng ta hơn chúng ta một chút, ừm, bất quá bà cố cũng nói, ba yêu mẹ thì sẽ yêu ai yêu cả đường đi, và nếu ba yêu mẹ nhiều một chút, ông ấy sẽ yêu chúng ta nhiều hơn.” Rõ ràng, bà cụ Đường đã nói rất nhiều điều tốt đẹp về Dương Tầm Chiêu trước mặt Đường Vũ Kỳ.

 

“Yêu ai yêu cả đường đi?” Đường Minh Hạo cau mày khi nghe lời nói của Đường Vũ Kỳ, họ vốn là con ruột của Dương Tầm Chiêu, còn cần yêu cả đường đi?

 

Vì vậy, Đường Minh Hạo hiển nhiên đang rất ghen tị.

 

“Anh, anh cũng biết ba cưới mẹ, hai người chúng ta là cho đi.” Đường Vũ Kỳ cảm thấy đây là chuyện đương nhiên, cũng không phải như Đường Minh Hạo nghĩ.

 

“Ai nói cho em biết chúng ta là cho đi?” Đường Minh Hạo sững sờ, ánh mắt lóe lên, bọn họ là cho đi? Ai đã nói điều này?

 

"Chú Mộ Dung Tri đã nói rồi. Chú Mộ Dung Tri nói ai muốn cưới mẹ thì chúng ta sẽ giao cho ai." Đường Vũ Kỳ chớp chớp một đôi mắt to thông minh, trong sáng và chân thành.

 

“Chuyện đó là trước đây, bây giờ thì khác.” Đường Minh Hạo nhìn cô bé khẽ thở dài.

 

Bây giờ Dương Tầm Chiêu là ba của bọn họ, chuyện này có thể giống nhau sao?

 

Nếu Dương Tầm Chiêu không phải ba ruột của bọn họ, cậu cũng không muốn nghĩ nhiều như vậy.

 

“Này, anh trai, mẹ đi rồi.” Đường Vũ Kỳ lại nhìn ra ngoài cửa, không thấy Hàn Nhã Thanh đâu, chỉ có Dương Tầm Chiêu đứng ngoài cửa nhà họ Đường.

 

Lúc này, Dương Tầm Chiêu ánh mắt khẽ đảo, anh vừa vặn hướng về phía cửa sổ nơi mà Đường Vũ Kỳ và Đường Minh Hạo đang đứng.

 

“Anh à, ba đang nhìn qua, ba đã nhìn thấy chúng ta, ông ấy đã nhìn thấy chúng ta.” Đường Vũ Kỳ thấy Dương Tầm Chiêu nhìn qua đây, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút hưng phấn, không khỏi kêu lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 47 lượt.

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược này, mời bạn vào trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như ke hoach nhan su, the lion king 2019 hdxvid aqos fast dl torrent download chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status