Cô vợ thần bí muốn chạy đâu

CHƯƠNG 968: NỮ THẦN HÀN RA TAY, CHÂN TƯỚNG RÕ RÀNG (1)



CHƯƠNG 968: NỮ THẦN HÀN RA TAY, CHÂN TƯỚNG RÕ RÀNG (1)

Trên thực tế, mọi người đều biết truyện như thế này đối với một đứa bé mới 11,12 tuổi mà nói thực sự quá tàn nhẫn, quá không có tình người.

Vì vậy cô bé muốn trừng trị kẻ xấu đã hại cô bé hơn bất kỳ ai.

Dường như tất cả mọi người đang xem trực tiếp đều cảm thấy cô bé sẽ ủng hộ cách làm của mẹ cô bé.

“Bà đi đi, bà là người xấu, tôi không muốn nhìn thấy bà.” Nhưng, không ai nghĩ đến, giây tiếp theo cô bé lại đột nhiên nhảy lên ở trên giường, sau đó lao đến trước mặt bà Lưu, dùng lực hung hăng đẩy bà Lưu một cái.

Trên người của cô bé vẫn còn vết thương, nhảy như vậy, có lẽ đã động đến vết thương rồi, sau khi đẩy bà Lưu, cô bé trực tiếp ngã xuống giường.

Mọi người đều bị cảnh tượng này dọa sợ, nhất thời toàn bộ hiện trường đều trở nên vô cùng yên tĩnh, sau đó cũng không ai ngờ đến cô bé sẽ có thái độ như vậy!!

“Tiểu Ngân, con, con sao vậy?” Bà Lưu bị con gái đẩy một cái, bởi vì con gái từ trên giường đẩy bà ta, con gái dùng lực cũng không nhỏ, bà Lưu lùi về sau mấy bước.

Bà Lưu không thể tin được nhìn con gái của mình, khuôn mặt tràn đầy sự đau khổ: “Tiểu Ngân, rõ ràng con biết mẹ không phải thực sự muốn vứt bỏ con không quan tâm, mẹ muốn mang con đi theo, sau này có mấy lần mẹ muốn dẫn con cùng đi….”

“Là bà vứt bỏ tôi, bà là người xấu, tôi không muốn nhìn thấy bà.” Lúc này Tiểu Ngân ngã xuống đất, có thể là vì vết thương quá đau, cô bé không thể nhảy lên được nữa, nhưng trong ánh mắt cô bé nhìn bà Lưu lúc này tràn đầy thù hận.

“Tiểu Ngân, không phải là mẹ cố ý vứt bỏ con, là ba con đánh chúng ta, mẹ cũng không có cách nào, lúc đó mẹ muốn đưa con đi theo, nhưng ba con uy hiếp mẹ, nói sẽ giết con, vì vậy mẹ mới rời đi trước, muốn tìm cơ hội âm thầm đưa con rời đi…” Lúc này cơ thể bà Lưu rõ ràng đang run rẩy, có lẽ là vì bị sự tức giận của con gái làm tổn thương.

“Ba đánh mẹ là vì mẹ là người xấu, là mẹ sai, không phải ba sai.” Nhưng cô bé lại ngắt lời bà Lưu, hơn nữa lời nói này của cô bé còn khiến người khác có chút bất ngờ.

“Tiểu Ngân, không có, không phải là lỗi của mẹ, thật sự không phải là lỗi của mẹ.” Bà Lưu vội vàng lắc đầu, bà ta đi về phía trước mấy bước, dựa vào bên giường, muốn kéo con gái của mình.

Nhưng cô bé lại trực tiếp hất tay bà ta ra, đôi mắt vẫn tràn đầy sự hận thù: “Là lỗi của bà, là bà ngoại tình ở bên ngoài, ba mới đánh bà, đều là lỗi của bà, bà là người phụ nữ xấu xa không cần mặt mũi.”

Câu nói lần này của cô bé khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên, hơn nữa cô bé còn mắng mẹ của mình như vậy khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.

“Không có, mẹ thật sự không có, con phải tin tưởng mẹ, đều là ba nói linh tinh, mẹ thật sự không có làm chuyện có lỗi với ba con, cũng không có làm bất kỳ chuyện gì có lỗi với con.” Cơ thể của bà Lưu lúc này rõ ràng đang run rẩy, mặc dù rất bị đả kích, nhưng bà ta vẫn cố gắng để giải thích.

“Tóm lại tôi không muốn nhìn thấy bà, bà mau đi đi, chuyện của tôi không cần bà phải quan tâm.” Cô bé căn bản không nghe mẹ cô bé giải thích, ngược lại còn giống như Lý Minh bắt đầu đuổi bà Lưu đi.

“Tiểu Ngân, mẹ đến để giúp con, mẹ thực sự đến để giúp con, con phải tin tưởng mẹ.” Rõ ràng bà Lưu không ngờ đến con gái lại đuổi bà ta đi, trong ánh mắt hiện lên sự đau khổ.

“Tôi nói rồi, tôi không cần bà phải quan tâm đến tôi, chuyện của tôi ba sẽ lo, không cần bà phải bận tâm, bà đi đi, bà mau đi đi.” Lúc này căn bản cô bé không nghe lọt tai bất kỳ lời giải thích của mẹ cô bé, chỉ muốn đuổi bà Lưu đi.

“Bây giờ bà cũng đã nhìn thấy, con gái không muốn bà quản chuyện này, bà còn không mau rời đi.” Lúc này dường như Lý Minh có chút tức giận, cùng với con gái đuổi người.

“Lý Minh, rốt cuộc ông đã nói gì với con gái? Sao ông có thể nói những lời linh tinh như vậy với con?” Bà Lưu quay về phía Lý Minh, đôi mắt ửng đỏ.

“Tôi chỉ nói sự thật, hơn nữa con gái cũng đã lớn, đã hiểu chuyện rồi, chuyện gì con bé cũng biết, con bé có thể biết được ai đúng ai sai.” Lý Minh lạnh lùng hừ một tiếng, trong ánh mắt ẩn giấu sự đắc ý.

“Bây giờ con bé đã không muốn bà quản chuyện của con bé, vì vậy bà mau dẫn những người mà bà mời đến đi đi, đừng nói linh tinh nữa.” Lý Minh có được sự ủng hộ của con gái, lần này đuổi người cũng lý trực khí tráng.

“Tiểu Ngân, con nghe mẹ nói, mẹ thực sự là vì muốn tốt cho con, thật sự muốn giúp con….” Bà Lưu cũng hiểu chuyện trước kia tranh cãi ở đây cũng không rõ ràng, cũng không muốn tranh cãi nhiều, nhưng chuyện của con gái bà cũng không thể không quan tâm.

“Tôi tin ba, không tin bà, bà đưa người của bà mời đến đi đi.” Nhưng cô bé lại một lần nữa ngắt lời của bà Lưu, rõ ràng cô bé đứng về phía Lý Minh.

Sau đó cô bé lại nhìn về phía đặc phái viên Chu của hiệp hội bảo vệ quốc tế: “Tôi không cần các người giúp tôi, tôi cũng không tin các người, ba nói đúng, các người không thật lòng giúp đỡ tôi, các người đều giúp người xấu hại tôi.”

“Bạn nhỏ, cháu nghe chú nói, bọn chú chuyên bảo vệ phụ nữ, bảo vệ những bạn nhỏ giống như cháu, bọn chú tuyệt đối sẽ không giúp đỡ người xấu.” Đặc phái viên Chu không thể ngờ được cô bé lại bài xích bọn họ như vậy.

Đây là tình huống mà anh chưa từng gặp phải trước đây.

Không biết cô bé có bị ba cô bé ảnh hưởng không?

Tư tưởng của trẻ con rất dễ dàng bị người lớn ảnh hưởng, vì vậy đặc phái viên Chu nhất định phải giải thích rõ ràng với cô bé, tuyệt đối không thể để cô bé hiểu nhầm như vậy.

“Các người đi, tôi không tin các người nữa, tôi không muốn các người giúp đỡ, không cần các người giúp đỡ.” Nhưng rõ ràng cô bé không nghe anh ta giải thích.

Cô bé suy nghĩ một lúc, đột nhiên quay về phía phóng viên: “Cháu không tin bọn họ, cũng không muốn để bọn họ giúp đỡ, có phải bọn họ không thể quản được chuyện của cháu? Có phải cháu có thể đuổi bọn họ đi?”

Phóng viên sững sờ, có chút ngạc nhiên nhìn cô bé, rõ ràng phóng viên cũng không hiểu tại sao cô bé lại làm như vậy, cũng không biết cô bé đang nghĩ gì.

Nhưng, nếu như cô bé thực sự kiên quyết không muốn để người của Hiệp hội bảo hộ quốc tế giúp đỡ, người của Hiệp hội bảo vệ quốc tế cũng không miễn cưỡng giúp đỡ cô bé.

Dù sao cô bé mới là đương sự, mặc dù cô bé còn nhỏ, nhưng lúc này cô bé đã bày tỏ thái độ của mình một cách rất kiên quyết.

Vì vậy dưới tình huống như vậy, cho dù mẹ của cô bé mời người của Hiệp hội bảo hộ quốc tế giúp đỡ, cô bé không đồng ý, người của Hiệp hội bảo hộ cũng không thể miễn cưỡng tham gia.

“Nếu như cháu không đồng ý, về nguyên tắc bọn họ không thể miễn cưỡng quản chuyện này.” Mặc dù phóng viên không hiểu cô bé nghĩ gì, nhưng với tư cách là một phóng viên, nhất định phải nói thật, cho dù đối phương là một cô bé, anh ta cũng không thể lừa dối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 49 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như thoi mien trai nghiem toi se thoi mien ban, dinh cao loto bet cach bat bach thu lotobet cau tam giac can le minh sieu chuan sieu vip rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status