Con đường bá chủ

Chương 35: Tam Đỉnh Trung Kỳ



Việc tham dự Đại Điển tại Bách Hoa Môn rõ ràng khiến hai nữ cảm thấy bất ngờ, khoảng cách hai thế lực xa xôi khiến các nàng nghĩ chỉ có thể diện kiến Yên Nhược Tuyết khi cùng gia nhập Thánh Linh Học Phủ, không ngờ lại có cơ hội sớm như vậy, trong lúc nhất thời tâm trạng phức tạp vô cùng.

“Diễm gia chúng ta hình như ít qua lại với Bách Hoa Môn, sao lần này lại được mời?” Diễm Hồng Liên tỉnh táo thắc mắc hỏi.

“Vài năm trước cung chủ Bách Hoa Môn đã thay đổi, tân nhiệm cung chủ là một vị bằng hữu củ của ta” Diễm Nguyệt Kỳ lên tiếng nói tiếp:

“Lần này Thánh Nữ Đại Điển rất được Bách Hoa Môn xem trọng, bởi vì ba vị thánh nữ sắp tới sẽ đại diện cho vô số đệ tử Bách Hoa Môn tiến vào Thánh Linh Học Phủ học tập”

“Ồ, xem ra đây cũng là hình thức để Bách Hoa Môn giới thiệu ba vị tân thánh nữ với toàn đại lục” Diễm Điệp Tình thông minh lanh lợi nói.

“Có thể xem là vậy, được rồi các ngươi thu xếp đi, nữa tháng sau xuất phát, mặc dù Diễm gia ta cách Bách Hoa Môn khá xa nhưng có Truyền Tống Trận giải quyết vấn đề đó, ổn định tu vi cho tốt, đừng làm Diễm gia mất mặt!”

Diễm Nguyệt Kỳ nói xong quay người rời đi, bất quá trong giọng nói rõ ràng có ý quan tâm.

“Xem ra mẫu thân còn tức giận”

Hai nữ liếc nhau cười khổ, các nàng cũng hiểu với thân phận của một Luyện Hư Kỳ như mẫu thân không thể hạ mình tham dự đại lễ của một cái Thất Cấp thế lực, để hai vị công chúa Diễm gia tham dự vừa không quá long trọng, lại không mất đi lễ nghĩa với Bách Hoa Môn, về tình về lý đã vô cùng thích hợp.

Nghĩ đến cảnh sắp gặp nữ nhân đầu tiên của hắn, hai nữ liếc nhau, nhìn thấy ánh sáng tràn ngập đấu chí trong mắt đối phương, đồng thanh nói:

“Không thể để nàng xem nhẹ!”

...

Linh Vũ Thành

Bên trong Phủ thành chủ.

Một nam tử trung niên hình dáng cao lớn, thân mặc lục bào, mặt mũi uy nghiêm ngồi tại phòng khách.

Hắn chính là Mộc Hoành, thành chủ Linh Vũ Thành, ngoại môn trưởng lão Thất Cấp tu chân thế lực MộcThiên Tông, Hóa Thần Kỳ cấp bậc cường giả.

Bất cứ thân phận nào của hắn cũng khiến người khác phải ngưỡng mộ, địa vị cao cao tại thượng, tại Linh Vũ Thành có thể nói trở tay thành mây, lật tay thành mưa.

Bất quá giờ phút này Mộc Hoành mặc mũi dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu vì tức giận, nhìn sang một thiếu niên tóc trắng một mặt ủy khuất đang quỳ gối giận giữ hét:

“Thằng nghịch tử, xem ngươi đã làm gì?”

Hắn vừa mắng chửi vừa chỉ tay về một phía.

Nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy một nam tử áo đen mất hết tứ chi nằm hấp hối trên mặt đất, linh lực của một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ vẫn không thể khép lại vết thương trên người, máu tươi chảy ròng, sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên đã trở thành phế nhân chân chính.

Người này tên Mộc Ưng, là tâm phúc dưới trướng của Mộc Hoành, lòng trung thành tuyệt đối, rất được Mộc Hoành xem trọng.

Nhưng hắn không ngờ Mộc Ưng lại nghe lệnh nhi tử Mộc Kiêu của hắn, thông đồng làm bậy, dẫn đến thân tàn ma dại, cũng đồng nghĩa Mộc Hoành hắn mất đi một tâm phúc trợ lực.

Hắn sao có thể không tức giận?.

Bốp

Một bàn tay tán đi qua, Mộc Kiêu gương mặt sưng húp, hai cái răng gãy rụn.

Nhìn bộ dạng thảm hại của con trai, Mộc Hoành gằn từng chữ nói:

“Giỏi, giỏi lắm, Quân Lâm Khách Sạn ngay cả ta cũng không dám dây vào, không ngờ con trai ta lại sai người đến trước nó hung hăng càn quấy, ngươi thật giỏi!”

Nghe phụ thân mắng chửi, Mộc Kiêu hai mắt co rụt lại, hắn từ nhỏ thiên phú phi phàm, sở hữu hai loại Mộc và Băng Linh Căn, rất được phụ thân cưng chiều, lại có trưởng lão MộcThiên Tông hứa hẹn tương lai thu làm đệ tử, vì thế xem trời bằng vun, ghen ghét những ai thiên phú cao hơn hắn.

Mộc Kiêu tại Linh Vũ Thành có thể nói là hoành hành bá đạo, ai gặp hắn cũng phải nể ba phần. Lần này vô tình chứng kiến Lạc Nam mạnh mẽ, tham lam muốn cướp đoạt thân pháp của đối phương nên sai phái Mộc Ưng ra tay.

“Ta thật không ngờ Quân Lâm Khách Sạn có cường giả như vậy, phụ thân tại sao không cho ta biết sớm?” Mộc Kiêu không phục nói, nhìn thảm trạng của Mộc Ưng khiến hắn run lẩy bẩy, nếu người ra tay với Lạc Nam không phải Mộc Ưng mà là hắn, có lẽ hạ tràng không khác bao nhiêu đâu.

“Nói cho ngươi?” Mộc Hoành giận quá hóa cười, dữ tợn nói:

“Nói cho ngươi ta đường đường là thành chủ, lại bị một nữ tử đoạt đất mở khách sạn, một đồng thuế má cũng không giao ra, ta lại chỉ có thể mặt cười vui vẻ lấy lòng đối phương sao?”.

“Tự hào lắm sao mà nói?”

Mộc Hoành hét lớn, tiếp tục chửi:

“Lão tử từng dạy ngươi làm người khiêm tốn, núi cao còn núi khác cao hơn, không thể xem thường người trong thiên hạ, ngươi có lọt lỗ tai không?”

“Ngươi tham lam đồ của người khác thì cũng thôi, muốn cướp đoạt thì ra tay sạch sẽ một tí, tại sao lại ngu xuẩn sai Mộc Ưng chặn đường cướp người giữa thanh thiên bạch nhật?”.

“Não ngươi bị chó tha rồi sao?” Mộc Hoành càng chửi càng tức giận, quay sang tàn phế Mộc Ưng rống lên:

“Còn có ngươi, chuỵên như vậy cũng nghe theo lời hắn làm càn, chưa hỏi ý của ta”

BÙM

Mộc Hoành một chưởng đánh xuống, tu vi Hóa Thần không giữ lại chút nào, Mộc Ưng vốn tàn phế đột ngột nổ tung thành thịt vụn, chết không toàn thây.

Mộc Kiêu run lẩy bẩy, lần đầu hắn thấy phụ thân tức giận như vậy, ngay cả tâm phúc theo hầu nhiều năm nói giết là giết.

“Hừ, phế vật giữ lại làm gì?” Mộc Hoành cười lạnh, lần này hắn muốn giết gà dọa khỉ, chấn nhiếp toàn bộ phủ thành chủ một lúc.

Quả nhiên thần thức dò xét một vòng, cảm thấy đám người hầu trong nhà run lẩy bẩy, sợ hãi tột độ.

“Hix, phụ thân, hài nhi biết sai, chỉ là thiếu niên kia có quá nhiều bí mật, nếu chúng ta đoạt được...” Mộc Kiêu cố gắng lấy lại bình tĩnh, dù sao cũng là thiên tài, Mộc Hoành lại chỉ có mình hắn là con trai, hắn không sợ đối phương giết hắn.

“Ngu xuẩn, kẻ kia trẻ tuổi hơn ngươi, bản lĩnh lại kinh người như vậy, có được chủ nhân Quân Lâm Khách Sạn chống lưng, nói không có bối cảnh mạnh mẽ ngươi tin không?” Mộc Hoành ngữ điệu giáo huấn nói.

Mộc Kiêu suy nghĩ lời phụ thân, bừng tĩnh gật đầu, hắn bị lòng tham đánh mất lý trí, không có thời gian suy nghĩ sâu xa như vậy, hiện tại cảm nhận lời phụ thân nói, mồ hôi lạnh đầy lưng.

“Có câu biết người biết ta, ngươi ngay cả thân phận kẻ kia cũng chưa điều tra được, lại dám động thủ, quả thật còn quá non” Mộc Hoành dù giận dữ vẫn cố dạy bảo, dù sao thì hắn chỉ có một thằng con trai này, không dạy hắn thì dạy ai?

“Ngươi làm gì Kiêu Nhi?”

Âm thanh giận dữ chua chát của một nữ nhân hét lên, một mỹ phụ nhanh chóng chạy đến đỡ Mộc Kiêu đứng dậy, trừng mắt nhìn Mộc Hoành hét lớn.

“Mẫu thân” Mộc Kiêu như tìm được chỗ dựa, vùi đầu vào lòng mẫu thân làm nũng.

“Hừ, con hư tại mẹ quả không sai” Mộc Hoành nhìn cảnh này hừ lạnh, rõ ràng đây là cơ hội tốt giáo huấn nhi tữ, lại bị nữ nhân này phá hư.

“Ngươi nói gì? Nhi tử ngươi bị ức hiếp, thuộc hạ bị phế bỏ, ngươi lại ở đây trách chúng ta, ngươi có còn là nam nhân không?” Mỹ phụ gào thét chửi bới nói.

“Cút, người kia nếu là tức giận, đừng nói ta nho nhỏ thành chủ, dù là MộcThiên Tông cũng chịu không nổi đâu” Mộc Hoành hét ầm lên, gương mặt tức giận đỏ bừng.

“Cái gì?” Mỹ phụ âm thanh im bặt, sắc mặt hơi tái nhợt, khó khăn mở miệng hỏi, hơn ai hết nàng biết MộcThiên Tông lợi hại, vậy mà không chịu nổi cơn giận của nữ nhân kia.

Nàng rốt cuộc là ai?

“Hai người cút vào cho ta, trong ba tháng tới không được bước ra khỏi nhà nữa bước, đích thân ta sẽ giám thị” Mộc Hoành hướng vợ con dứt khoát nói.

Biết mình lần này đuối lý, mỹ phụ cũng không dám làm càn, lôi kéo con trai vào nhà an ủi.

Ngồi một mình hồi lâu sau, Mộc Hoành tức giận trong lòng giảm bớt, hắn nhàn nhạt kêu lên: “Mộc Hổ!”

“Có thuộc hạ!” Một nam tử lưng hùm vai gấu to xác đi tới, tu vi Nguyên Anh Hậu Kỳ.

“Mang 1000 Cực Phẩm linh thạch đến Quân Lâm khách sạn bồi tội, nói đích thân ta xin lỗi Mộng Ảnh lão bản” Mộc Hoành hạ lệnh.

“Tuân lệnh thưa thành chủ!” Mộc Hổ khom người rời đi.

Nhìn bóng lưng Mộc Hổ rời đi, Mộc Hoành sắc mặt khó coi vô cùng, thuộc hạ bị giết hắn lại lo người động thủ tiếp tục trách tội, phải dâng lên quà cáp xin lỗi, cảm giác này thật không dễ chịu chút nào.

Nhưng hắn cũng hết cách, tại thế giới này, nấm đấm ai mạnh người đó chính là đạo lý, hắn Mộc Hoành nhờ hiểu rõ đạo lý này, biết ai là người nên đụng, ai là người nên nịnh bợ, mới có thể leo đến vị trí như hôm nay.

“Thiếu niên kia sẽ là ai đâu?” Mộc Hoành lẩm bẩm, bản thân hắn cũng đã thông qua trận pháp xem lại biểu hiện của thiếu niên kia tại Đấu Thú Trường, với kiến thức của một Hóa Thần Kỳ, hắn có thể nhìn ra nhiều thứ mà người khác không biết được.

Thiêu niên trẻ tuổi gọi Tiểu Nam này là thiên tài khủng bố nhất mà hắn từng chứng kiến, cho dù là Thiếu chủ Thiên Mộc Tông so sánh cũng không bì kịp, điều đó khiến hắn càng kiêng kỵ Lạc Nam, hay nói đúng hơn là tồn tại sau lưng kẻ này.

“Có thể bồi dưỡng ra thiên tài như vậy, sẽ là tồn tại khủng bố nào đây? ” Suy nghĩ trong đầu Mộc Hoành lúc này chỉ có như vậy, cả phòng khách chỉ còn một mình hắn lâm vào trầm mặc.



Đối giá hội ngày một đến gần, không khí tại Linh Vũ thành ngày càng sôi nổi, vô số cường giả từ bốn phương tám hướng kéo nhau về tham dự, các thế lực lớn nhỏ xuất hiện, mặc dù chưa biết có thể đấu giá được thứ gì tốt hay không nhưng bọn hắn sản sàng bỏ thời gian đến tham dự.

Tất cả chỉ vì hai chữ Thiên Cấp, thông tin đấu giá lần này xuất hiện Thiên Cấp vật phẩm đã truyền khắp thiên hạ, không chỉ thế lực tại phía Nam đại lục mà loáng thoáng có thể nhìn thấy đệ tử của các môn phái xa xôi khác kéo theo trưởng bối đến mở mang tầm mắt.

Thiên Cấp vật phẩm, mỗi một thứ đều hy hữu vô cùng, uy lực mang lại kinh khủng không cần phải nói.

Các thế lực Bát Cấp sỡ dĩ có thể xưng bá nhất phương ngoài việc thực lực nồng cốt cường đại thì hầu như mỗi nhà đều sở hữu một loại Thiên Cấp pháp bảo hoặc công pháp.

Có thể nói Thiên Cấp là căn cơ vững chắc của một thế lực, rất nhiều gia tộc, môn phái thậm chí ngay cả Địa cấp cũng không có, đừng nói gì đến Thiên Cấp.

Đó cũng là lý do quy mô đấu giá hội lần này vượt xa các năm về trước.

Bên trong Linh Giới Châu

Mặc kệ bầu không khí ngày càng nóng lên bên ngoài, hai thân ảnh vẫn yên tĩnh ngồi xếp bằng, linh lực dồi giàu gấp ba lần so với ngoại giới bao phủ bọn hắn, nữ tử cảnh giới đã hoàn toàn ổn định, mà nam giới khí tức đang từng chút từng chút một tăng lên

Bạch Tố Mai mở ra đôi mắt đẹp, cảm nhận tu vi của mình đã hoàn toàn vững chắc ở Tam giai Hậu Kỳ yêu thú, nàng hài lòng mĩm cười đẹp không sao tả xiết, vuốt mái tóc dài ngẩng đầu tìm kiếm thân ảnh nam nhân kia.

Chỉ thấy đối diện nàng không xa, một nam tử áo trắng nhắm chặt đôi mắt tu luyện, gương mặt anh tuấn nghiêm túc dị thường có một loại hấp dẫn giống cái cực mạnh.

Không phải chủ nhân nàng thì là ai?

Vô hạn yêu thương nhìn ngắm chủ nhân mình thoáng chốc, Bạch Tố Mai lúc này mới phát hiện một bộ y phục thánh khiết cao quý nhìn qua rõ ràng là một đôi với y phục trên người chủ nhân, bên cạnh nó là một cặp song kiếm lấp lánh như sao trời, cuốn hút nàng mãnh liệt.

Tiên Lữ Tình Duyên Y

Tinh Ngân Song Kiếm

Trái tim nhỏ bé run lên, hai thứ này như sinh ra dành cho nàng vậy, nàng đưa cánh tay nhỏ bé cầm lấy, khí tức thân thiết bao trùm toàn bộ cơ thể.

Quay sang nhìn Lạc Nam, Bạch Tố Mai trong lòng như được nếm mật, má đào ửng hồng hạnh phúc, nàng thủ thỉ nói nhỏ:

“Tặng cho thiếp sao? chủ nhân!”

Ngoài miệng hỏi nhưng nàng đã xoay người đứng dậy, bộ ngực đầy đặn trắng muốt run rẩy theo từng động tác, Tiên Lữ Tình Duyên che phủ lấy thân thể hoàn mỹ, tay phải cầm Ngân Kiếm, tay trái cầm Tinh Kiếm, như một nữ vệ thần trong thần thoại.

Cao quý đến cực hạn.

Bạch Tố Mai hai kiếm vũ lộng, từng luồng kiếm ảnh tung bay, âm thanh vùn vụt sắc lẽm sẳn sàng chém hết chướng ngại.

Hồi lâu sau, nàng dừng lại, tiếp tục ngồi xuống ngắm nhìn thiếu niên, Bạch Tố Mai cảm thấy cả đời mãi như thế này cũng không biết chán.

Ba ngày sau đó…

Một cỗ khí tức mạnh mẽ bao phủ toàn bộ Linh Giới Châu, bên trong đan điền Lạc Nam, Linh Thổ Đỉnh vốn có kích thước nhỏ nhất lúc này đã không kém gì Huyền Thủy Đỉnh, thậm chí to hơn một chút.

Mà khí tức Lạc Nam phát ra đã tiếp cận Nguyên Anh kỳ, mặc dù chưa chính thức sánh bằng, nhưng hắn tin tưởng bản thân không e ngại bất kỳ Nguyên Anh tu sĩ nào.

Hắn đã tiến vào Tam Đỉnh Trung Kỳ.

Khối Chân Thổ được Tần Mộng Ảnh tặng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó, đẳng cấp Thổ linh lực của Lạc Nam lúc này đã không kém Thủy linh lực.

Lạc Nam mở ra con mắt đang nhắm chặt, tia sáng khiếp người bên trong lóe lên rồi biến mất, cảm nhận thực lực tự thân tiến bộ hài lòng nhếch miệng.

Một thân ảnh chợt nhào vào lồng ngực hắn, cảm nhận nhuyễn ngọc ôn hinh đầy đặn bao phủ, hương thơm bát ngát, Lạc Nam mĩm cười thỏa mãn, bàn tay nâng càm giai nhân, ngắm nhìn gương mặt tuyệt mỹ của nàng.

Bạch Tố Mai vốn dĩ hạnh phúc tràn ngập trong lòng, sao có thể nhịn được? nàng nhón chân, đôi môi đỏ mọng thơm ngát áp vào môi chủ nhân, cái lưỡi mềm mại chủ động vươn ra đòi hỏi.

Lạc Nam sao có thể phụ lòng nàng, ôn nhu mút lấy hương tân ngọc dịch, bàn tay vuốt ve bắp đùi thon mịn màn của nàng, da thịt Bạch Tố Mai mát lạnh khiến hắn thư thái vô hạn.

Mà Bạch Tố Mai dường như có kinh nghiệm, hừ nhẹ một tiếng mị hoặc, bàn tay thon thả đã thò vào quần nam tử, nắm lấy dương căn đã cương cứng của hắn vuốt ve lên xuống.

Hít

Lạc Nam hít sâu, tay nàng quá tinh xảo khéo léo, chỉ là nhẹ nhàng vuốt ve lên xuống đã khiến dục hỏa hắn bùng phát, bất quá nghĩ đến Đấu giá hội sẽ diễn ra trong ngày hôm nay, Lạc Nam tạm thời đè ép xuống dục vọng.

Hắn tách môi ra khỏi môi nàng, nhìn đôi môi kiều diễm ửng đỏ ướt đẩm, Lạc Nam nghịch ngợm cho ngón tay vào miệng nhỏ của nàng, trêu chọc cái lưỡi thơm tho trơn tuột.

“Chủ nhân, thiếp muốn cùng chàng giao phối!”

Bạch Tố Mai thở hổn hển nói, bên dưới bộ phận sinh dục đã sớm tràn lan xuân thủy, nàng bản thể là Xà Yêu, dục tính cực mạnh, dù bộ dạng nhân loại có thánh khiết cỡ nào thì bản năng vẫn không thay đổi.

“Ngoan! Ta sẽ cho nàng nhưng không phải lúc này” Lạc Nam cưng chiều vuốt ve mái tóc trắng muốt như dòng suối ôn nhu nói.

“Khi nào?” Bạch Tố Mai cong môi mong chờ hỏi.

“Ta mang nàng ra ngoài tham dự Đấu giá hội, sau khi trở về chúng ta sẽ cùng nhau” Lạc Nam rút ngón tay trong miệng nàng ra, ấm nồng và ướt đẫm.

“Vâng, tất cả nghe lời chàng” Bạch Tố Mai ngoan ngoãn gật đầu, nàng từ nhỏ sống ở Sơn Mộc Lâm, đối với thế giới nhân loại bên ngoài thập phần xa lạ.

“Tố Mai của ta thật đẹp” Lạc Nam lúc này mới có dịp quan sát kỹ càng, Bạch Tố Mai thân mặc Huyền Cấp Y Phục Tiên Lữ Tình Duyên, càng tôn lên vẻ cao quý lại tràn ngập dụ hoặc.

Nhìn Tinh Ngân Song Kiếm nằm trên mặt đất, Lạc Nam nhặt lên đưa cho nàng hỏi: “Thích không?”

“Thích lắm, thiếp có cảm giác rất thân cận với nó” Bạch Tố Mai hạnh phúc tiếp nhận, vuốt ve thân kiếm.

“Nàng tiến hành nhận chủ đi, sắp tới ta sẽ tìm thêm một bộ Kiếm Pháp phù hợp với nàng” Lạc Nam hơi suy nghĩ nói, Bạch Tố Mai mặc dù có thể dùng Tinh Ngân Song Kiếm làm vũ khí, nhưng thiếu thốn Kiếm Pháp nên uy lực cũng không quá mạnh.

“Vâng” Bạch Tố Mai đối với Lạc Nam nói gì nghe nấy, lập tức nhỏ máu lên thân kiếm, tiến hành nhận chủ.

Nàng ý niệm vừa động, chỉ thấy hai thanh song kiếm cấp tốc rút ngắn lại vừa phải, treo bên hông mình.

Lạc Nam hài lòng gật đầu cười, hắn rất thích tạo hình giống một vị Kiếm tiên tử này của nàng.

Kéo lấy tay Bạch Tố Mai, ý niệm vừa động, cả hai cùng lúc rời khỏi Linh Giới Châu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.7 /10 từ 3 lượt.

Du lịch giúp bạn tự tin về giao tiếp, tự tin về trí tuệ, tự tin sống tự lập một mình tại một nơi xa gia đình, bạn bè người thân, sống nơi đất mới xa lạ thưởng thức món ăn khẩu vị mới, điểm du lịch đẹp làm nức lòng du khách, tự tin kể lại những giây phút trải nghiệm đầy thú vị với bạn bè, người thân, nổi bật trước đám đông làm cho bạn luôn tự tin và thu hút lôi cuốn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như bien nam dinh, top 10 danh lam thang canh dep nhat viet nam Đi du lịch sẽ giúp bạn khám phá được khả năng tiềm tàng ẩn chứa trong mình. Đặt ra một mục tiêu cụ thể và chinh phục nó. Bạn sẽ thấy mình có thể làm được rất nhiều điều tưởng như khó – không thể. Rồi bạn sẽ nhận ra trước đó mình thiếu một chút quyết tâm và liều lĩnh.

loading...
DMCA.com Protection Status