Con đường sủng hậu

Chương 168


Phó Dung trong lúc Từ Tấn đi không lâu thì có cảm giác mình muốn sinh.

Sắp trở dạ, nàng ngủ không được sâu, trước kia Từ Tấn dậy sớm nàng vẫn ngủ rất ngon không hề hay biết gì, gần đây Từ Tấn vừa dậy, nàng liền tỉnh theo, nằm ở trên giường nhìn hắn mặc xiêm y. Sáng nay nhìn theo Từ Tấn rời đi, nghe tiếng bước chân bên ngoài, Phó Dung nhắm mắt lại muốn ngủ thêm một lúc, sau đó cảm giác bụng có vẻ không ổn.

Phó Dung chưa từng sinh con, nhưng nàng đã từng bồi Phó Uyển sinh con, hai tháng này càng gần đến lúc sinh tình trạng càng nhớ thuộc làu.

Bụng truyền đến cơn đau lần thứ nhất thì Phó Dung bản năng mà cảm thấy nàng đại khái là sắp sinh.

Kỳ quái là những hoảng loạn sợ hãi xuất hiện 2 tháng nay thì đến khi thật sự sắp sinh ngược lại đều không còn. Phó Dung cũng không biết mình vì sao bình tĩnh như thế, nàng không kêu người, bình tĩnh nghe Lan Hương ở gian ngoài một lần nữa đóng cửa. Nàng vốn thức dậy trễ, đưa xong Từ Tấn, Lan Hương cũng có thể ngủ bù thêm một lát. Đợi bên ngoài triệt để bình tĩnh trở lại, bụng lại đau một lần nữa.

Kỳ thật cũng không tính là đau nhiều, chỉ giống như là đứa nhỏ đang nhắc nhở nàng.

Phó Dung cười sờ sờ bụng: "Một hồi nữa con phải ngoan, không cho phép gây sức ép nương quá lâu a."

Nói xong câu này, Phó Dung nắm chuông vàng để ở một bên lắc lắc.

Tiếng chuông thanh thúy, Lan Hương tiếng la hưng phấn khẩn trương, so gà trống gáy sáng còn hữu hiệu hơn, các nơi trong Phù Cừ viện mau chóng thắp đèn.

Từ Tấn trở về thì Phó Dung đã vào phòng sinh.

"Bắt đầu đau từ lúc nào?" Trong tháng 2, trời còn lạnh, Từ Tấn một đường khoái mã nhanh chạy về, xuống ngựa thì mặt đã bị gió thổi cứng đơ, đi từ cửa chính vương phủ một đường nhanh chạy tới Phù Cừ viện, mặt đông cứng đỏ bừng lên, cái trán cũng đổ mồ hôi, bị Ôn ma ma nhắc nhở trước đi chính phòng đổi xiêm y mới rồi hẵng đi gặp người.

Hắn nắm tay nàng, lòng bàn tay ấm áp, Phó Dung nhất thời cảm thấy điểm đau kia cũng không có gì, ôn nhu trả lời hắn: "Vương gia vừa đi ta liền đau, đợi lúc vương gia sắp tan triều mới cho người đi báo tin cho vương gia, vương gia ăn cơm chưa?"

Nàng thoạt nhìn bình bình tĩnh tĩnh, Từ Tấn không muốn gia tăng áp lực cho nàng, tạm thời thu hồi lo âu trên mặt, cười nói: "Hiện tại nào có tâm tình ăn cơm, nàng thì sao, bữa sáng ăn gì chưa?"

Phó Dung gật gật đầu, nói với hắn chính mình đã ăn cái gì.

Từ Tấn nhìn nàng không chớp mắt, phát hiện nàng nhíu mày, biết chính là đau, nhưng hắn bất lực, hắn có thể che chở nàng, duy chỉ có không thể thay nàng sinh con, thay nàng đau.

Rất nhanh Kiều thị Phó Uyển đều tới.

Nghe được Lan Hương hồi bẩm, Phó Dung trêu ghẹo Từ Tấn: "Đợi nương ta và các nàng tiến vào, vương gia đi ra ngoài đi, đừng để các nàng chê cười vương gia. Đúng rồi, ta nhớ lúc tỷ tỷ sinh Viện Viện, vương gia chê cười tỷ phu, không biết một lúc nữa vương gia có thể cũng gấp thành như vậy hay không a?"

Từ Tấn không biết nên trả lời thế nào.

Khi đó hắn quả thật đã cười nhạo Lương Thông, cũng nhận định chính mình sẽ khí định thần nhàn chờ Phó Dung sinh con. Nhưng hiện tại, hắn nhìn như bình tĩnh, chỉ có tự mình biết, tim hắn nhảy thình thịch mà càng nhảy càng nhanh, chân của hắn cũng khống chế không được muốn phát run.

"Nùng Nùng đừng sợ, ta ở bên ngoài trông giữ nàng, nàng đau thì gọi ta, không cần nhẫn nhịn." Hắn tự cho là quan tâm nói.

Phó Dung lắc đầu: "Ta mới không có sức lực mắng chàng, ta phải tích cóp sức lực sinh con đâu."

Nàng thích nói lời dí dỏm, Từ Tấn cưng chìu ấn chóp mũi nàng.

Vợ chồng son đang đùa giỡn, bên ngoài ba người Kiều thị đã đến cửa.

Từ Tấn vội vàng thu tay lại đứng lên, lui ra cánh giường vài bước: "Nhạc mẫu tới, vậy các ngươi bồi Nùng Nùng đi, ta ra bên ngoài đợi."

Kiều thị gật gật đầu, ánh mắt đã sớm rơi vào trên người nữ nhi bảo bối.

Từ Tấn ra phòng ngoài, nhìn thấy Cát Xuyên đứng trong hành lang, cúi đầu cùng Quan ca nhi nói chuyện đâu.

Phó Uyển sinh nữ nhi vào tháng giêng, đám người Phó Phẩm Ngôn Phó Thần đang nghỉ ở nhà, cho nên có thể chạy tới Lương gia chờ. Hôm nay bọn họ lại sốt ruột cũng không có khả năng bỏ công việc tới đây, Từ Tấn có hơi bất ngờ nhạc mẫu thế nhưng đem Quan ca nhi mang tới, cười đi qua, "Quan ca nhi sao lại tới?"

Quan ca nhi sáu tuổi vóc dáng nho nhỏ, cùng tiên sinh học non nửa năm, nam oa trên người thiếu 3-4 phần bướng bỉnh ngây thơ, thêm một phần trầm ổn, nhìn thấy Từ Tấn nhu thuận nói: "Tam tỷ tỷ muốn sinh cháu ngoại, ta cũng lại đây chờ."

Hạ nhân Vương phủ đi Hầu phủ chuyển lời thì bọn họ đang dùng cơm, Quan ca nhi nghe được, kiên trì tới đây.

Từ Tấn sờ sờ đầu hắn, nhìn về phía Cát Xuyên, nhịn không được lại hỏi một lần: "Tiên sinh xác định vương phi hoài nhi tử sao?"

Quan ca nhi kêu ngoại sanh (cháu ngoại trai) là thuận miệng nói, Cát Xuyên có thể chẩn ra chuyện nam nữ Từ Tấn không nói cho ai biết, đến Phó Dung cũng không nói, sợ nàng không vui.

Cát Xuyên vuốt râu cười: "Vương gia lời ấy sai rồi, lão phu đã sớm nói chỉ có bảy thành nắm chắc, không dám khẳng định mười phần."

Đối với Từ Tấn mà nói, bảy thành nắm chắc cũng tốt hơn so với năm thành.

Dần dần, các bà mụ bắt đầu công việc lu bù lên, Mai Hương Lan Hương Cầm Hương ba đại nha hoàn tự mình bưng nước bê đồ, làm hết việc bình thường tiểu nha hoàn vẫn làm, Cát Xuyên cũng sớm tới trong phòng sinh chờ. Bên trong bày bình phong, hắn bình chân như vại ngồi phía sau, tùy thời đợi lệnh.

Thời điểm chân chính muốn sinh, Phó Tuyên bị Kiều thị đuổi ra.

Phó Tuyên muốn tìm đệ đệ, nhìn thấy Quan ca nhi cùng Từ Tấn một lớn một nhỏ ngồi song song trong hành lang, nàng liền đi tới một bên khác chờ.

Phó Dung trời còn chưa sáng đã vào phòng sinh, lúc này mặt trời đỏ đã ngã về tây.

Trong viện một mảnh yên tĩnh, chỉ có Phó Dung đè nén không được tiếng kêu không ngừng truyền ra.

Quan ca nhi sớm ở trong lúc Phó Dung phát ra tiếng kêu thảm thiết thứ nhất thì bị Phó Tuyên dẫn đi tiền viện, Từ Tấn một mình ngồi ở hành lang, không hề nhúc nhích, từ buổi sáng ngồi đến hiện tại, buổi trưa cơm cũng không ăn. Hắn nhìn cây mai hồng ngoài hành lang, trong đầu các loại ý niệm lăn qua lộn lại.

Phó Dung xảy ra chuyện thì làm thế nào đây? Đều nói nữ nhân sinh con tựa như qua Quỷ Môn quan. Từ Tấn trấn an Phó Dung nhiều lần như vậy, trong lòng hắn kỳ thật cũng sợ. Phó Dung không biết, lúc trước mẫu thân sinh muội muội, hắn chờ tại sườn điện Chiêu Ninh cung, giống Quan ca nhi cách xa phòng sinh, chỉ có thể nghe được âm thanh mẫu thân mơ hồ xa cách.

Khi đó hắn 8 tuổi, Lục đệ 3 tuổi, hắn dẫn đệ đệ cùng nhau đợi.

Khi đó phụ hoàng không có nữ nhi, phụ hoàng nói hắn muốn công chúa, hỏi bọn họ muốn đệ đệ hay là muội muội. Từ Tấn lúc ấy đã mắc phải quái bệnh, nhưng hắn vẫn muốn muội muội, bởi vì mẫu thân cũng nói là thích nữ nhi, bởi vì hắn đã có thân đệ đệ.

Cuối cùng mẫu thân quả nhiên sinh cho hắn một muội muội, chỉ là...

Bên trong lại truyền đến Phó Dung kêu thảm thiết, giống dây thừng siết chặt tâm của hắn.

Từ Tấn nắm chặt quyền.

Con trai con gái đều không quan hệ, hiện tại hắn chỉ ngóng trông nàng yên lành, trông mong nàng sinh mau chút, đừng đau...

Trong phòng sinh.

Phó Dung chưa từng đau như thế, dường như đêm tân hôn đều không là gì, đau đến mức nàng muốn buông tay, giống đêm đó bất tỉnh, hôn mê cái gì cũng đều không biết. Nhưng mỗi lần sắp không chịu nổi, cái đau đớn kia lại kịp thời đem nàng kéo về.

Nàng làm sao có thể buông tay?

Nàng hai đời chờ mong đứa nhỏ, con ra đời, nàng mới xem như là một mẫu thân chân chính. Nàng sẽ giống tỷ tỷ nuôi nấng cháu ngoài nữ, tự mình cho nó ăn sữa. Nàng sẽ giống mẫu thân thương yêu đệ đệ, tự tay vì hắn chùi đít, đổ nước tiểu không ghét bỏ chút nào, nàng cũng sẽ dỗ dành nó ngủ giống như chiếu cố đệ đệ...

Nàng muốn giống như những mẫu thân khác, sinh con ra!

Chấp niệm cũng tốt, tình mẹ cũng tốt, Phó Dung nắm chặt tay mẫu thân, trong lúc bà đỡ liên tục không ngừng thúc giục, hít một hơi thật sâu...

Không biết nỗ lực bao nhiêu lần, Phó Dung đột nhiên cảm nhận được có cái gì từ bên trong cơ thể chạy ra ngoài, thân thể bỗng nhiên nhẹ bẫng một cái.

"Chúc mừng vương phi, là tiểu thiếu gia!"

Hỗn loạn, nàng nghe được thanh âm bà đỡ trung khí đầy đủ chúc mừng, như thể còn có tiếng khóc to rõ. Phó Dung kìm lòng không đặng cười, muốn mở mắt ra nhìn con trai của mình, chỉ là mí mắt quá nặng, nàng không chống đỡ nổi.

Lúc tỉnh lại, chung quanh một mảnh yên lặng.

Phó Dung mở mắt ra, không thấy các bà mụ bận rộn mê man ở chân giường, nàng như thể còn trong phòng sinh, lại dường như đổi sang nơi khác.

"Tỉnh?" Tay bị người nhẹ nhàng nắm lấy, bên tai âm thanh quen thuộc lại ảm câm xa lạ.

Phó Dung chậm rãi quay đầu sang, đối diện Từ Tấn khuôn mặt ôn nhu, hắn ngồi trước giường, cũng không biết đã ngồi bao lâu, trong mắt là Nùng Nùng, thương yêu cùng thỏa mãn. Không đợi nàng nói chuyện, nam nhân tỏ ý bảo nàng cúi đầu.

Phó Dung cúi đầu, nhìn thấy bên cạnh tã lót đỏ thẫm tự tay nàng thêu, bên trong lộ ra tiểu oa oa trắng như phấn, trên đầu tóc máu đen nhánh nồng đậm, cái trán có chút nhăn, khuôn mặt nhỏ nhắn lại trơn bóng non mịn, mỏng manh hai mảnh môi nhẹ nhàng mím, đang ngủ say.

Phó Dung cười, đưa tay sờ hắn.

Từ Tấn tầm mắt theo tay nàng động, nhẹ giọng nói cho nàng biết: "Chúng ta sinh con nặng bảy cân hai lượng (3.6 kg), khí lực lớn lắm, bà đỡ chà lau cho hắn thì hai cái chân nhỏ đạp được đặc biệt có lực, bà đỡ nói đỡ đẻ mấy chục năm đều chưa gặp được đứa nhỏ khí lực lớn như vậy."

"Chàng là vương gia, bà ấy đương nhiên chọn lời hay để nói." Phó Dung cũng không có đau đến hồ đồ, cười liếc hắn một cái, lại cúi đầu nhìn nhi tử, "Tại sao ta không nhận ra hắn giống ai a? Nương ta đâu, nàng khẳng định biết hắn giống ta hay không."

"Nhạc mẫu ở sát vách, ta gọi bà lại đây? Nhạc phụ, Chính Đường bọn họ hạ triều rồi đều đến thăm nàng, nàng ngủ sâu, bọn họ dùng xong cơm chiều liền đi rồi, ngày mai lại đến, nhạc mẫu không yên tâm nàng, nói là đêm nay muốn bồi nàng."

"Muộn thế này rồi a?" Phó Dung kinh ngạc nói.

"Đúng vậy, vất vả nàng rồi." Nàng gần như đau tròn một ngày, bằng không cũng sẽ không mê man đi. Từ Tấn không biết nên hình dung chính mình đau lòng như thế nào, nâng tay nhỏ của nàng lên hôn, "Nùng Nùng nói xem, nàng muốn cái gì ta đều cho nàng."

Phó Dung nào có tâm tình đòi thưởng, lực chú ý hoàn toàn chạy đến trên tay hắn: "Vương gia, tay của chàng..."

Từ Tấn bừng tỉnh hiểu ra, nhìn tay trái quấn băng gạc, không hề để ý nói: "Lúc chờ ở bên ngoài trong tay nắm chặt ngọc bội, sau đó mới phát hiện nắm quá chặt." Nói xong có phần đắc ý cười cười, nhìn ánh mắt Phó Dung nói: "Nùng Nùng nàng không nhìn thấy, ta trong hành lang ngồi vững vàng, so với Thiếu Cừ bình tĩnh hơn nhiều."

"Nhưng tỷ phu không đem chính mình làm tổn thương a." Phó Dung đau lòng mà huấn hắn, "Ta thà rằng vương gia đi tới đi lui cũng không muốn vương gia như vậy."

Từ Tấn cúi người hôn nàng: "Một chút cũng không đau, so với nàng chịu khổ kém xa."

Phó Dung nhắm mắt cảm nhận hắn ôn nhu, phát giác Từ Tấn muốn ăn lưỡi nàng, thâm nhập càng sâu. Hôn, nàng không có sức lực hầu hạ, quay đầu hừ nói: "Ta đói bụng, cả người không có tí sức lực nào, vương gia đừng làm rộn ta."

Từ Tấn có chút lúng túng, lưu luyến đứng lên, "Ta đi mời nhạc mẫu lại đây."

Phó Dung nhìn theo hắn rời đi.

Kiều thị rất nhanh bưng mâm đi vào trong, nhìn thấy nữ nhi liền cười: "Đói bụng không?"

Nhìn thấy mẫu thân, Phó Dung thỏa mãn lại an lòng.

Kiều thị tự tay đút cho nữ nhi.

Phó Dung ăn non nửa bát cháo long nhãn, lại uống nửa bát canh cá trích, sau khi ăn xong vừa định cùng mẫu thân nói một chút lời thân mật, trong tã lót tiểu nam oa tỉnh, rầm rì khóc.

"Hắn đây là đói bụng." Kiều thị cười nói, nhìn ngực Phó Dung, hỏi nàng: "Ngươi định chính mình đút hay là kêu nhũ mẫu lại đây?"

Phó Dung có chuẩn bị nhũ mẫu, nhưng nàng đã sớm quyết định chính mình cho con bú, có lẽ sau này sinh nữa nàng sẽ giao cho nhũ mẫu nuôi nấng, nhưng đứa đầu tiên nàng luyến tiếc.

Kiều thị liền giúp nàng cỡi áo váy, nữ nhi nhà mình, Kiều thị không kiêng dè gì, ôm cháu ngoại lại gần. Tiểu nam oa theo bản năng tìm đúng vị trí, bắt đầu dùng sức mút. Kiều thị vẫn nhìn chằm chằm vào đó, nhìn một hồi thở dài: "Sữa còn chưa thông, thử xem bên này, không được nữa thì phải kêu vương gia giúp ngươi hút."

Phó Dung khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời sưng lên đỏ bừng.

Kiều thị cười nàng: "Cùng nương còn có cái gì thẹn thùng... Ai, bên này cũng không được, vậy ta trước ôm cháu ngoại ra ngoài, các ngươi mau chút a." Nói xong ôm cháu ngoại khóc mếu máo đi. Đẩy màn cửa ra nhìn thấy Từ Tấn trông giữ ở bên ngoài, Kiều thị thản nhiên tỏ ý bảo con rể đi vào bên trong. Nàng cùng nữ nhi nói chuyện nhỏ giọng, vương gia khẳng định không nghe thấy.

Từ Tấn nghi hoặc đi vào, đối diện màn cửa nói: "Không phải nói nàng muốn tự mình cho con bú sao? Nhạc mẫu sao lại đem đứa nhỏ ôm đi?"

Phó Dung thẹn thùng, nhưng nghe bên ngoài tiếng khóc của con, nàng luyến tiếc để nhi tử đói bụng, nhắm mắt lại giải thích cùng hắn.

Từ Tấn ngạc nhiên một chút, lập tức nóng lòng muốn thử, nhích gần đến trước giường, thấp giọng nói ra lời mặt dày.

Phó Dung giả trang không nghe được.

Từ Tấn cười vén chăn lên, thấy bên trong thê tử vạt áo mở ra, trực tiếp nhìn nghệch mặt, nghĩ cũng không nghĩ liền tiến đến.

Động tác tương tự hắn đã làm rất nhiều lần, lúc này theo thói quen đã nghĩ đến nhiều kiểu.

Phó Dung xấu hổ thúc hắn: "Chàng nhanh lên!"

Bên ngoài nhi tử còn khóc đâu, Từ Tấn hoàn hồn, thu hồi hoa hoa tâm tư, ôn nhu lại chuyên chú, hút một cái, chớp mắt bỗng nhiên nếm thấy vị ngọt nhàn nhạt.

Từ Tấn đại hỉ, còm muốn ăn thêm, bị Phó Dung che lại.

Từ Tấn cười, quay sang bên kia làm tiếp.

Hai bên đều thông, Phó Dung lập tức đem người đuổi ra ngoài, cầm khăn bên cạnh lau sạch sẽ một lần nữa, chờ đút cho nhi tử bảo bối.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như kinh sám hối hồng danh, 14 dieu ran cua duc phat Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.