Con đường sủng hậu

Chương 178


Lần đầu tiên ôm nhi tử vào cung cho Hoàng tổ phụ hắn gặp, Phó Dung đặc biệt khẩn trương, dậy thật sớm đi chỗ nhũ mẫu bên kia.

Trăn ca nhi còn chưa tỉnh ngủ, lông mi thật dài tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn càng trắng nõn, môi phấn nộn nhẹ nhàng mím, hai cái tay ú nần đều giơ ra bên ngoài, như chuẩn bị đánh nhau với người ta, cổ quái lại thú vị.

Phó Dung lặng lẽ mỉm cười, ôn nhu quan sát tiểu tử.

Hơn hai tháng Trăn ca nhi bộ dáng nẩy nở không ít, khuôn mặt, lông mày, ánh mắt, cái mũi đều giống Từ Tấn, cằm cùng môi giống nàng, xinh đẹp cực kỳ, thời điểm không cười mắt phượng nhìn chằm chằm vào người ta, có chút bộ dáng trong trẻo của Từ Tấn, cười lên, ánh mắt híp thành một đường thẳng, môi nhỏ toét ra, khả ái làm người ta nhịn không được muốn đem hắn ôm vào trong ngực yêu thương.

Chỉ là tại sao nhi tử tính tình lại khó chịu như vậy đâu?

Phó Dung thật sự phát sầu. Nàng đã hỏi thăm chỗ Ôn ma ma, Từ Tấn vốn hiểu chuyện, hồi nhỏ cũng là người gặp người thích, sau này tính tình mới trở nên lạnh lẽo. Trăn ca nhi nếu trưởng thành học tính tình của phụ thân, nàng quản không được, hiện tại là tiểu oa oa, cái gì đều không hiểu, hắn bày ra tác phong thối, chẳng lẽ là quá mức sợ người lạ?

Trong lòng đang lo lắng, Trăn ca nhi đột nhiên nghiêng đầu ra ngoài, môi nhỏ mấp máy, lập tức mở mắt ra.

Phó Dung nhìn nhi tử.

Trăn ca nhi mờ mịt nhìn chằm chằm vào mẫu thân, đột nhiên nhếch miệng cười, miệng phát ra thanh âm"A a", hình như là đang cùng mẫu thân nói chuyện.

Phó Dung nhất thời không lo nữa, nắm lấy tay nhi tử dỗ: "Trăn ca nhi vừa tỉnh đã nhìn thấy mẫu thân, có phải là rất cao hứng hay không a?"

Trăn ca nhi nghe không hiểu, chỉ biết cười với mẫu thân.

Phó Dung tự mình cho nhi tử đi tè, cho bú xong ôm nhi tử đi phòng trên.

Từ Tấn đã thức dậy, đem nhi tử tiếp vào trong ngực, ôm hắn đi nhìn vẹt.

Trăn ca nhi hiện tại có thể nhìn rõ trong khoảng bốn năm thước, thấy Đoàn Đoàn rồi, mỗi ngày chuyện vui vẻ nhất chính là cùng mẫu thân đùa vẹt. Phó Dung thích dạy Đoàn Đoàn nói, Trăn ca nhi nghe mẫu thân hướng Đoàn Đoàn không ngừng lặp lại âm thanh giống nhau, hắn cũng biết hướng Đoàn Đoàn gọi a a.

Bên ngoài các tiểu nha hoàn dọn cơm, nghe được bên trong nam oa kêu lên"A a", đều không tự giác bật cười.

Sau khi ăn xong, nghỉ ngơi một lúc, người một nhà cùng nhau tiến cung.

Trăn ca nhi lần đầu ngồi xe ngựa, được mẫu thân ôm vào trong ngực, cái đầu nhỏ quẹo trái quẹo phải nhìn loạn chung quanh, tay nhỏ vô thức ở trên mặt di động, móng tay vừa cắt không lâu, không phải lo lắng hắn tự làm mình bị thương. Hắn nhìn cái gì, Phó Dung liền nói cho hắn biết, cũng mặc kệ nhi tử nghe hiểu được hay không.

Từ Tấn rất ít có thời gian nhìn hai mẹ con ở chung, lúc này thấy được, lòng mềm đi một mảnh, ôn nhu hỏi Phó Dung: "Có Trăn ca nhi, hàng ngày có phải thú vị nhiều hơn hay không?"

Phó Dung cười trả lời: "Đúng vậy, hắn tỉnh thì ta theo hắn nói chuyện, hắn ngủ thì ta trông giữ ở một bên, luôn có việc để làm."

Từ Tấn nắm lấy tay nàng: "Sang năm thời điểm này, chúng ta một nhà đi lên thôn trang ở một thời gian, ta bồi mẹ con các nàng cùng nhau chơi đùa." Khi đó nhi tử có lẽ đã biết đi, hắn sẽ dẫn con đi chơi diều.

"Đây là vương gia nói, vương gia đừng quên." Phó Dung nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt linh động.

Từ Tấn sát gần tới hôn nàng, hôn hôn mặt nàng, hôn nhẹ khóe miệng, chậm rãi thay đổi mùi vị.

Trăn ca nhi nằm ở trong ngực mẫu thân, bả vai bị một bàn tay to lớn của phụ thân vững vàng nâng lên, tò mò nhìn đỉnh đầu hai người thân hắn quen thuộc nhất. Nhìn mãi nhìn mãi, ánh mắt Trăn ca nhi rơi vào cổ áo thêu mãng của phụ thân, nhìn một hồi, theo lồng ngực Từ Tấn nhìn xuống phía dưới, tìm kiếm những hoa văn khác, sau đó liền nhìn thấy ngọc bội bên hông phụ thân.

Hắn kêu "A" một tiếng.

Từ Tấn vội vàng buông thê tử ra, thân thể lùi về phía sau tay lại không buông ra, xác định Phó Dung có thể ôm ổn nhi tử mới thu tay lại, cúi đầu đùa hắn: "Nương ngươi mỗi ngày hôn ngươi, cho ta hôn một cái ngươi lại không muốn?"

Phó Dung quở hắn: "Đừng nói nhảm."

Từ Tấn không hề để ý nói: "Dù sao hắn cũng nghe không hiểu." Thấy tiểu tử ra sức nhìn chằm chằm vào bên hông hắn, Từ Tấn cúi đầu xem, đem ngọc bội long văn giơ lên, không cần hắn hỏi, Trăn ca nhi liền vui vẻ duỗi chân. Từ Tấn bật cười, cởi ngọc bội xuống đặt vào trong ngực nhi tử, "Vẫn là con ta biết hàng, lúc trước có người nhiều lần không chịu thu nhận đâu."

Phó Dung giả trang không nghe thấy.

Từ Tấn lại hôn nàng.

Một nhà 3 người ai làm việc nấy, bất tri bất giác xe ngựa đã tới cửa cung.

Từ Tấn ôm Trăn ca nhi, chu đáo không để cho ánh mặt trời soi vào mắt nhi tử, dẫn Phó Dung trực tiếp đi thẳng vào Chiêu Ninh cung.

Gia Hòa đế sớm đã đến Chiêu Ninh cung đợi sẵn. Hiện tại trong số các cháu của hắn, Hủ ca nhi ốm yếu, Chương ca nhi thông minh lại là thứ xuất, Trân tỷ nhi là con gái, hắn tuy rằng thích, nhưng càng muốn được ôm cháu trai, cho nên đối với đích tôn Trăn ca nhi này, hắn ôm hi vọng cực lớn, trông mong thằng bé thông minh lanh lợi, hoạt bát khoẻ mạnh.

"Miễn lễ miễn lễ, ít khách sáo đi." Mắt thấy hai vợ chồng Từ Tấn muốn hành lễ, Gia Hòa đế khoát tay miễn lễ trước, lệnh cho Từ Tấn đi tới bên cạnh hắn.

Phó Dung cười đứng sang bên cạnh Thục phi, nhìn bọn họ ba người thân mật.

"Trăn ca nhi, cho Hoàng tổ phụ ôm một cái được hay không a?" Ngấm ngầm Gia Hòa đế là người rất hiền hoà, ở chung cùng với một số phi tần được sủng, hắn đều để các nàng tự xưng là "Ta". Chỉ có vài người, ví như Hoàng Hậu, quá nặng quy củ, không dám đi quá giới hạn. Bản tính hiền hoà như Thục phi, Nhu phi, liền thuận thế tự xưng ta. (PS: Hôm trước có bạn hỏi tại sao Thục phi xưng là “ta”, hôm nay tác giả giải thích rồi nhé).

Trước mắt con dâu ở bên người, Gia Hòa đế cũng không bày ra dáng vẻ Hoàng Thượng, lực chú ý tất cả ở trên người hoàng tôn mập mạp.

Trăn ca nhi ngó nhìn nam nhân trước mặt, co lại trong ngực phụ thân, đầu dúi vào lồng ngực Từ Tấn, chỉ lộ cái ót cho Hoàng tổ phụ.

Phó Dung trong lòng căng thẳng, lặng lẽ quan sát thần sắc Gia Hòa đế.

Thục phi quen thuộc tính tình Gia Hòa đế, chẳng những không sợ hãi, còn cười ngồi xuống bên cạnh Gia Hòa đế, nhìn cháu trai trêu ghẹo nói: "Đều nói Trăn ca nhi tính tình lớn, không thích cho người ta ôm, Hoàng Thượng chính là không tin, hiện tại đụng phải tường rồi?"

Gia Hòa đế còn thật sự không tin, tiếp tục nhẹ giọng gọi cháu.

Từ Tấn mặt không chút thay đổi xem náo nhiệt.

Phó Dung âm thầm sốt ruột, đứng ở sau lưng Thục phi ôn nhu dỗ nhi tử: "Trăn ca nhi nhìn bên này a, không phải đã nói với ngươi sao, hôm nay chúng ta tiến cung bái kiến Hoàng tổ phụ, Trăn ca nhi mau nhìn Hoàng tổ phụ."

Trăn ca nhi nghe được âm thanh mẫu thân, chậm rãi xoay đầu lại.

Phó Dung từ sau lưng cha chồng mẹ chồng lặng lẽ giơ ngón tay về chỗ Gia Hòa đế bên kia.

Trăn ca nhi ánh mắt theo tay mẫu thân rơi vào trên người Gia Hòa đế, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Gia Hòa đế một lát, lại nhìn vào cổ áo hắn.

Gia Hòa đế thấy cháu trai như tiên đồng chăm chăm nhìn đầu vai mình, cười, chỉ vào vạt áo nói: "Trăn ca nhi biết đây là cái gì sao?"

Trăn ca nhi nghiêm túc nghe, đột nhiên quay đầu, nhìn hoa văn thêu trên y bào Từ Tấn.

Tiểu tử thế nhưng biết so sánh, Gia Hòa đế ha ha cười, hấp dẫn cháu trai quay lại xem, hắn một tay đón cháu trai, một ngón tay chỉ vạt áo nói: "Trăn ca nhi cho Hoàng tổ phụ ôm một cái, Hoàng tổ phụ dạy ngươi nhận hình rồng."

Trăn ca nhi nhìn chằm chằm vào xiêm y hắn, nháy nháy mắt.

Gia Hòa đế thử ôm, Trăn ca nhi trốn một chút, nhưng cũng không có đặc biệt phản cảm. Gia Hòa đế đại hỉ, bàn tay to hướng vào tã lót phía dưới muốn chính mình bên này ra sức cướp lấy cháu. Một lát, phát hiện Từ Tấn không nguyện ý buông tay, nhịn không được thúc giục hắn: "Cảnh Hành ngươi buông tay a, không nhìn xem Trăn ca nhi là nguyện ý cho ta ôm..."

Vừa nói chuyện thì đã đem cháu trai ôm vào trong ngực, một bên thuần thục lắc lư một bên hướng Thục phi khoe khoang: "Nàng xem, đây không phải để cho ta ôm? Trăn ca nhi thích Hoàng tổ phụ có phải hay không?"

Trăn ca nhi nhớ tên của mình, "A a" gọi hai tiếng, ánh mắt ở trên người Gia Hòa đế dạo quanh.

Thục phi thấy thèm, muốn ôm thử.

Trăn ca nhi lập tức co vào trong ngực Gia Hòa đế.

Gia Hòa đế cười ha ha, ôm lấy cháu trai ở trong phòng đứng lên đi lại, dạy hắn nhận biết các thứ, trong đó trên bàn có một đôi Ngọc Kỳ Lân màu mỡ dê là hắn cố ý chuẩn bị cho Trăn ca nhi, đại khái là quá cao hứng, Gia Hòa đế không coi ai ra gì ngồi xuống, đẩy cho hai Ngọc Kỳ Lân đánh nhau, đùa cho cháu trai nhìn.

Trăn ca nhi cười khanh khách không ngừng.

Phó Dung cuối cùng cũng thở nhẹ một hơi, sau lưng một mảnh mồ hôi lạnh. Thục phi cười vỗ vỗ tay nàng, để Từ Tấn ở trong phòng bồi Gia Hòa đế dỗ trẻ con, nàng dẫn Phó Dung đi ra bên ngoài, vừa nói hai câu thân mật thì thấy Lục hoàng tử Từ Hạo hưng phấn chạy tới.

"Nương, Tứ tẩu, Trăn ca nhi đâu?" thân làm Lục thúc, Từ Hạo cũng thấy thật mới lạ, cầm trong tay một cái vòng vàng chạm rỗng, trên vòng vàng gắn từng chuỗi chuông vàng, lúc Từ Hạo đi vào, những cái chuông đung đưa kêu vang lên.

Thục phi tò mò hỏi hắn: "Làm sao tìm được thứ này?"

Từ Hạo tự đắc nói: "Ta cố tình lệnh cho công tượng làm." Nghe được âm thanh Gia Hòa đế bên trong, thiếu niên lang vội vàng đi vào.

Thục phi hướng Phó Dung lắc đầu nói: "Đã mười bảy, sắp cưới tức phụ rồi còn giống như một đứa nhỏ."

Phó Dung nghe vậy, biết rõ còn cố hỏi: "Nương đã chọn người tốt cho Lục đệ?"

Nàng giảo hoạt nghịch ngợm, Thục phi điểm điểm cái trán nàng: "Bớt cùng ta giả ngu, ngươi thông minh như vậy còn không đoán được? Đợi chút đi, trong tháng 6 Oản Oản cập kê, tháng 9 tuyển tú, đến lúc đó thuận tiện tứ hôn cho Lục đệ ngươi."

Phó Dung hiểu được, lần này tuyển tú không phải là cho mấy vị hoàng tử chọn vương phi, mà là triều đình ở các nơi tuyển chọn người dung mạo xuất chúng, vào kinh tuyển tú, lấp đầy hậu cung Gia Hòa đế.

Nhìn Thục phi đề cập việc tuyển tú thì khuôn mặt bình tĩnh dửng dưng, Phó Dung phảng phất nghe được một tiếng cảnh báo.

Gia Hòa đế đã sắp 50, vẫn còn đang hưởng thụ tùy tiện giơ tay có thể bắt được các mĩ nhân, Từ Tấn bây giờ là vương gia, vừa vặn nàng cũng đang tuổi đẹp nhất của nữ nhân, hắn nguyện ý sủng nàng. Về sau nàng dung mạo dần dần giảm sút, Từ Tấn lại đăng lên địa vị cao, hắn còn có thể một lòng với nàng?

Một năm này Từ Tấn đối với nàng quá tốt, Phó Dung nhanh chóng tin tưởng hắn thật sự sẽ vĩnh viễn không đổi tâm.

Hắn không phải nam nhân bình thường a.

Trên đường ra cung, Phó Dung sờ sờ khuôn mặt nhi tử đang ngủ say trong ngực Từ Tấn, nhẹ giọng hỏi: "Tháng 9 tuyển tú, vương gia nghe được tin tức sao?"

Từ Tấn thuận miệng "Ân" một tiếng, "Đại khái trong tháng 6 sẽ truyền xuống ý chỉ, các nơi tuyển chi nữ của quan viên tứ phẩm trở xuống, tuổi tròn mười bốn dưới mười bảy đưa vào kinh. Thế nào, Nùng Nùng vì sao hỏi cái này?" Nghĩ tới cái gì, hắn cúi đầu nhìn Phó Dung, trong mắt mang cười, "Lại đang suy nghĩ lung tung?"

Phó Dung bĩu bĩu môi, dựa vào cánh tay hắn nói: "Ta cái gì cũng không nghĩ, chính là có chút đau lòng nương."

Từ Tấn tươi cười liễm liễm.

Lần này tuyển tú, quả thật có vị tuyệt sắc mĩ nhân, vừa vào cung liền cướp đi tất cả sủng ái của phụ hoàng.

Hắn dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu Phó Dung, trầm thấp trấn an nói: "Không cần đau lòng, nương chưa bao giờ để ý những chuyện kia."

Chính là bởi vì mẫu thân không để ý, hắn mới có thể an tâm bố cục.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich dong thanh, thich chan tinh những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.