Con đường sủng hậu

Chương 211


Trở về Xuân Huy đường, Phó Dung gọi Lan Hương chuẩn bị nước ấm, nàng cho Trăn ca nhi rửa tay rửa mặt thay xiêm y, Mai Hương Lan Hương ở bên cạnh chiếu cố Lăng Thủ.

Lăng Thủ chưa từng hưởng thụ quá đãi ngộ được người ta hầu hạ bậc này a, chính mình xắn tay áo lên, nghiêm trang nói với Lan Hương: "Ta tự rửa."

Lan Hương nhìn về phía Phó Dung.

Phó Dung gật gật đầu, giúp Trăn ca nhi lau tay thì tò mò nhìn Lăng Thủ.

nam oa 5 tuổi ngồi xổm dưới đất, chăm chú nghiêm túc rửa tay, rửa tay xong vừa muốn đứng lên, nhìn chằm chằm vào ngón tay một lát, quay đầu nhìn lại Trăn ca nhi, hắn lại ngồi xổm xuống, thận trọng moi rửa bùn bên trong kẽ ngón tay.

Phó Dung không khỏi nghĩ tới đệ đệ Quan ca nhi.

Từ nhỏ đến lớn, Quan ca nhi bên người có nha hoàn nhũ mẫu chiếu cố, vừa cầm trái cây cắn xong, lập tức có nha hoàn tiến lên giúp hắn lau tay. Quan ca nhi hiểu chuyện sao? Hiểu chuyện, giống lúc trước lão thái thái muốn ôm hắn, Quan ca nhi rõ ràng không thích, bởi vì tỷ tỷ nói cho hắn biết không thể khóc nháo, hắn liền ngoan ngoãn. Nhưng Quan ca nhi hiểu chuyện không giống Lăng Thủ, Lăng Thủ đã học được tự lực cánh sinh ...

Phó Dung thích đứa bé này.

Nghĩ tới Hứa gia trung thành và tận tâm bên cạnhTừ Tấn, Phó Dung trong đầu đột nhiên nổi lên một ý nghĩ.

Nàng đem Hứa gia gọi vào gian nhà chính, tò mò hỏi: "Hứa gia, ta nghe nói luyện võ cũng chú trọng thiên phú, ngươi nhìn đứa nhỏ này xem có thiên phú không?"

Hứa gia nghe dây cung biết nhã ý, kêu Lăng Thủ đi ra, một lớn một nhỏ đứng dưới tàng cây, Hứa gia bày ra một chiêu thức, để Lăng Thủ học.

Lăng Thủ người nhỏ nhưng hiểu biết, biết vương phi muốn cho hắn học công phu đâu, trẻ con bình thường cùng đồng bọn chơi đùa thì cũng thường thường đóng giả anh hùng đại hiệp, đối với công phu là cực kỳ ham thích, bởi vậy chiếu theo tư thế Hứa gia, rất nghiêm túc làm theo.

Dù nghiêm túc, đến cùng chỉ mới có 5 tuổi, học theo Hứa gia nhấc chân thì không cẩn thận ngả xuống đất.

Trăn ca nhi khanh khách cười to.

Lăng Thủ xấu hổ cực kỳ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn Phó Dung, bất quá để Hứa gia đứng ở sau lưng hắn tự mình chỉ điểm thì Lăng Thủ lại nhanh chóng cố gắng lấy lại tinh thần, có khuôn có dạng mà đưa tay nhấc chân.

Hứa gia vỗ vỗ hắn bả vai, quay đầu nói với Phó Dung: "Hồi vương phi, Lăng Thủ tư chất không sai, chỉ là cuối cùng thành tựu như thế nào, còn phải xem hắn ngày sau nỗ lực."

Phó Dung rất hài lòng, hỏi hắn: "Vậy để hắn làm đồ đệ cho ngươi thì sao? Ngươi là người được vương gia coi trọng nhất, Lăng Thủ giao cho ngươi, ta yên tâm nhất, bất quá ngươi không muốn thu cũng không sao cả, ta chính là thuận miệng hỏi xem."

Hứa gia liếc mắt nhìn Trăn ca nhi, bình tĩnh trả lời: " ý tứ Vương phi thuộc hạ hiểu được, nếu như vương gia vương phi xác định để Lăng Thủ theo bên người Thế Tử, kia thuộc hạ chắc chắn dốc túi giảng dạy."

Cũng tức là hắn nguyện ý thu Lăng Thủ, điều kiện tiên quyết là Từ Tấn cũng hài lòng Lăng Thủ mới được.

Hắn trung thành với Từ Tấn, Phó Dung cũng không cảm thấy mạo phạm vì bị hắn không đếm xỉa tới, cười đem Lăng Thủ gọi đến bên người, ôn nhu hỏi: "Thế Tử thích ngươi, ta cũng thích ngươi, muốn để ngươi cùng chúng ta về vương phủ, sau này ngươi cùng Thế Tử ở cùng một chỗ, học được công phu rồi bảo vệ hắn, ngươi nguyện ý sao?"

"Vậy nương và tỷ tỷ cũng cùng đi sao?" Lăng Thủ thấp thỏm hỏi han, hắn thích học công phu nhưng hắn không muốn cùng người nhà tách ra.

Phó Dung tựa như cùng người lớn nói chuyện, một dạng nghiêm túc nói: "Các nàng không đi, vẫn ngụ ở nhà các ngươi, chuyển vào vương phủ rồi, ngươi hàng tháng chỉ có thể trở về nhìn các nàng một lần. Nhưng hàng tháng ta sẽ cho ngươi hai lượng bạc tiền công, ngươi giao cho các nàng, các nàng không cần phải làm việc. Đợi tương lai ngươi học được bản lĩnh, tiền công cũng sẽ càng ngày càng nhiều, đến lúc đó ngươi cũng có thể ở kinh thành mua nhà, đón các nàng đi kinh thành ở."

Lăng Thủ mắt sáng rực lên, nghe được mẫu thân tỷ tỷ có thể không cần vất vả làm việc, hắn liền gật đầu.

Đứa nhỏ hiếu thuận làm cho người ta yêu thích, nhưng Phó Dung vẫn nhắc nhở: "Bảo vệ Thế Tử cũng không dễ dàng, sau này Thế Tử đi tới đâu, ngươi đều phải theo, có người khi dễ Thế Tử, ngươi phải chắn phía trước người, Thế Tử bị thương, ta cùng vương gia sẽ phạt ngươi, Thế Tử thương quá nặng, ngươi có thể ngay cả mạng đều không còn. Nguy hiểm như vậy, ngươi thật sự nguyện ý làm phần việc này sao?"

Lăng Thủ khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng cái trắng bệch.

Phó Dung lại chỉ vào Hứa gia nói: "Ngươi đừng sợ, ngươi nhìn hắn, hắn gọi là Hứa gia, là thị vệ của vương gia, hắn công phu cực kỳ tốt, bảo vệ vương gia được thật tốt, chưa từng để vương gia tổn thương. Chỉ cần ngươi có thể đem công phu học cho giỏi, bảo vệ Thế Tử chu toàn, đừng để hắn bị người khi dễ, vậy ta cùng vương gia sẽ không trừng phạt ngươi, còn có thể cho ngươi càng nhiều tiền công."

Lăng Thủ nhìn về phía Trăn ca nhi.

Trăn ca nhi ôm đùi mẫu thân cũng nhìn hắn đâu, mắt phượng đen lúng liếng, thấy Lăng Thủ nhìn sang, hắn toét miệng chuyển ra phía sau mẫu thân, trốn một lát lại thò đầu ra, thấy Lăng Thủ còn đang nhìn hắn, lại nhanh chóng trốn trở về, nhất phái ngây thơ.

Lăng Thủ nghĩ tới tỷ tỷ chiếu cố chính mình như thế nào, cảm thấy hắn cũng có thể bảo vệ tốt tiểu oa oa này, liền hướng Phó Dung gật đầu: "Ta đã biết, ta sẽ bảo vệ tốt Thế Tử."

Phó Dung cười sờ đầu hắn, tay đưa tới một nửa, nhìn thấy nam oa hẳn là đã mấy ngày không gội đầu, không dấu vết thu trở về, nói với hắn: "Kia bảo Lan Hương dẫn ngươi đi tắm rửa trước đi, sạch sẽ rồi, một lát chúng ta cùng nhau ăn cơm."

Lăng Thủ "Ân" một tiếng, đi theo Lan Hương.

Phó Dung mắt chỉ nhìn thẳng Hứa gia, bảo hắn đi theo Điền ma ma tìm xiêm y cho Lăng Thủ mặc.

Điền ma ma có cháu trai 7 tuổi, nàng đem xiêm y vải mịn cháu trai mặc hồi nhỏ lôi ra, muốn tự mình đưa cho vương phi. Hứa gia không chịu, chính mình cầm lấy xiêm y đi Xuân Huy đường. Vào Xuân Huy đường, thấy vương phi, Thế Tử không ở trong sân, trong sương phòng phía tây truyền đến âm thanh Lan Hương tấm tắc ghét bỏ, mang cười, rõ ràng là cố ý lừa con nít đâu, hắn trong lòng ngứa ngứa, quỷ thần xui khiến đi sang.

Cửa sương phòng mở, gian ngoài không có ai, nghe bên trong truyền ra tiếng ồn ào, Hứa gia ngừng hô hấp đẩy rèm ra.

Bên trong Lan Hương và một tiểu nha hoàn cùng nhau giúp Lăng Thủ kỳ cọ đâu, Lăng Thủ là đứa nhỏ nhà nông, không chịu khó tắm rửa như nhà phú hộ người ta, trên người bùn đen từng mảng. Nếu không phải biết đây là thị vệ mới bên cạnh Thế Tử, Lan Hương mới sẽ không tự mình động thủ, vừa chà vừa chê cười nói: "Xem xem, một hồi đem nước hắt đi, bùn đọng có thể trồng cây!"

Lăng Thủ đỏ mặt không biết nên nói cái gì.

Hứa gia nhìn thân mình Lăng Thủ trơn bóng nho nhỏ, lại nhìn tay ngọc thon thon của Lan Hương đặt lên trên vai hắn, không hiểu sao có chút hâm mộ, mắt thấy một tiểu nha hoàn khác phát hiện ra, hắn ho khụ, giơ quần áo trong tay lên nói: "Để ở chỗ đó?"

Lan Hương hoảng sợ giật nảy người, đối diện khuôn mặt Hứa gia bình tĩnh, nghĩ tới chính mình vừa mới nói những lời kia, trên mặt bốc lửa, nhịn không được sẳng giọng: "Ngươi tiến vào tại sao không nói một tiếng?"

Hứa gia buông mi mắt không nói chuyện, làm thị vệ nhiều năm như vậy, hắn am hiểu nhất chính là trầm mặc.

Hắn giống đầu gỗ, Lan Hương lửa giận dường như phát vào bông, hừ một tiếng, tỏ ý bảo hắn đặt lên trên ghế.

Hứa gia cất đồ xong lui ra ngoài, ra ngoài thì tùy ý liếc mắt nhìn lên phòng bên kia, thấy vương phi Thế Tử lại đi ra. Thế Tử chống tường đi ngang đường đâu, vương phi nhìn thấy hắn ngơ ngác, theo đó lộ ra một cái cười không rõ ý vị.

Tâm tư phảng phất bị người nhìn thấu, Hứa gia lẻn chạy đi như lòng bàn chân bôi dầu.

Phó Dung nhìn bóng dáng hắn cười.

Luận thân phận, Lan Hương quả thật không xứng với Hứa gia, bất quá Hứa gia rõ ràng động tâm, vậy nàng cũng không lo gả Lan Hương rồi.

Ăn xong cơm trưa, Trăn ca nhi cùng Lăng Thủ chơi, chơi mệt hai người cùng nhau nằm ngủ.

Phó Dung để Mai Hương trông giữ ở bên trong, nàng đem Lan Hương gọi đến bên ngoài hỏi: "Ngươi cùng Mai Hương đều nên gả đi, ta nhìn Mai Hương còn chưa có người hợp ý, ngươi sao, nếu có, cứ việc nói cho ta biết, ta giúp ngươi tác hợp."

Lan Hương ngượng mà bực nói: "Vương phi sao đột nhiên lại nói cái này? Ta muốn trông giữ ở bên người vương phi cả đời!" Bày tỏ lòng trung thành xong liền muốn chạy.

Phó Dung cũng không ngăn cản nàng, ngồi trên giường tiếc hận nói: "Thật đáng tiếc a, ta còn cho rằng ngươi thích Hứa gia đâu, đã hỏi hắn, hắn cũng nói nguyện ý cưới, không ngờ là ta hiểu sai ý, vậy buổi chiều ta lại cùng hắn giải thích một lần đi, ai, đáng thương Hứa gia bị một trận cao hứng hụt."

Lan Hương cứng ở cửa, tay nắm chặt khăn, khó có thể tin hỏi: "Hắn, hắn thật sự, thật sự nguyện ý cưới ta?"

Phó Dung miễn cưỡng nói: "Không tin chính ngươi đi hỏi a."

"Vương phi!" Lan Hương tính tình hoạt bát, bối rối cũng bất chấp xấu hổ, chạy về bên người Phó Dung nắm chặt nàng cánh tay đong đưa, "vương phi tốt, cô nương tốt, ngươi đừng đùa ta, Hứa gia hắn, hắn thật sự đáp ứng?"

Phó Dung lại cứ muốn đùa nàng: "Ngươi lại không thích hắn, còn quản hắn có đáp ứng hay không làm cái gì?"

Lan Hương gấp đến độ dậm chân, cúi đầu e thẹn nói: "Ta, ta không nói không thích a..."

Người khôi ngô như vậy, phong độ đi đứng so vài vị gia Hầu phủ cũng chẳng kém gì, công phu lại rất cao, hai người giao tiếp nhiều lần, Lan Hương đã sớm thích, nhưng biết thân phận của mình, không dám ở trước mặt bất kỳ người nào biểu hiện ra ngoài...

"Được rồi, yên tâm chờ gả đi!". Nha hoàn từ nhỏ đã theo bên người, Phó Dung không nhẫn tâm nhìn Lan Hương sốt ruột quá lâu, cười cho nàng một liều thuốc an thần.

Lan Hương cắn cắn môi, đỏ mặt chạy, buổi chiều Hứa gia tới đáp lời, nàng liền kiếm cớ né tránh, không dám cùng hắn đối mặt, làm cho Hứa gia trong lòng bất an. Chẳng lẽ vương phi phát giác hắn đối với Lan Hương có ý, giáo huấn Lan Hương một trận?

Phó Dung đem hai người ngốc dạng hoặc thẹn thùng hoặc nghi hoặc tất cả đều nhìn trong mắt, trong lòng trộm mừng.

Mặt trời đỏ ngã về tây Từ Tấn mới tới.

Phó Dung ngồi trong viện nhìn Lăng Thủ dậy Trăn ca nhi học đếm đâu, nhìn thấy Từ Tấn, vui mừng đứng lên.

Hứa gia đi ra đón Từ Tấn, trên đường đều nói một lần sự tình mẹ con Phó Dung làm từ lúc tới đây. Bởi vậy Từ Tấn không ngạc nhiên thấy bên người Trăn ca nhi có thêm một đứa nhỏ. Có chuyện An vương, Ngô Bạch Khởi trước đây, Từ Tấn thật sự không dám khen tặng ánh mắt Phó Dung, bồi nàng nói vài câu liền đi chỗ hai đứa nhỏ bên kia.

Trăn ca nhi ngồi xổm dưới đất nghịch đá đâu, vểnh cái mông nhỏ bộ dáng chợt nhìn như là ở kéo thối. Phụ thân tiến vào, hắn liếc mắt nhìn rồi lại cúi đầu tự mình chơi, lúc này Từ Tấn ngồi xổm xuống bên cạnh, Trăn ca nhi rốt cuộc chịu phản ứng với phụ thân, chỉ vào đá trắng trên đất to cỡ quả trứng gà đầu dạy hắn: "Một!"

Từ Tấn sờ sờ đầu nhi tử, thấy Lăng Thủ đứng ở một bên, khẩn trương nhìn hắn, Từ Tấn nghiêm mặt quan sát hắn nói: "Có biết ta là ai?"

Lăng Thủ gật đầu: "Vương gia."

Từ Tấn vừa muốn nói chuyện, Trăn ca nhi ngẩng đầu lên nhìn hắn, giòn giòn hô: "Phụ thân!"

Tiểu tử còn cho rằng phụ thân hỏi hắn đâu.

Từ Tấn ôm lấy nhi tử hôn một cái, mặt không biểu cảm hỏi Lăng Thủ: "Ta bảo ngươi đi về phía Đông, Thế Tử bảo ngươi đi hướng Tây, ngươi đi bên nào?"

Lăng Thủ không chút do dự nói: "Tây, ta nghe theo Thế Tử."

Từ Tấn chau chau mày, "Vì sao?"

Lăng Thủ chỉ chỉ Hứa gia bên kia, âm thanh thanh lãng mà nói: "Hắn là thị vệ vương gia, chỉ nghe lời vương gia, ta là thị vệ Thế Tử, chỉ nghe lời Thế Tử, vương phi nói cho ta biết."

"Nhưng ngươi tiền công hàng tháng là ta cho, ngươi không nghe lời của ta, ta không cho ngươi tiền công, ngươi làm như thế nào?" Từ Tấn ôm Trăn ca nhi đứng lên, trên cao nhìn xuống đáp.

Lăng Thủ hơi mím môi, liếc mắt nhìn Phó Dung đứng ở sau lưng Từ Tấn, cúi đầu nói: "Vậy ta cũng nghe Thế Tử." Vương gia không cho, vương phi cho.

Từ Tấn hừ lạnh một tiếng, "Một khi đã như vậy, ngươi đi đi, ta sẽ tìm thị vệ khác cho Thế Tử, một thị vệ nghe lời ta."

Lăng Thủ trắng bệch mặt, ngửa đầu nhìn Từ Tấn, dường như muốn phân biệt thật giả trong lời hắn nói.

Từ Tấn trực tiếp ôm nhi tử vào phòng.

Lăng Thủ nhìn về phía Phó Dung xin giúp đỡ.

Phó Dung biết Từ Tấn muốn kiểm tra đứa nhỏ này đâu, không nói thêm gì, theo Từ Tấn đi vào.

Lăng Thủ lại nhìn về phía Hứa gia.

Hứa gia không nói một lời.

Lăng Thủ cúi đầu nghĩ ngợi, quay người đi, đi tới cổng viện quay đầu lại, xác định vương gia là thật sự không cần hắn, nước mắt cỡ hạt đậu lăn xuống. Hắn thích Thế Tử, thích vương phi hòa ái dễ gần, cũng thích ăn cơm trắng với gà thịt cá, nhưng vương gia không thích hắn...

Phó Dung ở trong phòng nhìn rõ ràng rành mạch, quay đầu trừng Từ Tấn: "Vương gia thật không hài lòng hắn?" Đứa nhỏ cỡ nào hiểu chuyện a.

Từ Tấn cười cười, ngoài ý muốn nhìn nàng: "Không ngờ Nùng Nùng cũng có tuệ nhãn biết nhìn ngọc."

Hắn cười thực đẹp, mắt phượng câu hồn, Phó Dung ngây ngẩn mới hiểu được ý tứ trong lời nói này, bĩu bĩu môi, đưa tay đem Trăn ca nhi cướp vào trong ngực mình, cố ý ôn nhu dỗ nói: "Trăn ca nhi ngoan, đêm nay nương ôm ngươi ngủ a."

Trăn ca nhi vui vẻ cười.

Phó Dung thưởng cho nhi tử hôn lên mặt, hôn đặc biệt vang dội.

Từ Tấn bật cười, cúi người tới bên tai nàng: "Nùng Nùng đây là muốn phạt ta? Vậy có phải hay không, nàng vốn định đêm nay bồi ta làm chút gì đó?"

hơi thở mềm nhẹ mờ ám, thổi lỗ tai nàng đều đỏ lên.

Từ Tấn thấy, một tay đỡ lấy nhi tử, một tay ôm lấy eo nàng, khẽ cắn lỗ tai: "Nùng Nùng đã muốn, bản vương phụng bồi ổn thỏa."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như 10 cong duc lay phat, triet ly dao phat trong tay du ky Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.