Con đường sủng hậu

Chương 237


Thành vương vì sao muốn cưới nữ nhi Khâu gia, Gia Hòa đế có lẽ tin tưởng nhi tử chỉ coi trọng dung mạo Khâu Minh Phỉ. Từ Tấn lại chắc chắn Thành vương muốn mượn thế lực bộ binh Thượng Thư Khâu Đạc để Đông Sơn tái khởi. Bởi vậy đảo mắt liền đánh vỡ mộng đẹp của Thành vương, Từ Tấn trong lòng thập phần sảng khoái.

Không có gì càng hả hê lòng người bằng nhìn đối thủ xui xẻo.

Kỳ thật Từ Tấn chưa bao giờ xem Thành vương là đối thủ, bởi vì Thành vương không xứng, luận thân phận phế Thái Tử từng mạnh hơn hắn, Thành vương tính cái gì? Mẫu phi không được sủng ái, bản lĩnh không cao, cho dù Thái Tử không còn, Thành vương cũng không cướp được của hắn.

Nhưng Từ Tấn sẽ không để mặc bất kỳ một đối thủ tiềm ẩn nào lớn mạnh, trước khi hắn xác định ai là hung phạm đời trước mưu hại huynh đệ bọn họ, vương gia này đó đều là đối tượng hắn hoài nghi, Thành vương so với An vương xui xẻo là ở chỗ thê tộc chọc phải vương phi của hắn, bởi vậy bị hắn đối phó trước.

Đáng tiếc không cao hứng được mấy ngày, Từ Tấn liền nhận ra Phó Dung khác thường.

Trước kia hắn trở về, Phó Dung phần lớn thời gian đều đang bồi Trăn ca nhi chơi, hoặc là chơi trốn tìm hoặc là dùng bản vẽ của Phó Tuyên dạy nhi tử học gì đó, ngẫu nhiên cũng sẽ thêu thùa may vá. Nhưng mấy ngày nay, hắn thường thường gặp Phó Dung ngẩn người, thần sắc hoảng hốt.

Ngày này lại gặp, Từ Tấn không lập tức đi qua gọi nàng, mà đứng ở ngoài cửa, cách rèm châu nhìn nàng nằm nghiêng trên giường, tay phải chống má nhìn ra ngoài cửa sổ, tay trái nắm cán quạt tròn quạt, lười biếng phe phẩy trước ngực.

lông mi dài thỉnh thoảng vụt sáng một chút, khóe miệng môi đỏ lại thủy chung nhẹ mím.

mĩ nhân đầu lông mày phủ thanh sầu như vậy, Từ Tấn chẳng mấy quen được.

Nàng đang ưu tư cái gì?

Từ Tấn cố nhớ lại sự tình phát sinh gần đây.

Việc hôn nhân Phó Tuyên và Tiết Vinh không giải quyết được?

Sẽ không, nàng buông tha Ngô Bạch Khởi cũng không như vậy, sao có thể vì một Tiết Vinh nhát gan hao tâm tốn sức.

Phó Uyển bụng càng lúc càng lớn?

Sẽ không, Phó Uyển đã sinh nữ nhi, nàng không đến mức còn lo lắng tỷ tỷ xảy ra chuyện.

Thành vương cưới trắc phi?

Từ Tấn trong lòng giật giật, đột nhiên nhớ tới ngày đó nàng ở trên xích đu cũng cúi đầu ngẩn người chốc lát. Nhưng sự tình Thành vương phủ có quan hệ gì với nàng? Hắn biết Phó Dung tuy rằng thiện lương, nhưng chỉ là thiện lương đối với người nhà, nàng sẽ đồng tình Phó Ninh cùng hai con chia lìa, tuyệt đối sẽ không đồng tình Lý Hoa Dung bị trượng phu bội tình bạc nghĩa.

Cái này cũng không phải, vậy thì chỉ còn lại Khâu Đạc bãi quan.

Ý nghĩa xuất hiện, Từ Tấn lồng ngực khó chịu.

Nàng đang sầu não vì An vương sao?

Vì tương lai bọn họ cả nhà 3 miệng, nàng nhẫn tâm bóc việc An vương, nhưng lại thẹn trong lòng?

Từ Tấn không muốn tin, nhưng hắn thật sự không tìm được nguyên nhân khác.

Mà hắn đến nay vẫn không biết, ngày đó ở Tây Sơn, nàng cùng An vương đến cùng nói cái gì, hoặc là làm cái gì.

Từ Tấn sầm mặt đi vào.

Rèm châu vang lên, Phó Dung nhìn tới, thấy là Từ Tấn, nàng lập tức cười, buông quạt tròn xuống ngồi dậy, muốn mang giày đi nghênh hắn, "Vương gia hôm nay trở về thật sớm, vừa mới Trăn ca nhi còn hỏi ta phụ thân khi nào trở về đâu, thối tiểu tử bắt con bướm, một lòng muốn khoe khoang cùng chàng đâu."

Nhi tử mới qua hai lần sinh nhật, lúc nào đi bắt bướm a, giơ lưới nhỏ bổ nhào lung tung vào bụi hoa, vận khí tốt thật cho hắn bắt được một hồ điệp vàng nhạt ngây ngốc chết được.

Từ Tấn đi nhanh mấy bước đè lại bả vai nàng, "Nằm đi, đừng xuống dưới."

Nghe nàng nói chuyện nhi tử lý thú, Từ Tấn sắc mặt dễ nhìn chút, Phó Dung dựa vào gối, hắn ngồi nghiêng ở bên giường, sờ sờ cái trán nàng nói: "Không có gì không thoải mái đi?"

Phó Dung cười, kéo hắn: "Không có a, vương gia sao lại hỏi như vậy?"

Từ Tấn nhìn chằm chằm vào mắt nàng: "Ta nhìn nàng mất hồn mất vía vài ngày, có tâm sự?"

Phó Dung ngơ ngác, bản năng muốn lấy lệ cho qua.

Nhưng Từ Tấn quá mức quen thuộc nàng, trước khi nàng kiếm cớ, chế trụ cằm nàng, "Nói thật cho ta, nàngđến cùng đang nghĩ cái gì."

Hắn giọng nói có chút lạnh, Phó Dung khiếp sợ nhìn hắn, trong đôi mắt phượng kia nhìn thấy hàn ý đã lâu chưa từng thấy, hoặc là Từ Tấn đã lâu chưa từng đối với nàng lộ ra hàn ý, lại nhắc nhở nàng hắn là vương gia, hắn là Hoàng Đế tương lai, hắn tùy thời đều có khả năng tức giận, không hiểu làm sao tức giận, mà nàng hoàn toàn không có tư cách cùng hắn đối nghịch.

Phó Dung chẳng biết tại sao ủy khuất, trước khi nàng phản ứng lại, có nước mắt từ khuôn mặt rơi xuống, bởi vì Từ Tấn giữ cằm nàng, giọt lệ đụng phải ngón tay hắn.

Từ Tấn hoảng, không ngờ nàng sẽ khóc, cũng không biết nàng vì sao khóc, chỉ thấy nàng khẽ ngẩng mặt nhìn hắn lặng lẽ rơi lệ, bộ dáng quá đáng thương, Từ Tấn vội vàng dời đi, hai tay cùng giúp nàng lau nước mắt, "Đang yên lành khóc cái gì?"

Hai người ở chung, như keo như sơn thì không nhắc, nhưng phàm là giận dỗi, đều là một cường một yếu. Từ Tấn tức giận, mặc kệ vì sao, Phó Dung phần lớn thời gian đều không dám để hắn bốc lửa giận, cuối cùng sẽ nghĩ biện pháp giọng mềm lời nhẹ dỗ tốt hắn trước. Đổi thành Từ Tấn cúi đầu nhỏ nhẹ dỗ nàng, Phó Dung lá gan lại lớn, hướng Từ Tấn giở các loại tính tình.

Lúc này Từ Tấn dịu dàng, Phó Dung tính tình liền lên, rõ ràng một giây trước còn cảm thấy chính mình thân phận không bằng hắn, đời này đều phải nhìn sắc mặt hắn, vì thế vạn phần ủy khuất đâu, lúc này liền đem cái gì thân phận kém hơn vung đến chân trời, khóc đấm hắn lồng ngực, "Còn không phải là bởi vì chàng bóp ta? Chàng bãi thối mặt cho ta làm gì, ta nơi nào đắc tội chàng!"

Vừa vào nhà liền nghiêm mặt, nàng cho rằng có ai bên ngoài đắc tội hắn, định giống như trước kia dùng nhi tử làm cho hắn quên chuyện phiền lòng, ai ngờ hắn thế nhưng bóp nàng!

Thành thân sắp đầy bốn năm, Phó Dung lần đầu tiên bị Từ Tấn đối đãi như vậy, nàng có thể không ủy khuất sao?

Từ Tấn căn bản không dùng bao nhiêu khí lực, bất quá động tác kia, giọng điệu kia vốn dĩ có chút hung, bởi vậy hắn cũng không ngụy biện. Đợi Phó Dung đánh đủ rồi, hắn gắt gao đem người ôm vào trong ngực: "Đừng giận đừng giận, là ta không đúng, sau này không như vậy nữa." Nói cho cùng hắn chỉ là suy đoán lung tung mà thôi, lòng dạ đàn bà hay thay đổi, có lẽ nàng là vì sự tình khác phiền lòng đâu?

"Nùng Nùng, ta thật sự không phải là cố ý, ta chính là thấy nàng rầu rĩ không vui chừng mấy ngày này, mỗi lần hỏi nàng đều không nói thật với ta, còn muốn nói dối, ta trong lòng liền không thoải mái..."

"Không thoải mái chàng liền bóp ta?" Biết được hắn là vì chút chuyện nhỏ như vậy mà không vui, Phó Dung buông tâm xuống, lại hung hăng đánh hắn một chút, "Ta lúc nào nói dối?"

Từ Tấn cúi đầu, bất đắc dĩ nhìn nàng: "Nàng định nói dối hay không, trong lòng rõ ràng nhất."

Phó Dung bĩu bĩu môi, ngẩng cao cằm cho hắn nhìn: "Chàng bóp ta đau."

Từ Tấn oan uổng, thận trọng nhìn cái cằm trắng nõn trơn bóng kia: "Một chút dấu đỏ cũng không có..."

Phó Dung trợn mắt làm nũng: "Không có dấu đỏ ta cũng đau!"

Càn quấy không nói đạo lý như vậy, tính tình nhỏ nhen giống đứa nhỏ như vậy, Từ Tấn tim đều hóa thành nước, "Được được được, lần sau cũng không bóp nàng nữa." Thật sự quá thích, ôm mặt hôn. Phó Dung còn tức giận đâu, né tránh không muốn, không ngăn nổi nam nhân ôm chặt, cuối cùng vẫn là bị hắn bắt được.

Hôn hôn, Từ Tấn tay hướng trước ngực Phó Dung tiến đến.

Mới niết một chút, Phó Dung đã không thuận theo, đẩy tay hắn ra nói: "Đau, chàng đừng chạm vào ta!"

Từ Tấn chỉ cho là nàng còn đang giận dỗi đâu, chặn lại miệng nàng không cho nàng nháo, bàn tay to vượt qua tay nhỏ nàng ngăn cản, trực tiếp chui vào yếm, lại từ tiểu y phía dưới hướng lên trên, chỉ là không được mấy lần Phó Dung lại kịch liệt phản kháng. Cảm giác trên tay quả thật không quá thích hợp, Từ Tấn hậm hực rút tay về, ngồi thẳng nhìn chỗ đó của nàng, "Nguyệt sự sắp tới?"

Mỗi lần nguyệt sự tới, chỗ đó của nàng chạm vào không được, đụng phải nàng đau, hắn sờ cũng không thoải mái bằng bình thường.

Phó Dung tức giận sửa sang xong xiêm y, giận dỗi trả lời: "Đêm nay không tới ngày mai cũng tới."

trước khi sinh Trăn ca nhi, nguyệt sự của nàng đều vào đầu tháng, sau này biến thành giữa tháng, đặc biệt chuẩn.

Từ Tấn ừm một tiếng, nhìn chằm chằm vào môi nàng hồng hồng, do dự muốn hay không lúc này một hồi đến trước, ngộ nhỡ ăn xong cơm chiều đến, chẳng phải...

Phó Dung phiền hắn, không để ý tới ánh mắt hắn hỏi thăm, tức ưng ức quay đi.

Từ Tấn kề bên nàng nằm xuống, đem người kéo vào trong ngực mình, gạt những tâm tư hoa hoa kia đi, nói chuyện nghiêm chỉnh với nàng: "Nùng Nùng, nói cho ta biết đi, nàng đến cùng đang nghĩ cái gì, ta đã nhìn ra được, nàng không nói cho ta, ta cả người khó chịu."

Phó Dung trầm mặc.

Người này quá thông minh, có thể nhìn ra nàng có tâm sự, còn có thể nhìn ra nàng có phải nói dối hay không...

Cẩn thận ngẫm lại, hình như cũng không có gì không thể nói, dù sao hắn hiện tại đối với nàng tốt như vậy.

Phó Dung thở dài, tựa vào lồng ngực hắn nói: "Cũng không có gì, chính là..."

"Nhìn ta nói." Từ Tấn không dám nâng cằm nàng nữa, lại sợ nàng nói dối, đành phải chính mình chuyển xuống, cùng nàng mặt đối mặt.

Hắn để ý như vậy, Phó Dung mềm lòng, trước ở trên môi hắn đụng một cái mới trong lúc hắn càng thêm ôn nhu nhìn chằm chằm nói: "Hôm đó vương gia nói Lý Hoa Dung vô dụng, Thành vương sẽ muốn cưới trắc phi, đó là cảm tình thanh mai trúc mã a. Ta nhịn không được liền nghĩ ngày nào vương gia có thể hay không đối với ta như vậy? Tiếp theo là chuyện Khâu lão thái thái, đó là phụ hoàng hạ thủ đi, nhưng vương gia cũng đồng ý. Chàng xem, chàng và phụ hoàng xử sự phương pháp giống nhau như vậy, ta lại lo lắng tương lai vương gia cũng sẽ học phụ hoàng, quảng nạp hậu cung..."

Nói tới cuối cùng âm thanh nhẹ xuống, rũ rèm mắt không nhìn hắn nữa.

Buồn cười a, lúc trước gả người cảm thấy chính mình sẽ không để ý Từ Tấn nạp thiếp hay không, nhưng được sủng bốn năm, hắn là trượng phu của nàng là phụ thân của nhi tử nàng, là người nhà chân chính. Có một số thứ đã thay đổi, đừng nói hắn thật sự nạp thiếp, chỉ cần một ý niệm, Phó Dung đều không vừa ý. Giống như ngày nào đó phụ thân mẫu thân huynh đệ tỷ muội không đối tốt với nàng, Phó Dung có thể không khổ sở?

Nhưng Từ Tấn và người nhà cùng quan hệ huyết thống vẫn không giống nhau, hắn là trượng phu, là Hoàng Thượng tương lai, có thê thiếp là thiên kinh địa nghĩa.

Phó Dung tin tưởng người nhà Hầu phủ đối với nàng cảm tình sẽ không thay đổi, cũng tin tưởng Trăn ca nhi sẽ thủy chung hiếu thuận nàng mẫu thân này, duy chỉ không có cách nào cam đoan Từ Tấn, dù hắn từng vì nàng kháng chỉ.

"Nàng có phải là rất nhàn rỗi không?"

Từ Tấn lại bóp cằm của nàng, hung tợn trừng mắt nhìn nàng: "Trong mắt nàng, ta vô tình giống như Thành vương? Trong mắt nàng, ta sẽ giống như phụ hoàng hồ đồ, bỏ qua nữ nhân tốt nhất trên đời này không quý trọng, ngược lại lãng phí thời gian đi ứng phó nữ nhân bên cạnh? Nùng Nùng, nàng thành thành thật thật nói cho ta biết, nàng có phải là rất nhàn rỗi mới cả ngày miên man suy nghĩ không? Nếu vậy, ta tìm một ít chuyện cho nàng làm."

Hắn không nói một câu lời ngon tiếng ngọt, nhưng khiển trách như vậy lại so bất kỳ lời ngon tiếng ngọt càng an tâm nàng.

Trong lòng càng ngọt, lá gan càng lớn, Phó Dung ngả ngớn vuốt ve khuôn mặt Từ Tấn, vẻ mặt khờ dại nói: "Vương gia muốn ta làm gì a?"

"Làm nàng!"

Từ Tấn phút chốc xoay người đè lên trên.

Thẳng đến quần áo bị kéo ra, Phó Dung mới phản ứng lại, hiểu hai chữ kia là Từ Tấn có ý gì.

Trên mặt bỗng nhiên nóng rực.

Vừa định mắng hắn nói chuyện khó nghe, trong viện đột nhiên truyền đến âm thanh quen thuộc thanh thúy, "Phụ thân trở lại, ta nhìn thấy Hứa gia!"

Cái kia là âm thanh Nùng Nùng chờ mong vui mừng, Từ Tấn động tác cứng đờ.

Phó Dung cố nén cười hỏi hắn: "Vương gia lại muốn may xiêm y cho Trăn ca nhi sao?"

Lần trước chính là dùng áo choàng ngắn nàng mới khâu được một nửa để lừa gạt.

Từ Tấn liếc mắt trừng nàng một cái, trước khi nhi tử vào nhà mau chóng từ trên người Phó Dung lộn xuống, đi giày thì thấy Phó Dung có chút hả hê vừa cười vừa mặc xiêm y, hắn trong lòng bốc hỏa, ghé vào tai nàng nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhìn ta buổi tối như thế nào... làm nàng."

"Vương gia!" Phó Dung nghe không nổi lời thô tục như vậy, gương mặt thanh tú nháy mắt đỏ bừng, người nào a, nào còn là Túc vương gia uy nghiêm đường đường?

Từ Tấn không cho là đáng xấu hổ, quay người đi nghênh đón nhi tử.

"Phụ thân!" Trăn ca vén rèm châu, thấy phụ thân thật sự trở lại, cười đến ánh mắt cong thành vầng trăng.

Từ Tấn đem tiểu tử giơ lên, "nương ngươi nói ngươi bắt được hồ điệp?"

Trăn ca nhi gật gật đầu, giơ lồng chim lên cho hắn nhìn, "Cho Đoàn Đoàn ăn!"

Bên kia Phó Dung đang muốn mang giày đâu, nghe được lời này trong dạ dày đột nhiên một cơn dợn lên, che miệng nôn.

Từ Tấn mặt hoàn toàn biến sắc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về quyen nghia vu cua dnkt chi nhanh dnkt nuoc ngoai tai viet nam, nhung quy dinh chung nganh cntt chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.