Con đường sủng hậu

Chương 281


Ngô Bạch Khởi ngồi trong thùng tắm, trên trên dưới dưới cẩn thận tắm rửa, đảm bảo dùng sức nữa cũng không kỳ cọ ra bùn đất mới ném khăn đi.

Tắm rửa xong hắn lại không dám đi ra ngoài, đối với chỗ kia bởi vì muốn có chỗ dùng mà sinh uy vũ, mặt đỏ tim đập dồn dập.

Thật sự có thể chứ?

Hắn đương nhiên hiểu đêm tân hôn nên làm cái gì, lão gia tử, đường ca đều cho hắn xem sách, bản thân hắn cũng ảo tưởng qua vô số lần. Nhưng đó là Phó Tuyên a, nàng một chút cũng không thích hắn, nàng đối với hắn lãnh đạm như vậy, thật sự sẽ cho phép hắn chạm vào nàng sao?

Thiếu niên tâm phanh phanh nhảy lên, khát vọng lại trù trừ.

Ngồi vào nước lạnh, hỏa tiêu tan, Ngô Bạch Khởi mới đứng lên, kéo khăn chà lau.

Tiến vào nội thất, Ngô Bạch Khởi giơ tay lên đặt tới trước mặt, thổi một hơi, vẫn còn mùi rượu nhàn nhạt lưu lại.

Thoáng nhìn trên bàn bày mấy mâm trái cây, Ngô Bạch Khởi cầm một quả hoàng hạnh, ăn xong rồi lại thở một chút, lần này đổi thành mùi trái cây thơm tươi mát, lúc này mới vén mành đi vào, không biết vừa mới một màn kia bị Thanh Trúc Thanh Tước trốn ở bên ngoài lén nhìn vừa vặn trông thấy.

"Thế Tử thật vui." Thanh Tước nhỏ giọng hướng Thanh Trúc cười.

Thanh Trúc cười trả lời một câu: "Càng vui ngươi còn chưa thấy qua đâu."

Nhớ năm đó Thế Tử giả trang kiệu phu nâng cô nương một đường, nay Thế Tử để ý cô nương để ý đến cả mùi vị trong miệng cũng suy xét đến. Có thể thấy được Thế Tử tuy rằng thời thiếu niên đáng giận, đối với cô nương là thật tâm.

Nội thất.

Phó Tuyên đã nằm xuống, trên người đắp chăn đơn, mắt nhắm, hô hấp đều đặn.

Thật sự ngủ sao?

Ngô Bạch Khởi chậm rãi đi tới trước giường, thừa dịp nàng nhắm mắt lại, hắn nín thở ngưng thần nhìn lén.

cô nương16 tuổi, càng đẹp, nõn nà trong trắng lộ hồng, xa cách lạnh lùng trên mặt nổi bật lúc mặc đại hồng hỉ đã nhạt chút, biến thành yên tĩnh nhu hòa. Ngô Bạch Khởi ánh mắt rơi đến chân mày nàng. Hắn nhớ rất rõ ràng, lông mày nàng tương đối đậm, hiện tại mảnh như lá liễu, là đã sửa lại sao sao?

Như thế nào cũng đẹp mắt.

Ngô Bạch Khởi phủ sa trướng xuống, chậm rãi nằm nghiêng phía ngoài giường.

Hỉ nến Long Phượng lẳng lặng cháy, trong phòng không sáng ngời như ban ngày, ánh nến nhu hòa lại càng làm cho tâm thần người ta nhộn nhạo.

Ngô Bạch Khởi nhìn tua kết buông xuống phía dưới nóc giường, giống như nghe được tiếng tim mình đập.

Nhảy nhanh như vậy, ngay sau đó có thể nhảy ra hay không?

Muốn nhìn lại không dám nhìn, không dám nhìn còn khát vọng, khát vọng do dự càng nhiều, càng thêm khó chịu.

Ngô Bạch Khởi sợ loại cảm giác này, hắn tận lực buông nhẹ động tác, hơi xoay người, tầm mắt lần nữa dừng ở trên mặt cô nương bên cạnh.

"Tuyên Tuyên, nàng ngủ sao?" Ngô Bạch Khởi nhỏ giọng hỏi.

Phó Tuyên mi mắt run rẩy.

Phát hiện nàng còn chưa ngủ, Ngô Bạch Khởi đột nhiên kiên định hơn, nếu là ngày đại hỉ nàng còn có thể ngủ như không có chuyện gì xảy ra, có thể thấy được là một chút cũng không để hắn trong lòng. Không phải thích hay không, mà căn bản không coi hắn thành một người nam nhân, một nam nhân trong đêm nay cùng nàng làm chuyện thân mật nhất trên đời này.

"Nếu không ngủ, chúng ta trò chuyện?" Ngô Bạch Khởi thêm can đảm dịch tới bên cạnh nàng.

Phó Tuyên cảm giác được nam nhân thở ra nhiệt khí, mang theo nhàn nhạt mùi trái cây.

Nhưng nàng và hắn có gì đáng nói?

Hắn muốn làm cái gì cứ việc làm xong, nàng sẽ không cự tuyệt, nhưng nàng không thích, cũng sẽ không đón ý nói hùa.

Nàng thật lâu không nói, Ngô Bạch Khởi lại hỏi nàng hôm nay có mệt hay không, hỏi nàng cơm chiều ăn no không, hỏi nàng vì sao không lên tiếng.

Phó Tuyên đều không để ý tới.

Ngô Bạch Khởi có chút khổ sở, có chút nản lòng, còn có chút tức giận, ánh mắt xê dịch đến chăn đang đắp trên người nàng lại hỏi một câu, "Trời nóng như vậy còn đắp chăn, không nóng sao?"

Phó Tuyên vẫn không nói chuyện.

Đối với khuôn mặt nàng im lặng ngủ, trong lòng Ngô Bạch Khởi mạnh mẽ bốc lên một cây đuốc, đưa tay kéo chăn: "Nàng đã không nói lời nào, ta cho là nóng, vậy ta giúp nàng lấy ra?" Ngoài miệng nói như vậy, tay chỉ là nhấc chăn lên cao chút, phảng phất chỉ cần nàng nhíu nhíu mày, hắn sẽ lập tức thả xuống.

Nhưng mày Phó Tuyên cũng không nhíu.

Ngô Bạch Khởi không xuống đài được, chỉ có thể kiên trì ném chăn xuống chân giường.

Chăn không còn, lộ ra thân hình mĩ nhân yểu điệu.

Phó Tuyên chỉ mặc áo ngủ, mặc dù đã chọn loại tương đối dày, nhưng mùa hè quần áo có thể có dày bao nhiêu, cổ áo thấp hơn ngày đông, lộ ra cần cổ tuyết trắng. Áo ngủ màu đỏ, bởi vì ánh nến, mơ hồ có thể thấy được cảnh trí bên trong.

Ngô Bạch Khởi cổ họng phát khẩn trương.

Đây là tân nương của hắn, là thê tử của hắn, đây là đêm bọn họ đại hôn, hắn không làm cái gì, coi như là nam nhân sao?

"Tuyên Tuyên..."

Ngô Bạch Khởi sát tới càng gần, tay phải nắm lấy đầu vai nàng, cúi người hỏi nàng, "Tuyên Tuyên, nàng nếu không nói gì, ta hôn nàng..."

Phó Tuyên không chút sứt mẻ.

Ngô Bạch Khởi như giận dỗi, cúi đầu hôn.

Môi của nàng có chút lạnh, hắn là lửa nóng, trong lòng dù nhiều khát vọng, cuối cùng vẫn sợ nàng, không dám tùy tâm sở dục, chỉ thăm dò nhẹ nhàng, vụng về chạm vào, như hài đồng lần đầu tiên ăn hạnh, không biết cắn, chỉ biết nơi này đụng chạm nơi đó đụng chạm, ngậm hết vào trước rồi lại nói.

Nhưng Ngô Bạch Khởi không phải tiểu hài tử, hắn là đại nam nhân18 tuổi, việc này cũng không phải có thể so với ăn hạnh. Hạnh cho vàotrong miệng, ăn hai lần là hết, môi người trong lòng lại không giống, không thể ăn, nhưng chỉ chạm vào như vậy, thế nào cũng không nhịn được khát...

Ngô Bạch Khởi nếm thử dò vào bên trong, nếm đến ngọt lành trong miệng nàng, hắn bản năng chém giết.

Hô hấp càng ngày càng nặng, nàng cũng rốt cuộc có đáp lại, nhưng là quay đầu trốn tránh.

Ngô Bạch Khởi đắm chìm trong đó, nâng mặt nàng, như đứa nhỏ tham lam, nàng nhận mệnh không né tránh, đều theo hắn, hai tay nắm chặt đệm giường.

Hôn môi đủ, Ngô Bạch Khởi bắt đầu hướng xuống, chỉ cảm thấy nàng chỗ nào cũng thơm, chỗ nào ăn cũng ngon. Gặp phải áo, Ngô Bạch Khởi kéo hai lần, kéo không xong, lại ngại trên người mình áo ngủ vướng bận. Ngô Bạch Khởi mãnh mẽ ngồi dậy, khóa ở trên người nàng kéo xiêm y mình, chăm chú nhìn ngực nàng, ánh mắt như sói.

Bỏ quần áo mình ra, Ngô Bạch Khởi một lần nữa lao xuống tìm hiểu nàng, cúc áo dưới nách trái, Ngô Bạch Khởi vội vàng cởi một viên lại một viên, đều cởi xong, vừa muốn kéo ra, thoáng nhìn tay nàng nắm chặt ga trải giường.

Ngô Bạch Khởi động tác cứng đờ, ngẩng đầu nhìn nàng.

Mặt nàng trắng bạch, chân mày rốt cuộc nhíu lại, không lên tiếng, vẫn không nhúc nhích như đầu gỗ. Còn không bằng hôm đó trong rừng, hắn khinh khi nàng, nàng sẽ sinh tức giận mắng hắn, mà không phải là không hề có sức sống như vậy.

Nàng giống đầu gỗ, vậy hắn giống cái gì?

Ác bá chiếm đoạt cô gái đàng hoàng?

Hỏa trên người còn chưa tiêu, hỏa trong lòng lại diệt.

Ngô Bạch Khởi chuyển xuống, cúi đầu giúp nàng cài lại mấy cái cúc áo một lần nữa, cười khổ hỏi: "Tuyên Tuyên nàng không thích có phải không? Khẳng định đúng vậy, ngay từ đầu nàng đã không thích ta, bị ta chơi xấu mới đáp ứng gả cho ta. Nàng là cô nương tốt, không nháo cùng ta, ta uống say nàng còn chiếu cố ta, cũng dung túng ta làm trượng phu của nàng. Nàng tốt như vậy, ta làm sao có thể một chút cũng không bận tâm đến suy nghĩ của nàng?"

Day áo buộc tốt, Ngô Bạch Khởi kéo chăn lên, thay nàng đắp tốt, hắn thành thành thật thật nằm xuống một bên, nhắm mắt lại bồi tội: "Ta sai rồi, ngày ấy đáp ứng nàng kết hôn rồi sẽ đối tốt với nàng, kết quả nàng vừa gả đến ta liền cưỡng ép nàng... Tuyên Tuyên nàng yên tâm, trước khi nàng tha thứ ta, thích ta, ta sẽ không chạm vào nàng, một chút cũng không chạm, chỉ cầu nàng đừng không nói lời nào được không? Nàng không nói với ta, chúng ta sống chung như thế nào?"

Không biết là sợ nàng thật sự tính toán vĩnh viễn không nói chuyện cùng hắn, hay là trong lòng ủy khuất, nói đến cuối cùng hắn thanh âm phát ngạnh, khóe mắt cũng có nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Hắn thích nàng như vậy, nàng lại coi hắn là trượng phu không thể không ứng phó, một tháng hai tháng không sao, một năm 2 năm hắn cũng nguyện ý chờ, nhưng vạn nhất hắn vĩnh viễn đợi không được thì làm thế nào?

Dỗ nàng không tốt, nàng càng không thích hắn, sống ở trong này khẳng định cũng không vui, vậy hắn chẳng phải là hại nàng cả đời?

Càng nghĩ càng thê lương.

Hắn không khóc ra tiếng, nhưng hai người gần như vậy, Phó Tuyên không cần nhìn cũng biết hắn khóc, nghe ra hắn đang gạt lệ.

Người này, trong lòng thật sự có nàng đi?

Chỉ là hắn khóc cái gì? người đã bao lớn, nàng cũng không phải là không cho phép hắn chạm vào, hắn có cái gì mà khóc? Là hắn không để ý ý nguyện của nàng, dùng thủ đoạn bức nàng gả trước. Bây giờ đã như hắn mong muốn, hắn vẫn bởi vì nàng không chịu hảo hảo phản ứng mà ủy khuất? Nhưng nàng vì sao muốn tránh hắn? Quan ca nhi so với hắn còn hiểu chuyện hơn, Quan ca nhi cũng sẽ không bởi vì mẫu thân không yêu thương mà khóc nháo chơi xấu.

Bất quá hắn không tiếp tục, ngược lại làm cho nàng ngoài ý muốn.

Phó Tuyên quay vào trong, thấy hắn chấn kinh quay đầu nhìn sang, Phó Tuyên nhắm mắt lại nói: "Ngủ đi, sáng mai còn phải kính trà."

Đây là câu thứ ba nàng nói với hắn đêm nay.

Ngô Bạch Khởi cao hứng cực kì, hưng phấn hỏi nàng: "Tuyên Tuyên, nàng đây là đáp ứng ta sao? Về sau cũng sẽ nói chuyện với ta?"

Trong lời nói tràn đầy vui vẻ, đâu còn có tự oán tự thương lúc trước?

Phó Tuyên triệt để hiểu được, người này chính là tính tình trẻ con, ủy khuất tới cũng nhanh đi cũng nhanh, nàng nêu snhư thật bởi vì hắn nhất thời đáng thương mà mềm lòng, ngay sau đó hắn nhất định dám được một tấc lại muốn tiến một thước.

Bởi vậy nàng không để ý hắn.

Ngô Bạch Khởi hỏi vài câu, thấy nàng không nói nữa, trên người hắn tựa như có một con kiến, không chiếm được khẳng định cả người khó chịu, "Tuyên Tuyên, nàng rốt cuộc có phải đã đáp ứng hay không a? Đáp ứng nàng gật gật đầu, ta lập tức ngủ không phiền nàng nữa, được hay không? Tuyên Tuyên tốt, nàng cho ta một câu chắc chắn đi, cầu nàng..."

Trong chốc lát lẩm bẩm một câu, hoặc là lăn qua lộn lại ép buộc, lầm bầm lầu bầu nói không ngừng, Phó Tuyên bị hắn nháo cho phiền lòng, đưa lưng về phía hắn lạnh giọng trách mắng: "Nếu như ngươi nói nhảm không ngừng nữa, vậy sau này có chính sự ta cũng sẽ không đáp lời ngươi."

Ngô Bạch Khởi vừa há miệng muốn hỏi nàng, nghe thấy như vậy đại hỉ, ngoan ngoãn nằm xong: " Được, ta không nói, ta hiểu, nàng mau ngủ đi, ta không bao giờ nhiều lời." Nguyên lai không phải không để ý tới hắn, chỉ là không muốn nói chuyện vô nghĩa với hắn.

Ngô Bạch Khởi thở ra một hơi, khóe miệng vừa kiều, ngay sau đó lại rầu rĩ, cái gì gọi là chính sự, cái gì gọi là vô nghĩa?

Hắn lặng lẽ quay sang, nhìn cái ót thê tử, nào có nửa điểm buồn ngủ?

Phó Tuyên đã quyết định cùng hắn làm vợ chồng, Ngô Bạch Khởi nửa đêm đổi ý muốn tiếp tục nàng cũng sẽ không phản kháng, hắn không đến càng tốt, không lo lắng, tự nhiên rất nhanh liền ngủ. Ngủ, tư thế không có khả năng không thay đổi, hơn nữa nàng quen ngủ nghiêng mặt hướng ra ngoài, bất tri bất giác lại quay lại.

yên tĩnh một lúc lâu, Ngô Bạch Khởi vừa có chút buồn ngủ, nghe được động tĩnh, nhấc tâm quay đầu, liền gặp Phó Tuyên tóc mai tán loạn, khuôn mặt đang nhu hòa trong ánh nến yên tĩnh mĩ lệ, giống nụ hoa thủy tiên ban ngày nở rộ ban đêm khép lại.

Nàng gần hắn như vậy, chỉ nửa cánh tay.

Tâm hắn bất an xao động bỗng nhiên liền bình tĩnh.

Ngừng thở lại gần, Ngô Bạch Khởi nhẹ nhàng hôn đỉnh đầu nàng, nằm xuống nhìn nàng chằm chằm, nhìn đến mệt nhọc, mới thỏa mãn ngủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như 4 cau than chu nen thuc hanh moi ngay thich giac hanh hay nhat, lam sao de mo rong trai tim thay thich nhat hanh thuyet giang những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.