Con đường sủng hậu

Chương 30


Edit: Nguyen Thi

Phó phủ cách Tề trạch khoảng 2 con đường, lên xe ngựa Phó Dung không ngồi bên cạnh Kiều Thị mà ngồi bên Phó Tuyên, cố ý niết lấy khuôn mặt trắng mền nhỏ nhắn của nàng.

“ Muội muội đã 10 tuổi càng ngày nhìn càng đẹp, nhìn 2 hàng mi anh tuấn này, nếu là mặc nam trang vào có thể đánh bại ca ca.”

Phó Tuyên gạt tay tỷ tỷ ra, ngẩng đầu trừng nàng: “ Tỷ ngồi bên kia đi.”

Phó Dung không đi, liền ôm muội muội như của hiếm nói: “ Tỷ thích ngồi kế bên muội thôi.”

Phó Tuyên âm thầm thở dài, cuối cùng cũng không đẩy tỷ tỷ ra, dứt khoát nhắm mắt lại không trả lời. Nàng phát hiện tam tỷ thích trêu nàng, nàng càng tức giận tam tỷ trêu càng hăng say, nàng thờ ơ lạnh nhạt thì tam tỷ rất nhanh sẽ thấy không còn thú vị.

Phó Dung chọc chọc muội muội 2 cái, thấy muội ấy như lão tăng nhập định không có nhúc nhích, liền dựa vào bên cạnh cười, cuộc sống như vậy thật thú vị. Thân xác 13, 14 tuổi nhưng có tâm hồn 21 tuổi, sống lại 1 lần so với tưởng tuợng còn đa dạng hơn.

Cha mẹ trẻ ra vài tuổi, nhưng vẫn là trưởng bối như trước, sự từng trải của kiếp trước cũng không thay đổi nữ nhi kính trọng đối với cha mẹ. Nàng vẫn nguớc nhìn ỷ lại ca ca, lúc này nhìn có chút ấu trĩ. Tỷ tỷ, đệ đệ còn sống là đại lễ của nàng, nàng vô cùng quý trọng, đùa tốt nhất là muội muội.

Không nhắc tới tỷ tỷ, đệ đệ, kiếp trước ca ca không đón dâu thì vẫn là ca ca không có thân phận khác. Chỉ có muội muội không giống, nàng gả cho người khác, hiện tại Phó Dung còn nhớ được bộ dàng muội muội trách cứ muội phu, thậm chí muội ấy còn trách cứ nàng phải có bộ dáng nghiêm túc. Đừng nhìn nàng là tỷ tỷ, khi đó Phó Dung thật sự sợ Phó Tuyên, còn bây giờ, muội muội còn là tiểu nha đầu, Phó Dung đương nhiên muốn lấy lại uy phong tỳ tỷ.

Bản thân đang tự vui vẻ, xe ngựa đột nhiên dừng lại. Phó Dung định nhích tới gần cửa sổ để xem có chuyện gì, giọng nói Từ Yến lại truyền vào, không bao lâu Phó Thần lại tới nói: “ Mẫu thân, thế tử cũng thuận đuờng đến Tề gia, trên đuờng gặp chúng ta, muốn tới đây chào hỏi với Người.”

Thế tử, danh xưng này ở Tín Đô thành chỉ có 1 người, Kiều Thị thụ sủng nhược kinh, cách màn xe nhanh chóng nói: “ Thế tử thật quá khách sáo.”

Giọng nói Từ Yến ấm áp: “ Vân Thăng cùng Chính Đường có quen biết, bái kiến bá phụ, bá mẫu là điều hiển nhiên, chúc bá mẫu thân thể an khang, tâm tưởng sự thành.”

Được hắn cư xử lễ độ như vậy, Kiều Thị cười rạng rỡ: “ Mượn lời hay của thế tử, hôm nay trên đường không tiện, ngày khác mời thế tử đến phủ chúng tôi ngồi một chút, bá mẫu sẽ chuẩn bị hồng bao lớn cho ngươi.”

“ Bá mẫu ưu ái, Vân Thăng sắp xếp ổn thỏa sẽ đến cửa quấy rầy.” Từ Yến mỉm cười, một khuôn mặt tuấn mỹ tựa như Phan An, dẫn tới người qua đường bất luận nam nữ già trẻ, lớn bé đứng lại tò mò thân phận người này.

Phó Thần chỉ cảm thấy Từ Yến cười giống như hồ ly, biết hắn nhớ thương ai, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “ Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta lên ngựa trước, đến Tề phủ bàn lại cũng không muộn.”

Từ Yến gật đầu, hướng Kiều Thị cáo từ, quay người về lập tức. Trong xe ngựa, Kiều Thị, Phó Tuyên không hẹn mà cùng nhìn về phía Phó Dung. Kiều Thị là từ trong đại trạch đi ra, từ nhỏ tới lớn nhìn qua không ít đấu tranh, gặp chuyện khác thường đều sẽ để trong lòng mà cân nhắc nguyên do. Ngược lại Phó Tuyên không có trải qua âm mưu quỷ kế nhưng nàng từ nhỏ đã thông minh, nên đương nhiên cũng nhìn ra được. Năm nay xem như Phó gia ở Tín Đô cũng được 3 năm, trước tháng 7 năm ngoái, quận vương phủ cùng nhà mình không hề lui tới, hiện tại Từ Yến thân thiết như thế, khẳng định là có thỉnh cầu. Tín Đô vương không thích giao tiếp cùng quan viên lớn nhỏ Ký Châu, trên quan trường là không cần cầu nhà mình, không cầu tiền đồ, cũng không thể nào là vì một hồng bao nhà mình, vậy thì chỉ còn người.

Phó Uyển đã đính hôn, Phó Tuyên mới 10 tuổi, dung mạo Phó Dung khuynh thành lại đang tuổi dậy thì, trừ bỏ nàng thì có thể là ai? Mà Từ Yến từ sau lần găp ở Trúc Lâm tự mới bắt đầu thân thiện, vừa vặn chứng minh điểm này.

Phó Tuyên không thấy tỷ tỷ rình coi, không có mừng thầm, bình tĩnh như người không có chuyện gì, hơi chút yên tâm. Chỉ cần tỷ tỷ đừng vì Từ Yến cám dỗ mà quên quy củ, những chuyện khác tự có trưởng bối làm chủ.

Kiều Thị cũng lặng lẽ thu lại nét hưng phấn. Nữ nhi không hiểu là tốt nhất, hôn sự vốn nên do bà và trượng phu bận tâm. Trên mặt tuy bình tĩnh nhưng trong lòng vui rạo rực.

Từ Yến thân phận tôn quý, dung mạo tuấn lãng, mọi điều đều xứng với nữ nhi nhà mình, càng khó được là trong nhà Từ Yến không có huynh đệ, tương lai không có kẽ hở chị em chồng. Quận vương phi nhìn lãnh đạm, ngôn hành cử chỉ đều quá lễ nghĩa tới khi kết thúc, không có khinh thường các bà là phu nhân của quan viên bình thường. Về phần Từ Tịch, cô nuơng nào sớm muộn cũng phải xuất giá, không có cản trở chuyện anh trai và chị dâu.

Nùng Nùng của bà xinh đẹp quyến rũ, chỉ riêng vẻ kiều mị thôi cũng đã đủ được người ta hận không thể đem nàng nâng niu trong lòng bàn tay. Khi ra ngoài làm khách lại biết tiến lùi, hào phóng thong dong, tốt như vậy nên xứng với người mọi phương diện đều hàng đầu.

Kiều Thị càng cân nhắc thì càng thấy hài lòng, trở về cùng trượng phu thương lượng một chút, để ông ấy để ý thử, dò nghe cách làm người của Từ Yến trước. Tương lai Từ Yến thật sự tới hỏi cưới, bọn họ cũng đã chuẩn bị. Nếu do bà hiểu sai thì cũng không có gì, Nùng Nùng của bà không sợ lấy không được người trong sạch, chỉ là sau này cùng Từ Yến giao tiếp nên cẩn thận một chút, không quá lạnh nhạt cũng không quá nhiệt tình, miễn cho Từ Yến khinh thường Nùng Nùng.

Phó Dung không cần nhìn mẫu thân cũng biết bà nghĩ gì. Kiếp trước mẫu thân rất thích Từ Yến, lần này cũng không khác bao nhiêu. Phó Dung cũng không sốt ruột, Từ Yến biết lấy lòng người khác, nàng không muốn gả, cha mẹ cũng không ép nàng. Nếu có cơ hội, nàng thật sự muốn khuyên Từ Yến một câu, bảo hắn đừng phí tâm, đáng tiếc Từ Yến không mở miệng, nàng lại không thể đứng trước mặt hắn nói rõ. Ngộ nhỡ hắn thẹn quá hóa giận nói 1 câu: “ Cô nương đã hiểu lầm, ta không thích cô nương.” Truyền ra ngoài thì nàng không có đường sống.

Bất quá Từ Yến sẽ không nói thế đâu nhỉ? Đường nét gương mặt nam nhân gầy gò tiều tụy đột nhiên hiện lên trong đầu, Phó Dung phiền chán nhắm mắt lại. Vẫn không gặp thì sẽ tốt hơn, nàng không để ý tới hắn, thời gian dài hắn cũng sẽ phai nhạt, không có được thì sau này đương nhiên sẽ không khổ?

Trên đường đi cứ mãi suy nghĩ miên man, Tề phủ đã ở trước mắt, nam nữ như cũ tách nhau ra đi.

Trước cửa chính, thấy Từ Yến cùng Phó Thần sóng vai đi tới, con ngươi Tề Sách híp lại, lập tức vui mừng đi đón khách: “ Vân Thăng trở về khi nào? Bá phụ, bá mẫu cũng về sao? Ta nhớ được ngươi nói nguyên tiêu trước….

Từ Yến khẽ cười: “ Không có, là ta không quen kinh thành náo nhiệt nên trở lại sớm, vừa vặn nhà ngươi mời khách, ta liền tới đây thăm, Bá Ngọc sẽ không trách ta không mời mà tới chứ?”

Tề Sách hỏi ngược: “ Nếu ta trách ngươi, thế tử sẽ giận dỗi bỏ đi sao?”

2 bạn tốt nhìn nhau cười, Tề Sách lại đi tiếp Phó Thần, rất nhanh mọi người cùng đi về hướng nội viện. Cửa hông bên kia thì không thuận lợi như vậy. Hôm nay không biết xảy ra chuyện gì, trong ngõ hẻm dừng vài chiếc xe ngựa. Xảo Hạnh đi đến bên đường nhìn quanh phía trước rồi trở về báo: “ Phu nhân, nô tỳ thấy chúng ta phải chờ khoảng một chung trà.”

Kiều Thị gật đầu, nói với 2 nữ nhi: “ Chúng ta tới chậm.”

Cửa trước Tề gia mời khách, các nàng xem như đến sớm một chút, hiện tai muộn rồi cùng 1 ít khách ngoài thành đụng nhau, có thể không chen nhau sao? Ngồi chờ nhàm chán, Phó Dung lặng lẽ đẩy rèm xe ra. Đối diện là tường viện cao lớn bền chặt của Tề phủ, mùng 3 ngày đó có tuyết rơi lớn nên trên đường còn đọng lại nhiều tuyết. Bên này Tề gia đã quét tước sạch sẽ, tuyết tan đọng lại trên phiến đá xanh ở dưới ánh mặt trời phản ra ánh sáng lạnh lùng.

Khi hô hấp có sương trắng nhẹ nhàng bay ra ngoài, Phó Dung kìm lòng không được khép lại áo choàng, vừa định lùi về trong xe, thoáng thấy cô nương choai choai quần áo lam lũ từ gốc tường đi tới. 2 tay luân chuyển co lại trong ống tay áo, đi được mấy bước nâng tay cúi đầu gạt lệ, nhìn như thế nào cũng đáng thương. Phó Dung cũng không phải là đại thiện nhân, nhìn thấy chỉ nhíu mày liền muốn buông rèm. Đúng lúc này, nha đầu kia nhìn thấy, ngẩng đầu nhìn sang, lúc này nàng cách xe ngựa Phó gia rất gần. Đừng nhìn nàng ăn mặc rách, trên đầu lại ngay ngắn, sạch sẽ, 1 khuôn mặt tròn bị lạnh tới trắng bệnh, theo động tác ngẩng đầu của nàng hoàn toàn trình diễn trước mặt Phó Dung.

Tay Phó Dung xiết chặt, động tác buông cửa sổ sững lại. Tiểu nha đầu nhìn thấy, trong mắt hiện lên hi vọng, vội vàng để cánh tay xuống mà chạy tới, đến trước xe bị các ma ma ngăn lại, tiểu nha đầu cũng không hoảng, nhìn Phó Dung ánh mắt khẩn cầu nói: “ Tam tiểu thư xin thương xót, thưởng cho nô tỳ ít tiền, phụ thân của nô tỳ bị bệnh sắp chết, van cầu người…” Nói xong liền quỳ xuống, cuống quýt dập đầu.

“ Ngươi nhận ra ta?” Phó Dung cúi đầu nhìn nàng, Phó Tuyên bên cạnh Kiều Thị tò mò cũng nghiêng người nhìn sang.

Tiểu nha đầu lau nước mắt nói: “ Nô tỳ là Ngọc Châu, là nha hoàn thô sử trong viện nhị tiểu thư Tề phủ, khi tam tiểu thư lại đây chơi nô tỳ đã thấy qua. Đầu xuân năm ngoái nô tỳ trải qua cơn bệnh nặng, nhị tiểu thư sợ nô tỳ không qua khỏi nên đuổi nô tỳ ra ngoài. Hôm nay nô tỳ tới đây cầu tỷ muội trước kia cho mượn tiền thuốc, nhưng các nàng…” Trên Tề Trúc còn các tỷ tỷ nhưng đã sớm gả cho người.

“ Đầu xuân năm ngoái, ngươi bị bệnh gì?” Mặt Phó Dung trắng bệnh, cắt không còn giọt máu, chặn ngang lời nàng nói, thân mình khống chế không được run lên. Phó Tuyên ngồi kế bên nàng, vóc người nàng nhỏ nhắn nên không thấy người quỳ ở bên ngoài, phát giác tỷ tỷ không đúng nhìn như tức giận, vội vàng ôm lấy Phó Dung, ngăn nàng không bị run. Sau đó nàng biết vì sao tỷ tỷ tức giận.

“ Bệnh thủy đậu, thầy thuốc nói đây là bệnh dễ truyền nhiễm, nên nhị tiểu thư không cần nô tỳ.”

“ Sau khi ngươi chuyển ra ngoài, nàng, tỷ muội trước kia có đi thăm ngươi không?” Phó Dung nhìn tường viện Tề phủ hỏi, nếu không có Phó Tuyên ra sức vạch tay nàng, chỉ sợ nàng nắm chặt tay, lấy khí lực hiện nay của nàng móng tay có thể cắm sâu vào trong thịt.

Tiểu nha đầu nghi hoặc vì sao Phó Dung hỏi như vậy, nhớ lại một phen nói: “ Có, nhị tiểu thư tìm được 1 phương thức cổ truyền cho nô tỳ, nói là dùng mứt táo bôi lên nốt đậu…”

Nghe tới đây, mặt Phó Dung bỗng chốc tái xanh, muốn ngăn nàng đừng nói nữa, há miệng ra liền vội vàng che miệng lại. Kiều Thị nhanh tay lẹ mắt, lấy ống nhổ trong góc đưa tới trước mặt Phó Dung, lạnh mặt giúp nữ nhi vỗ lưng, trong mắt hận ý ngất trời.

Ánh mắt Phó Tuyên cũng đỏ, lắng nghe tỷ tỷ không ngừng nôn khan, 2 tay xoắn khăn xuýt muốn đứt, ngừng lại 1 lát mới ngó đầu, nhìn trái phải thấy không có người để ý đến động tĩnh bên này, nói khẽ với vẻ mặt không hiểu của Ngọc Châu: “ Ngươi đi về trước, coi như không có nói chuyện với chúng ta, sau đó tới Phó phủ tìm ta lấy tiền thuốc.”

Ngọc Châu cũng là nha hoàn đi ra từ đại trạch, mơ hồ đoán được cái gì, dập đầu tiếp tục ôm tay áo đi về phía trước. Bởi vì có hi vọng nên bước chân nhẹ nhàng hơn.

Phó Tuyên nhìn nàng đi xa, nhìn tòa nhà đối diện lạnh giọng phân phó Xảo Hạnh: “ Ngươi đi Tề phủ một chuyến, nói sáng nay ta ăn phải đồ hỏng bị đau bụng, thân thể không thoải mái nên về trước.”

“ Có cần nói với lão gia một tiếng hay không?” Trong giọng nói của Xảo Hanh cũng mang theo hận ý.

“ Không cần.” Là giọng nói suy yếu của Phó Dung.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như dai hoc canada, su khac nhau ms rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.