Con đường sủng thê

Chương 88


Nếu như dựa theo tâm tư của Quý lão thái thái thì bà vốn hy vọng cháu trai của mình cưới tam cô nương của Hạ gia, Hạ Mân Quân.

Bà vốn thường xuyên tới Hạ gia, cũng coi như nhìn đứa bé Mân Quân kia lớn lên, dáng dấp tốt lại nhu thuận dịu dàng, cưới về nhà rồi thì có thể giúp bà quản đứa cháu trai suốt ngày không ở nhà kia của bà, đốc thúc hắn sớm ngày tìm được công việc đúng đắn. Quý gia đời đời danh tướng, đến đời đứa cháu này không ngờ lại xuất hiện kẻ vớ va vớ vẩn, vốn Quý lão thái thái đã không còn hy vọng với Quý Chiêu, chỉ mong thừa dịp nhi tử còn trẻ trung khoẻ mạnh, Quý Chiêu nhanh chóng sinh cho bà một đứa chắt trai, sau đó đưa đến Phúc Kiến cho nhi tử tự mình quản giáo, tránh cho Quý gia bị suy tàn.

Bởi vậy, trong mắt Quý lão thái thái, Quý Chiêu cưới dạng thê tử như thế nào không quan trọng, quan trọng nhất phải là nhanh chóng cưới về rồi sinh cho bà một đứa chắt trai! Hiện tại tốt lắm, rốt cuộc cháu trai cũng đã có cô nương mình thích rồi, cho dù không phải là Hạ Mân Quân mà bà coi trọng nhưng Quý lão thái thái cũng rất vui mừng; lại nói Quý lão thái thái cũng biết Quách Bảo Châu, tính tình tuy có chút cẩu thả nhưng so sánh với cháu trai nhà mình cũng không tính là tật xấu gì lớn, gia phong Quách gia cũng đàng hoàng, nói chung điều kiện rất không tệ.

Điều duy nhất Quý lão thái thái lo lắng là Quách gia chướng mắt cháu trai bà!

Cháu trai bà có gì chứ, nếu nói về dung mạo, huynh trưởng của Quách Bảo Châu càng tuấn tú lịch sự hơn, so về tài cán, Quách Tử Kính là hồng nhân bên cạnh hoàng thượng, còn Quý Chiêu mãi tới tháng trước mới xin được một chức vụ nhàn tản trong Kim Ngô vệ, lúc nào tâm trạng thoải mái thì đến nha môn dạo một vòng, ngày đông giá rét lười dậy thì lười nhác làm ổ trong chăn, mà người đứng đầu Kim Ngô vệ vừa vặn lại là di huynh của Quách Bảo Châu. So sánh xong, nếu không phải là Quý Chiêu lấy việc tuyệt thực để bức bà, về cơ bản Quý lão thái thái quả thực không dám mở miệng.

Nhưng dù sao cũng đã đến đây rồi, sau khi Quý lão thái thái ôm Xán Xán khen ngợi một hồi thì bắt đầu nói chuyện của cháu trai nhà mình với A Kết, "Ai, không sợ thiếu phu nhân chê cười, so với hai huynh đệ Tử Kính và Thừa Viễn, A Chiêu nhà chúng ta thật là đứa không có điểm nào tốt, nhưng mà đứa bé kia lại thiện lương, từ nhỏ đã là đứa hiếu thuận, ở bên ngoài dù có ham chơi cũng chưa bao giờ ức hiếp dân lành, thường chọn những điêu dân chuyên cáo mượn oai hùm để dạy dỗ. Website đăng truyện chính thức: Hơn nữa A Chiêu cũng không có đùa giỡn các cô nương khác, lớn như vậy rồi mà bên cạnh cũng không có nha hoàn hầu hạ, lần này thấy Bảo Châu, không biết sao lại để ý, chạy về nhà liền thúc giục ta đến đề thân, ta nhìn ra hắn là thật lòng thích Bảo Châu, mới đến nhờ ngươi dò hỏi thử dì ngươi, xem xem A Chiêu có phúc phận đó không."

A Kết vẫn nhu thuận lắng nghe, chờ khi Quý lão thái thái nói xong, nàng cười nói: "Lão phu nhân quá khiêm tốn rồi, lần trước khi đến Long Ân tự, ta và tướng công đã thấy qua thế tử một lần, dung mạo của thế tử anh tuấn thoát tục, có thể nói là một người con rể tốt, chỉ là hôn sự của Bảo Châu ta cũng không dám làm chủ, còn phải thương lượng với dượng dì sau đó mới có thể cho ngài câu trả lời chính xác."

“Không cần vội đâu, bây giờ đã là tháng chạp rồi, mọi người cũng bận rộn chuẩn bị đón năm mới, lúc nào thiếu phu nhân rãnh rỗi có thời gian thì nói chuyện với cha mẹ Bảo Châu là được rồi.” Quý lão thái thái cười híp mắt nói, giao Xán Xán cho Tưởng ma ma, đứng dậy cáo từ: "Vậy ta đi về trước, tiểu tử kia hẳn là đang chờ tin."

A Kết đứng dậy tiễn bà ra khỏi phủ.

Nhìn hàng trúc bên đường, nụ cười trên mặt nàng càng tươi sáng hơn ngày thường, rạng rỡ xinh đẹp.

Sang năm Quách Bảo Châu đã mười sáu tuổi rồi, hôn sự của nàng đã trở thành tâm bệnh của Quách phu nhân, cuối cùng thì cũng đã có người đến cầu thân, điều kiện của Quý Chiêu cũng không tệ, A Kết thực sự cảm thấy rất vui mừng. Chạng vạng, khi Triệu Trầm vừa trở về, nàng không kịp chờ đã vội nói chuyện này ra, cuối cùng hoang mang hỏi hắn: “Chàng nói xem Quý Chiêu bắt đầu thích Bảo Châu lúc nào? Sau ngày đó ở chùa hai người họ có gặp lại nhau sao? Cũng không thể nào mà mới gặp một lần liền động tâm chứ?”

Dù cho hoang mang, khóe mắt đuôi lông mày cũng không giấu nổi vui vẻ.

Hiếm khi thê tử lộ ra vẻ vui mừng như vậy, Triệu Trầm đi qua, ôm lấy nàng từ sau lưng, tỳ lên vai nàng, má kề má, cùng nhìn về nữ nhi đang nằm trên kháng, nắm hai tay thê tử, "Sao lại không thể, lúc trước, lần đầu tiên nhìn thấy nàng thì ta cũng đã thích nàng rồi.”

A Kết không tin lời ngon tiếng ngọt người này dỗ dành nàng, nghiêng đầu hỏi: "Chàng nói dì dượng có đồng ý không?"

Triệu Trầm buông nàng ra, dựa vào đầu giường nhìn nàng: "Có vẻ như nàng rất hài lòng với Quý Chiêu?" Trừ khuôn mặt, tiểu tử kia có sở trường gì chứ?

A Kết nghẹn lại, suy nghĩ kỹ một chút, nàng quả thật không chỉ ra được Quý Chiêu tốt ở chỗ nào, thậm chí ngay cả dáng dấp hắn cũng không thể nào nhớ ra. Nhưng chống lại ánh mắt đầy ý cười của Triệu Trầm, A Kết liền ngồi xuống bên cạnh hắn, không phục hỏi: "Nếu Quý Chiêu không tốt, tại sao lúc Xán Xán đầy tháng chàng lại đưa thiệp mời đến Quý phủ?”

Trên đường trở về từ chùa Long Ân, Triệu Trầm đã nói cho nàng biết Triệu gia và Quý gia không có giao tình gì, lần này Triệu Trầm lại chủ động gửi thiệp mời chẳng phải chứng minh hắn để ý đến Quý Chiêu, muốn kết giao với Quý gia hay sao?

Triệu Trầm không ngờ thê tử nhà mình lại có thể nghĩ tới lý do này, kinh ngạc nhướn mày rồi cầm lấy tay A kết kéo nàng lại gần, hai tay ôm lấy eo nhấc nàng ngồi lên trên đùi mình. Đầu tiên là cởi giày thêu của thê tử ném đi, sau đó ôm lấy nàng, khen ngợi: "A Kết sinh xong đứa nhỏ, hình như trở nên thông minh hơn."

A Kết quay đầu nhìn nữ nhi, thấy bé đang vui vẻ chơi một mình, cũng không trốn, mắt phượng sáng ngời nhìn thẳng vào nam nhân của mình, hỏi: “Vậy rốt cuộc chàng có coi trọng mối hôn sự này không?”

Triệu Trầm cười, liếc mắt nhìn ra cửa, thừa dịp A Kết cũng nhìn qua theo hắn thì tay phải lập tức chuẩn xác áp lên chỗ nào đó, vừa nắn bóp vừa nói: "Ta xem trọng hay không cũng vô dụng, thậm chí dì dượng cũng không làm chủ nổi, được hay không được vốn phải do Bảo Châu định đoạt."

A Kết bị hắn sờ đến đỏ mặt, đẩy tay hắn ra. Nói chuyện thì cứ việc nói, lại không phải đang ở trong chăn, động tay động chân làm gì chứ?

Kháng cự của A Kết càng làm Triệu Trầm thêm động tình, hô hấp bỗng nhiên thô trầm. Hắn vốn định chờ vài ngày nữa nhưng giờ phút này lại không nhịn được, ôm A Kết đẩy ngã ra giường, vừa kéo quần áo của nàng vừa nghẹn giọng giải thích: "Bảo Châu cũng giống như nàng, đều là được cha mẹ nuông chiều mà lớn lên, ngay cả hôn sự cũng chỉ nghe theo ý mình. A Kết, nàng còn nhớ rõ lúc chúng ta thành thân không, ta lấy lòng được nhạc phụ, nhạc mẫu, A Trúc và Tiểu Cửu thì có ích gì, nàng chỉ dùng một câu không nguyện ý, ta lại phải tiếp tục chịu đựng, A Kết nàng có biết đêm đó, ở sơn động, ta nhịn thật vất vả không, khi đó ta chỉ muốn như vậy..."

Tay hắn nóng, môi hắn nóng, ngay cả hơi thở cũng nóng, trên người A Kết giống như có lửa, thiêu đốt khiến đầu óc nàng mơ mơ màng màng, chỉ có thể dùng sức nắm chặt váy không cho hắn đạt được: “Chàng dừng tay lại đi, đợi đến buổi tối không được sao? Sắp đến giờ dọn cơm rồi.”

Lời này thà rằng không nói, nói ra, giọng nàng run run mềm mại, cái cổ tinh xảo né phải né trái, hơn nữa vốn nàng cũng chịu đè nén đã lâu, vào lúc này bị những hành động cử chỉ, lời nói thân mật của trượng phu làm cho không thể tự chủ được nữa mà bắt đầu hùa theo động tác của nam nhân, tất cả những điều này hợp lại, so với một bàn đầy món ngon thì càng khiến cho Triệu Trầm càng hưng phấn hơn. Win dchime Triệu Trầm cũng không cởi váy nàng ra mà vén váy của nàng lên phía trên…

Hắn đã đợi lâu lắm, hiện tại liền muốn.

Trong nội thất vang lên tiếng động đè nén đã lâu không có.

Đang canh giữ ở gian ngoài, khóe môi Tưởng ma ma cong lên, bảo mấy nha hoàn lui ra, lại dặn dò tiểu nha hoàn báo cho nhà bếp lùi lại thời gian dọn cơm.

Mà A Kết lúc này chỉ cảm thấy bản thân mình như đang được đặt trong một lò lửa lớn.

Sợ bị nữ nhi nhìn thấy hắn đoạt mất thức ăn của bé nên Triệu Trầm lấy chăn đắp cho hai người, chỉ là do hắn quá mạnh tay, vài lần đều khiến chăn rớt xuống, biết hắn không phải cố ý nên A Kết đành phải kéo chăn lại, hai tay run rẩy nắm chặt hai góc chăn, hai chân cố đạp lên hai góc phía dưới, dù thỉnh thoảng hai chân cách xa giường cũng gắng dùng hết sức để cho chăn không bị rơi ra. Đầu lộ ra ngoài chăn, A Kết nhìn đèn lồng hồ ly trên xà nhà, mờ mịt không phân biệt rõ là đèn lồng lay động hay chính bản thân mình đang lay động…

Cuối cùng thì đèn lồng không hề lung lay, A Kết chỉ cảm thấy cánh tay và hai chân đều đang run rẩy, không phải là bởi vì lạnh, mà là mệt.

Khuôn mặt Triệu Trầm tuấn tú đỏ hồng do chưa hết hưng phấn, dán mặt lên khuôn mặt của nàng nói nhỏ: “Bây giờ ăn cơm trước đã, buổi tối chúng ta lại tiếp tục…”

Ngày kế A Kết ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh.

Lúc chải đầu, ngoài cửa sổ nắng vàng rực rỡ, trong gương là hình ảnh của một cô nương quyến rũ có chút biếng nhác tựa đóa hoa.

Hình ảnh nam nhân mạnh mẽ, nhiệt tình như lửa hiện lên trong đầu, A Kết cảm thấy cả người dường như hư thoát vô lực.

May mắn nàng còn nhớ ra có chuyện quan trọng phải làm.

Ăn qua loa vài miếng điểm tâm, A Kết bế con gái đi đến Hinh Lan uyển.

Chiều hôm qua Ninh thị đã biết chuyện Quý gia cầu thân, vui vẻ tiếp nhận cháu gái, nói với A Kết: “Xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi, con cứ yên tâm đi đi, ta sẽ chăm sóc cho Xán Xán.” Nói xong thì lấy cái bao thêu hình hồ ly do chính tay mình làm ra trêu đùa Xán Xán. Những đứa bé khác đều thích hình con hổ nhưng Ninh thị thấy cháu gái mình thích đèn lồng hồ ly nên thêu vài cái bao hình hồ ly như vậy, cuối cùng chọn hai cái hài lòng nhất nhét bông vào bên trong. Để ở bên này một cái, cái còn lại thì để ở Vọng Trúc hiên.

Xán Xán rất thích thứ đồ chơi này, ngoan ngoãn nằm trong ngực tổ mẫu nắm chặt đuôi hồ ly, sờ sờ.

A Kết ở lại dỗ một lát, sau đó thừa dịp Xán Xán chơi vui vẻ thì âm thầm lui ra ngoài, đứng ở bên ngoài chờ một lát, xác định nữ nhi không khóc vì không thấy nàng thì mới bắt đầu xuất phát.

Rất nhanh, xe ngựa đã đến Quách phủ.

Quách Bảo Châu nghe nói A Kết tới, hưng phấn chạy đến đằng trước xe, kết quả không thấy được cháu gái, thất vọng không thôi, ôm cánh tay A Kết trách sao nàng không mang Xán Xán đến.

"Ta tới là có chuyện thương lượng với dì, trời lạnh như thế, không tiện để mang Xán Xán theo, nếu không lát nữa Bảo Châu về cùng với ta?" A Kết cười đáp lời, càng thêm cẩn thận đánh giá vị di muội này.

Quách Bảo Châu không phát hiện ánh mắt khác thường thoáng qua của nàng, lắc đầu nói: "Hôm nay thì không đi được, ngày khác ta sẽ đến cùng A Trúc." Nói xong lại nhịn không được thầm oán Lâm Trúc, "A Trúc quá lười, ta đã đi tìm nàng hai lần, bảo nàng đến nhà chúng ta chơi, nàng lại không đến, rõ ràng lúc trước còn đồng ý cơ mà."

A Kết ngẩn người, muội muội vốn hiếu động, có thể ra cửa làm khách hẳn nàng sẽ vui vẻ đồng ý, sao lần này lại không nguyện ý đến Quách gia?

A Kết nghĩ không ra, nhưng lúc này cũng không thích hợp để nghĩ, qua loa lấy cớ để Quách Bảo Châu rời đi rồi mới cùng Quách phu nhân đi vào trong nội thất nói chuyện.

Quách phu nhân hết sức kinh ngạc.

Có người coi trọng nữ nhi nhà mình?

Quý gia thì nàng biết, phụ thân của Quý Chiêu là Trung Nghĩa hầu anh dũng thiện chiến, là trọng thần của triều đình, nhị thúc của Quý Chiêu chưa làm mai đã hy sinh trên chiến trường, ngay cả con thừa tự cũng không có, mà mẫu thân của Quý Chiêu thân thể yếu đuối nên đã sớm qua đời, hậu viện Quý gia chỉ có mỗi Quý lão thái thái, nhân khẩu (người trong nhà) đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, nữ nhi gả qua chắc chắn không cần lo lắng không chung sống được với chị em dâu.

Chính là, đối với bản thân Quý Chiêu, nàng lại không biết nhiều.

Quách phu nhân không nói với nữ nhi, chờ khi hai phụ tử Quách Nghị trở về, hỏi suy nghĩ của hai người trước.

Những năm này Quách Nghị thật sự rất bận rộn, đối với mấy tiểu bối trong kinh thành không biết rõ lắm, nhưng hắn và Trung Nghĩa hầu đã có vài lần gặp gỡ, kính nể Trung Nghĩa hầu xương cốt cứng rắn, không khỏi có chút động tâm, "Trung Nghĩa hầu cương trực công chính, gia phong Quý gia hẳn cũng rất tốt."

Quách Tử Kính lại khẽ hừ: "Trung Nghĩa hầu hàng năm đóng giữ ở Phúc Kiến, làm gì có thời gian giáo dục nhi tử?" Hắn liền khoa chân múa tay nói chuyện Quý Chiêu chơi bời lêu lổng ra, rõ ràng chướng mắt Quý Chiêu.

Quý Chiêu làm người như thế nào thì A Kết không hề giấu giếm, nói hết cho Quách phu nhân biết, lúc này được nhi tử chứng thực, hơn nữa quả thật là Quý Chiêu không có làm ra hành động đồi phong bại tục, cử chỉ ác bá nào, Quách phu nhân ngược lại không cảm thấy mâu thuẫn, không chút tiếng động liếc mắt nhìn Quách Nghị.

Trước khi lấy chồng nàng chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ gả cho dạng người gì, chỉ biết là dưới tình huống bình thường tuyệt đối sẽ không phải là hán tử ngay thẳng như Quách Nghị. Nhưng sau khi gả lại đây rồi, hai người còn không phải xuôi gió xuôi nước chung sống với nhau qua nhiều năm như vậy sao? Có đôi khi nữ nhân gả có được không, không liên quan đến bản lĩnh của nam nhân đó, mà phải xem tấm lòng của nam nhân đó đối với nàng. Nếu có tâm, không bản lĩnh cũng sẽ nghĩ mọi biện pháp gây dựng tên tuổi để thê tử có thể sống thật tốt, còn vô tâm thì cho dù quan to lộc hậu cũng sẽ trở thành kẻ phụ bạc mà thôi. Quý gia có tước vị, nữ nhi gả qua đó không lo ăn mặc, hiện tại nàng chỉ cần xem nữ nhi có thích Quý Chiêu không, hơn nữa đến cùng thì Quý Chiêu có đáng giá để nàng phó thác chung thân cả đời hay không.

Không để ý đến quan điểm khác nhau của hai phụ tử, Quách phu nhân đi nói nhỏ với nữ nhi.

Nghe nói Quý Chiêu muốn cưới nàng, Quách Bảo Châu trả lời vô cùng mạnh mẽ: Hắn nằm mơ đi!

Tác giả có lời muốn nói:

Quý Chiêu: Đại cữu tử lại khinh thường ta!

Quách Tử Kính: Có ý kiến?

Quý Chiêu: Không có!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới bao gồm khoa học công nghệ, mua sắm, địa điểm, dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như deep web la gi, 10 dieu trong tuong lai cua con nguoi nam 2036 rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại 10hay.com.