Con đường sủng thê

Chương 90


Thái phu nhân vẫn phái nha hoàn chú ý hành động của Tằng Tuyết Nhu, sau khi biết nàng đã đến Vọng Trúc hiên liền lo lắng dựa vào đầu giường, bàn tay lần theo chuỗi hạt Phật châu bằng gỗ tử đàn.

Bà làm những điều này cũng chỉ vì muốn tốt cho Triệu gia mà thôi. Đại tiểu thư Triệu gia hiếm khi được Cảnh vương phi coi trọng, làm sao có thể giao cho một thôn phụ chỉ có bề ngoài không có tài năng gì nuôi dưỡng chứ? Bây giờ bà đưa chắt nữ đến bên cạnh mình, chặt đứt tình cảm giữa hai mẫu tử, tránh để sau này chắt nữ lại giống tính tình của Lâm thị, ích kỷ hẹp hòi.

Chỉ còn chờ xem Tằng Tuyết Nhu có thể thành công không thôi.

Mặt trời xuống dần, trong lòng Thái phu nhân cũng càng ngày càng nôn nóng, nhưng nghĩ lại chắt nữ còn nhỏ, nhiều người chăm nom, Tằng Tuyết Nhu cũng phải tìm cơ hội mới có thể xuống tay được nên tự trấn an bản thân không nên gấp gáp.

Trong không khí yên tĩnh làm người ta nôn nóng, bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng nha hoàn hốt hoảng gọi to: "Thái phu nhân, Thái phu nhân, không xong rồi, biểu cô nương muốn hại đại tiểu thư, kính xin Thái phu nhân làm chủ cho Đại phu nhân ạ!"

Tay phải Thái phu nhân nắm chặt, bàn tay đang bóp hai hạt Phật châu run rẩy.

"Câm miệng! Ngạc nhiên cái gì, đến cùng là xảy ra chuyện gì, ngươi hãy nói rõ ràng cho ta nghe!" Chờ Thược Dược mang Thúy Ngọc vào đến nơi, Thái phu nhân hung hăng trừng mắt nhìn nàng, lớn tiếng quát.

Thúy Ngọc trắng mặt quỳ xuống, cắn răng nghiến lợi nói: "Thưa Thái phu nhân, biểu cô nương gần đây liên tiếp đến Vọng Trúc hiên, Đại phu nhân đối xử với biểu cô nương giống như muội muội ruột thịt, không nghĩ đến rằng biểu cô nương tiếu lí tàng đao (khẩu Phật tâm xà - bề ngoài biểu hiện rất tử tế, nhưng trong thâm tâm rất độc ác), hôm nay lại sai sử nha hoàn Tứ nhi bên người kê đơn hãm hại Đại tiểu thư. Trước mắt Đại phu nhân chỉ biết ôm lấy đại tiểu thư sợ hãi không thể làm được gì hết nên Tưởng ma ma đành phải làm chủ cho người trói Tứ nhi lại, chờ Đại gia trở về xử lí. Nhưng biểu cô nương lại không chịu nhận sai, Tưởng ma ma không dám ép buộc nàng, kính xin Thái phu nhân nhanh chóng đến làm chủ cho phu nhân ạ!"

Ngu xuẩn!

Ở trong lòng Thái phu nhân thầm mắng Tằng Tuyết Nhu. Ngu xuẩn, bà bảo nàng ta tự mình xuống tay, nàng ta lại sai sử nha hoàn làm cái gì chứ? Một tiểu nha hoàn mạo muội chạm vào Đại tiểu thư, chỉ cần nha hoàn bà mụ trong Vọng Trúc hiên không phải người ngu đều sẽ nhìn chằm chằm cơ mà? Ngu xuẩn, còn mệt bà cho rằng nàng là người thông minh!

Thái phu nhân tức giận không muốn để ý đến nàng ta nhưng lại sợ Tằng Tuyết Nhu trong lúc sợ hãi sẽ để lộ ra sơ hở khiến mình bị liên lụy vào đành phải nổi giận đùng đùng đứng lên, Website đăng truyện chính thức: bà vừa để Thược Dược hầu hạ mặc áo choàng vào cho mình vừa nói với Thúy Ngọc: "Ngươi đi về trước truyền lời, bảo phu nhân các ngươi khoan để lộ chuyện này ra ngoài, biểu cô nương dịu dàng thuần lương, tuyệt đối không có khả năng làm những chuyện táng tận lương tâm như vậy, trong đó chắc chắn hiểu lầm, chờ ta đến đó rồi quyết định."

Thúy Ngọc không thể tin ngẩng đầu: "Thái phu nhân, nhân chứng vật chứng đều đã có, rõ ràng là biểu cô nương..."

"Làm càn, ngươi là cái thá gì mà dám nghi ngờ lời nói của ta?" Thái phu nhân gầm lên cắt đứt lời nói của Thúy Ngọc, ánh mắt bà trừng lên như đang muốn giết người.

Bả vai Thúy Ngọc khẽ rụt lại, nhỏ giọng thầm thì hai câu rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Thái phu nhân hít sâu vài lần, mắt nhìn gương, thấp giọng hỏi Thược Dược: "Ngươi nói xem, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?"

Thược Dược từ tám tuổi đã hầu hạ bên cạnh Thái phu nhân, là nha hoàn Thái phu nhân tin cậy nhất, Thái phu nhân phân phó chuyện gì cũng qua tay nàng, cho nên Thái phu nhân vừa mở miệng Thược Dược liền biết bà muốn hỏi cái gì, vừa thuần thục thu xếp cho Thái phu nhân vừa tỉnh táo nói: "Biểu cô nương là người nhà mẹ đẻ của ngài, dù cho thế nào ngài cũng phải cứu biểu tiểu thư ra, tội danh mưu hại đại tiểu thư này hãy đẩy lên trên đầu Tứ Nhi đi, vừa lúc này cũng nhân cơ hội để xem xem Đại gia đối với biểu cô nương rốt cuộc là tâm tư gì, nếu như Đại gia không tiếp tục truy cứu... Chỉ cần sau này biểu cô nương thành Đại phu nhân, thì Đại tiểu thư sẽ được giao cho ngài nuôi dưỡng rồi đúng không? Nếu như Đại gia vẫn kiên trì điều tra đến cùng thì ngài đuổi biểu cô nương về Liêu Đông coi như câu trả lời, vừa lúc đổi một biểu cô nương khác lanh lợi hơn lại đây."

Thái phu nhân cũng nghĩ như vậy. Trong gia tộc thì Tằng Tuyết Nhu có điểm yếu là đệ đệ nên nếu để cho nàng ta phải mang tiếng xấu, Tằng Tuyết Nhu cũng không dám biện giải, bà phải xem thái độ của trưởng tôn với nàng như thế nào rồi sẽ quyết định.

Mang theo mấy nha hoàn, Thái phu nhân đến Vọng Trúc hiên.

Phía trong nội thất, Tứ Nhi bị trói ôm lấy quỳ trên mặt đất, Tưởng ma ma và Tằng Tuyết Nhu đứng ở một bên. Nhìn thấy Thái phu nhân tiến vào, Tằng Tuyết Nhu khóc chạy tới ôm lấy cánh tay Thái phu nhân tố khổ: "Cô tổ mẫu hãy nghe ta giải thích, việc này thật sự không liên quan đến ta, là Tứ Nhi bị quỷ ám nên mới dám làm hại Xán Xán, thật sự không phải do ta sai sử!"

Thái phu nhân nhìn chằm chằm vào mắt của Tằng Tuyết Nhu, thấy ánh mắt Tằng Tuyết Nhu sau khi chạm ánh mắt của bà lập tức lộ vẻ vừa hối hận vừa chột dạ lùi ra sau, bà âm thầm trừng nàng ta, quay đầu nhìn về phía A Kết đang ngồi đầu kháng, sốt ruột hỏi: "Xán Xán không có việc gì chứ?"

Hoàn toàn là dáng vẻ hòa ái lo lắng cho chắt nữ.

A Kết ôm nữ nhi, ngẩng đầu nhìn về phía Thái phu nhân, không chút nào che giấu hận ý trong mắt: "Ta biết tổ mẫu không thích ta, muốn biểu muội cướp đi tình cảm của tướng công đối với ta. Tướng công thích ai ta không làm chủ được, ta cũng không trách tổ mẫu, nhưng hôm nay biểu muội lại muốn hại nữ nhi của ta, kính xin tổ mẫu vì Xán Xán là chắt nữ của ngài mà ra mặt xử lý."

"Biểu tẩu, ta thật sự không sai sử Tứ Nhi hại Xán Xán, càng không có ý nghĩ gì với biểu huynh, nếu biểu tẩu cho rằng ta đến Vọng Trúc hiên là vì muốn gần gũi với biểu huynh, về sau ta không đến đây nữa là được đúng không? Nhưng ngươi không nên oan uổng ta như vậy!" Tằng Tuyết Nhu lập tức giải thích cho bản thân, nói xong giống như phải chịu uất ức gì lớn, ngồi vào trên mép kháng bụm mặt khóc lên.

A Kết không để ý, chỉ cúi đầu nhìn nữ nhi.

Xán Xán không hề biết người lớn bọn họ đang làm gì, nắm chặt ngón tay của mẫu thân, tự chơi đùa một cách thoải mái vui vẻ.

Thái phu nhân thấy A Kết không chịu nói lý lẽ bằng bất cứ giá nào thì cũng thấy bình thường, phụ nhân ở nông thôn phần lớn là dáng vẻ ngang ngược không nói đạo lý, trong lòng càng thêm khinh thường, trực tiếp hỏi Tứ Nhi đang quỳ trên mặt đất: "Ngươi nói đi, có phải biểu cô nương sai sử ngươi không?"

"Không phải, là ta tự mình muốn hại Đại tiểu thư. Cô nương chúng tôi thật lòng thích Đại tiểu thư, vậy mà mỗi lần cô nương đến đây thì Đại phu nhân lại đề phòng cô nương như phòng trộm, cô nương lòng dạ nhân hậu nên chẳng để trong lòng, nhưng ta lại thấy cô nương thật đáng thương, nhất thời bị quỷ ám liền có suy nghĩ muốn làm hại Đại tiểu thư. Win dchime Thái phu nhân, ngài trách phạt ta đi, Tứ Nhi cam tâm bị phạt." Tứ nhi cúi đầu sát đất, bình tĩnh nói.

"Điêu nô to gan kia, thanh danh Tằng gia đều bị ngươi làm hỏng rồi! Trước hết cứ nhốt vào phòng chứa củi đi, chờ Đại gia trở về tự mình thẩm vấn!"

Giọng điệu Thái phu nhân căm hận trách mắng, đợi khi hai bà mụ giải Tứ nhi đi rồi, Thái phu nhân xoay người nhìn về phía A Kết, tận tình khuyên bảo: "Ngươi cũng đã nghe thấy, chuyện này vốn không liên quan đến Tuyết Nhu, tính tình của Tuyết Nhu thế nào ta còn không biết sao? Ngươi ấy, chính là thích suy nghĩ lung tung, Tuyết Nhu và Thừa Viễn là biểu huynh muội, nói với nhau nhiều hơn vài câu cũng có sao đâu. Được rồi, may mắn hôm nay xem như hữu kinh vô hiểm (có sợ hãi nhưng không nguy hiểm), ta mang Tuyết Nhu trở về trước, ngươi hãy suy nghĩ một chút cho rõ ràng, sau này hậu viện Hầu phủ này đều do ngươi quản, cứ nghi đông nghi tây như vậy là không được."

Kết quả vẫn là chỉ trích A Kết lòng dạ hẹp hòi.

A Kết mắt điếc tai ngơ, làm như không nghe thấy.

Nàng là cháu dâu, những gì có thể làm nàng đều đã làm, chân chính vạch mặt Thái phu nhân phải do Triệu Trầm nói ra.

Vinh Thọ đường.

Tiến vào nội thất, không đợi Thái phu nhân chất vấn, Tằng Tuyết Nhu đã quỳ xuống, khóc lóc tự trách bản thân: "Cô tổ mẫu trách ta đi, đều tại ta nhát gan, do dự nửa ngày vẫn không dám tự mình ra tay, kết quả lúc Tứ nhi động thủ thì bị Tưởng ma ma nhìn thấy..."

Lúc này Thái phu nhân nhìn nàng thật không vừa mắt, nhưng mà phải chờ xem thái độ của trưởng tôn mới có thể tùy cơ ứng biến, liền xoa trán nói: "Thôi, chuyện tới nước này, nói những lời này cũng vô dụng, cũng may ngươi cũng không quá ngốc, biết dặn dò trước Tứ Nhi cách đối phó. Nay chỉ có thể chờ xem biểu huynh ngươi có nguyện ý tin tưởng ngươi hay không thôi."

"Biểu huynh sẽ tin ta sao?" Tằng Tuyết Nhu lo lắng hỏi, lại tựa như đang lẩm bẩm tự hỏi mình.

Thái phu nhân ghét bỏ mím môi: "Ai biết hắn tin hay không? Được rồi, ngươi đi về trước đi, buổi tối có tin gì thì ta sẽ phái người báo cho ngươi biết."

Tằng Tuyết Nhu rời đi với vẻ mặt bất an.

Thái phu nhân chỉ cảm thấy cả người mỏi mệt, tựa vào gối dựa nhắm mắt dưỡng thần.

Tứ Nhi có lý do đầy đủ, trưởng tôn dù có hoài nghi cũng chỉ có thể hoài nghi đến việc Tằng Tuyết Nhu ghen với Lâm thị nên làm ra việc đó, hẳn là sẽ không nghĩ đến bà đâu nhỉ?

~

Hôm nay Triệu Duẫn Đình và Triệu Trầm cùng trở về nhà, Triệu Duẫn Đình ngồi xe ngựa, Triệu Trầm cưỡi ngựa đi theo bên cạnh, nghe hắn nói mấy chuyện vụn vặt trong triều.

Gió Bắc hiu quạnh, Triệu Duẫn Đình thấy áo khoác trên người nhi tử bị thổi bay thì khuyên nhủ một lần nữa: "Ngươi vào trong xe ngồi đi, chúng ta nói chuyện cũng tiện hơn."

Triệu Trầm không nể mặt từ chối: "Người cứ nói đi, nói xong thì ta sẽ cưỡi ngựa đi trước." Về nhà sớm để nhìn thê tử và nữ nhi, ai muốn bình tĩnh ngồi xe chậm rãi đi với hắn chứ?

Hắn kiên quyết, Triệu Duẫn Đình cũng chẳng muốn nói thêm, buông mành ngồi thẳng.

Rất nhanh sau đó, ở bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa nhanh chóng rời đi, Triệu Duẫn Đình lắc đầu bật cười, nhi tử thật là..., nhưng mà nghĩ đến cháu gái nhỏ xinh trắng trẻo mập mạp trong nhà, hắn cũng vô cùng chờ mong kỳ nghỉ dài một tháng sắp đến, khi đó liền có thể có nhiều thời gian cùng thê tử dỗ cháu gái.

Không nghĩ đến, mới xuống xe ngựa, chợt nghe quản sự Triệu Nguyên nói một việc khiến hắn toàn thân rét run.

Hắn đứng tại cửa, Triệu Nguyên yên lặng cúi đầu.

Cái Hầu phủ này, ngoại trừ Vọng Trúc hiên bởi vì Đại gia không thích nên Hầu gia mới không cho hắn theo dõi, còn những nơi khác dù là Vinh Thọ đường hay Duy Phương viên hoặc là viện của ba vị tiểu chủ tử, có cái gì gió thổi cỏ lay đều sẽ được báo trước cho hắn. Thái phu nhân cho rằng kế hoạch của bà không chê vào đâu được nhưng lại không biết rằng bà mụ bị Thược Dược phái đi bốc thuốc, cháu dâu của bà mụ bị bà ta sai chạy việc cùng với thầy thuốc cho thuốc của hiệu thuốc bắc đều đã được mời đến hầu phủ, chỉ chờ Hầu gia và Đại gia hỏi đến.

"Đóng cửa trước lại, toàn bộ nghe theo Đại gia." Thật lâu sau, Triệu Duẫn Đình mới bước nhanh trở về phòng chính, đóng cửa không ra ngoài.

Mà giờ khắc này, Triệu Trầm lại đang quỳ trước người thê tử cầm lấy tay nhỏ của nữ nhi. Xán Xán thích cầm nắm thứ gì đó, đầu phụ thân vừa lại gần bé liền muốn nắm mũi hắn, nhưng phụ thân hôn bé xong liền né tránh, Xán Xán gấp đến độ duỗi thẳng chân ra, chậm chạp nhưng lại đầy sức mạnh. Triệu Trầm cố ý đưa mặt lại gần nhận một đạp của nữ nhi, sau đó ngã vào phía sau A Kết giả vờ dậy không được, muốn chơi trốn tìm với đứa nhỏ.

Nam nhân mình vừa khi dễ mới nãy vẫn còn đây mà giờ không thấy đâu nữa, Xán Xán nằm trong lòng mẫu thân xoay đầu tìm kiếm, phía bên trái là ngực của mẫu thân, phía bên phải không có gì cả, Xán Xán nghi ngờ kêu một tiếng, đôi mắt to đen ngập nước nhìn về phía mẫu thân, tay nhỏ còn vươn ra vẫy vẫy.

A Kết cười hôn nữ nhi một cái, ôn nhu hỏi nàng: "Xán Xán đạp phụ thân đi rồi, giờ phải làm sao đây?"

Xán Xán không hiểu, nhìn chằm chằm miệng mẫu thân, lại thấy người nọ đột nhiên xông ra từ phía sau nàng, bé lập tức vui mừng hẳn lên, cái miệng nhỏ nhắn cười đến mức chảy nước miếng, mắt to cong thành lưỡi liềm, hai tay nhỏ nắm thành hai nắm đấm nhỏ vung vẫy. A Kết đều có chút không chịu nổi sức chơi đùa của nữ nhi, vội đưa bé cho Triệu Trầm.

Triệu Trầm hôn lên khuôn mặt đỏ ửng vì cười của nữ nhi một cái, sau đó chủ động ghé mũi vào bàn tay của bé để cho bé cào.

Nhìn nữ nhi tràn đầy sức lực ăn hiếp cha mình, A Kết mỉm cười nhìn Triệu Trầm: "May mà hai ngày trước thiếp mới cắt móng tay cho con, nếu không chắc chắn chàng sẽ bị cào rách mặt."

Triệu Trầm ngẩng đầu, đưa ngón tay cho nữ nhi chơi đùa, lại đưa tay khác sờ mặt thê tử, "Xán Xán là học theo nàng, thích cào người."

"Lúc nào thì thiếp cào người chứ?" A Kết theo bản năng đáp lại, mới nói xong cũng hối hận, nghĩ tới buổi sáng Triệu Trầm mới cho nàng xem vết thương trên lưng hắn, nàng đỏ mặt cúi đầu, nhanh chóng nói sang chuyện khác: "Bên kia, chàng định làm như thế nào?"

Nàng khiến chuyện kê đơn bại lộ, chính là cho Triệu Trầm một lý do để cắt đứt quan hệ với Thái phu nhân, nhưng Triệu Trầm lựa chọn như thế nào, nàng lại không chắc chắn.

Tươi cười trên mặt Triệu Trầm vẫn chưa biến mất, trong mắt cũng không có bao nhiêu cảm xúc, cầm tay nhỏ của nữ nhi lắc lắc, giọng nói bình tĩnh: "Lát nữa dùng cơm xong ta sẽ đi gặp bà ta, A Kết nàng yên tâm, sau này nàng ở trong Hầu phủ không cần để ý đến bà ta nữa, Xán Xán của chúng ta cũng không cần người bà cố này.”

Không có, cũng không cần thiết.

Tác giả có lời muốn nói:

Triệu Xán Xán: ta không cần bà cố, có phụ thân và mẫu thân đã đủ rồi!

Ninh thị: cũng không muốn tổ mẫu sao?

Triệu Xán Xán: muốn!

Triệu Duẫn Đình, bốn người nhà Lâm Hiền, bốn người nhà Quách gia cũng sôi nổi hỏi vấn đề giống như vậy.

Triệu Xán Xán: Hu hu, thân thích quá nhiều thật khiến người ta mệt mỏi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như cach su dung the tin dung hieu qua va an toan nhat, do da rainbow rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.