Công lược tra nam

Chương 7



Editor: Nguyễn Thủy

" Anh...Anh mau buông tôi ra..."

Nói, Dung Tự dùng lực mà đẩy ra, đến mãi một lúc mới đẩy người đàn ông đang ôm chặt mình, trên mặt không biết là xấu hổ hay tức giận, đỏ bừng cả mặt, nhìn dễ thương vô cùng.

" Tôi.... Anh..... Cám ơn anh!"

Dung Tự không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh, đôi mắt liếc nhìn lung tung, liền lập tức cúi mình, giọng nói vô cùng chân thành: " Cảm ơn, cảm ơn sự giúp đỡ của anh, nếu không có anh... E là tôi...."

Dung Tự nghĩ đến hậu quả mình có thể gặp phải, cả người kiềm chế không được mà run rẩy, sau đó dùng tay lau đi nước mắt, ngẩng đầu nói tiếng cảm ơn.

Ngẩng đầu như vậy, Giang Thừa Minh càng nhìn rõ gương mặt cô, ngọn lửa trong lòng dần dần rút đi, nhìn thoáng qua, cô gái này cùng Dĩ Nhu giống nhau, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra nhiều điểm khác nhau, màu da Dĩ Nhu trắng mịn hơn, mặt so với cô to hơn một chút, càng không có nốt ruồi dưới lông mày như cô.

Chỉ liếc mắt một cái, Giang Thừa Minh liền hiểu rõ cô gái này có rất nhiều điểm khác nhau so với vị hôn thê của mình, nghĩ lại cũng phải, Lâm Dĩ Nhu mất tích ở nước ngoài, như thế nào có thể xuất hiện trong thân phận một người phục vụ đâu?

Anh nhẹ nhàng cười, Dung Tự nhìn anh cười, không biết có chuyện gì thế nhưng cũng lộ ra mỉm cười, bên má lúm đồng tiền như ẩn như hiện, khiến lòng Giang Thừa Minh khẽ động.

Chỉ là anh chưa kịp nói gì, Dung Tự cắn môi khó xử mà nói: " Tôi....tôi phải đi, tôi còn có việc, lần nữa cảm ơn anh giúp đỡ.... Vừa rỗi cũng thật xin lỗi....Nếu sau này có....."

" Em không phải là về làm việc đi?" Giang Thừa Minh buồn cười hỏi, không phải anh tự luyến, mà thân phận Tổng giám đốc họ Giang không hề có cô gái nào trong này không biết, chẳng qua anh cảm thấy không thú vị thôi, nếu không hàng đêm đều có thể làm chú rể, cô nhóc này thật sự không biết thân phận của anh hay chỉ giả vờ? Nếu là giả vờ cũng thú vị, nhưng cho dù thế nào, cô có gương mặt như vậy, anh cũng không có ý định bỏ qua việc tiếp cận cô.

" Dù Hướng Đông Hoa bị hai câu nói của tôi dọa sợ, nhưng trong lòng nhất định sẽ ghi hận, không chừng bây giờ đang ngồi một góc chờ em chui đầu vào lưới, đến lúc em phủi sạch quan hệ với tôi, ông ta sẽ lập tức trả thù em, dù sao một cú đá kia của em....hừm...."

Nghe vậy gương mặt Dung Tự đang ửng hồng nghĩ tới điều này thoáng trắng bệch, cả người cũng run lên, nếu như bị bắt thật.....

Nghĩ như vậy, cả người cô lo lắng, sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, cắn cắn môi, như có điều muốn nói rồi lại khó mở miệng, thấy Giang Thừa Minh từ đầu đến cuối đều đang bận nhưng vẫn ung dung nhìn mình.

Nhưng mà....

Cô dậm chân một cái xoay người để lại cho anh một bóng lưng.

Giang Thừa Minh nghĩ rằng cô sắp mở miệng cầu xin, ai ngờ đối phương xoay người chạy đi, điều này còn chưa tính, động tác nhanh vô cùng, anh còn chưa kịp phản ứng lại, người đã rẽ sang một lối khác không thấy bóng.

" Này...."

Anh chỉ kịp gọi một tiếng như vậy, người đều không thấy bóng dáng, cô nhóc này cầm tinh con thỏ à, sao lại chạy nhanh như vậy chứ?

Giang Thừa Minh đuổi đến lối rẽ tức giận phát hiện Dung Tự không biết đã chạy đến chỗ nào rồi, trong lòng nghẹn một ngụm khí, nhổ không được nuốt không xong, vô cùng khó chịu.

Anh dám chắc người lần trước  mình nhìn thấy có sườn mặt giống Dĩ Nhu chính là cô, đúng rồi, ngay cả tên cô anh cũng chưa biết.

Giang Thừa Minh dở khóc dở cười nhìn hành lang nhỏ mờ tối trước mặt, thú vị, rất thú vị!

Nhưng chỉ cần cô còn ở trong Châu Quang Bảo Khí, anh không tin cả tối không đợi được cô.

Còn Dung Tự sau khi xuống tầng liền cười nhạo một tiếng, muốn cô cầu xin anh ta ư? Nằm mơ đi.

Cô vừa xuống tầng liền nhìn thấy Tôn Lệ Lệ đứng ở hành lang gấp tới mức đi lại liên tục, kỳ lạ là trong phòng cách chỗ cô nàng vài gian phòng, mọi người đang thò đầu thò cổ ra, không biết đang nhìn cái gì. Tô Lệ Lệ vừa nhìn thấy cô, lập tức vươn tay ra lôi cô vào phòng. 

"Trời ơi, may quá, may quá, không phải cậu, cậu biết không? Nghe nói vừa rồi có một nhân viên phục vụ ở khu khách VIP đắc tội với lão quỷ háo sắc Hướng Đông Hoa kia, còn chưa biết sẽ có kết quả gì, mặc dù biết trước đó mình đã chào hỏi qua cho cậu rồi, nhưng trong lòng vẫn sợ đến không kìm được, thấy cậu bình yên vô sự đi xuống, tim mình coi như được đặt xuống rồi...Chỉ cần không phải là cậu thì tốt rồi..." 

"Ừ...Người kia chính là mình." 

"Bây giờ cậu cần phải...hả...gì..." 

Nghe Dung Tự thản nhiên thẳng thắn như vậy, Tô Lệ Lệ giống như là bị người  bóp cổ, tất cả những lời muốn nói đều bị một câu của Dung Tự chắn ngang trong cổ.

 "Vậy... Vậy... Vậy làm sao cậu trốn ra được? A? Đừng sợ? Không được, bây giờ cậu mau đi đi, đi mau đi, nếu như bị lão già kia bắt được thì không chết cũng phải tàn, đừng nói gì đến chuyện phải chữa bệnh cho em trai cậu..." 

"Nếu mình đi, vậy cậu phải làm sao? Bọn họ điều tra sẽ biết mình là do cậu giới thiệu vào... Vừa rồi mình thấy bên ngoài có người..."

 Mấy người vừa rồi ở bên ngoài lén lén lút lút kia, ai biết bọn họ chuẩn bị làm gì?

 "Làm sao có thể? Không đúng, sao cậu còn có tâm tư lo lắng cho mình chứ? Dù sao mình đây cũng chỉ là một người nhỏ bé, ai sẽ đặc biệt chú ý tới mình chứ, nếu bị phát hiện , cùng lắm thì không làm ở đây nữa,  mình cũng không còn nhỏ, cũng nên lo lắng một chút cho tương lai, rời đi cũng được... Được rồi, đừng dài dòng như vậy, đi thôi, nhanh lên, có lẽ bây giờ cửa sau mở rồi, mau tới đó đi!"

 "Lệ Lệ đợi đã... Không được, không thể đi cửa sau! Cậu đi cùng mình đi, chúng mình đi cửa chính! Đi luôn!" 

"Chúng mình cùng đi? Mình nói mình không vội..." 

"Không được! Phải đi!" 

Nghe vậy, Tô Lệ Lệ nhíu mày ló đầu ra bên ngoài, quả nhiên trong thấy mấy người giả vờ vô tình để ý bên này, trong  lòng run lên, nhưng vẫn bình tĩnh nhìn về phía Dung Tự: 

"Có phải cậu có biện pháp gì không?"

 "Vừa đi vừa nói!"

 Mãi đến lúc tới cửa lớn, Tô Lệ Lệ nghe Dung Tự nói xong, thiếu chút nữa là hét toáng lên:

 "Giang... Tổng giám đốc Giang, là vị Giang Thừa Minh kia! Cậu gặp anh ấy, là anh ấy giải vây cho cậu, còn thừa nhận với Hướng Đông Hoa cậu là bạn gái anh ấy, không phải cậu nói đùa chứ? Hay là sợ đến choáng đầu?"

"Thật, chỉ bằng câu nói kia của anh ấy mình có thể thoải mái đi ra ngoài, còn lão Hướng Đông Hoa kia e là cũng không tìm chúng ta gây phiền toái đâu, đi cửa sau mà bị bắt được thì xong rồi!" 

Đúng vậy, lúc Dung Tự nghe được Giang Thừa Minh nói lão gia kia là tiểu nhân có thù tất báo thì cũng đã nghĩ tới sẽ cùng mang Tô Lệ Lệ rời đi, ai biết có liên lụy tới cô nàng không, vừa nhìn đã biết mấy người thò đầu thò cổ ra nhìn kia không có chủ ý gì tốt, dẫn đi trước đã rồi nói sau, nói không chừng còn có thể cho mình và Giang Thừa Minh một cơ hội để tiến thêm một bước.

Cùng lúc đó đám người ngầm theo dõi cũng lập tức hành động, họ đã nhận được lệnh của ông chủ, nếu cô gái này vừa ra ngoài đã leo lên xe của taxi thì ngay lập tức phải cản lại, ngược lại nếu là xe của Giang thiếu thì coi như có chuyện gì xảy ra.

Dung Tự nghe đằng sau có tiếng bước chân đuổi theo, Tô Lệ Lệ hoảng sợ trượt chân, thiếu chút nữa thì ngã xuống.

Dung Tự nắm chặt tay cô nàng, kéo chạy về phía trước, tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Mắt thấy hai người sắp bị bắt lại, tứng tiếng còi xe đột nhiên vang lên, sau đó tất cả mọi người thấy cửa sổ của chiếc xe Bentley dừng ở trước của Châu quang bảo khí dần hạ xuống, sườn mặt kia không phải của Giang Thừa Minh còn có thể là ai?

Dung Tự mở to hai mắt, sau đó nhìn thấy hai người phía sau đuổi tới chạy qua chỗ cô, giống như mục tiêu của họ vốn không phải bọn cô, chạy thẳng về phía trước biến mất sau ngõ nhỏ, cô mới nhẹ nhàng thở ra.

Nhìn sườn mặt Giang Thừa Minh, lại nhìn Tô Lệ Lệ, Dung Tự mím môi, sắc mặt phức tạp nói: " Lệ Lệ chúng mình về thôi, có lẽ không sao đâu."

  "Tổng giám đốc Giang ở đó, cậu không đi chào hỏi sao?" 

Lần này ngay cả Tô Lệ Lệ cũng biết những lời Dung Tự vừa mới nói chính là sự thật, mà Giang Thừa Minh đang ở trước mặt bọn họ, cũng chính là loại người mà Dung Tự đang cần nhất kia, quan trọng nhất là Giang Thừa Minh chính là người biết giữ mình trong sạch mà mọi người đều biết, không có vợ cũng không có con, Dung Tự chưa cần nói đến sẽ gả cho anh ta, dù là tùy tiện bị đối phương bao dưỡng một hai năm, đừng nói là chữa bệnh cho em trai, chỉ sợ ngay cả nửa đời sau cũng không cần phấn đấu. 

"Đừng... Đừng..." Dung Tự có chút quẫn bách: "Nói không chừng anh ấy đang đợi người khác, mình không để ý đi qua như vậy, thật sự có chút không biết xấu hổ..." 

"Mẹ nó, cái này có gì mà xấu hổ, cũng chỉ có cậu, đổi lại là bất kỳ một cô gái nào của Châu Quang Bảo Khí, bây giờ đã nhanh chóng nhào tới rồi, cậu còn ở đây không biết xấu hổ, Tiểu Tự, da mặt cậu sao lại mỏng như vậy!" 

"Lệ Lệ, cậu đừng nói nữa, chúng mình đi trước đi..." Nói xong Dung Tự như nhanh chóng nhìn thoáng qua Giang Thừa Minh bên cạnh, lôi kéo Tô Lệ Lệ muốn tiếp tục đi về phía taxi.  

  Trong lòng lại thầm đếm: "10, 9, 8, 7..." 

Vừa mới đếm tới ba, tiếng còi lại vang lên lần nữa, sau đó chính là tiếng cửa xe mở ra rồi đóng lại. 

"Tiểu Tự, anh ấy đi bên này..." 

Mình đương nhiên biết anh ta đi về phía này, chỉ đáng tiếc là ngay cả 10 số cô còn chưa đếm xong, cũng có chút quá mức nóng lòng rồi.

 "Hả?" Dung Tự ngốc nghếch ngẩng đầu, lập tức cảm giác cánh tay bị siết chặt, cả người bịmột lực mạnh kéo lại, lập tức va vào một lồng ngực cứng rắn, mang theo  thoang thoảng  mùi thuốc lá. 

"Dung Dung, không phải anh bảo em, anh ở bên ngoài chờ em sao? Sao lại tới đây? Có phảivừa rồi không thấy anh không?" Nói xong Giang Thừa Minh khẽ ấn đầu nhỏ của Dung Tự vào trong ngực mình, quay đầu cười với Tô Lệ Lệ: 

"Xin chào, tên tôi là Giang Thừa Minh, là bạn trai Dung Dung, cô là bạn của cô ấy phải không? Tôi đưa cô ấy đi trước..."Nói xong muốn kéo Dung Tự đi về phía xe Bently. 

"Tôi không..." 

"Hướng Đông Hoa đang nhìn cô..." Giang Thừa Minh tiến gần bên tai cô vừa khẽ cười vừa nói, Dung Tự men theo tầm mắt của anh nhìn sang, quả nhiên nhìn thấy lão già bị mình hung hăng đạp một cước ngồi bên trong xe, mặt âm trầm cười cười với bọn họ, cơ thể Dung Tự trong nháy mắt cứng đờ, cứ như vậy bị Giang Thừa Minh dẫn vào trong xe của anh ta. Đối phương còn săn sóc cài dây an toàn cho cô, bởi vì dựa vào quá gần, hô hấp ấm áp của đối phương thổi vào bên tai Dung Tự, chỉ trong nháy mắt, da thịt xung quanh lỗ tai cũng nhiễm lên mộttầng đỏ mỏng.

Hoàn mỹ!  

Editor: Nóng quá.... Nóng quá.... Đang sửa bài thì mất điện, suýt nữa mất tất cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 3 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như sự linh ứng và mầu nhiệm của câu nam mô quán thế âm bồ tát, Tác giả thích thiện thuận Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status