Công lược trái tim

Chương 38

Chương 38 Đứa bé là con của anh

Thời gian gần đây cô ở công ty dịch tài liệu cho Tổng Cảnh Hạo, biết được hạng mục mới mà anh triển khai chính là ở nước A, hơn nữa hạng mục lại được triển khai ở thành phố Nghi Lan, mà nơi cô sống ở nước ngoài 8 năm lại chính là thành phố Nghi Lan.

Những thứ này không phải điều là quan trọng nhất.

Quan trọng là đêm mà cô bán rẻ bản thân để đổi lấy tiền phẫu thuật cho mẹ và em trai, do lần đầu tiên quá đau, cô đã cắn người đàn ông kia một miếng, theo yêu cầu của người phụ nữ giới thiệu mối làm ăn này cho cô, trong phòng không được bật đèn, cho nên từ lúc cô vào phòng thì trong phòng đều tối đen.

Cô không nhìn thấy dáng vẻ của đối phương, nhưng theo tình hình lúc đó, vị trí cô cắn người đàn ông kia chính là trên vai phải.

Là trùng hợp sao? Cô không kìm được lùi về phía sau một bước. Nếu như là trùng hợp thì sao lại trùng hợp như thế?

Hơn nữa cô biết được một chuyện từ trong tài liệu mà cô dịch đó là hai tháng trước Tông Cảnh Hạo từng đến nước A.

Nếu như là sự thật, vậy thì-- Tay của cô không kìm được che lên bụng. Đứa con của cô là là của anh? Sau khi có suy nghĩ này, Lâm Tân Ngôn cũng bị sợ hãi.

Tông Cảnh Hạo cảm nhận rõ ràng được có người đang nhìn chằm chằm vào mình, người phụ nữ này đang làm gì vậy?

Anh cố ý làm ra vẻ vừa mới tỉnh ngủ, từ từ mở mắt ra, anh tưởng rằng Lâm Tân Ngôn nhìn trộm anh khi anh đang ngủ, nhưng đối diện anh lại là một đôi mắt nước mắt lưng tròng

Ngực anh nghẹn lại, cô đang khóc.

Tông Cảnh Hạo tỉnh dậy quá đột ngột, Lâm Tân Ngôn còn chưa kịp trốn tránh, cô vội vàng quay mặt đi, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.

Động tác của cô quá nhanh kéo rách vết thương trên đầu gối, cô không màng đau, chạy một hơi về phòng chốt ngược cửa phòng lại, cô dựa vào cánh cửa phòng tâm trạng cô vẫn đang ở trong trạng thái hoảng hốt không ổn định.

Một lúc lâu sau, cô mới bình tĩnh lại một chút.

Tuy tất cả mọi điều đều chứng tỏ người đàn ông đêm đó là Tông Cảnh Hạo, nhưng cũng có khả năng chỉ là trùng hợp.

Nhất định là như vậy, nhất định là trùng hợp. Không, không phải là sự thật.

Cô dần dần bình tĩnh lại, đến nhà tắm tắm rửa thay quần áo, băng bó lại vết thương trên đầu gối.

| Trên lầu, Tông Cảnh Hạo ngẩn ngơ mất mấy giây, vừa nãy biểu cảm của người phụ nữ kia là đang- khóc?

Cô khóc cái gì? Chạy cái gì?

Anh ngồi xuống day day mi tâm, tuy tối qua bị bỏ thuốc, nhưng anh không làm gì cô, tại sao cô lại có biểu cảm như vậy?

Nghĩ đến chuyện tối quá, ánh mắt anh trở nên u ám, anh cầm điện thoại đang đặt trên bàn lên, gọi điện cho Quan Kình, “Tôi không muốn nhìn thấy Lâm Thị nữa!”

"Em hiểu” Quan Kinh đại khái có có thể đoán được chuyện xảy ra ở nhà họ Lâm đêm qua, Tông Cảnh Hạo ra lệnh không phải là ngẫu nhiên mà là chắc chắn.

Ngắt điện thoại, anh vứt điện thoại ở một bên, vén chăn ra đi xuống giường, lúc này mới phát hiện trên người mình chỉ có một chiếc quần lót.

Đêm qua...anh nhắm mắt lại. Mơ mơ màng màng hình như là Lâm Tâm Ngôn cởi cho anh. Người phụ nữ kia--

Tông Cảnh Hạo luôn cảm thấy cô giống như một dãy câu đố, giải xong câu này thì vẫn còn câu khác.

Cốc cốc

Tiếng gõ cửa vừa dứt thì giọng nói của vú Vụ truyền đến, “Cậu chủ, cậu tỉnh chưa, tôi làm bữa sáng xong rồi”.

| Tông Cảnh Hạo trả lời một tiếng, sau đó anh xuống giường đi tắm, mặc quần áo sạch sẽ rồi xuống lầu.

Lâm Tân Ngôn đã ở nhà ăn, cô cũng đã thay quần áo, biểu cảm trên mặt cô bình tĩnh như là chưa từng có chuyện gì xảy ra, cảnh mà anh nhìn thấy lúc sáng đều giống như là cảnh giả.

Bước chân anh chậm lại một chút, giẫm dép lê từng bước từng bước bước đến.

Lâm Tân Ngôn lấy một bát cháo loãng đặt trước mặt anh, “Buổi sáng ăn một chút thức ăn nhạt sẽ tốt cho dạ dày

Tông Cảnh Hạo ngồi xuống, anh rất nể mặt múc một muỗng cháo bỏ vào miệng, thực sự là rất nhạt, không có mùi vị gì.

Lâm Tâm Ngôn cúi thấp đầu, “Tối qua là do tôi sơ ý quá, không nghĩ rằng Thẩm Tú Tình có thể làm ra chuyện như vậy”

Tông Cảnh Hạo đưa mắt lên, cười hở rằng, một hàm răng trắng tinh loá mắt, “Những người không biết xấu hổ thì gặp nhiều, nhưng những người không biết xấu hổ như nhà họ Lâm thì ít khi gặp phải.”

Câu nói này là mắng một lượt tất cả những người họ Lâm. Lâm Tân Ngôn cúi gằm mặt xuống, cô cũng họ Lâm.

“Tôi muốn xin nghỉ phép” Lâm Tâm Ngôn ngẩng đầu, cô phải đến bệnh viện một chuyến, mấy ngày nay đều không đến bệnh viện thăm mẹ rồi.

Còn có, cô phải đi đổi tấm chi phiếu kia, gửi vào trong thẻ ngân hàng, phía mẹ cô có thể cần phải chi tiền lâu dài, đối với cô mà nói chỗ tiền này vô cùng quan trọng.

Còn có, tiền thuốc men mà Hà Thuy Trạch ứng trước cho cô, cộng với số tiền nợ anh ngày trước cũng phải trả cho anh.

Tông Cảnh Hạo húp cháo không ngẩng đầu, nhàn nhạt hỏi, “Có chuyện gì sao?” Lâm Tân Ngôn gật đầu, “Tôi phải đi thăm mẹ tôi” Tông Cảnh ừm nhẹ một tiếng, xem như là đồng ý.  

Vú Vu gật đầu, “Đúng vậy, cậu chủ không phải là người đầu óc không rõ ràng, đột nhiên liền thừa nhận, sợ là đã xảy ra chuyện gì đó”

| Lâm Tâm Ngôn rơi vào trạng thái trầm tư, thái độ thù địch của Bạch Trúc Vi đối với cô hình như rất sâu.

Là chỉ do cô gả cho Tông Cảnh Hạo, hay là có ẩn tình khác?

Cô nhất thời không tìm được đáp án, chỉ có thể đến bệnh viện thăm mẹ trước, trước khi đến bệnh viên cô đổi chi phiếu ra tiền mặt, lấy một ít tiền cần dùng ra, còn lại thì gửi vào tài khoản ngân hàng. Sau đó cô mới đến bệnh viện, sau khi nộp tiền thuốc men, dưới sự sắp xếp của y tá, cô gặp được Trang Tử Khâm.

Trang Tử Khâm bị nhốt ở một căn phòng nhỏ, bên trong không có thứ gì hết, chỉ có một cái giường và một cái bàn, bên trên đặt đặt một cốc nhựa, bên trong có nửa cốc nước.

Bệnh nhân bị mắc bệnh tâm thần sẽ không có ý thức mà tự làm thường bản thân mình, cho nên trước khi cô vào thì bị y tá lục soát người, không cho phép manh bất kì đồ nguy hiểm nào vào.

Trên người Trang Tử Khâm mặc một bộ đồ bệnh nhân màu xanh lam, đang cuộn người đầu giường, trong miệng lẩm bẩm cái gì đó.

Lâm Tân Ngôn nghe không rõ, cô đẩy cửa mở ra bước vào, nhìn thấy Lâm Tân Ngôn bước vào bà liền ngẩng đầu lên, ánh mắt ngẩn ngơ mất hai giây, “Ngôn Ngôn”

Chỉ có một câu như vậy, Lâm Tân Ngôn cay sống mũi, hốc mắt sưng đỏ, cô nhào lên ôm lấy bà, “Mẹ”.

Trang Tử Khâm đưa tay vuốt tóc cô, “Sao chỉ có một mình con đến vậy, sao không đưa Tân Kỳ đến thăm mẹ? Lâu lắm rồi mẹ không nhìn thấy nó”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 10 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status