Công lược trái tim

Chương 500

Chương 500: Anh sợ bản thân sẽ hại cô ấy.

 

Nghe Quan Kinh nói Văn Khuynh đến rồi, Tô Trạm cười lạnh lùng một tiếng: “Tưởng rằng như thế là có thể nhận được sự tha thứ sao?”

Tông Cảnh Hạo ngồi trước bàn làm việc trầm lặng không nói gì, dường như không ngờ rằng Văn Khuynh sẽ chủ động thừa nhận, hành động này rõ ràng là muốn thể hiện ý tốt với anh.

Tính tình Văn Khuynh bảo thủ, rất coi trọng danh tiếng, thủ đoạn lùi để tiến của ông ta rất cao minh, cản trở ông ta, sự tuyệt vọng khiến ông ta hành động bất thường.

Thẩm Bồi Xuyên nhíu mắt nhìn Tô Trạm, anh không đồng tình với cách nói của Tô Trạm, Văn Khuynh chủ động thừa nhận chắc chắn là có mong muốn giảng hòa, anh nhìn Tông Cảnh Hạo: “Cứ gặp đi, dù sao thì anh ta cũng là……”

Không nghĩ cho người khác cũng phải nghĩ cho Lâm Tân Ngôn.

“Cô ấy rời đi vì không muốn làm khó anh, anh cũng nên nghĩ cho cô ấy.”

Dù không muốn thừa nhận, nhưng không thể nào rũ bỏ mối quan hệ này, Văn Khuynh là cậu ruột của Lâm Tân Ngôn.

Tông Cảnh Hạo không ngẩng đầu, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng: “Các người ra ngoài hết đi, cho ông ta vào.”

Thẩm Bồi Xuyên rất hiểu đạo lý, sao anh ấy có thể không nghĩ ra chứ, chỉ là không thể nào xóa bỏ được khúc mắc trong lòng.

Mối thù giết mẹ, nào có thể nói bỏ là bỏ được, bởi vì Văn Khuynh nên anh mới ôm hận suốt đời.

Nỗi trắc trở này cho thế nào cũng sẽ để lại vết sẹo, mãi mãi không bao giờ mất đi.

Văn Khuynh mặc quần áo thường, Lý Tịnh dìu ông ta vào trong, mới đây thôi mà gặp lại như đã mấy đời, biến cố quá nhiều, vạn vật vẫn thế chỉ có con người thay đổi.

Lý Tịnh dìu Văn Khuynh ngồi vào ghế sô pha, khẽ nói: “Khi nào ra thì gọi tôi, tôi ở bên ngoài đợi ông.”

Văn Khuynh ừ một tiếng.

Lý Tịnh cúi đầu ra khỏi phòng làm việc, với tình hình bây giờ bà ta cũng chẳng có gì để nói với Tông Cảnh Hạo, nên cũng không chào hỏi.

Sau khi cửa phòng làm việc đóng lại, bầu không khí trở nên yên tĩnh, là Văn Khuynh xóa tan tình thế căng thẳng: “Tiểu Tịch đã ra rời khỏi giới giải trí, nhập ngũ rồi, chắc nó chưa đến gặp cậu đâu nhỉ.”

Lý Chiến biết được thân phận của mình, hoàn toàn không còn mặt mũi đi gặp ai.

“Tôi không đến để thanh minh gì cả, cũng không đến để cầu xin cậu tha thứ, tôi phải gặp báo ứng bởi những chuyện mình đã làm, nên chịu sự trừng phạt, tôi tuyệt đối sẽ không trốn tránh trách nhiệm.”

Lý Chiến nhập ngũ, ông ta đứng ra thừa nhận tất cả, đây không phải ngẫu nhiên mà ông ta đã tính toán cho bản thân, tình cảm giữa ông và Lý Chiến không được tốt đẹp, vì thế người ngoài cũng không rõ thân phận của Lý Chiến, ông ta kinh doanh  nhiều năm như thế, có mấy người thân cận, đưa Lý Chiến vào là chuyện đơn giản, nhưng Lý Chiến không vào bằng thân phận con trai của ông, sau này cho dù ông phạm tội tày trời cũng sẽ không ảnh hưởng đến Lý Chiến.

Ông làm như thế, chỉ vì không muốn nhà họ Văn sẽ vì ông mà sụp đổ.

Lý Chiến can tâm tình nguyện đi, bởi vì anh ta biết rõ, chuyện này, Văn Khuynh chắc chắn sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng, mới có thể làm chuyện này lắng đi, vì thế anh nhập ngũ, để chừa lại đường sống cho nhà họ Văn, để Văn Khuynh không còn nỗi lo về sau, đứng ra thừa nhận tất cả.

Văn Khuynh biết bản thân không thể oán trách ai được, mặc dù không biết vụ tai nạn, nhưng phạm lỗi là phạm lỗi, cho dù ông ta không muốn lấy mạng của Trình Dục Tú, cần muốn bắt bà ta lại, nhưng mà Trình Dục Tú thực sự đã chết, vì ông ta mà chết.

Ông ta không thể chối từ trách nhiệm!

“Ngồi tù cũng được, thân bại danh liệt cũng được, tôi không có lời oán hận, chỉ muốn gặp con bé một lần.” Nói nhiều như thế nhưng ông ta không hề ngẩng đầu, mãi đến câu cuối cùng mới ngẩng đầu nhìn Tông Cảnh Hạo.

Ông ta hận Trình Dục Túc, nhưng trước giờ ông ta chưa từng có ý giết người, nếu muốn giết bà ấy thì đã giết từ hai mươi năm trước lúc giam cầm bà ấy, sẽ không đợi đến tận bây giờ.

Điều duy nhất ông hối hận đó là, ngăn cản Văn Nhàn và người bà ấy yêu ở bên nhau, ông ta cũng không biết Văn Nhàn lại cố chấp như thế, sau khi gả cho Tông Khải Phong vẫn không can tâm, ông ta không biết Tông Khải Phong sẽ buông tha Văn Nhàn, để bà ấy đi tìm người phụ nữ, che giấu tất cả mọi người có con với Trang Tử Ý, ông ta không ngờ rằng, người mà ông hận nửa cuộc đời, hoàn toàn là do em gái ông ta gây ra.

Câu nói xin lỗi quá đơn giản, không thể bù đắp được điều gì, vì thế ông ta sẽ không nói.

Văn Nhàn hại cuộc đời của người khác, cũng hại ông ta, nhưng ông ta có thể nói gì chứ? Thanh minh gì chứ?

Ai bảo người đó là Văn Nhàn chứ? Là người em gái mà ông ta yêu thương từ nhỏ chứ? Ông ta đáng đời, không thể trách móc người khác.

Tông Cảnh Hạo nhìn cửa sổ sát sàn, đặt một tay trên bàn làm việc, chỉ để lại nửa đường viền, vẻ mặt của anh, suy nghĩ của anh, nội tâm của anh, không ai có thể đoán được, ngay cả giọng nói cũng lạnh nhạt không chút cảm xúc: “Tôi cũng không biết cô ấy ở đâu, cô đấy đã rời đi hơn một tháng rồi.”

Văn Khuynh há mồm, không dám tin: “Cậu cứ để con bé đi như thế sao? Không phải cậu rất thích con bé sao?”

Trước đó anh rất quan tâm đến Lâm Tân Ngôn? Không ngại trở thành kẻ thù với ông ta, thậm chí không sợ hãi khi ông và Trần Thanh liên thủ cùng nhau bày mưu tính kế.

Tông Cảnh Hạo quay đầu lại, sự lạnh lùng tỏa ra từ cơ thể, thậm chí không thể hiện cảm xúc nhưng cũng khiến người khác kiêng nể: “Nếu không thì sao? Để cô ấy tận mắt nhìn thấy ông và tôi tàn sát lẫn nhau?”

Đó chẳng phải là một sự tàn nhẫn sao?

Văn Khuynh lập tức không biết nói gì.

Một câu cũng không nói nên lời, đúng vậy, cho dù cô có thừa nhân hay không, thì thân phận của ông ta vẫn rõ rành rành, Tông Cảnh Hạo là chồng của cô, cô đứng về bên nào?

Cô muốn thấy ai chết đây?

Ông ta ấn vào tay vịn sofa, từ từ đứng dậy, ông ta nhìn Tông Cảnh Hạo, nói bằng giọng cầu xin: “Đều là lỗi của tôi, bảo con bé về đi.”

Cuối cùng ông ta nói thêm một câu: “Chuyện tôi làm, tôi sẽ tự thừa nhận, không cần bất cứ ra ra tay.”

Ông ta tự đi đầu thú, như thế ông ta và Tông Cảnh Hạo sẽ không tàn sát lẫn nhau, Lâm Tân Ngôn cũng không cần áy náy trước mặt Tông Cảnh Hạo, ông ta sẽ tự giải quyết lỗi sai của mình.

“Tôi biết chắc chắn cậu không muốn gặp tôi, đây là lần cuối cùng tôi xuất hiện trước mặt cậu.” Nói xong Văn Khuynh bước về phía cửa, ông được đưa vào bệnh viện kịp thời, không để lại di chứng lớn, chỉ là sức khỏe không còn như trước kia, hai chân đi đường mệt mỏi, không nhanh nhẹn như trước đây.

Ông mở cửa phòng làm việc, Lý Tịnh thấy tiếng động vội bước đến dìu ông: “Sao không gọi tôi?”

“Cũng không phải bị liệt, tôi vẫn đi được.” Văn Khuynh hiếu thắng cả cuộc đời, già rồi lại mất tất cả.

Lý Tịnh thở dài, biết Văn Khuynh giận bản thân, bà cũng hận Văn Nhàn, sự ích kỷ của một con người đã hại biết bao nhiêu người?

Nếu như không phải Văn Nhàn, Văn Khuynh sẽ không thành ra thế này.

Lý Tịnh cho rằng tất cả mọi việc đều là lỗi của Văn Nhàn, nhưng bà không dám nói trước mặt chồng, cho dù như vậy nhưng Văn Nhàn vẫn là em gái của Văn Khuynh, ông ta vẫn sẽ để tâm, giống như để tâm đến chuyện Lâm Tân Ngôn là con gái của Văn Nhàn vậy.

Nếu như không quan tâm, sao ông lại rơi vào cảnh ngộ này chứ?

Lúc rời đi, dường như Văn Khuynh muốn chứng minh lời mình nói đều là thật với Tông Cảnh Hạo, ông đi tự thú rồi, hơn nữa còn kéo theo Cố Bắc, Văn Huynh hiểu tính tình của Tông Cảnh Hạo, anh sẽ không bỏ qua bất cứ ai tham gia vào vụ bắt cóc.

Vì thế, ông ta làm thay Tông Cảnh Hạo, không phải để thể hiện ý tốt, mà chỉ là muốn Lâm Tân Ngôn không cần áy náy trước mặt anh.

Mặc dù Văn Khuynh đầu thú rồi, nhưng phía bên cảnh sát sẽ không kết án nhanh như thế, kết quả phán quyết cần phải điều tra thu thập bằng chứng.

Tông Cảnh Hạo không mềm lòng vì lời nói của Văn Khuynh, cũng không vì ông ta đi đầu thú, có thể sẽ thân bại danh liệt, hủy hoại phần đời còn lại mà có vui mừng báo thù thành công, tâm trạng của anh rất phức tạp, thậm chí là mâu thuẫn.

Trong lòng anh nghĩ, nếu thực sự gặp Lâm Tân Ngôn, anh có thể ôm đối phương một cách vô tư hay không.

Anh sợ mình sẽ làm tổn thương cô ấy.

Cũng sợ cô ấy sẽ vì Văn Khuynh đi đầu thú mà có khoảng cách với mình.

Đây là một ranh giới rõ ràng, cho dù giải quyết thế nào cũng để lại vết sẹo vắt ngang khoảng giữa của hai người, ai cũng không dám nhắc đến, ai cũng không dám động đến mà sẽ cẩn thận dè dặt.

Trong quãng thời gian Văn Khuynh tiếp nhận điều tra, anh hoàn toàn đắm chìm vào công việc, anh bảo Quan Kình trở về biệt thự mang vài bộ quần áo đến công ty, mệt thì sẽ nghỉ ngơi ở phòng làm việc chứ không về.

Cuộc sống như thế rất phong phú, mặc dù có xu hướng tự kỷ, có điều có thể tạm thời quên đi chuyện muộn phiền và cái người mà anh nghĩ đến sẽ thấy đau lòng đó.

Tất cả đều yên ổn, đến khi anh vô tình nhìn thấy một thiệp mời mới khiến cơn sóng lòng gợn lên, không phải tấm thiệp này đặc biệt, cũng không phải chuyện anh hứng thú, mà là người bên trên bức thiệp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.

Sức khỏe là tài sản quí giá nhất nhưng dễ mất nhất, là tài sản vô cùng quan trọng đối với chúng ta! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như vien sui penirex co that su tang cuong sinh ly hieu qua khong, phan nuoc han quoc lagivado rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status