Công tử điên khùng

Chương 127: Diễn luyện ở rừng tùng


Lâm Vân vừa xoay người, liền phát hiện lại có hai người đang đi tới từ bên trái. Vì không muốn bị những người này phát hiện, nên hắn nhanh chóng di chuyển qua trái. Lợi dụng lúc hai tên lính kia còn đang ngó nghiêng, đã tặng cho mỗi người một chưởng, hai tên lính này liền hôn mê bất tỉnh.

Tuy nhiên lần này Lâm Vân lại phát hiện, ở trên bộ quần áo của hai tên này có đeo một huy hiêu màu xanh. Mà tên lính vừa bị mình đánh ngất xỉu kia thì đeo huy hiệu màu đỏ. Còn quần áo mà mình đang mặc thì không có cái huy hiệu nào cả. Lâm Vân liền biết, bọn họ đeo như vậy là để phân biệt địch ta trong khi huấn luyện. Có lẽ họ thật không ngờ đã có ba người bị mình đánh ngất xỉu.

Khả năng binh lính huấn luyện trong này không chỉ có vài người, mà còn rất nhiều. Tuy nhiên, vì không để muốn cho bọn họ phát hiện ra mình, nên lúc đi đường, Lâm Vân cẩn thận quan sát hơn. Hắn không muốn làm phức tạp mọi chuyện. Nhưng Lâm Vân không muốn làm phức tạp, không có người là không có người tới gây phiền phức cho hắn.

Trong thời gian ngắn ngủi một giờ, Lâm Vân đã bi ba bốn lần đánh lén. Tuy mỗi người đánh lén đều bị Lâm Vân đánh ngất xỉu, thậm chí còn chưa kịp đánh lén thì Lâm Vân đã phát hiện. Nhưng Lâm Vân không muốn cứ tiếp tục như vậy. Cho nên, hắn cũng giống như binh lính tham gia diễn tập, che dấu hành tung của mình đi.

Rừng rậm Vạn Côn không giống với các khu rừng rậm khác. Nói nó là rừng rậm nguyên sinh cũng không quá đáng. Tuy nhiều năm nay, nơi này liên tục bị quân đội làm quẫy nhiễu, khiến dã thú ngày càng ít đi, nhưng bởi vì nơi này gần với dãy núi Vân Quý, rắn độc và dã thú cũng không ít. Hàng năm thỉnh thoảng vẫn xuất hiện có binh lính tử vong. Chỉ là mấy năm nay giảm bớt mà thôi.

Bởi vì để giảm bớt thương vong và có thể tận dụng các tài nguyên có hạn, mấy năm nay quân đội chỉ cho các tinh anh vào đây huấn luyện. Chứ không huấn luyện đại trà như nhiều năm trước.

Cách khu rừng rậm Vạn Côn 100km, là nơi đóng quân của bộ đội Long Ảnh. Không dưới mười người sĩ quan cao cấp đang khẩn trương nhìn chằm chằm vào tình hình thao luyện của binh lính. Những người này, ngoại trừ hai vị thiếu tướng của quân khu Vân Bắc và quân khu Tế Nam ra, còn có một vị ủy viên của ủy ban quân sự trung ương. Họ đều có mặt ở đây bởi vì lần diễn tập này rất quan trọng.

Đội Long Ảnh còn chưa thành hinh. Hiệi tại chỉ là chọn lựa các tinh anh của đủ loại quân chủng từ các quân khu. Nhưng bởi vì danh sách có hạn, cho nên các quân khu đành phải thông qua các loại diễn tập và hình thức đối kháng, để xác định số lượng binh lính có thể được tuyển vào của mỗi quân khu. Chỗ đóng quân hiện tại chính là đã được lựa chọn kỹ càng, cũng trở thành trụ sở huấn luyện của bội đội Long Ảnh.

- Quân trưởng Từ à, xem ra lần này quân khu Vân Bắc của các anh tham gia diễn luyện đào thải cũng là tình huống bắt buộc. Ngay cả Hãn Sư Đặng Biên cũng lấy danh nghĩa là một binh lính nhỏ tham gia diễn luyện.

Một vị quân nhân hơi béo tuổi chừng năm mươi đang nói với một quân nhân trung niên ngồi bên cạnh.

Dụng ý của người trung niên được gọi là quân trưởng Từ này tuy bị vạch trần, nhưng sắc mặt của y vẫn bình thường. Lập tức trả lời:

- Ánh mắt của quân trưởng Miêu thật là tốt. Chỉ cần liếc qua là biết ai tham dự. Tuy nhiên, sao tôi thấy ở trong đội ngũ của các anh cũng có một người là Hỗn Giang Long, Thái Giang nhỉ. Ha ha, chắc có khả năng là tôi nhìn lầm.

- Tuy nguyên tắc lần này của chúng ta, chỉ là chọn lựa một đội quân tinh anh. Nhưng nếu có thêm những nhân tài mà quân trưởng Từ và quân trưởng Miêu mang tới, chúng ta càng cao hứng. Như vậy hy vọng chiến thắng của quốc gia chúng ta càng lớn.

Nói chuyện là một vị quân nhân tuổi hơn sáu mươi. Tuy nhìn ông ta có vẻ già, nhưng tinh thần vẫn tràn trề.

Quân trưởng Từ và quân trưởng Miêu nghe vậy thì không mỉa mai nhau nữa. Chỉ là nhìn chằm chằm vào tình hình diễn tập trên màn hình. Bọn họ quan tâm nhất chính là số lượng binh lính bên mình. Chỉ cần binh lính của đối phương bỏ mình càng nhiều, như vậy bộ đội của mình càng có nhiều cơ hội tham gia hoạt động quốc tế lần này.

Lần này, bộ đội Long Ảnh sẽ tuyển ba mươi sáu đội viên từ các quân khu lớn của cả nước. Nên phân chia ra, mỗi quân khu chỉ có nhiều nhất là bốn người mà thôi. Nhưng việc phân phối này cũng không phải chia đều ra, mà là dựa vào thực lực để phân phối.

Cho nên, các quân khu đều rất xem trọng lần tuyển chọn này. Bởi vì một khi người của quân khu mình được tuyển vào Long Ảnh nhiều hơn các quân khu khác, thì quyền nói chuyện cũng lớn hơn.

Lần tuyển chọn này, đươc chia làm ba vòng. Vòng thứ nhất là kiểm tra năng lực chiến đầu trong rừng tùng. Và địa chỉ được lựa chọn chính là rừng rậm Vạn Côn. Bình thường, trải qua vòng thứ nhất. nhân số còn lại nhiều nhất ở mỗi đội chỉ có thể là trên dưới 30 người. Số người qua vòng 1 sẽ tiếp tục tham gia vòng 2. Vòng 2 kết thúc, bình thường chỉ còn lại mười mấy người trụ được. Vòng đào thải thứ 3, chính là dựa hoàn toàn vào năng lực cá nhân.

Vòng đấu loại hôm nay chính là cuộc cạnh tranh giữa khu Tế Nam và khu Vân Bắc. Song phương đều dốc hết tiến vốn, để có thể hơn đối phương. Vì vậy, mà các sĩ quan đứng đầu của hai khu đều ở đây theo dõi, ai cũng không muốn nhường nhịn ai.

Mà trên màn hình hiện tại đang chiếu các số liệu thống kê chuyển từ hình ảnh sang.

Tuy chỉ là các số liệu đối lập, nhưng cũng khiến moi người ở đây nhìn say sưa, gống như đang xem bộ phim kinh điển vậy.

- Đội trưởng Thái, vì sao tôi cảm thấy có chút không đúng. Lần trước quân khu Bắc Hải và quân khu Thẩm Dương cũng đã diễn tập qua ở đây, số liệu đối chiến của bọn họ, chúng tôi cũng được nhìn thấy. Tôi nhớ, lần trước bọn ho diễn tập, hai ngày mới tổn thất có hai mươi người đội viên. Mà tổn thất thì chia đều cho hai bên.. Nhưng là lần này, mới chưa tới một ngày, tổn thất của chúng ta đã là hơn hai mươi người. Hơn nữa cũng không thu được báo cáo bị tổn thất gì cả. Đã xảy ra chuyện gì vậy nhỉ? Chẳng lẽ người của quân khu Vân Bắc lợi hại như vậy? Xử lý hơn hai mươi người của chúng ta, mà bọn họ đều không tổn thất một ai?

Nói chuyện là một người sĩ quan trẻ tuổi.

- Hoàng uy, việc này tôi cũng hiểu có chút kỳ quái. Lần này quân khu chúng ta tuyển chọn 100 người dự thi toàn bộ là tinh anh của đủ loại binh chủng. Mà bên quân khu Vân Bắc kia có lợi hại đến mấy cũng không thể trong thời gian ngắn xử lý nhiều người của chúng ta như vậy. Hơn nữa đối phương còn chưa thông báo tới có bị tổn thất gì.

Thái Giang cau mày, trầm giọng nói. Y cảm thấy trong chuyện này có vấn đề. Nếu bên mình cứ tổn thất như vậy, thì làm gì còn người để đánh vòng 2 nữa. Để cho Thái Giang lo lắng nhất chính là, những người bị loại này, lại không thấy ai truyền về tin tức. Đây tuyệt đối là không bình thường.

Đặng Biên là một người to khỏe, nhưng đầu óc cũng rất thông mình. Hiện tại y đang giấu mình ở trong một đám cỏ gần bên hồ nước. Đội của y có một trăm người, được chia là mười đội nhỏ, mà y là đội trưởng của đội 1. Nhưng hiện tại, tâm tình của y buồn bực không khác gì Thái Giang.

Lần diễn luyện giữa quân khu Vân Bắc và quân khu Tế Nam lần này, còn chưa qua hết một ngày, đã tổn thất hơn 20 người huynh đệ. Mà những người này chẳng những không liên lạc được, mà ngay cả nguyên do vì sao họ bị tập kich cũng không có tin tức gì truyền về. Cho dù ngươi có bị đội màu đỏ đánh trúng, cũng nên truyền về là mình thất bại, rời bỏ cuộc diễn luyện chứ. Nhưng hiện tại, liên lạc không được, tin tức cũng không thấy.

Nếu như gặp phải dã thú, cũng sẽ không đồng thời biến mất mười mấy người a. Thái Giang và Đặng Biên đều vì chuyện này mà lo lắng. Tuy quân khu của hai người không có mâu thuẫn gì, những cũng không bài trừ quân đỏ cố ý bắt người không để cho đồng đội liên lạc về.

- Đặng đội, đã tìm được Vương Lực và Hình Nghiệp Căn, nhưng bọn họ đã bất tỉnh.

Đang lúc Đặng Biên lo lắng, thì nhận được liên lạc của một đồng đội. Y liền tranh thủ thời gian rời đi bụi cỏ, chạy gấp tới nơi mà Vương Lực và Hình Nghiệp Căn bị ngất.

Vương Lực và Hình Nghiệp Căn được đồng đội hỗ trợ, chậm rãi tỉnh lại.

- Có chuyện gì xảy ra? Nói mau.

Đặng Biên không thể chờ được nữa, muốn hỏi nguyên nhân hai người hôn mê.

- Chúng ta phát hiện ra một binh lính đi lẻ, đương nhiên là muốn bắt hắn lại. Chỉ là vừa trông thấy bóng lưng của hắn, hắn liền biết mất. Về sau thì cảm thấy ở gáy bị vật gì đánh phải, lúc tỉnh thì thấy mọi người.

Vương Lực kể lại chuyện mình bị hôn mê. Hình Nghiệp Căn cũng gật đầu. Xem ra hai người người này đều gặp tình cảnh như vậy.

- Là Thái Giang sao?

Suy nghĩ đầu tiên của Đặng Biên là Thái Giang. Bởi vì khi mới đi vào khu rừng để đấu luyện, y đã nhận ra Thái Giang ở trong đội hình bên kia.. Chẳng qua, nếu như là Thái Giang, vì sao đánh ngất xỉu Vương Lực và Hình Nghiệp Căn, rồi không cứu tỉnh hai người. Y không biêt trong này có rất nhiều dã thú và rắn độc sao? Mà để cho đối phương té xỉu như vậy là rất nguy hiểm, chẳng lẽ Thái Giang không biết?

- Hẳn không phải là doanh trưởng Thái. Tôi đã nhìn thấy doanh trưởng Thái một lần. Nếu là y thì nhìn bóng lưng tôi cũng nhận ra.

Hình Nghiệp Căn lập tức nói.

Đặng Biên cúi đầu suy nghĩ, lại không nghĩ ra, ngoại trừ mình và Thái Giang ra, còn có ai lợi hại như vậy?

- Không tốt.

Đặng Biên lập tức phản ứng, các đồng đội khác khẳng định cũng bị đánh ngất xỉu như vậy. Chỉ sợ nếu mình đến muộn, bọn họ sẽ vô tình gặp phải nguy hiểm.

- Lập tức thông báo cho các đồng đội khác, lập tức đi tìm các đồng đội bị ngất xỉu khác. Cho dù chúng ta bị thua, cũng không thể để đồng đội của mình vô duyên vô cớ bị đã thú ăn hết.

Đặng Bình ra lệnh xong, liền có chút tức giận với Thái Giang. Cho dù ngươi có lợi hai đi chăng nữa, nhưng cũng không thể làm như vậy. Mọi người đều là quân nhân, bảo vệ một quốc gia với nhau, có lẽ mấy tháng sau còn muốn đi ra nước ngoài cùng nhau tác chiến, làm vậy có phải là quá đáng không?

- Lập tức nhờ căn cứ định vị vị trí của những đồng đội mất liên lạc. Cho dù là bại lộ cũng phải tìm ra. Chúng ta không thể bỏ mặc đồng đội của mình được.

Đặng Biên nói xong, lập tức ra lệnh cho các đồng đội bên cạnh liên lạc. Sau đó đi khắp nơi tìm. Tuy làm như vậy sẽ để cho đối phương phát hiện, nhưng Đặng Biên không quan tâm.

Đồng thời, bên đội của Thái Giang cũng làm như vậy. Bên y cũng phát hiện ra đồng đội của mình bị đánh ngất xỉu, rồi bị nhét vào giữa rừng cây tùng. Trong lòng y thầm mắng Đặng Biên., rồi ra lệnh cho đồng đôi đi khắp nơi tìm.

Khi song phương đi tìm đồng đội của mình, thì lại phát hiện ra hơn mười người đồng đội tiếp tục bị đánh ngất xỉu. Đặng Biên và Thái Giang trong cơn tức giận, dứt khoát bảo mọi người tập trung lại, sau đó kéo nhau đi tìm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như nhung font chu tieng viet dep danh cho thiet ke photoshop, ten tieng nhat hay chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.